Sự Trỗi Dậy Của Ba Tai Họa

Chương 557

Trước Tiếp

Chương 557: Sự thật [2]

Chị ấy giống hệt như một thứ chất độc...

Một loại độc dược vô hình, êm ái nhưng lại mang tính sát thương chí mạng, cứ thế chầm chậm len lỏi gặm nhấm bào mòn linh hồn một con người từ sâu thẳm bên trong.

Đó chính xác là cái cách mà Rose sẽ dùng để định nghĩa về người chị gái ruột thịt của mình.

Càng cố gắng thu hẹp khoảng cách xích lại gần chị ấy, cô lại càng cay đắng nhận ra vô số những uẩn khúc sai trái mục nát tồn tại bên trong con người chị. Làm thế quái nào mà một con người lại có thể vừa mang dáng vẻ ân cần quan tâm đến nhường ấy, nhưng đồng thời sâu thẳm bên trong lại là một sự vô tâm lạnh lẽo đến đáng sợ?

'...Không, nếu nói một cách chính xác tr*n tr** hơn thì, làm thế quái nào mà một con người lại có thể không bị tha hóa trở thành một kẻ y hệt như chị ấy khi bị ném vào một cái hoàn cảnh sống giống hệt như chị ấy cơ chứ.'

Những người mang danh nghĩa là cha mẹ của họ...

Bọn họ hoàn toàn đéo phải là những bậc sinh thành mẫu mực gì cho cam.

Bọn họ đích thị là cái thể loại cha mẹ độc hại điển hình, những kẻ chỉ mở to mắt quan tâm đến bảng thành tích học tập và cái thể diện hão huyền của gia tộc. Bất cứ đứa con nào phô diễn được sự xuất sắc vượt trội thì bọn họ sẽ càng được nở mày nở mặt.

…Và cũng chính bởi vì người chị gái đã tỏa sáng quá đỗi rực rỡ và xuất sắc, nên bọn họ nghiễm nhiên đéo cần phải bận tâm đoái hoài gì đến sự tồn tại của cô.

Nhưng bản thân Rose chưa từng mảy may nảy sinh một tia ghen tị nào vì cái sự ghẻ lạnh thiếu vắng tình thương ấy.

Suy cho cùng thì, tự bản thân cô cũng đã quá nhiều lần phải chứng kiến tận mắt cái cách mà bọn họ tàn nhẫn đối xử với chị gái mình.

“Việc con vươn lên đứng nhất toàn trường là điều hiển nhiên, nhưng chỉ với chừng đó thôi là vẫn chưa đủ để làm hài lòng ta. Khoảng cách điểm số giữa con và đứa đứng hạng nhì đang bị thu hẹp lại một cách đáng báo động. Tối nay con sẽ bị cấm túc, đéo được ăn tối.”

“Ta có nghe phong phanh được vài lời xì xầm rằng dạo gần đây con đã lén lút trốn ra ngoài đàn đúm tụ tập với bạn bè. Thảo nào mà cái bảng thành tích học tập của con bắt đầu có dấu hiệu tụt dốc thảm hại.”

“Ta sẽ đích thân làm thủ tục rút hồ sơ lôi cổ con ra khỏi khu ký túc xá của Học viện. Kể từ nay về sau, mỗi dịp cuối tuần con bắt buộc phải tự vác xác lết về dinh thự này cho ta.”

Người chị ấy tồn tại trong cái gia đình này giống hệt như một con búp bê vô tri vô giác.

Một con búp bê bị giật dây mà cha mẹ có thể tự do thao túng, nhào nặn tùy ý chỉ để làm lớp vỏ bọc tô vẽ cho cái danh tiếng của bản thân bọn họ thêm phần bóng bẩy. Nhưng nói như vậy cũng không hẳn là bọn họ đéo có tình yêu thương dành cho chị ấy.

Sự thật chỉ đơn giản là bọn họ quá đỗi...

Tham lam vô độ.

Nhưng cái thứ ngọn nguồn cốt lõi đẩy mọi chuyện đi đến bước đường tồi tệ thảm hại hơn lại tuyệt nhiên đéo phải là lòng tham vô đáy của bọn họ.

Không, thứ ma quỷ đó lại chính là nụ cười thường trực trên môi của chị ấy.

