Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 558: Sự thật [3]
‘...Có phải do mình hoa mắt nhìn lầm rồi không?’
Trong một khoảnh khắc tăm tối, toàn bộ thế giới xung quanh Kiera sụp đổ sập nguồn, và khi ý thức từ từ gượng dậy, thứ chào đón cô lại là một cái viễn cảnh mà cô đéo bao giờ dám mường tượng là có thể xảy ra trên đời.
Dì của cô, người dì ruột thịt đáng ghê tởm, kẻ mang cái sở thích b*nh h**n là hành hạ người khác ấy… đang rơi nước mắt.
‘Mình đang mơ sảng đấy à?’
Kiera cảm thấy cái tình huống này phi lý và khó tin đến cái mức cô phải cắn mạnh vào đầu lưỡi của mình để kiểm chứng. Nhưng ngay khi cơn đau điếng người từ hành động ngu ngốc ấy ập đến, cô cay đắng nhận ra mình đéo hề bị ảo giác.
Dì của cô… thực sự đang khóc nức nở.
Nhưng rốt cuộc là tại cái lý do chó má nào? Tại sao một người đàn bà máu lạnh vô tâm như bà ta lại có thể rơi nước mắt cơ chứ?
‘Liệu có phải là do hắn ta dở trò không?’
Ánh mắt Kiera cuối cùng chậm rãi trượt sang và dừng lại đóng đinh trên người Julien.
Thực tế rành rành mà nói, giả sử nếu thực sự có tồn tại một kẻ mang đủ năng lực để làm được cái trò quỷ dị này, thì đéo ai khác ngoài anh ta. Khả năng chi phối và thao túng cảm xúc của anh ta đã vươn đến cái ngưỡng đứng top đầu trong toàn Đế quốc này rồi. Chuẩn xác là như vậy, trong phạm vi toàn cõi Đế quốc.
Anh ta hiện tại đéo còn chỉ đơn thuần bó hẹp trong cái danh xưng là kẻ mạnh nhất học viện nữa.
Ma thuật Cảm xúc của anh ta giờ đây đã đủ tầm vóc để ngồi chung mâm sánh ngang với những cường giả xuất chúng nhất trong Đế quốc.
Nếu thực sự kẻ giật dây là anh ta…
“Tôi đéo có rảnh rỗi mà đi làm mấy cái trò ruồi bu này đâu.”
Lời phủ nhận lạnh tanh của Julien tàn nhẫn dội thẳng một gáo nước lạnh cắt ngang dòng suy nghĩ mông lung của cô, cứ y hệt như thể anh ta đã dễ dàng đi guốc trong bụng và đọc vanh vách những luồng suy nghĩ đang chạy trong đầu cô vậy.
Ánh mắt sắc lẹm của anh ta lướt vội về phía người dì của cô.
“Dì của cô… thực chất đang cố tình giấu nhẹm đi một bí mật động trời nào đó. Mà không, đéo phải chỉ riêng một mình bà ấy đâu. Gần như tất thảy mọi thành viên sống trong cái dinh thự này đều đang hợp mưu giấu giếm bí mật với cô đấy.”
“Cái gì…? Cái trò quái quỷ gì cơ?”
Kiera lắc đầu nguầy nguậy, kịch liệt cố gắng bác bỏ đi những lời cáo buộc của Julien, nhưng ngay khi làm cái hành động đó, những lời lỡ miệng của dì cô bỗng nhiên dội lại mồn một trong đầu cô—những lời vàng ngọc mà cô đã vô tình nghe lén được ngay trước khi thế giới sập nguồn tối sầm lại.
Hai mắt cô trợn trừng mở to.
Chẳng lẽ nào…?
“Arkh—!”
Một tiếng gào thét phẫn uất đột ngột xé toạc không gian kéo tuột Kiera ra khỏi dòng suy nghĩ khi đầu cô ngoảnh phắt lại trừng mắt nhìn về phía dì mình, đôi mắt đỏ ngầu vằn lên những tia máu hung hãn hết mức có thể.
