Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 560: Chiếc Gương Thiên Hà [2]
‘Cái quái gì thế này…?’
Một đôi mắt màu hạt dẻ đang trừng trừng nhìn ngược lại tôi xuyên qua mặt gương.
Đó đích thị là một đôi mắt màu hạt dẻ mà tôi đã nhẵn mặt quá đỗi quen thuộc… chính là đôi mắt của bản thân tôi.
Cuốn nhật ký nặng trịch nằm gọn trong lòng bàn tay khi tôi khẽ trút ra một hơi thở dài, lẳng lặng khựng lại một nhịp để tự chấn chỉnh lại tinh thần. Chầm chậm, tôi đưa tay vươn về phía cái hình ảnh phản chiếu quỷ dị đó, trân trân nhìn khuôn mặt của chính mình dường như đang ngày một phóng to ra ngay trước mắt.
Bàn tay tôi vô thức siết chặt lấy phần kim loại bọc ngoài tay nắm của chiếc gương, và tôi bàng hoàng nhận ra bản thân mình đang chìm sâu vào một trạng thái ngẩn ngơ chết sững.
‘…Đéo còn nghi ngờ gì nữa, cái thứ này chắc chắn 100% chính là chiếc gương đó.’
Từ những đường nét hoa văn chạm trổ tinh xảo cho đến cái cảm giác liên kết ma thuật kỳ lạ mà tôi có thể kết nối và cảm nhận được với nó.
Đúng cmnr, tôi dám khẳng định chắc nịch rằng đây đích thị là Chiếc Gương Thiên Hà.
Thế nhưng…
“Nó lại nằm chình ình ở đây sao? Mọi chuyện diễn ra trơn tru dễ dàng đến mức này cơ à?”
Tôi thực sự bị sốc óc hơn cả là bởi vì cái quá trình tìm ra chiếc gương này lại diễn ra một cách dễ dàng đến khó tin. Dựa theo những gì tôi xâu chuỗi và hiểu được, con mụ Rose đó đã lật tung và lục lọi tàn bạo từng ngóc ngách kẽ hở của cái khu dinh thự này mà vẫn đéo thu hoạch được cái kết quả chó má gì. Dẫu cho hiện tại bọn chúng vẫn chưa tiến hành rà soát đến khu vực này, nhưng việc đó sớm muộn gì cũng sẽ diễn ra thôi.
Đúng là chiếc gương đã được che đậy cực kỳ tinh vi khi được giấu kín bên trong cuốn nhật ký kỳ lạ này, nhưng với cái bản tính đa nghi soi mói của bà ta, chắc chắn sớm muộn gì bà ta cũng sẽ moi ra được nó thôi.
Trừ phi…
‘Đã có một kẻ nẫng tay trên mò đến đây trước cả bà ấy và nhanh tay giấu nhẹm nó đi một chỗ khác, hoặc ôm luôn nó bỏ trốn mất tăm rồi.’
“Khà.”
Tôi thực sự đéo biết là mình nên nở một nụ cười mỉa mai hay nên tự đập đầu vào tường cho tỉnh ra nữa.
Chẳng lẽ nào, đến cuối cùng, cái nguyên nhân chết tiệt cản bước khiến bà ấy đéo bao giờ có cơ may tìm thấy chiếc gương… lại chính là do tôi gây ra sao?
“Tại sao đến tận cái giờ phút này rồi mà đầu óc mình vẫn còn bị bất ngờ vì mấy cái trò nghịch lý thời gian này cơ chứ?”
Đáng lý ra tôi phải tự nhạy bén nhận thức được cái thực tế khốn nạn này ngay từ cái khoảnh khắc bản thân mình bị dịch chuyển xuất hiện ở cái dòng thời gian này mới phải.
Nhưng cái phát hiện động trời này lại dấy lên trong đầu tôi một câu hỏi nhức nhối…
‘Liệu mình có khả năng ôm theo cái chiếc gương này và mang nó trở về dòng thời gian hiện tại không nhỉ?’
