Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 556: Sự thật [1]
Tôi lẳng lặng bám gót theo sát cô ta từ phía sau.
Men theo những dãy hành lang tĩnh mịch không một bóng người, cô ta sải bước tiến thẳng về phía căn phòng của mình. Trong suốt khoảng thời gian đó, tôi phải vắt kiệt sức lực để giữ cho nhịp thở của mình thật ổn định, đồng thời duy trì một khoảng cách an toàn vừa đủ giữa hai chúng tôi.
Cô ta hoàn toàn không thể nhìn thấy tôi, cũng đéo thể nào nghe thấy được tiếng động từ tôi, nhưng cẩn tắc vô áy náy, đéo bao giờ là thừa thãi khi tỏ ra cảnh giác cao độ cả.
Tôi có thể cảm nhận rõ trái tim mình đang thắt chặt lại từng nhịp khi lầm lũi bám theo phía sau. Thời gian dường như bị kéo giãn ra dài lê thê vô tận khi tôi tự ép bản thân trở nên vô cảm với tất thảy mọi thứ xung quanh, dồn toàn bộ sự tập trung cao độ khóa chặt vào bóng lưng của cô ta.
Chính vì lẽ đó, tôi đã giật thót mình bất ngờ khi thấy cô ta đột ngột dừng lại ngay trước cửa phòng của Kiera. Cô ta khựng bước lại và đưa mắt đảo quanh dòm ngó.
Trong một khoảnh khắc thót tim, tôi suýt chút nữa đã lầm tưởng rằng ánh mắt của hai chúng tôi đã chạm nhau, và toàn bộ cơ bắp trên người tôi căng cứng lại như hóa đá.
May mắn thay, ánh mắt xoi mói của cô ta chỉ vô tình lướt ngang qua tôi trong một phần nghìn giây ngắn ngủi, rồi rốt cuộc cô ta cũng vặn tay nắm cửa và bước vào trong.
Cạch—
Mọi thứ xung quanh bỗng chốc chìm vào một sự tĩnh lặng chết chóc. Cái không khí tĩnh mịch đó ngột ngạt đến mức tôi phải vô cùng dè dặt, rón rén từng bước tiến lại gần cánh cửa phòng Kiera.
Ngay khi tôi vừa mới tiếp cận sát sạt vào cánh cửa, nó đột nhiên bị giật tung mở toang ra và một đôi mắt đỏ rực như máu trừng trừng phóng ánh nhìn sắc lẹm về phía tôi.
“—!”
Toàn thân tôi lập tức đông cứng lại và trái tim bắt đầu đập loạn nhịp thình thịch, dạ dày tôi quặn thắt lại với một cơn ớn lạnh sợ hãi bất thần ập đến.
Tôi tự nhắc nhở bản thân bắt buộc phải giữ được cái đầu lạnh, nhưng mọi bản năng sinh tồn trong cơ thể đang điên cuồng gào thét thúc giục tôi hãy cong chân lên mà bỏ chạy.
Những ngón tay tôi giật giật liên hồi, lồng ngực phập phồng dữ dội, mọi bó cơ đều cuộn chặt lại như dây đàn lên dây cót. Tôi vô thức lùi giật lại một bước, phản xạ bản năng đã chuẩn bị sẵn sàng để bùng nổ hành động ngay lập tức.
Ánh mắt của cô ta mang một thứ áp lực ngột ngạt đến nghẹt thở, nhưng may mắn thay, cô ta đã dời ánh nhìn sang chỗ khác ngay trước khi tôi kịp có phản ứng gì mất kiểm soát.
“…Hừm, chắc mẩm là mình đang làm quá và trở nên đa nghi một cách thái quá rồi.”
Cánh cửa gỗ lại một lần nữa đóng sập lại, bỏ mặc tôi đứng chôn chân trơ trọi giữa bầu không khí tĩnh lặng. Tôi cứ đứng đực ra đó trong vài giây đồng hồ tiếp theo, não bộ đình trệ đéo biết phải phản ứng như thế nào cho phải phép.
‘Vậy là cô ta thực sự đéo phát hiện ra sự hiện diện của mình sao?’