Dẫu cho có phải hứng chịu những trận đòn roi chì chiết hay sự đối xử khắc nghiệt đến nhường nào đi chăng nữa, chị ấy vẫn luôn cố chấp duy trì cái nụ cười mỉm đó trên môi. Rốt cuộc thì đó là một lớp vỏ bọc phòng ngự hoàn hảo để che giấu đi những góc khuất cảm xúc thật sự đang giằng xé bên trong, hay bản chất cốt lõi của chị ấy vốn dĩ đã là một cái loại người kỳ dị luôn luôn mỉm cười bất chấp mọi hoàn cảnh chó má ập đến?

Vào cái thời điểm đó, Rose hoàn toàn mù tịt đéo có câu trả lời.

Dù sao đi chăng nữa thì ngay cả một người tinh ý như cô cũng đéo tài nào có thể nhìn thấu được ẩn ý đằng sau nụ cười của chị gái mình. Nhưng dẫu có là vậy, cô cũng đéo thèm bận tâm để bụng làm gì. Cô thực lòng rất tận hưởng cái khoảng thời gian được ở bên cạnh và gắn bó thân thiết với chị gái mình.

Đặc biệt nhất là cái khoảnh khắc chứng kiến cách mà chị ấy thường cười phá lên sảng khoái trước những câu nói đùa tếu táo của cô.

Trên cõi đời này, tuyệt nhiên đéo có một ai chịu cười trước những trò đùa nhạt nhẽo của cô cả.

Mọi thứ dường như đang diễn ra vô cùng tốt đẹp và êm đềm.

Một cuộc sống giản đơn bình dị, và Rose chỉ ôm một mộng tưởng nhỏ nhoi mong sao cái nhịp sống yên ả này sẽ cứ thế tiếp diễn êm trôi cho đến tận lúc cả hai chị em cùng nhau già đi.

Thế nhưng, cái cuộc đời khốn nạn này lại luôn có cái sở thích b*nh h**n là ném những quả bóng tạ thẳng vào mặt người ta.

Đó là vào thời điểm giao mùa của mùa xuân.

Cái mùa xuân khốn khiếp và đáng nguyền rủa.

“Chị à, em sắp sửa lên xe hoa kết hôn rồi.”

“Ơ kìa, em vừa mới nói cái gì cơ?”

“…Anh ấy hiện đang là người thừa kế hợp pháp nắm giữ chiếc ghế hiển nhiên của gia tộc Mylne. Em cũng đã từng có cơ hội gặp mặt qua anh ấy rồi. Anh ấy thực sự là một người tử tế tốt bụng, và cái vẻ ngoài cũng thuộc hàng cực phẩm xuất sắc.”

“Khoan đã nào, cái gì cơ? Cái vụ đó… rốt cuộc là được sắp xếp từ cái thuở nào vậy? Tại sao lại có thể xảy ra cái chuyện—”

“Em suy nghĩ kỹ rồi, em sẽ gật đầu đồng ý kết hôn với anh ấy.”

Chị ấy vẫn giữ nguyên cái nụ cười mỉm thường trực trên môi khi thốt ra cái tin tức động trời ấy.

Thế nhưng, ẩn sâu bên trong cái nụ cười ấy lại mang lại một thứ cảm giác vô cùng khác lạ và chênh vênh.

Đôi mắt màu đỏ thẫm đục ngầu của chị…

Trông chúng chất chứa một sự mệt mỏi và rã rời hơn bình thường rất, rất nhiều.

Tên nhãi đó lù lù xuất hiện ra từ cõi hư không.

“Rốt cuộc là đã có cái sự thật kinh hoàng gì thực sự xảy ra trong quá khứ giữa cô và người chị gái ruột thịt của cô vậy?”

Rose hoàn toàn đéo thể nào cảm nhận được lấy một tia khí tức hay sự hiện diện nào của anh ta cả.

Chỉ vừa mới một khoảnh khắc trước đó cô bị lỡ miệng buột ra cái bí mật động trời, thì ngay khoảnh khắc tiếp theo cái bản mặt lạnh tanh của anh ta đã chình ình hiện ra từ trong không khí.

Ánh mắt anh ta phóng ra những tia nhìn lạnh lẽo thấu xương, gần như mang một sự xa cách đến rợn người.