Xét về mặt lý thuyết thì cái ý tưởng điên rồ này nghe có vẻ khá là khả thi đấy, nhưng tôi tuyệt nhiên chưa từng có kinh nghiệm thử nghiệm qua bất kỳ một cái trò liều mạng nào tương tự như thế này trước đây. Tôi thậm chí còn mù tịt đéo biết cách làm thế nào để kích hoạt quay trở về. Thông thường thì, cơ chế hệ thống sẽ tự động cưỡng chế ép tôi phải quay trở về sau khi một khoảng thời gian giới hạn nhất định đã cạn kiệt.
“Thực tình mà nói thì, có lẽ cái phương án tối ưu nhất và an toàn nhất lúc này là tôi cứ nên nhanh tay giấu nhẹm chiếc gương này đi chỗ khác trước đã.”
Trong tình thế đéo dám chắc chắn 100% về việc liệu bản thân mình có được phép ôm theo chiếc gương rời đi hay không—thậm chí là còn đéo biết được khi nào thì mình mới được cấp quyền để quay trở về—tôi dứt khoát đưa ra quyết định rằng việc giấu kín nó đi sẽ đảm bảo an toàn hơn rất nhiều. Cứ làm như vậy đi, giả sử nếu sau này tôi xui xẻo đéo thể nào thu hồi lại được nó, thì ít nhất tôi vẫn còn cầm trong tay một cái kế hoạch dự phòng, đề phòng trường hợp có bất trắc gì xảy ra ngoài ý muốn.
Thế nhưng, có một cái uẩn khúc khiến tôi thực sự tò mò và đau đầu trong tất thảy cái mớ bòng bong này.
‘Bởi vì rõ ràng là bọn họ đã đánh hơi phát hiện ra có sự xâm nhập của kẻ đột nhập cơ mà, vậy thì tại cái lý do chó má gì mà tôi tuyệt nhiên chưa từng nghe thấy Rose hé răng nhắc đến cái sự cố đó bao giờ?’
Bà ta lúc nào cũng khăng khăng đinh ninh một lòng rằng hoặc là con bé Kiera đang ngấm ngầm giữ khư khư nó, hoặc là nó vẫn đang bị cất giấu ở một cái xó xỉnh nào đó bên trong khuôn viên dinh thự này.
Tại sao bà ta lại đéo bao giờ động não suy nghĩ đến cái khả năng tồi tệ nhất là đã có kẻ nào đó nẫng tay trên và cuỗm nó đi mất rồi?
“Rõ rành rành là có một cái mắt xích đéo nào đó không hề ăn khớp ở đây.”
Thật không may, thời gian đéo còn cho phép tôi được xa xỉ nán lại để vắt óc suy nghĩ thêm nữa. Cảm nhận rõ rệt được đang có vô số những luồng khí tức sự hiện diện lạ lẫm đang áp sát tiến lại gần vị trí của mình, tôi nhanh như chớp giấu tịt cả chiếc gương lẫn cuốn nhật ký vào trong chiếc nhẫn không gian không gian rồi nhanh tay dập tắt công tắc đèn.
Tạch—
Đồng thời, tôi cũng đéo quên việc nhanh chóng phủ lại toàn bộ những lớp vải voan che đậy các bức tranh y hệt như hiện trạng ban đầu.
Tôi lùi lại nép mình thu lu vào một góc khuất của căn phòng và hoàn toàn ẩn thân lẩn trốn vào trong sự bao bọc của bóng tối.
Tôi kiên nhẫn nín thở chờ đợi trong một khoảng thời gian mà cảm giác như dài dằng dặc hàng thế kỷ, cho mãi đến khi…
Két!
Cánh cửa đột ngột bị đẩy mở tung ra và vài bóng người đen ngòm hùng hổ bước vào.
“Lục tung rà soát cẩn thận cái căn phòng này lên. Chỗ này vẫn chưa được kiểm tra đâu.”
Ánh đèn nhấp nháy chớp giật vài cái rồi bừng sáng lên, và tôi trố mắt chứng kiến cảnh vài bóng người đó xông xáo lao vào phòng, cuồng loạn tàn phá lục lọi mọi thứ lọt vào trong tầm mắt bọn chúng, thô bạo xé toạc và đập phá bất cứ thứ gì mà bọn chúng có thể với tay tới được.