Tôi đưa tay lên ấn chặt lồng ngực và thầm trút ra một tiếng thở phào nhẹ nhõm trong lúc tiện tay quệt đi những giọt mồ hôi lạnh đang thi nhau túa ra trên trán.
‘Xém chút nữa thì mình bị lên cơn đau tim tắt thở rồi.’
Trong một cái khoảnh khắc chết tiệt ngắn ngủi đó, tôi gần như đã đinh ninh tưởng rằng cô ta thực sự đã bắt quả tang tôi. Vài giây ngắn ngủi ấy trôi qua mà cảm giác dài dằng dặc như hàng thế kỷ, và tôi đã suýt chút nữa manh động ra tay trước.
Cũng còn may chán là tôi đã gồng mình giữ được trạng thái bất động hoàn hảo trong những giây phút sinh tử ấy. Nếu không thì…
‘Gạt chuyện đó sang một bên đi, việc đó đéo còn quan trọng nữa. Mình tuyệt đối không được phép phung phí thêm bất kỳ một giây phút nào nữa.’
Sải bước tiến lên phía trước, tôi vươn tay ra chạm khẽ vào bề mặt cánh cửa gỗ. Nhắm nghiền hai mắt lại, tôi tập trung mường tượng ra hình ảnh một quả cầu ánh sáng màu tím trong tâm trí, và chậm rãi, bàn tay tôi bắt đầu kỳ diệu xuyên thấu qua bề mặt rắn chắc của cánh cửa.
Tiếp tục dấn thêm một bước nữa, toàn bộ cơ thể tôi nhẹ nhàng đi xuyên qua cánh cửa và tôi đã thâm nhập thành công vào bên trong.
Thứ hiện ra chào đón tôi ở phía bên kia cánh cửa là một không gian căn phòng vô cùng quen thuộc nhưng đồng thời cũng ngập tràn sự xa lạ. Đó chính xác là cái căn phòng mà tôi đã từng nhìn thấy trước đây, nhưng tuyệt nhiên đéo phải là nhìn thấy ở ngoài đời thực.
‘Nội thất và cách bài trí gần như giống y hệt như đúc với những gì hiện hữu trong đoạn ký ức thời thơ ấu của cô ấy. Xem chừng cha của cô ấy đã cố tình bảo tồn và giữ nguyên vẹn mọi thứ ở đây dành riêng cho cô ấy…’
Càng đi sâu vào tìm hiểu nhiều hơn về cái gia đình quái thai này, tôi lại càng cảm thấy mọi thứ rối rắm đến mức điên đầu.
Dựa trên cái cách mà Kiera vẫn thường dùng để miêu tả mỗi khi nhắc đến ông ấy, ông ta dường như hiện lên với hình tượng là một người cha bề thế nhưng lại vô cùng lạnh lùng, tàn nhẫn và thờ ơ, một kẻ đã nhẫn tâm bỏ bê cô ấy và đéo hề dành cho cô tình yêu thương.
Vậy mà…
Những gì tôi đang tận mắt chứng kiến và nghe được lại phản bác hoàn toàn cái luận điểm đó. Liệu tất thảy những sự quan tâm này chỉ là một màn kịch giả tạo do cha cô ấy dàn dựng lên, hay chính Kiera mới là kẻ đang dối trá?
…Hay rốt cuộc là còn ẩn giấu một cái uẩn khúc đéo nào đó sâu xa hơn nữa?
Đột nhiên, đoạn hình ảnh mà tôi đã lén lút nhìn trộm được thông qua chiếc lá thứ hai với Rose lại ùa về tràn ngập trong tâm trí, và dòng suy nghĩ của tôi bỗng chốc khựng lại, dồn toàn bộ sự tập trung vào một hình bóng chưa từng một giây nào rời khỏi suy nghĩ của tôi kể từ cái khoảnh khắc định mệnh ấy—mẹ của Kiera.
Có một cái uẩn khúc quái quỷ gì đó xoay quanh cô ấy khiến tôi cảm thấy vô cùng bất an. Nhưng chính xác thì đó là cái gì cơ chứ? Cô ấy đã—
“Này, Ki.”