…Cái ánh nhìn xoi mói ấy, xét theo một khía cạnh vặn vẹo nào đó, nó lại khiến cô bất giác liên tưởng đến ánh mắt sắc lẹm của người chị gái mình.

“Cái vụ đó…”

Đôi môi cô run rẩy lắp bắp, bộ não dường như vẫn đang bị quá tải, chưa thể nào load nổi để thấu hiểu trọn vẹn xem rốt cuộc là đang có cái biến gì xảy ra.

Cô vốn dĩ đã nhẵn mặt và quen thuộc với tên nhãi ranh này.

Cái lần chạm trán giao đấu trước đây anh ta đã thành công khắc sâu một ấn tượng vô cùng mạnh mẽ đối với cô, nhưng những tin tức về các chiến tích hiển hách vang dội dạo gần đây của anh ta cũng đã truyền đến tai cô.

Anh ta hiện tại đéo còn là một cái nhân vật nhép đơn giản dễ bắt nạt mà cô từng biết đến nữa.

Giờ đây…

“Cô có dám mạnh miệng thề thốt chắc chắn rằng bản thân mình thực sự mù tịt đéo biết cái tấm gương đó đang bị cất giấu ở đâu không?”

Anh ta đang đứng sừng sững với một khí thế áp đảo phía trên cô.

Và chỉ nội cái ý nghĩ đó xẹt qua thôi cũng đã đủ khiến mặt mày cô trắng bệch không còn hột máu.

“Thế thì đã sao nào?”

Nhưng cơn hoảng loạn đó chỉ chiếm đoạt tâm trí cô trong vài giây ngắn ngủi trước khi cô thành công gồng mình lấy lại được sự bình tĩnh. Dứt khoát lắc đầu nguầy nguậy nhằm xua tan đi cái mớ suy nghĩ hèn nhát đó, cô cảnh giác lùi giật lại phía sau một bước, đôi đồng tử đỏ thẫm khóa chặt vào đôi mắt màu hạt dẻ sâu thẳm của anh ta.

Đưa lưỡi l**m ướt đôi bờ môi đang khô khốc, rốt cuộc cô cũng chịu hé miệng cất lời,

“Mày đã đánh hơi và biết tao đang lẩn trốn ở đây từ cái lúc quái nào vậy? Cái lớp vỏ bọc ngụy trang của tao đáng lý ra phải cực kỳ hoàn hảo không có tì vết mới đúng. Tại sao mày lại có năng lực nhìn thấu được nó? Liệu có phải là do cái phong cách hành xử của tao có vấn đề không? Có phải chính cái điều đó đã tự tố cáo tao không?”

“…”

Julien đéo thèm mở miệng đáp trả lại ngay tức khắc.

Anh ta chỉ lẳng lặng trừng mắt nhìn cô.

Thế nhưng ngay lúc đó, Rose đột nhiên như bừng tỉnh ngộ ra được một điều gì đó, cô vội vã đưa mắt liếc nhìn xuống cánh tay của chính mình.

Chẳng lẽ nào là do…?

“Cái huy hiệu đó hoàn toàn đéo có dính dáng chút liên đới nào đến cái chuyện này đâu.”

Lời khẳng định chắc nịch của Julien nhanh chóng như một gáo nước lạnh dập tắt cái suy nghĩ hoang tưởng của cô khi anh ta vẫn duy trì ánh nhìn kiên định sắc lẹm ghim chặt vào người cô.

“…Cứ tạm mặc định coi như là tôi có sở hữu một cái kỹ năng đặc biệt nào đó cho phép bản thân làm được cái điều đó đi.”

“Trên đời này lại có tồn tại cái thể loại kỹ năng quái quỷ như vậy sao?”

“Có chứ.”

Julien điềm nhiên gật đầu xác nhận, Rose bực dọc mím chặt môi lại.

Hít vào một ngụm khí lạnh thật sâu, cô tự ép bản thân phải cố gắng giữ bình tĩnh hơn nữa rồi đánh mắt liếc trộm sang phía Kiera đang nằm bất tỉnh. Cô vừa định hé môi định cất tiếng thì Julien đã lạnh lùng cắt ngang.

“Quay lại với chủ đề về cái tấm gương, rốt cuộc là cô có nắm được manh mối nó đang ở đâu không?”

“…Hả?”