Tôi vẫn duy trì trạng thái bất động thu mình trong góc phòng, kiên nhẫn nín thở chờ đợi thời cơ chín muồi để tẩu thoát rời đi.
Bởi vì cái địa hình hiện tại là ở dưới tầng hầm ngầm, tôi thừa biết bản thân mình đéo thể nào giở cái trò lách người xuyên không qua những bức tường kiên cố như lúc trước được nữa. Lựa chọn thoát hiểm khả thi duy nhất còn lại chỉ có duy nhất con đường là bước qua cánh cửa chính, nhưng dẫu cho có là vậy thì tôi vẫn cảm thấy vô cùng do dự và ngần ngại.
…Atlas.
Dẫu cho cái bản thể của hắn ta hiện tại vẫn chưa chính thức xuất hiện chình ình ở đây, nhưng chỉ nội cái sự thật rành rành là hắn ta đã đánh hơi phát hiện ra tôi lúc nãy thôi cũng đã là quá đủ để khiến cho bước chân tôi phải chùn lại chần chừ.
Ký ức kinh hoàng về cái khoảnh khắc chạm trán ánh mắt đó vẫn còn in hằn đọng lại rõ nét trong tâm trí, và tôi đéo tài nào xua tan đi được cái dự cảm bất an rằng rất có khả năng hắn ta vẫn hoàn toàn nắm rõ nhất cử nhất động xem tôi đang lẩn trốn ở xó nào, và chỉ đơn thuần là hắn ta đang khoanh tay đứng nhìn quan sát tôi như một trò tiêu khiển mà thôi.
Toàn bộ sống lưng tôi ướt sũng nhễ nhại mồ hôi lạnh khi cái viễn cảnh tồi tệ đó xẹt qua trong đầu.
‘Tôi thực lòng rất khao khát cái việc hắn ta đứng chung một chiến tuyến phe mình hơn là phải đối đầu sinh tử với hắn.’
Khí thế áp bức tỏa ra từ sự hiện diện của hắn ta quả thực là quá đỗi ngột ngạt và kinh hoàng.
Vù, vù—
Vào đúng cái khoảnh khắc đó, các lớp vải voan che đậy đã bị bọn chúng thô bạo kéo giật phăng lên, phơi bày tr*n tr** ra ánh sáng những bức tranh kiệt tác vốn dĩ trước đây đã bị che giấu kín đáo. Những bóng người đó lập tức khựng lại một nhịp nghỉ để tò mò dán mắt nhìn ngắm những bức tranh.
“Công nhận là mấy cái bức tranh này được vẽ khá là tinh xảo và đẹp mắt đấy.”
“…Đéo biết là ai lại có cái tài năng hoa tay vẽ ra chúng nhỉ?”
“Chắc mẩm là do ông Tử tước vẽ rồi, nếu đéo phải ông ta thì cũng là do bà vợ của ông ấy vẽ thôi.”
Bọn chúng bắt đầu luyên thuyên trò chuyện rôm rả với nhau, giọng điệu tỏ ra cực kỳ thoải mái và thảnh thơi khi đứng ngắm nghía săm soi các bức tranh. Cứ y hệt như thể bọn chúng đéo hề có một chút bận tâm hay lo lắng gì về cái nhiệm vụ đang làm.
Tôi vẫn kiên nhẫn bám trụ lẩn trốn ở góc phòng, duy trì trạng thái ẩn mình một cách hoàn hảo, và vểnh tai lên chăm chú lắng nghe từng chữ trong cuộc đối thoại của bọn chúng.
‘Biết đâu chừng mình lại có thể bòn mót được một cái phương án thoát khỏi cái chốn ngục tù này hoàn hảo hơn từ mấy lời lảm nhảm của bọn chúng…’
“Mày có thực sự nghĩ rằng chính tay vị phu nhân của Tử tước đã vẽ ra mấy cái kiệt tác này không?”
“Tại sao lại đéo thể chứ?”
“….Ủa chứ chẳng phải chính cô ả đó là người đã—”
“Suỵt, ngậm ngay cái mồm chó của mày lại, đừng có bép xép nói toạc ra.”