“Khốn khiếp thật!”
Bà ta hoàn toàn đéo thèm giữ kẽ hay kiềm chế lại cái âm lượng giọng nói của mình nữa.
…Đến cái bước đường này rồi, bà ta gần như đang đánh mất lý trí mà gào thét lên.
“Tại sao cái đám người các người ai nấy cũng đều mang cái sở thích b*nh h**n là xoi mói xen vào chuyện đời tư của tôi vậy hả? Chỉ một lần duy nhất thôi… và tôi đang nói thật lòng là chỉ cầu xin một lần duy nhất thôi, tại sao đéo có một ai chịu an phận lo chuyện của nhà mình đi? Tại sao cái lũ các người cứ phải đay nghiến tra khảo bao nhiêu là câu hỏi rác rưởi? Tại sao cứ phải hằn học căm ghét tôi vì từng cái chi tiết nhỏ nhặt nhất? Chẳng lẽ cứ ngoan ngoãn ngoậm miệng lại mà làm theo đúng như kịch bản đã viết sẵn thì chết người hay sao?!”
Ánh mắt rực lửa hận thù của bà ta phóng thẳng như dao găm về phía Julien, kẻ lúc này chỉ dửng dưng nhìn lại bà ta với một cái bản mặt gần như đéo biểu lộ một tia cảm xúc nào. Dẫu cho cái vẻ mặt của dì cô lúc này trông có điên loạn và đáng sợ đến mức nào đi chăng nữa, anh ta vẫn bình chân như vại hoàn toàn đéo hề mảy may nao núng.
Rốt cuộc là anh ta thực sự đéo biết sợ hay chỉ đơn thuần là đang giấu giếm che đậy cái cảm xúc thực sự của mình quá giỏi?
“Cái yêu cầu đó của tôi cũng đéo có gì gọi là quá đáng lắm, đúng không nào?”
“…..”
Julien đéo thèm hé môi đáp trả, nhưng cái biểu cảm khinh khỉnh trên khuôn mặt anh ta đã đủ sức mạnh để nói lên tất cả.
Chính cái thái độ dửng dưng đó lại càng đổ thêm dầu vào ngọn lửa bực tức của Rose, khiến bà ta nghiến răng ken két đến mức tưởng chừng như sắp vỡ vụn. Trông bộ dạng bà ta lúc này cứ như thể một quả bom nổ chậm sắp sửa kích nổ bùng phát thêm một lần nữa, nhưng bà ta đã kịp thời dùng chút lý trí tàn dư vừa đủ để kiềm chế lại bản thân trong khi ngoảnh ngoắt đầu lại trừng trừng mắt nhìn chằm chằm vào Kiera.
Hai đôi mắt mang sắc đỏ đục ngầu va chạm vào nhau tóe lửa, và ngay tại khoảnh khắc căng như dây đàn ấy, mọi thứ xung quanh bỗng chốc rơi vào một sự im lặng chết chóc.
Đéo có một ai cất tiếng nói, và cái bầu không khí này cũng đéo cần thiết phải có bất kỳ lời nói nào.
Cho mãi đến khi đích thân Rose là người chủ động đập tan đi sự im lặng ngột ngạt ấy, đôi mắt bà ta lại càng hằn lên những tia máu đỏ ngầu hơn trước.
“Con có thực sự khát khao muốn đào bới để biết được tường tận xem rốt cuộc cái bi kịch gì đã giáng xuống đầu cái con khốn nạn đó không?”
“…..”
Kiera hé mở đôi bờ môi nhưng lại hoàn toàn cứng họng không thể thốt ra được nửa lời.
Chẳng hiểu vì cái lý do kỳ quái nào đó, khoang miệng cô lúc này lại trở nên khô khốc một cách lạ thường. Thâm tâm cô điên cuồng muốn gào lên từ ‘có’, nhưng đồng thời sâu thẳm bên trong lại cảm thấy… một sự sợ hãi tột độ.