Không gian không khí xung quanh tôi bỗng nhiên dao động gợn sóng, và đầu tôi ngoảnh phắt lại hướng về phía nguồn gốc gây ra sự xao động đó, ánh mắt lập tức khóa chặt vào bóng lưng của Rose đang xoay người lại.
Trông bộ dạng cô ta dường như đang cúi gằm mặt nhìn xuống, và khi tôi chủ động lách người bước sang một bên, tôi thoáng bắt gặp một hình bóng vô cùng quen thuộc, đang ngồi phục trên sàn nhà với toàn bộ cơ thể bị trói nghiến lại bằng một sợi dây thừng kỳ lạ.
Cô ấy hoàn toàn tỉnh táo, và đôi mắt rực lửa của cô đang khóa chết vào người dì của mình. Khoảnh khắc ấy, tôi đã nhìn thấy nó.
Sự phẫn nộ tột cùng…
…Một sự phẫn nộ và căm hờn thuần túy, đéo hề bị pha lẫn tạp chất mà cô ấy đang dành trọn cho cái hình bóng đang đứng chình ình trước mặt.
Không chỉ riêng một mình tôi tinh ý nhận ra điều đó.
“Trời đất ơi~ Đéo cần thiết phải trưng ra cái bản mặt sưng sỉa đó đâu.”
Rose thờ ơ vung vẩy tay ra hiệu về phía cô cháu gái.
“Con thừa biết là dì luôn yêu thương con mà, Ki. Cái vụ này… ừm, những hành động mà dì đang làm lúc này chỉ đơn thuần là một phương pháp thể hiện tình yêu thương mang tính chất nghiêm khắc thôi. Chuẩn rồi đấy, một tình yêu thương đầy nghiêm khắc.”
Những câu đùa cợt nhả nhạt toẹt của cô ta hoàn toàn đéo được Kiera đón nhận một cách tích cực, người chỉ đáp trả lại bằng một ánh nhìn còn mang tính chất sát thương man rợ hơn gấp bội. Nếu ánh mắt thực sự có năng lực phóng ra dao găm để giết người, có lẽ cô ấy đã băm vằm người dì của mình ra thành hàng trăm mảnh rồi.
“Khán giả gì mà khó tính khó nết quá vậy…”
Rose đéo thèm bận tâm hay coi trọng cái thái độ thù địch của Kiera. Thậm chí nếu có thì, cái cảnh tượng này khi nhìn từ góc độ của một người ngoài cuộc thực sự trông kỳ quặc đến mức buồn cười.
Dưới cái lớp vỏ bọc ngụy trang tinh vi đó, cô ta trông giống hệt Kiera như hai giọt nước. Cũng còn may chán là tôi có khả năng phân biệt được thật giả.
“Dù sao đi chăng nữa thì, dì cũng đéo có rảnh rỗi để có thể phung phí quá nhiều thời gian vàng ngọc chỉ để đứng đây đấu võ mồm trò chuyện nhảm nhí với con được.”
Không hề báo trước lấy một lời, Rose cúi rạp người xuống cho ngang tầm mắt với Kiera, và khẽ búng tay một cái tách trong không khí. Ngay tắp lự, sợi dây thừng ma quái đang trói chặt Kiera nới lỏng ra.
Ngay khi lớp xiềng xích vừa được nới lỏng, Kiera lập tức chồm người lao tới như một con thú hoang, chỉ để rồi bị chặn đứng lại ngay tức khắc bởi một ngón tay thon thả ấn chặt vào ngay giữa trán cô ấy.
“Cái con khốn—”
“Chậc chậc.”
Chỉ vỏn vẹn với một ngón tay duy nhất, vậy mà chừng đó đã là quá đủ để Rose có thể áp chế hoàn toàn Kiera khi cô ấy đang tuyệt vọng cố gắng điều động mana để tung đòn tấn công.
“Đừng có phí công sức giãy giụa làm gì, luồng mana trong cơ thể con đã bị phong ấn triệt để rồi. Cái tình trạng phế vật đó sẽ còn kéo dài trong một khoảng thời gian khá lâu nữa đấy. Tại sao chúng ta không ngồi xuống và có một cuộc trò chuyện tử tế đúng nghĩa giữa hai người với nhau nhỉ?”