Rose đột ngột nhớ lại cái câu chất vấn mà Julien vừa mới ném vào mặt cô lúc nãy, sắc mặt cô lập tức biến đổi vặn vẹo.

“Cái lý do quái quỷ gì khiến anh lại đinh ninh suy nghĩ rằng tôi biết rõ cái tấm gương đó đang nằm ở xó xỉnh nào cơ chứ? Nếu tôi mà thực sự biết được nó đang ở đâu thì tôi còn lết xác ở lại cái chốn khốn nạn này làm cái mẹ gì nữa?”

“Nhưng rõ ràng trước đó chẳng phải cô đã buột miệng nói—”

“Đó là hai cái vấn đề hoàn toàn đéo liên quan gì đến nhau cả.”

Rose gắt gỏng cắt ngang lời Julien, giọng điệu của cô vô thức bị đẩy lên the thé cao vút khiến đôi lông mày của Julien phải nhướng lên đầy ẩn ý.

“Tôi đéo hề giữ nó. Tôi hoàn toàn mù tịt đéo biết nó đang ở đâu. Nếu tôi mà thực sự nắm được tung tích của nó thì tôi đã đéo bị ám ảnh điên cuồng đến cái mức độ như thế này!?”

Cái ánh mắt xoi mói đó—cái ánh mắt mang đậm hàm ý như muốn sủa vào mặt cô rằng ‘cô đang tự lòi đuôi chuột ra rồi đấy’—thành công khiến khuôn mặt Rose trở nên méo mó vì tức giận. Sự thật tr*n tr** là cô hoàn toàn đéo biết cái tấm gương đó đang nằm ở đâu. Đã đằng đẵng không biết bao nhiêu năm trời trôi qua kể từ cái ngày cô bắt đầu lao vào công cuộc điên cuồng săn lùng tìm kiếm nó, nhưng kết quả thu lại chỉ là một con số không tròn trĩnh.

Cái vật phẩm ma quái đó đã từng là một thứ bảo vật mà chị gái cô luôn luôn khư khư mang theo bên mình như vật bất ly thân.

…Vậy mà đùng một cái, nó bất thần bốc hơi biến mất không sủi tăm.

Bản thân con ranh Ki dường như cũng đéo biết cái thứ đó đã trôi dạt đi đâu, và cô cũng y hệt vậy. Cô đã điên cuồng lục tung lật xới mọi ngóc ngách hang cùng ngõ hẻm bên trong dinh thự này lên, nhưng tuyệt nhiên đéo tìm thấy một dấu vết nào của nó cả.

Cứ y hệt như thể vào một ngày đẹp trời nọ, nó đã đột ngột bị bốc hơi và xóa sổ hoàn toàn khỏi sự tồn tại trên cõi đời này vậy.

Cái khát vọng tìm kiếm truy lùng chiếc gương đó đã dần biến chất trở thành một căn bệnh ám ảnh điên rồ của cô. Đỉnh điểm là có những lúc cô cảm thấy bản thân mình như sắp phát điên lên vì nó.

Vậy mà… giờ đây cái thằng nhãi này lại đứng sừng sững ở đây, chất vấn cô bằng cái giọng điệu y hệt như thể cô đang thực sự nắm rõ cái tấm gương đó ở đâu vậy?

“Cái con khốn khiếp đó…!”

Rose đột nhiên phát điên đưa hai tay lên vò đầu bứt tóc.

“Nó chắc chắn đã giấu giếm cái thứ đó ở một xó xỉnh nào đó vì một cái lý do khốn nạn nào đó. Dẫu cho cái mạng của nó đã chầu diêm vương từ đời thuở nào rồi… nó vẫn rắp tâm tìm mọi cách để chọc tức đay nghiến tôi. Tôi căm ghét nó. Tôi căm ghét nó đến mức kinh tởm!”

Những lời chửi rủa tuôn ra từ miệng cô trở nên khàn đặc, âm lượng càng lúc càng bị đẩy lên cao trào gào thét theo từng từ ngữ độc địa thoát ra khỏi đôi môi.

Cô thực sự muốn gắng sức để kiềm chế lại cái giọng điệu của mình, nhưng cô hoàn toàn bất lực đéo thể làm được.

Cảm giác bức bối điên người.

Cô đang cảm thấy vô cùng uất ức và bực bội.