Một bóng người trong đám vội vã đưa ngón tay lên đặt trước miệng ra hiệu im lặng.
“Ơ kìa, có chuyện gì mà phải căng thẳng vậy?”
“Khôn hồn thì đừng có mà mạn phép lôi cái danh xưng phu nhân của Tử tước ra để bàn tán. Lần trước có một thằng ngu lỡ mồm nhắc đến, ngài chỉ huy đã nổi trận lôi đình điên tiết lên đòi giết người đấy.”
“Ừ thì cái vụ đó tao cũng có nghe hóng hớt được rồi, nhưng mà ủa chứ chẳng phải chính cô ả đó mới là kẻ đã nhẫn tâm ra tay sát hại bà ấy sao?”
“Thiên hạ người ta đồn thổi là như vậy đấy, nhưng mà…”
“Nhưng mà sao cơ?”
“Theo như những thông tin mật mà tao tình cờ nghe lỏm được, cô ả đó hoàn toàn trong sạch và đéo có chút dính líu mẹ gì đến cái vụ án đó cả. Thực tế thì sự tình có vẻ như là cô ấy đã…”
Khựng lại giữa chừng, bóng người đó cảnh giác đưa mắt dòm ngó xung quanh rồi dùng ngón tay cái thực hiện một động tác cứa ngang cổ. Cái hàm ý rùng rợn ẩn giấu đằng sau cái cử chỉ tay đó thì đã quá đỗi rõ ràng rồi, và đôi lông mày tôi bất giác cau chặt lại khi chứng kiến cái cảnh tượng đó.
Dẫu cho bản thân tôi vốn dĩ đã nhìn thấu được chân tướng từ trước rồi, nhưng mà vẫn…
“Cái điều khiến tao cảm thấy lấn cấn và kỳ quặc nhất trong cái chuỗi tình huống này chính là việc chúng ta lại lập tức được lệnh phải triển khai truy quét lục soát ngay tắp lự trước cả khi cái tin tức tử vong đó bị rò rỉ lan truyền ra bên ngoài.”
“Ơ? Tại sao mày lại phải tỏ ra ngạc nhiên thắc mắc vì cái chuyện cỏn con đó cơ chứ?”
“…Tao cũng đéo biết giải thích thế nào nữa.”
Bóng người đó khẽ nhún vai.
“Có lẽ là do tao đang bị hoang tưởng và suy diễn quá mức về cái tình huống này, bởi vì rõ rành rành cái mục tiêu tối thượng của chúng ta là truy lùng bằng được cái cổ vật đó, nhưng mà sâu thẳm một phần trong tao lại có một cái linh cảm bất an rằng mọi chuyện đéo chỉ đơn giản như vậy, dường như có một cái uẩn khúc gì đó sâu xa hơn thế.”
Có một cái uẩn khúc gì đó sâu xa hơn thế sao?
Đôi tai tôi lập tức vểnh cao lên như radar khi bắt được những lời lẽ đáng ngờ của bóng người đó.
Tôi bắt đầu vắt óc xâu chuỗi lại về cái mốc thời điểm diễn ra sự kiện và tất thảy mọi thứ dị thường mà mình đã tận mắt chứng kiến trước đó. Một cái ý nghĩ điên rồ bắt đầu nảy mầm và hình thành bên trong đầu tôi, và đôi lông mày tôi lại càng nhíu chặt lại hơn nữa.
‘Nhưng giả sử nếu cái giả thuyết đó là sự thật, thì tại cái lý do chó má nào mà bà ấy lại phải…’
“Mày có dám chắc chắn rằng bản thân mình đéo phải là đang tự kỷ suy diễn mọi thứ lên mức thái quá không đấy?”
“Chắc là vậy rồi… Tao chỉ cảm thấy một vài chi tiết tiểu tiết nó có mùi hơi kỳ lạ và đéo ăn khớp thôi. Đặc biệt là khi ngài chỉ huy của chúng ta và vị phu nhân quá cố của Tử tước lại có chung một mối quan hệ huyết thống ruột thịt.”
“Thì đúng là sự thật là như vậy mà, nhưng mà—!”