Sợ hãi sao? Chuẩn mẹ nó rồi… cô đang thực sự cảm thấy run sợ trước cái câu trả lời phũ phàng mà bản thân sắp sửa phải đón nhận.
Trong cái thế giới tâm trí mộng tưởng của cô, hình tượng người mẹ luôn là một sự hiện diện hoàn mỹ và không tì vết nhất. Luôn ân cần quan tâm, mang lại sự ấm áp vỗ về, và điều mang ý nghĩa cốt lõi nhất là lúc nào cũng tràn ngập niềm vui vẻ rạng rỡ.
Bà ấy là một sự hoàn hảo tuyệt đối, và cô thì lại đéo hề muốn tự tay tàn phá đập nát cái bức tượng đài hoàn mỹ ấy đi.
Chính vì lẽ đó, khi bị dồn ép đặt vào đúng cái vị thế được biết sự thật mà cô từng điên cuồng khao khát trong quá khứ, cô lại cay đắng nhận ra bản thân mình đéo đủ dũng khí để có thể đưa ra một câu trả lời trọn vẹn.
Sự im lặng câm nín của cô đã gián tiếp lột tả lên quá nhiều điều về những giằng xé trong suy nghĩ của bản thân, và Rose khi chứng kiến cái cảnh tượng hèn nhát đó thì lập tức nhếch mép cười khẩy mỉa mai.
“Ta đoán chắc mẩm là bản thân con cũng đéo có gan muốn biết đâu.”
Thực tế rành rành thì trông bộ dạng của bà ta lúc này dường như lại có vẻ cực kỳ nhẹ nhõm thở phào vì cái sự trốn tránh đó.
…Và cái thái độ bất thường đó đéo thể nào lọt qua được cặp mắt tinh tường của Kiera. Nhẹ nhõm ư? Tại cái lý do chó má nào mà bà ta lại trưng ra cái bộ dạng nhẹ nhõm đến mức đó? Rốt cuộc là đã có cái sự thật kinh hoàng nào xảy ra mà bà ta lại sống chết đéo muốn để cho cô biết?
Cơ thể run lên bần bật, Kiera cắn chặt răng nghiến lợi trèo trẹo.
Một cục nghẹn đắng ngắt kết tủa hình thành chặn ngang nơi cuống họng khi cô ngẩng phắt đầu lên, khóa chặt ánh mắt sắc lẹm vào người dì của mình. Đôi môi cô từ từ hé mở, nhưng chỉ có một âm thanh khàn đặc rách nát vuột thoát ra khi cô cất lời.
“Tôi… vô cùng muốn biết.”
Dẫu cho tất thảy mọi tế bào trong cơ thể cô đều đang gào thét phản đối cản trở cô đi ngược lại với điều đó, nhưng…
Cô bắt buộc phải biết được chân tướng.
Vì cái bản ngã của chính bản thân cô.
Vì thế nên…
“Khai sạch sẽ mọi thứ ra cho tôi biết đi.”
Sự thật tr*n tr**.
Chỉ cần duy nhất một bề mặt của sự thật tr*n tr** mà thôi.
“…Tôi dư sức gánh vác và chịu đựng được.”
‘Chị có từng mường tượng xem dung mạo của đứa con gái nhà mình sẽ phát triển trông như thế nào khi nó lớn lên không nhỉ.’
Đó là một đoạn hội thoại đã trôi dạt vào dĩ vãng xa xôi.
Một cái đoạn hội thoại mà Rose còn nhớ mang máng là mình đã từng trao đổi với chị gái trong quá khứ. Cô vốn dĩ đã vứt xó và lãng quên nó từ đời thuở nào rồi, nhưng khi chằm chằm nhìn vào đứa cháu gái của mình, cô lại đột ngột bị kéo giật về để hồi tưởng lại cái ký ức đó.