“Nó đã tự tay nhẫn tâm phá hủy nát bét cuộc đời của tôi, anh có biết điều đó không? Nếu như đéo có sự xuất hiện của nó thì đã đéo có cái bi kịch chó má nào xảy ra cả. Tại sao nó… tại sao nó lại cứ phải nhắm vào việc phá hủy cuộc đời tôi cơ chứ? …Phá hủy chính cuộc đời của nó. Và phá hủy luôn cả cuộc đời của tất thảy những người có liên quan đến nó?”

Rose nghiến răng trèo trẹo, ánh mắt mang đầy sự hận thù trừng trừng nhìn chúi xuống Kiera đang nằm bất tỉnh. Từ từ, cái vẻ mặt căng cứng phẫn nộ của cô dịu lại khi cô bàng hoàng nhận thức được những hành động điên cuồng mình vừa mới làm, sự nhận thức đó bất giác khiến cô cảm thấy yếu ớt và kiệt quệ.

“Tôi hận nó.”

Giọng nói của cô giờ đây trở nên yếu ớt mỏng manh, gần như vỡ vụn.

“Tôi hận nó đến tận xương tủy, anh có biết không? Tôi—”

“Cô thực sự căm hận cô ấy đến vậy sao?”

Giọng nói cất lên nhẹ nhàng nhưng lại mang tính sát thương cao của Julien thô bạo cắt ngang lời cô. Khi những câu chữ của cô bị đứt đoạn ngập ngừng, cô ngẩng phắt đầu lên và bắt gặp ánh mắt anh ta đang dán chặt vào mình.

“Cái gì cơ…?”

Anh ta từ từ đưa một ngón tay lên chỉ thẳng vào má mình.

“Nếu cô thực sự hận cô ấy đến mức độ đó… thì tại sao cô lại rơi nước mắt?”

“Ơ kìa? Tôi đéo có khóc. Tại sao anh lại bị hoang tưởng mà nghĩ rằng…”

Rose hốt hoảng vội vã đưa tay lên quệt ngang má, chỉ để bàng hoàng cảm nhận được một vệt nước ẩm ướt nhỏ nhoi đang lăn dài.

“Ư?”

Cái thứ này…

Cô đang thực sự khóc sao…?

Và cứ như thể cái sự nhục nhã ấy vẫn là chưa đủ, cảm nhận được có một biến động gì đó, Rose rũ mắt cúi đầu xuống và đập vào mắt là một đôi đồng tử màu đỏ thẫm vô cùng quen thuộc đang trừng trừng nhìn ngược lại mình. Chúng đang mở to thao láo, ghim ánh nhìn vào cô với một cái vẻ mặt chỉ có thể dùng hai từ sốc óc và hoang mang tột độ để miêu tả.

Rose vội vàng dùng hai tay ôm chầm lấy khuôn mặt giấu đi sự bối rối.

“Á… cái đệch mẹ nó chứ.”

Cùng thời điểm đó, diễn biến bên trong một căn phòng khác tọa lạc trong khu dinh thự.

Sau chuỗi những sự việc ồn ào hỗn loạn xảy ra vào buổi sáng, Aoife và Evelyn thấy bản thân hai người đang cùng nhau lết xác quay trở về một trong những căn phòng dành cho khách của họ. Ngay cả bản thân hai cô nàng cũng đéo dám chắc mẩm đây rốt cuộc là căn phòng được phân bổ cho ai nữa.

…Tâm trí của họ hiện tại đang bị chiếm dụng và bận tâm bởi vô số những cái vấn đề hệ trọng khác hơn là việc rảnh rỗi đi để ý đến cái tiểu tiết vặt vãnh đó.

“Cậu có cái suy nghĩ gì về vụ này?”

“Tại sao cậu lại đi hỏi ý kiến của tôi?”

Evelyn cau mày nhăn nhó, ánh mắt lướt vội sang phía Aoife—người hiện đang khoanh tay trước ngực ngồi chễm chệ trên giường, đưa tay vuốt lại những lọn tóc màu đỏ rực rỡ ra phía sau tai.

Nhướng cao một bên lông mày tỏ vẻ thách thức, cô nàng quắc mắt lườm lại Evelyn.

“Ủa chứ chẳng phải bản thân cậu được gắn mác là chuyên gia gỡ rối mấy cái vụ tâm linh kiểu này sao?”