“Tao thề là tao sẽ g**t ch*t mày.”
“Cái thái độ đó đéo hay ho thân thiện một chút nào đâu…”
“Tao sẽ—”
“Có một chú chim nhỏ đã rỉ tai mách lẻo với dì rằng con đang ấp ủ dự định sẽ ra tay giúp đỡ cái đám oắt con kia truy tìm tung tích của một tấm gương chết tiệt nào đó. Nguồn tin đó có chính xác không vậy?”
Thô bạo cắt ngang lời đe dọa của Kiera, Rose đánh bài ngửa đi thẳng trực tiếp vào vấn đề chính.
Khuôn mặt Kiera bỗng chốc đông cứng lại như tượng đá. Cô ấy trông hoàn toàn bối rối tột độ. Tôi đéo thể nào mở mồm ra trách cứ cô ấy được. Cô ấy thực sự đéo hề đưa ra bất kỳ một lời hứa hẹn chó má nào như vậy cả.
“Con có biết không, cái thông tin đó thực sự khiến dì cảm thấy vô cùng đau buồn đấy.”
Rose rũ mắt cúi đầu xuống tỏ vẻ thất vọng tràn trề.
“Dì đã phải hao tâm tổn trí dành ra đằng đẵng bao nhiêu năm trời cố gắng dùng mọi cách để dụ dỗ con mở lòng và khai ra cho dì biết cái tấm gương đó đang bị cất giấu ở xó xỉnh nào, vậy mà chỉ cần một cái thằng ranh con vắt mũi chưa sạch mới quen biết được vỏn vẹn một năm đã đủ sức khiến con tự nguyện gật đầu đồng ý giúp nó. Eish… Có lẽ cái triết lý mà người ta vẫn hay đồn thổi là chuẩn xác rồi—con gái lớn thì lúc nào cũng mang cái bản tính dại trai, mềm lòng trước đàn ông.”
“Cái… cái trò đéo gì thế này?”
Sự hoang mang bối rối của Kiera chỉ càng bị đẩy lên đến mức đỉnh điểm từ khoảnh khắc đó. Cô ấy vừa mới định hé miệng phản bác thì tôi lập tức mím chặt môi và chủ động vô hiệu hóa một phần tác dụng của kỹ năng [Lời Than Khóc Của Kẻ Dối Trá], để lộ ra toàn bộ khuôn mặt của mình.
Khuôn mặt cô ấy suýt chút nữa thì vặn vẹo biến sắc khi nhìn thấy sự hiện diện đột ngột của tôi, nhưng cô ấy đã cực kỳ nhạy bén lấy lại được sự bình tĩnh ngay khi thấy tôi đưa một ngón tay lên đặt hờ trước môi ra hiệu im lặng. Cứ như thể cô ấy đã đột ngột được thông não và hiểu ra được rốt cuộc là cái mớ kịch bản này đang diễn ra như thế nào.
“Hửm?”
Nhưng cái tình huống này lại nảy sinh ra một cái lỗ hổng chí mạng. Dẫu cho Kiera đã cố gắng sống chết duy trì được một cái biểu cảm khuôn mặt bình tĩnh lạnh tanh, hầu như đéo để lộ ra bất kỳ một dấu hiệu biến chuyển cảm xúc nào, thì cô ấy vẫn đéo thể nào đạt đến độ hoàn hảo tuyệt đối được.
Cái điểm yếu không hoàn hảo nhỏ nhặt ấy đéo thể nào qua mặt lọt khỏi cặp mắt cú vọ của người dì cô ấy, và dì cô ấy ngay lập tức ngoảnh phắt đầu lại trừng trừng mắt phóng ánh nhìn sát thủ về phía tôi.
Tôi đã lờ mờ dự đoán trước được một phần cái phản xạ gắt gao này và nhanh như chớp tái kích hoạt lại kỹ năng ẩn thân. Nhưng liệu tốc độ phản xạ của tôi có đủ nhanh để qua mặt cô ta không?
Vút!
Đầu của sợi dây thừng dài ngoằng phóng vút về phía tôi với một tốc độ xé gió mà mắt thường của tôi hầu như đéo thể nào bắt kịp, không khí xung quanh dường như bị xé toạc rạn nứt ra khi sợi dây siết chặt lại và lao vun vút về phía hướng tôi đang đứng.