Cô có thể khắc cốt ghi tâm cái đoạn hội thoại ấy đéo phải là nhờ vào việc sở hữu một trí nhớ siêu phàm gì cho cam.
Không, lý do cốt lõi là vì cái biểu cảm vặn vẹo mà chị ấy đã phơi bày ra khi đưa ra câu trả lời với cô.
‘Ừm… Chắc mẩm là con bé sẽ lớn lên trông giống đúc chị.’
‘Giống chị á?’
Rose vẫn còn khắc ghi quá đỗi rõ ràng cái biểu cảm ấy sắc nét đến từng chi tiết vặt vãnh.
Đó là một thứ biểu cảm mang đậm sự…
Buồn bã bi thương.
Chuẩn xác là như vậy, một sự buồn bã đến não lòng.
‘Chị cũng đéo dám chắc nữa. Nhưng thực lòng mà nói thì chị sẽ cảm thấy mãn nguyện hơn rất nhiều nếu như con bé sinh ra đéo có điểm nào giống chị cả.’
‘Cái quái gì cơ, sao chị lại mang cái tư tưởng tiêu cực vậy? Chẳng lẽ chị lại đéo có mong muốn con gái mình trở thành một hình mẫu hoàn mỹ không tì vết như chị sao?’
‘Hoàn mỹ như thể…’
‘Vậy rốt cuộc thì chị khao khát con bé sẽ mang cái dáng vẻ và tính cách như thế nào?’
‘Chị đoán là bản thân chị sẽ vô cùng ưng ý nếu như con bé có tính cách giống với em một chút.’
‘Ơ kìa? Chị bị chập mạch đứt dây thần kinh rồi à? Tại sao chị lại đi ấp ủ cái mong muốn con bé mang tính cách giống em cơ chứ?’
‘…Hehehe.’
Sự thắc mắc ngỡ ngàng của cô chỉ nhận lại được một tràng cười khẽ khàng lấp l**m.
Cuộc đối thoại đó đã bị cắt ngang và kết thúc lấp lửng ở đó, với việc Rose tặc lưỡi gạt phăng nó đi, tự nhủ rằng đó chỉ là một trong những cái khoảnh khắc lên cơn dở hơi kỳ quặc của chị gái mình. Thử hỏi xem trên cái cõi đời này, tại cái nguyên cớ quái quỷ gì mà chị ấy lại đi khao khát đứa con gái ruột thịt của mình bị tha hóa trở thành một kẻ du côn chuyên gây rắc rối và lủi thủi cô độc một mình như cô cơ chứ?
Giả sử nếu như có quyền được lựa chọn, cô chắc chắn sẽ ao ước đứa con gái của chị ấy trở thành một bản sao hoàn hảo giống hệt như chính bản thân chị ấy.
Sở hữu nhan sắc tuyệt mỹ, bản tính tử tế lương thiện, và tài năng xuất chúng.
Mãi cho đến tận khoảng thời gian rất lâu về sau này, Rose mới đau đớn thấu hiểu được cái hàm ý sâu xa tại sao người chị gái lại đưa ra một câu trả lời ngang trái như vậy. Nhưng cay đắng thay, đến lúc cô ngộ ra thì mọi sự đã trở nên quá đỗi muộn màng.
Đến cái thời điểm đó thì chị ấy đã vĩnh viễn nhắm mắt buông tay rời khỏi cái thế giới mục nát này rồi.
Kẻ thủ ác đã ra tay?
Đéo ai khác chính là cô.
.
.
“Nói toạc mọi thứ ra cho tôi biết đi… Tôi dư sức gánh vác và chịu đựng được.”
Kéo tuột cô ra khỏi mớ suy nghĩ hoài niệm miên man là giọng nói khàn khàn nhưng kiên định của Kiera. Cắn chặt môi đến ứa máu, Rose trân trân nhìn chằm chằm vào đứa cháu gái ruột thịt của mình.