Đột ngột dập tắt mọi tiếng ồn ã, tất thảy bọn chúng đều đồng loạt quay phắt đầu về phía cánh cửa, nơi một bóng người vừa mới lù lù xuất hiện. Đôi mắt đỏ thẫm đục ngầu của bà ta chậm rãi quét qua một vòng căn phòng với một vẻ lạnh lẽo thấu xương thành công khiến cho tất cả những kẻ có mặt đều phải khựng lại đóng băng.
Cũng còn may mắn chán cho cái đám người đó là bà ấy dường như hoàn toàn đéo để tâm hay nhận ra được cái cuộc trò chuyện sặc mùi phản động vừa mới diễn ra xung quanh. Hoàn toàn chìm đắm vào thế giới riêng, bà ấy cứ đứng trân trân nhìn chằm chằm vào những bức tranh được treo ở vị trí trung tâm, toàn bộ sự chú ý đều bị cố định và khóa chặt vào chúng y hệt như một kẻ đang đi lạc lối đắm chìm trong những mảng màu sắc.
Mọi thứ xung quanh bỗng chốc rơi vào tĩnh lặng tuyệt đối.
Trong một cái khoảnh khắc ngắn ngủi tưởng chừng như ảo giác, tôi nhìn thấy những nét cơ mặt của Rose đang dao động vặn vẹo đi khi nhìn chằm chằm vào những bức tranh ấy, và những lời nói mập mờ mà tôi vừa mới nghe lỏm được ban nãy lại một lần nữa dội lại mồn một trong đầu.
‘Có lẽ là do tao đang bị hoang tưởng và suy diễn quá mức về cái tình huống này, bởi vì rõ rành rành cái mục tiêu tối thượng của chúng ta là truy lùng bằng được cái cổ vật đó, nhưng mà sâu thẳm một phần trong tao lại có một cái linh cảm bất an rằng mọi chuyện đéo chỉ đơn giản như vậy, dường như có một cái uẩn khúc gì đó sâu xa hơn thế.’
Tôi nhắm nghiền hai mắt lại.
Cái ý nghĩ điên rồ vừa mới nhen nhóm hình thành trong đầu trước đó lại càng trở nên sáng tỏ và sắc nét hơn bao giờ hết, và tôi vô thức nhận ra bản thân mình đang lẳng lặng mím chặt môi.
‘…Mọi mảnh ghép rốt cuộc cũng đã bắt đầu trở nên ăn khớp và hợp lý rồi.’
Ngay tại chính cái chốn này…
Bộ dạng điên loạn mất trí, cái sự mất kiểm soát cuồng bạo của Rose… tất thảy những thứ đó đều chỉ là một màn kịch được diễn xuất tài tình.
Không, có lẽ bà ấy đã thực sự phát điên lên rồi, nhưng sau khi thành công xâu chuỗi và chắp vá lại tất thảy những mảnh ghép rời rạc, thì cái sự thật tr*n tr** đó đã trở nên rõ ràng rành rành ngay trước mắt tôi.
Vẫn còn sót lại một vài mảnh ghép uẩn khúc chưa thực sự ăn khớp hoàn hảo, ví dụ như vai trò và sự liên can của tổ chức Thiên Đảo Ngược trong toàn bộ cái vở kịch bi kịch này. Nhưng có một sự thật đanh thép mà tôi dám khẳng định chắc chắn 100%: Rose đã cố tình tự nguyện đứng ra gánh vác và ôm trọn lấy trách nhiệm cho cái chết thảm khốc của người chị gái mình.
Bà ấy cắn răng chấp nhận làm cái việc tồi tệ đó chỉ để nhằm mục đích bảo vệ cho Kiera.
Nhưng mọi diễn biến của câu chuyện tuyệt nhiên đéo chỉ đơn thuần dừng lại ở cái mức độ là bà ấy đã hy sinh làm tất cả chỉ để tránh cho một đứa trẻ tội nghiệp bị tổn thương tâm lý tột độ vì sự thật rằng mẹ nó dường như đã lựa chọn cách tự sát. Không, chắc chắn cái nguyên nhân đằng sau phải còn sâu xa hơn thế rất nhiều, và rõ rành rành là nó có sự liên đới dính líu trực tiếp đến chiếc gương ma quái đó.