‘Chết tiệt, mình đéo thể nào né kịp đòn này rồi…!’
Cái ý niệm đó chỉ kịp xẹt lướt qua trong đầu tôi trong một khoảnh khắc ngắn ngủi khi sợi dây tử thần ấy di chuyển, và tôi thừa biết rằng hiện tại đã là quá muộn màng để có thể né tránh. Khi toàn bộ cơ bắp trên cơ thể tôi đều căng cứng lại trước cái tình huống bị đánh úp bất ngờ, một quả cầu ánh sáng màu tím rực rỡ chợt hiện ra rành rành trong tâm trí tôi.
Két—
Không khí bất thần nứt vỡ ra những tiếng răng rắc rợn người khi tôi cảm nhận rõ rệt có một thứ gì đó vừa mới xuyên thủng đi qua cơ thể mình. Đó là một cái thứ cảm giác cực kỳ quỷ dị, một thứ cảm giác mà tôi đéo thể nào tìm ra được từ ngữ để diễn tả thành lời khi bản thân phải nín thở, trố mắt nhìn sợi dây thừng đó bật ngược lại và căng cứng như dây cung.
“Hừm.”
Có lẽ do đéo thể nào lường trước được cái việc sợi dây của mình lại vồ hụt đéo trúng vào cái gì cả, nét mặt của Rose thoáng vặn vẹo biến sắc trong một khoảnh khắc cực ngắn khi cô ta đưa tay lên xoa xoa sau gáy và lẩm bẩm tự hỏi, ‘Chẳng lẽ là do mình đang bị hoang tưởng và đa nghi quá mức sao?’
Những giọt mồ hôi lạnh lẽo chạy dọc tuôn như suối trên sống lưng tôi khi tôi chằm chằm nhìn về phía cô ta, nín thở đéo dám ho he, mọi bó cơ trên người đều bị khóa chặt lại cứng đờ vì sự căng thẳng tột độ.
‘…Xém chút xíu nữa thì toi mạng rồi.’
Trong một khoảnh khắc hú hồn đó, tôi gần như đã đinh ninh rằng cuộc đời mình coi như đã đặt dấu chấm hết.
‘Cũng còn may chán là cái con mụ điên đó đéo sử dụng mana để tấn công.’
Nếu đéo phải vậy thì cái đòn đó đã sở hữu một tốc độ quá đỗi kinh hoàng để tôi có cơ may né tránh hay kịp thời mường tượng ra cái quả cầu màu tím cứu mạng đó. Tôi chỉ có thể tự an ủi và coi như bản thân mình quá đỗi may mắn được tổ tiên gánh còng lưng.
“Cho dì gửi lời xin lỗi nhé.”
Tựa như để ban phát cho tôi một sự nhẹ nhõm giải thoát, Rose dời sự chú ý chuyển hướng quay trở lại với Kiera, người mà lúc này sắc mặt đã trở nên tái nhợt không còn hột máu. Cô ấy cũng lộ rõ sự nhẹ nhõm thở phào vì tôi vẫn chưa bị lật tẩy phát hiện.
Đối với cô ấy lúc này, sự hiện diện của tôi có lẽ chính là cái cọng rơm cứu mạng duy nhất. Nếu tôi mà toi mạng, thì cái mạng nhỏ của cô ấy cũng sẽ toi theo.
“…Chúng ta quay trở lại với cái chủ đề chính đang nói dở nào, Ki.”
Rose đột ngột vươn tay ra bóp chặt lấy cằm của Kiera ngay khi cô ấy đang hốt hoảng cố gắng né tránh sự đụng chạm của cô ta.
“Khực—!”
“Dì thực sự cảm thấy vô cùng tổn thương khi sau đằng đẵng bao nhiêu năm trời khuyên bảo, con vẫn ngoan cố cứng đầu từ chối khai ra cho dì biết cái tấm gương đó đang nằm ở đâu, vậy mà con lại lập tức gật đầu đồng ý giúp đỡ một thằng nhãi ranh vắt mũi chưa sạch chỉ mới quen biết. Con thử đặt mình vào vị trí của dì xem, con nghĩ dì nên có cái phản ứng như thế nào mới phải đạo đây?”