“H-ha.”
Lồng ngực bà ta run lên bần bật.
Khi ánh mắt dán chặt vào từng đường nét thanh tú trên khuôn mặt đứa cháu gái, một khuôn mặt được đúc ra giống hệt như người chị gái đã khuất của mình đến vậy, bà ta cảm thấy vô cùng chật vật để có thể cạy mồm vắt ra được một từ ngữ nào.
Càng bị đè nén bởi cái ý nghĩ phải phơi bày tr*n tr** sự thật ra ánh sáng, lồng ngực bà ta lại càng cảm thấy nặng nề và ngột ngạt đến khó thở.
Làm thế quái nào mà bà ta có thể mở miệng bắt đầu tường thuật lại cái sự thật phũ phàng này đây? Rằng cái sự thật là bản thân bà ta đéo hề là kẻ đã nhẫn tâm ra tay sát hại mẹ của con bé.
Rằng từ trước đến nay vốn dĩ đéo hề tồn tại một kẻ sát nhân giấu mặt nào cả.
“Haa…”
Rose điên cuồng vò rối mái tóc, sự uất ức và bực bội đã bắt đầu phơi bày bộc lộ rõ ra mặt.
Bà ta đã từng vô số lần mường tượng và mơ về cái khoảnh khắc tồi tệ này trong quá khứ. Nó chính là một trong những nỗi ám ảnh tăm tối thuộc chuỗi cơn ác mộng liên hoàn không ngừng cắn xé bủa vây lấy bà ta suốt mấy năm trời ròng rã qua.
Bà ta luôn tự nhận thức được rằng cái ngày phán xét này sớm muộn gì cũng sẽ gõ cửa, và cũng đã tự lên dây cót chuẩn bị sẵn tâm lý đối mặt từ rất lâu rồi, nhưng… khi thực sự phải đối diện ánh mắt của cháu gái mình, bà ta lại cay đắng phát hiện ra rằng toàn bộ những lời lẽ ngụy biện đã được trau chuốt chuẩn bị kỹ lưỡng từ trước đều đồng loạt bốc hơi trôi tuột sạch sành sanh khỏi đầu óc.
‘Tôi đéo thể nào làm được chuyện này.’
Rose tuyệt vọng lắc đầu nguầy nguậy và vừa định quay lưng bước đi trốn chạy thì bất thình lình cảm nhận được có một bàn tay rắn chắc đang ấn mạnh vào sống lưng mình cản lại.
“Bà…”
Một giọng nói vô cảm lạnh lẽo bất thần vang lên bên tai ngay sau đó.
“Vì lợi ích của con bé, bà bắt buộc phải hoàn thành cái việc đó.”
Cái giọng điệu của anh ta thốt ra y hệt như thể bản thân đã đi guốc trong bụng và nắm rõ mười mươi mọi ngóc ngách của sự thật vậy.
Làm thế chó nào mà anh ta lại có thể nhìn thấu được cái sự thật giấu kín này cơ chứ? Đéo thể nào có cái chuyện hoang đường đó được. Anh ta cùng lắm cũng chỉ là một thằng nhãi ranh ăn bám, một kẻ mang thân phận ký sinh đang tuyệt vọng cắm đầu tìm mọi thủ đoạn để đoạt lấy chiếc gương ma quái đó. Anh ta đéo hề có lấy một tia quan tâm thương xót chó má nào dành cho Kiera hay những uẩn khúc trong quá khứ của bọn họ cả.
…Anh ta chỉ đơn thuần là muốn đào bới truy ra tung tích vị trí của chiếc gương để có thể làm bàn đạp tiến thân leo lên những nấc thang quyền lực cao hơn nữa trong tổ chức.
“Bà—”
Nhìn thấy bà ta vẫn còn đang dùng dằng do dự, Julien trút ra một tiếng thở dài thườn thượt trong lòng rồi đánh ánh mắt liếc nhìn sang phía Kiera.