“Tôi á?”

“Chứ chẳng phải đích thân cậu là người đã ra tay cứu vớt cái thằng Julien đó sao?”

“Ừ thì đúng là vậy, nhưng mà…”

“Thế thì sao nào?”

“Làm thế quái nào mà tôi có thể kết luận chắc chắn được chứ?”

Evelyn bất lực giơ cả hai tay lên trời vẫy cờ trắng. Cô đéo phải là một giáo sĩ chính thống. Dẫu cho cô có hiểu biết lơ mơ đôi chút về một vài phương pháp trừ tà của bọn họ đi chăng nữa, thì trình độ của cô vẫn còn cách xa tít tắp mới chạm tới được cái danh xưng chuyên gia.

Cùng lắm thì cô cũng chỉ tự xếp mình vào hạng giáo sĩ bét bảng, một cái hạng ba quèn nếu như cái thứ hạng đó thực sự có ý nghĩa gì đi chăng nữa.

Dẫu có phế vật như vậy đi nữa, thì cũng không thể phủ nhận việc cô hoàn toàn mù tịt đéo biết gì.

“Thái độ hành xử của Kiera hôm nay chắc chắn là có vấn đề cực kỳ lạ lùng và bất thường, nhưng tôi đéo cho rằng cô ấy đang bị một cái vong nào đó chiếm hữu thân xác đâu.”

“Liệu cậu có nghĩ nguyên nhân là do sự căng thẳng quá độ gây ra không? Cậu ấy vốn dĩ cực kỳ chán ghét việc phải đề cập đến vấn đề gia đình, nên tôi cũng đéo dám chắc chắn được cái lý do cốt lõi nào đã kích động khiến cậu ấy hành xử một cách kỳ quặc điên khùng như vậy, nhưng cái bầu không khí tỏa ra từ người cậu ấy hôm nay thực sự có sự khác biệt rất lớn so với bình thường. Cảm giác nó cứ…”

“Trông gượng gạo giả tạo sao?”

“Ừ… đúng rồi đấy, rất gượng gạo.”

Aoife búng tay một cái tách đầy phấn khích.

“Chuẩn cmnr, chính xác là cái từ đó. Cái cảm giác đó y hệt như thể đang có một con người hoàn toàn xa lạ nhưng lại mang nét tính cách tương đồng đang cố gắng gồng mình lên để đóng giả nhập vai làm cậu ấy vậy. Ừm… tôi mạnh dạn đoán là đại loại cái kiểu như thế.”

“…Thực ra thì tôi cũng có cái linh cảm y hệt như vậy.”

Evelyn đéo hề có ý định phản bác lại giả thuyết của Aoife. Bản thân cô cũng chia sẻ chung một cái cảm giác bất an đó, nhưng cái này nó thiên về giác quan thứ sáu linh cảm nhiều hơn là dựa trên một cái cơ sở logic nào khác.

Sau khi đã trải qua hơn một năm trời gắn bó và trở nên thân thiết thấu hiểu nhau hơn với Kiera, cô cực kỳ dễ dàng để có thể nhận diện ra được một sự biến chuyển khác biệt dù là nhỏ nhất trong hành vi thường ngày của cô ấy. Tuy nhiên, nếu xét theo phương diện khách quan thì vẫn còn tồn tại hàng đống những yếu tố ngoại cảnh khác có khả năng tác động kích động khiến cô ấy hành xử theo cái khuynh hướng tiêu cực như vậy.

Theo như ý kiến phân tích cá nhân của cô, thì cái phương án tối ưu nhất là cả hai người bọn họ nên hành động một cách cẩn trọng dè dặt và tiếp tục theo dõi sát sao thái độ của Kiera trong ngày mai để đưa ra kết luận xem liệu có thực sự đang có một cái biến cố bất ổn nào đó xảy ra với cô ấy hay không. Đợi đến khi nào thu thập đủ chứng cứ và chắc chắn 100% rồi thì bọn họ sẽ tính nước—

“Vâng, xin ngài hãy lập tức điều động nhân lực cấp tốc đến khu dinh thự của nhà Mylne.”

“…!?”

Giật thót mình như bị điện giật, Evelyn quay phắt đầu lại trố mắt nhìn về phía Aoife.