“…Khực…”
Kiera rít lên những âm thanh nghẹn ngào thống khổ khi cố gắng giãy giụa trong vô vọng dưới cái kìm kẹp bạo lực của người dì. Cuối cùng, thấu hiểu một cách cay đắng rằng bản thân đéo thể nào vùng vẫy thoát ra được, cô ấy trừng mắt căm hận nhìn người dì của mình trong khi cắn răng cố gắng thốt ra vài từ mỉa mai.
“Tao… sẽ ưu tiên mọc thêm một cái d**ng v*t…”
“…..”
Khuôn mặt của Rose lập tức đông cứng lại trước câu trả lời vỗ mặt bất ngờ đó, và trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, cơ mặt tôi cũng giật giật liên hồi khi tôi suýt chút nữa đã phải tự vả vào mặt mình để giữ bình tĩnh. Thậm chí ngay cả khi đứng trước mặt người dì ruột thịt của mình mà cô ấy cũng dám…
“Phụt hahahahah.”
Bất thình lình, Rose cười phá lên sằng sặc.
“Kakakaka.”
Tràng cười của cô ta vang lên cực lớn, âm sắc gần như the thé chói tai, trước khi nó dần bị bóp méo biến chất thành một thứ âm thanh gì đó quái đản hơn rất nhiều, một thứ âm thanh mang lại sự bất an rợn người, gần như thoái hóa điên dại mà kỳ lạ thay nó lại có âm điệu giống y hệt như đúc với điệu cười thương hiệu của Kiera.
Không, phải nói là nó chính xác giống y hệt đéo sai một ly nào. Cái thể loại quái thai gì thế này…
‘Ồ, đúng rồi nhỉ. Hai người bọn họ vốn dĩ sở hữu những đặc điểm giống hệt nhau gần như hoàn toàn cơ mà.’
Tôi đã quyết định giương cờ trắng đầu hàng từ cái khoảnh khắc đó.
“Mọc thêm một cái d**ng v*t á? Kakaka. Mày có khiếu hài hước lắm đấy…!”
Trong một khoảnh khắc điên rồ, Rose dường như đã ném sạch mọi thứ về cái tình huống căng thẳng hiện tại ra sau đầu và phấn khích vỗ đùi bôm bốp vì quá đỗi thích thú.
“Kak—!”
Càng phải vểnh tai lên nghe cái điệu cười man rợ đó, tôi lại càng khao khát muốn độn thổ biến mất khỏi cái chốn này cho rảnh nợ. Kiera có vẻ như cũng đang mang chung một cái cảm giác tồi tệ y hệt vậy, nhưng đồng thời khuôn mặt cô ấy cũng dần trở nên tái nhợt đi trông thấy.
Cảm giác gần như thể đến tận lúc này cô ấy mới bàng hoàng nhận ra được cái bản chất thực sự của điệu cười thương hiệu của mình và cái cách mà những người xung quanh thực sự đánh giá nhìn nhận về nó. Trong một khoảnh khắc, tôi gần như có ảo giác là linh hồn của cô ấy đang chực chờ lìa khỏi thể xác. Có lẽ là đúng như vậy thật…
“Haa… Càng ngày con lại càng trở nên thú vị và hài hước hơn rồi đấy, Ki à.”
Sắc mặt của Rose bỗng nhiên biến đổi 180 độ khi cô ta thô bạo kéo giật khuôn mặt của Kiera sát lại gần hơn. Chằm chằm quan sát từng đường nét trên khuôn mặt cô ấy, giọng điệu của cô ta đột ngột trầm xuống trở nên cực kỳ nghiêm túc.