Chỉ trong vỏn vẹn vài phút đồng hồ ngắn ngủi vừa lướt qua, những mảnh vỡ ký ức về cái quá khứ u ám của Rose đã lần lượt lướt qua tái hiện mồn một trong đầu anh, và anh đã dần dần xâu chuỗi thấu hiểu được ngọn ngành cái sự thật tàn nhẫn đằng sau tất thảy mọi thứ.
Anh đã bắt đầu ngộ ra được cái lý do gốc rễ tại sao bản thân mình lại cảm thấy cái sự quen thuộc đến mức kỳ lạ khi tiếp xúc với hình bóng mẹ của Kiera, và anh cũng đã bắt đầu thấu cảm được nguyên nhân dẫn đến sự do dự giằng xé của Rose.
Chính sự hội tụ và xâu chuỗi của tất thảy những cái yếu tố ngẫu nhiên đó đã vô tình đẩy anh lâm vào cái tình cảnh trớ trêu hiện tại.
Nhưng dẫu cho đã nắm bắt được mọi chuyện thì chừng đó vẫn là chưa đủ để giải quyết vấn đề.
Rose vẫn còn đang bị kẹt lại trong sự giằng co do dự, bà ta vẫn đang cực kỳ cần một cái cú hích quyết định cuối cùng—một cái mồi lửa nào đó đủ sức nặng để cuối cùng có thể ép bà ta phải cạy mồm lên tiếng.
Nhưng bằng cách thức nào đây?
Làm thế quái nào để Julien có thể ép buộc bà ta phải nôn ra sự thật?
Và chính vào cái khoảnh khắc bế tắc đó, Julien vô thức nhận ra bản thân mình đang cúi gằm mặt nhìn đăm đăm xuống cánh tay của mình.
Khi ánh mắt anh khóa chặt vào cái hình xăm cỏ bốn lá bí ẩn, thứ vẫn đang được ngụy trang che đậy cực kỳ kỹ lưỡng dưới lớp ma thuật ảo ảnh, một cái ý tưởng táo bạo điên rồ chợt lóe sáng xẹt qua trong đầu, khiến đôi mắt anh phải nhắm nghiền lại.
Ngay tắp lự sau đó, anh dứt khoát ấn mạnh ngón tay vào chiếc lá thứ ba và toàn bộ thế giới xung quanh anh lại một lần nữa bị đảo lộn thay đổi.
Ngay tại khoảnh khắc tôi dùng lực ấn mạnh vào chiếc lá thứ ba, thế giới vật chất xung quanh bắt đầu vặn xoắn và biến đổi.
…Toàn bộ mảng màu sắc của không gian xung quanh tôi bắt đầu có dấu hiệu nhạt nhòa phai màu đi một chút, và cái bầu không khí bao trùm tổng thể bỗng chốc trở nên ngột ngạt và căng thẳng hơn gấp bội.
Ầm—!
Tôi giật thót mình hoảng hốt vì một tiếng động va đập ầm ĩ của một thứ gì đó và lập tức khởi động kích hoạt kỹ năng [Lời Than Khóc Của Kẻ Dối Trá] để ngụy trang che giấu đi khí tức sự hiện diện và hình bóng của bản thân.
Ngay tắp lự, toàn bộ sự tập trung cảnh giác của tôi được đẩy lên cao độ, đổ dồn vào việc quan sát mọi động tĩnh xung quanh.
‘ĐÂy là phòng của Kiera sao?’
Chuẩn cmnr, cái không gian này đích thị chính là phòng riêng của Kiera. Nhưng mà… trông nó cũng có đôi chút khác lạ.
Vút!
Một cái bóng đen ngòm đột ngột lướt sượt qua người tôi với tốc độ bàn thờ, suýt chút nữa thì đã tông sầm vào cái vị trí mà tôi đang đứng chôn chân nếu như tôi không phản xạ kịp thời lách người né tránh.