Liệu đây có phải là một cái phương thức tiêu cực khác để bà ấy có thể bảo vệ an toàn cho cô ấy không?
Tôi đéo dám chắc chắn, nhưng chí ít thì, mọi cái uẩn khúc tối tăm đang dần dần được phơi bày và sáng tỏ trước mắt tôi.
Tôi hít thở một cách vô cùng nhẹ nhàng và đưa mắt dòm ngó xung quanh.
Không gian xung quanh vẫn chìm trong một sự im lặng chết chóc khi Rose dường như đã bị mê hoặc hút hồn hoàn toàn bởi những bức tranh. Tôi nhanh nhạy chớp lấy cơ hội ngàn năm có một này bắt đầu rón rén di chuyển, mục tiêu nhắm thẳng đến cánh cửa thoát hiểm.
Đây đích thị là một cái cơ hội hoàn hảo tuyệt đối để tôi có thể chuồn êm khỏi cái chốn ngục tù này.
Khéo léo lách người né tránh tầm mắt của những bóng người vẫn còn đang nán lại lảng vảng trong phòng, tôi lén lút từng bước tiến sát lại gần hơn với cánh cửa. Khi rón rén bước ngang qua vị trí của Rose, tôi nín thở nín bặt, vắt kiệt sức lực cố gắng hết mức để triệt tiêu và giữ cho sự hiện diện của mình thật mờ nhạt nhẹ nhàng, thầm cầu mong trời phật phù hộ cho bọn họ sẽ đéo nhận ra.
Tôi chỉ vừa mới rón rén tiếp cận đến gần cánh cửa thì…
“Cớ sao lại vội vã rời đi sớm thế?”
Trái tim tôi như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt chùng hẳn xuống tận đáy dạ dày.
Từ từ xoay chậm cái đầu lại, một đôi đồng tử màu vàng rực rỡ đang trừng trừng phóng ánh nhìn xoáy sâu về phía tôi.
Tiếp nối ngay sau đó là sự chuyển hướng đồng loạt của vô số những ánh mắt đến từ tất cả những kẻ đang có mặt trong phòng, khi tôi kinh hoàng nhận ra tất thảy bọn chúng đều đang trố mắt nhìn về phía mình.
“…..”
Tôi vẫn ngoan cố cắn răng giữ im lặng, nhưng toàn thân tôi đã bắt đầu run rẩy bần bật mất kiểm soát khi đầu óc đang quay cuồng điên loạn vắt óc tìm kiếm một cái phương án khả thi để tẩu thoát khỏi cái tình huống tử thần này.
Tệ hại hơn cả là, không gian xung quanh tôi dường như đã bị bóp méo và khóa chặt tôi cứng ngắc tại chỗ, tước đoạt hoàn toàn khả năng di chuyển nhúc nhích thêm một ly nào nữa của tôi, trong khi cái nụ cười ấm áp giả tạo của Atlas vẫn cứ lởn vởn ám ảnh trong tầm mắt.
Tôi vẫn duy trì được sự tỉnh táo để có thể nhận ra một sự thật rằng cái hình bóng này đéo phải là thân thể thật của hắn ta, vậy mà…
‘Khốn khiếp thật, mình đéo thể nào cử động nổi dù chỉ là một đầu ngón tay.’
Cái phao cứu sinh duy nhất đang ra sức cứu rỗi vớt vát lại mạng sống của tôi trong cái tình huống ngặt nghèo này chính là việc tôi vẫn đang cố sống cố chết duy trì được kỹ năng [Lời Than Khóc Của Kẻ Dối Trá], một rào cản hoàn hảo ngăn chặn đéo cho bất kỳ kẻ nào có cơ hội nhìn thấu được khuôn mặt thật của tôi. Tuy nhiên, tôi hoàn toàn mù tịt đéo biết cái sự kháng cự vô vọng này của mình có thể cầm cự trụ vững được bao lâu nữa.