“Tại sao dẫu cho ngoại hình của con trông giống đúc chị ấy, nhưng cái bản tính cốt lõi của con lại mang nhiều nét thừa hưởng từ dì hơn nhỉ? Dì nên cảm thấy vui mừng hả hê hay là nên khóc than buồn bã thay cho phần của chị ấy đây? Không, chắc mẩm là dì nên cảm thấy vui mừng mới đúng. Cái con khốn nạn ích kỷ vô tích sự đó đéo xứng đáng để nhận được bất kỳ một đặc ân tốt đẹp nào cả. Nó hoàn toàn xứng đáng phải hứng chịu những cái kết cục bi thảm ập đến với nó. Chỉ có một điều duy nhất khiến dì tiếc nuối là dì đéo phải là người đích thân ra tay kết liễu…”
Tựa như vừa mới bị giật mình bừng tỉnh lại, Rose lập tức khựng lại cắn chặt môi. Nhưng mọi thứ đã quá muộn màng.
“C-cái quái gì cơ?”
Kiera dường như cũng đã nghe lọt tai từng chữ khi cô ấy trố mắt nhìn người dì của mình trong sự sốc óc tột độ. Bản thân tôi cũng rơi vào tình trạng y hệt vậy khi thấy Rose đột nhiên đông cứng người lại.
“Bà… Bà vừa mới sủa cái gì cơ?”
Chất giọng khàn đặc đầy căm phẫn của Kiera gầm lên vang vọng khắp căn phòng. Ngay khi cô ấy vừa mới hé mồm định gào lên nói tiếp, một ngón tay đã tàn nhẫn búng mạnh vào ngay giữa trán cô ấy, lực đạo mạnh đến mức khiến cô ấy lập tức ngất lịm đi.
Bốp!
“Ah, khốn khiếp thật.”
Buông thõng tay ra, Rose bực dọc đưa tay lên xoa xoa đầu trong khi bồn chồn đi qua đi lại quanh phòng. Từ cái phản ứng hoảng loạn của cô ta, rõ rành rành là cô ta đéo bao giờ lường trước được cái việc bản thân lại bị lỡ miệng tuôn ra một cái bí mật động trời như vậy.
Thật không may là, mọi chuyện đã vượt quá tầm kiểm soát và Kiera đã nghe thấy tất cả.
…Và cả bản thân tôi cũng vậy.
“Thật là một cái sự cố chết tiệt phiền phức.”
Lại tiếp tục vò đầu bứt tai, Rose bực bội tặc lưỡi một cái rõ kêu.
“Tôi và cái cái thói bép xép mồm mép tai hại của tôi. Khốn kiếp…”
Cô ta tiếp tục vò rối tung mái tóc lên lần thứ ba cho đến khi rốt cuộc cũng chịu dừng bước và quay ngoắt người sang phóng ánh nhìn sát thủ về phía vị trí tôi đang đứng.
“Mày.”
Hai mắt của cô ta mở to trợn trừng, và tôi vẫn điềm nhiên đứng chôn chân vững chãi tại chỗ.
Bị lật tẩy rồi.
“Từ cái lúc quái nào mà mày…? Tại sao—?”
“Rốt cuộc là đã có cái sự thật kinh hoàng gì thực sự xảy ra trong quá khứ giữa cô và người chị gái ruột thịt của cô vậy?”
Tôi lạnh lùng cất tiếng hỏi, hoàn toàn nhắm mắt phớt lờ đi sự sốc óc và hoang mang tột độ đang hiện rõ trên mặt cô ta. Tại cái thời điểm hiện tại này, tâm trí tôi đang vô cùng bình tĩnh.
Một sự bình tĩnh đến mức kỳ lạ.
“Cái vụ đó…”
Đôi môi cô ta run rẩy lắp bắp, bộ não dường như vẫn chưa thể nào load nổi để thấu hiểu trọn vẹn xem rốt cuộc là đang có cái biến gì xảy ra.
Tôi tuyệt nhiên đéo có ý định nhân nhượng nương tay. Không, tôi thừa biết là bản thân mình đéo thể nào làm vậy được bởi vì…
“Cô có dám mạnh miệng thề thốt chắc chắn rằng bản thân mình thực sự mù tịt đéo biết cái tấm gương đó đang bị cất giấu ở đâu không?”
Những mảnh ghép rời rạc của bức tranh xếp hình đầy uẩn khúc này rốt cuộc cũng đã bắt đầu được chắp vá lại và rơi vào đúng vị trí của nó. Giờ đây tôi chỉ còn cách cái sự thật tr*n tr** đúng một bước chân nữa thôi.