“Lục tung lên mà tìm cho bằng được nó!”
“Rà soát cẩn thận từng ngóc ngách kẽ hở trong cái căn phòng này cho ta!”
Một giọng nói mang đầy sự quen thuộc gầm lên vang vọng xé toạc không khí, và khi tôi ngoảnh phắt đầu lại, tôi bắt gặp hình bóng Rose đang đứng sừng sững ở ngay một góc phòng, ánh mắt sắc như dao cạo tỏa ra hàn khí lạnh lẽo đang đảo quanh quét qua mọi ngóc ngách xung quanh.
“Ta dám chắc chắn 100% là nó đang bị giấu giếm ở trong cái phòng này! Bọn mày hãy chắc chắn phải moi ra cho bằng được chiếc gương đó và lập tức cấp báo ngay cho ta khi tìm thấy! Giả sử nếu có bất kỳ một con chó nào dám to gan ôm mộng nảy sinh ý đồ tạo phản khác, ta sẽ thẳng tay băm vằm g**t ch*t nó ngay tại chỗ đéo cần xét xử.”
Dung mạo của bà ấy trông có vẻ trẻ trung hơn một chút so với thời điểm hiện tại, dẫu cho cái sự chênh lệch về mặt tuổi tác đó hầu như rất mờ nhạt đéo đáng kể, nhưng cái ánh nhìn tỏa ra từ mắt bà ta thì lại sắc bén và tàn độc hơn gấp bội phần so với ngày hôm nay.
Dõi mắt quan sát thái độ của bà ấy rồi lại đưa mắt nhìn lướt quanh một vòng, tôi nhanh chóng xâu chuỗi tình hình và nhận ra rốt cuộc là đang có cái cớ sự gì xảy ra.
‘Đây chắc mẩm chính là cái ngày định mệnh mà bà ấy đã huy động lực lượng của tổ chức Thiên Đảo Ngược đến để lục tung dinh thự truy tìm chiếc gương.’
Tôi có một cái cảm giác khá là quen thuộc với mốc thời gian của ngày hôm nay.
Không chỉ đơn thuần vì đây chính là cái thời điểm mấu chốt mà những đoạn ký ức của Kiera bị cắt đứt ngang xương, mà còn vì nó có sự liên kết móc nối với một mảng ký ức khác của chính bản thân tôi.
Một đoạn ký ức kinh hoàng mà đích thân tôi đã từng tự mình trải nghiệm qua…
“Nhanh cái tay lên lũ vô dụng! Nhớ là phải banh mắt ra mà soát xét kỹ lưỡng mọi ngóc ngách đấy!”
“…Đã có đứa nào mò vào kiểm tra cái tủ quần áo nằm ở góc đằng kia chưa?”
Ngay khi cụm từ tủ quần áo vừa lọt ra khỏi miệng Rose, ánh mắt của tôi lập tức chuyển hướng đổ dồn về phía cái vật thể đó và đột nhiên tôi cảm thấy nhịp thở của mình như bị ai đó bóp nghẹt lại ngừng hẳn.
‘A.’
Tôi rón rén lẳng lặng lết những bước chân nhẹ nhàng di chuyển về phía đó.
Trái tim tôi đập loạn nhịp thình thịch trong lồng ngực khi khoảng cách ngày càng được rút ngắn tiến lại gần hơn, và khi tôi thử đặt lòng bàn tay áp sát lên bề mặt lớp gỗ lạnh lẽo, tôi đã cảm nhận được sự tồn tại của nó.
…Có sự hiện diện của tận hai linh hồn đang co cụm ẩn nấp sâu bên trong cái tủ quần áo chật hẹp ấy.
Một cái là của Kiera, và cái còn lại chính là…
‘Của tôi.’
“Thế nào hả? Đéo có một đứa nào có ý định sẽ bước tới kiểm tra cái tủ quần áo đó sao?”