Toàn bộ sống lưng tôi ướt sũng nhễ nhại mồ hôi hột khi mọi bó cơ bắp đều căng cứng lên như dây đàn.
Tôi cuống cuồng điên dại tìm kiếm một kẽ hở thoát thân, và ngay khi não bộ tôi vừa mới lờ mờ định hình ra được một cái kế hoạch củ chuối nào đó, một bàn tay khổng lồ lạnh ngắt đã thô bạo thò ra siết chặt lấy cổ tôi.
“—!”
Hai mắt tôi trợn trừng mở to lên kinh hoàng khi bàng hoàng nhận thấy bản thân mình hoàn toàn đéo thể nào hít thở nổi nữa.
Khi cố gắng rũ mắt nhìn xuống, một đôi đồng tử đỏ thẫm đục ngầu đang trừng trừng nhìn thẳng vào mắt tôi. Rồi tôi bắt đầu cảm nhận được một cơn đau rát bỏng tàn khốc truyền đến từ vùng cổ và ngay trước khi não bộ kịp load và nghĩ ra cái bước đi tiếp theo, một tiếng nứt gãy chói tai đinh tai nhức óc vang lên ầm ĩ.
Rắc Rắc!
Cái âm thanh kinh tởm đó…
Chính là âm thanh của một thứ xương xẩu gì đó vừa bị bẻ gãy gập.
“Khụ!”
Tôi hoảng hốt vội vã rụt tay lại và đưa lên ôm chầm lấy cái cổ đang đau rát của mình.
“Haa…! Haa!”
Cơn đau buốt óc vẫn còn đang âm ỉ bỏng rát bên trong tâm trí, và khi lồng ngực tôi đang phập phồng lên xuống th* d*c từng cơn nghẹn ngào, tôi đột ngột bừng tỉnh nhận ra khung cảnh xung quanh mình đã hoàn toàn bị biến đổi. Tôi đã bị dịch chuyển trở lại cái căn phòng quen thuộc lúc nãy, nhưng ở cái khoảnh khắc hiện tại này, có tận hai đôi mắt đỏ thẫm đang dán chặt vào tôi.
“Cậu…”
Kiera trố mắt nhìn tôi với một vẻ mặt sững sờ hóa đá, và Rose cũng rơi vào tình trạng ngỡ ngàng tương tự khi trừng mắt nhìn tôi đầy vẻ kinh ngạc.
Tôi nhanh chóng nín bặt nhịp thở và tự ép bản thân phải chấn chỉnh lại tinh thần, nhưng ngay khi tôi vừa mới thực hiện động tác đó, Kiera đã chậm rãi giơ một cánh tay lên và chỉ thẳng tay về phía tôi.
…Hoặc nếu nói một cách chính xác tr*n tr** hơn thì là chỉ thẳng vào cổ tôi.
“Cậu, rốt cuộc là đã có cái cớ sự quái quỷ gì xảy ra vậy?”
“?”
Tôi từ từ ngoảnh chậm đầu lại và kinh hoàng bắt gặp cái hình ảnh phản chiếu của chính mình hiện rõ mồn một trong một chiếc gương ở phía đằng xa, cái thứ đang nằm yên lặng bất động ở một góc khuất của căn phòng. Khi tôi dồn sự tập trung nhìn xoáy sâu vào cái hình ảnh phản chiếu đang trừng trừng nhìn ngược lại mình, nhịp thở của tôi bất thần bị nghẹn ứ lại đứt đoạn—một dấu vết hình bàn tay đỏ rực tấy lên không thể nào nhầm lẫn được, đang hằn rõ và quấn siết chặt lấy toàn bộ vùng cổ của tôi.
“Ah…”
Tôi chầm chậm quay đầu lại nhìn về phía Rose khi đôi mắt của bà ấy dường như đã bị khóa chết dán chặt vào cái dấu vết trên cổ tôi.
Trái tim tôi lại một lần nữa như bị ai đó bóp nghẹt chùng xuống tận đáy khi chứng kiến hai mắt bà ấy đang mở to thao láo vì sốc óc tột độ.
Từ từ ngẩng phắt đầu lên, ánh mắt hai chúng tôi va chạm vào nhau.
“M… mày?”