Ngay tại cái góc đó, cô kinh hoàng nhìn thấy Aoife vẫn đang điềm nhiên ngồi trên giường, trên tay đang cầm khư khư cái thiết bị liên lạc. Ngay khi cô nàng vừa dõng dạc nói những lời đó vào trong máy, ánh mắt của hai người họ đã chạm nhau.

“Tôi cũng đéo dám chắc chắn về cái mức độ thực lực mạnh yếu của kẻ địch, nhưng tốt nhất là ngài cứ cử những kẻ càng mạnh càng tốt đến đây. Ngài dự tính bọn họ sẽ phải mất bao lâu để có thể lết xác được đến đây? Một tiếng đồng hồ sao? Vâng, tốc độ như vậy là quá đủ để đáp ứng yêu cầu của tôi rồi. Chắc mẩm là sẽ còn kịp thời gian để can thiệp đấy. Xin cảm ơn ngài.”

Nhấn nút tắt phụp thiết bị liên lạc, Aoife ném vèo nó sang một bên và thích thú vỗ vỗ hai tay vào nhau ra chiều cực kỳ mãn nguyện.

“Giải quyết xong xuôi rồi đấy.”

“…”

Một khoảng không im lặng đến mức kỳ quặc và ngượng ngùng lập tức bao trùm lấy căn phòng ngay sau hành động bá đạo của cô nàng. Sự im lặng đó kéo dài lê thê mất vài giây đồng hồ trước khi Evelyn đột ngột mở miệng lắp bắp.

“Cậu vừa mới làm cái trò gì đấy…?”

“Hửm? À, cậu đang hỏi cái này á?”

Tựa như đã tinh ý nhận ra được cái vẻ mặt hoang mang bối rối tột độ của Evelyn, Aoife hất cằm chỉ tay vào cái thiết bị liên lạc của mình.

“Tôi chỉ vừa mới đánh điện gọi về nhà và ra lệnh yêu cầu bọn họ phái ngay vài tên vệ sĩ tinh nhuệ đến khu dinh thự này thôi mà.”

“Không, cái đó thì tôi nghe hiểu rồi, nhưng mà…”

“Này Evelyn.”

Dán chặt ánh mắt xoi mói vào Evelyn, Aoife đột nhiên trút ra một tiếng thở dài thườn thượt trong lúc lồm cồm đứng dậy và đưa tay lên vỗ vỗ vào vai cô bạn.

“Nếu bắt buộc phải rút ra được một cái chân lý bài học đắt giá nào đó trong suốt vài năm lăn lộn vừa qua, thì đó chính là nếu có một cái thứ quái quỷ gì đó nhìn có vẻ mờ ám và đáng ngờ, thì khả năng cao đến 99% là cái thứ đó thực sự mang một mưu đồ đáng ngờ và nguy hiểm.”

“Vâng, tôi hiểu chân lý đó, nhưng mà…”

Aoife dồn thêm lực vỗ mạnh bạo hơn vào vai của Evelyn.

“Ở đây đéo có cái chỗ cho hai chữ nhưng nhị gì hết. Tôi tuyệt đối sẽ đéo bao giờ để cho bản thân mình bị cuốn vào cái vòng xoáy rắc rối đâm đầu vào chỗ chết thêm một lần nào nữa như trong quá khứ đâu. Tôi đã khắc cốt ghi tâm rút ra được bài học xương máu từ những sai lầm trong quá khứ rồi. Cho dù cái linh cảm này có hóa ra chỉ là do tôi đang bị hoang tưởng lo xa suy nghĩ thái quá thì đã làm sao nào? Cẩn tắc vô áy náy, thà cứ chơi bài an toàn bảo toàn mạng sống còn hơn là phải ôm hận nuối tiếc về sau, và hơn hết, tôi mang danh xưng là công chúa cành vàng lá ngọc cơ mà. Cái khái niệm lạm dụng quyền lực vốn dĩ đéo hề tồn tại trong từ điển của tôi… kakaka.”

Aoife đột ngột bật ra một tràng cười khanh khách điên dại, âm thanh đó khiến Evelyn phải giật thót mình kinh hãi.

Cái điệu cười man rợ ấy…

Chẳng lẽ nào cái đối tượng duy nhất mà cô cần phải dè chừng lo lắng đéo chỉ có riêng mỗi Kiera thôi sao?

Trước Tiếp