Khi giọng nói gay gắt của Rose lại một lần nữa vang lên hối thúc, tôi ngoảnh ngoắt đầu lại trừng mắt nhìn về phía bà ấy, rồi lập tức dồn thêm lực ép chặt lòng bàn tay vào cánh cửa tủ.
Cạch—
Tiếng bước chân của bà ấy đang tiến lại gần hơn mỗi lúc một rõ rệt và trái tim tôi bắt đầu đập liên hồi với cường độ nhanh hơn.
Rồi sau đó…
Két!
Bà ấy dừng bước ngay trước mặt cái tủ và dứt khoát giật tung cánh cửa mở ra, để lộ ra một khoảng không gian bên trong trống trơn đéo có một bóng người.
“…..”
Ánh mắt sắc lẹm của bà ấy quét qua quét lại săm soi từng li từng tí một trước khi nhíu chặt lông mày lại tỏ vẻ thất vọng và nhanh chóng xoay người quay đi chỗ khác.
“—!”
Tôi chỉ vừa mới kịp thở phào nhẹ nhõm như trút được một gánh nặng ngàn cân thì hai bàn tay của tôi bỗng nhiên run rẩy bần bật và cơ mặt tôi thì giật giật liên hồi. Ngay tắp lự, khuôn mặt của Rose ngoảnh phắt lại hướng về phía tôi, ánh mắt sắc như dao cạo lại một lần nữa bị kéo giật về phía cái tủ quần áo trong khi tôi đang điên cuồng chửi rủa xối xả trong bụng vì cảm nhận rõ rệt được có một thứ gì đó vừa mới đập mạnh vào cái kết giới phòng ngự mà tôi đã hao tâm tổn trí dựng lên bảo vệ bên trong.
‘Nằm im mẹ nó đi, đừng có cựa quậy ngo ngoe gì nữa!’
“…..”
Ánh mắt dò xét của Rose lại tiếp tục đảo qua rà soát cái tủ quần áo thêm một lần nữa trong khi trái tim tôi đang đập thình thịch muốn văng ra khỏi lồng ngực.
May mắn thay, ánh mắt xoi mói của bà ta đéo nán lại dòm ngó quá lâu, bà ta nhanh chóng dời sự chú ý đảo mắt nhìn sang một khu vực khác.
“Xem chừng đéo có giấu giếm cái gì ở đây cả.”
Tuyệt nhiên đéo thèm nói thêm lấy một lời dư thừa nào nữa, bà ta dứt khoát xoay người cất bước rời đi. Tôi trân trân nhìn theo bóng lưng đang khuất dần của bà ấy, trái tim vẫn còn đang thắt nghẹn lại vì căng thẳng, rồi từ từ chuyển ánh mắt đầy phẫn nộ về phía cái tủ quần áo. Hai bàn tay tôi run lên vì tức giận khi lại một lần nữa cảm nhận rõ rệt được cái thứ của nợ gì đó bên trong đang tiếp tục đập mạnh vào lớp kết giới phòng ngự.
Cùng lúc đó, tôi tức tốc vô hiệu hóa kỹ năng [Lời Than Khóc Của Kẻ Dối Trá] ngay khi cái tủ quần áo được trả lại nguyên vẹn trạng thái như lúc ban đầu và tôi chỉ biết tự rủa xả bản thân mình trong thâm tâm vì cái tình huống khốn nạn này.
‘Tại sao cái bản thể ngu ngốc của mày đéo thể nào chịu khó ngồi im một chỗ cho khuất mắt tao đi hả? Mày có nhất thiết là phải cố tình đập ầm ầm vào cái lớp kết giới do chính tay tao vừa mới cất công dựng lên để cứu mạng mày không hả?’
Cái tình huống chó má đó…
Suýt chút nữa thì đã hại tôi bị lật tẩy bại lộ tung tích rồi.