Sự Trỗi Dậy Của Ba Tai Họa

Chương 545

Trước Tiếp

Chương 545: Tung tích của Cương Ảnh Kính [2]

Kiera phải mất một lúc lâu mới có thể tiêu hóa trọn vẹn được mớ lời tôi vừa thốt ra. Cô ấy đưa tay day day ấn đường, hé miệng định nói rồi lại ngậm vào, sau đó lại mở ra rồi lại khép kín thêm lần nữa.

“Cậu vừa lảm nhảm cái gì cơ?”

Khi rốt cuộc cũng cất được nên lời, tôi thấy cô ấy trừng mắt nhìn tôi y hệt như đang nhìn một thằng bệnh hoang tưởng.

Nhưng không, tôi thực sự đâu có nói dối…

“Tôi có khả năng nhìn thấu tương lai.”

“Ừ, tao nghe rõ mồn một từ lần đầu rồi.”

“Vậy thì…”

“Đầu óc cậu bị úng rượu rồi hả? Cậu đang lải nhải cái quái quỷ gì thế?”

“Không, tôi đéo say.”

Tôi cúi gằm mặt nhìn xuống điếu thuốc đang nằm gọn lỏn giữa hai ngón tay. Khẽ lắc đầu một cái, tôi vung tay gạt phăng điếu thuốc đi.

“Này.”

“…Cậu cũng làm thế còn gì.”

“Nhưng đây là phòng của tôi.”

“Muộn mẹ nó rồi.”

“Chậc.”

Tôi phớt lờ cô ấy, thản nhiên giẫm gót giày lên đầu lọc thuốc, nghiến mạnh để dập tắt nó. Trong lúc đó, Kiera lê bước đến thả mình ngồi xuống chiếc ghế cạnh bàn làm việc.

Cô ấy ngồi trầm ngâm bất động vài giây, rồi cuối cùng cũng chịu cất lời thêm lần nữa.

“Thế… về cái vụ nhảm nhí cậu vừa bốc phét lúc nãy, cậu đang nghiêm túc đấy à?”

Tôi ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào mắt cô ấy.

Ngay tắp lự, nét mặt cô ấy biến chuyển. Nhìn vào cái biểu cảm đanh thép hiện tại của tôi, có lẽ cô ấy đã nhận được thông điệp.

“…Và cậu muốn nói rằng, cái lý do khiến cậu đinh ninh tôi đang giữ Cương Ảnh Kính, là nhờ vào cái khả năng nhìn thấu tương lai chết tiệt đó của cậu?”

“Đại khái là vậy.”

Tôi ngẫm nghĩ một thoáng rồi bổ sung thêm.

“Tôi không nhìn thấu được quá nhiều thứ về tương lai đâu. Chỉ là những cái chớp mắt và vài mảnh ghép hình ảnh vụn vặt. Nó xảy ra một cách hoàn toàn ngẫu nhiên, và đó là một phần thuộc về kỹ năng bẩm sinh của tôi.”

“Ồ.”

Trông Kiera vẫn chẳng có vẻ gì là tin tưởng cho lắm.

Cũng chẳng thể trách được cô ấy, nhưng nếu xét đến việc trên thế giới này tồn tại biết bao nhiêu loại kỹ năng [bẩm sinh] độc nhất vô nhị, thì chuyện này cũng chẳng phải là điều quá đỗi phi lý. Dù sao đi nữa, ngoài kia cũng nhan nhản những kẻ sở hữu loại kỹ năng ‘tiên tri’ tương tự.

Có loại đòi hỏi phải sử dụng một số di vật làm vật dẫn, trong khi số khác lại ngẫu nhiên và thất thường y hệt như kỹ năng của tôi.

…Và thành thực mà nói, tôi cũng đéo hề khai thật 100% với cô ấy.

Tôi đang cố tình hạ thấp năng lực thực sự của mình xuống rất nhiều, nhưng tôi làm quái gì còn cách nào khác. Khả năng nhìn thấu tương lai này vốn dĩ gắn kết quá mức chặt chẽ với cái tên ‘Oracleus’.

Cho dù tôi có khao khát muốn kể cho ai đó nghe về Oracleus đến nhường nào đi chăng nữa, thì cũng đéo có cách nào để làm được điều đó một cách an toàn. Đặc biệt là khi ngoài kia đang có một gã điên rồ rải tai mắt khắp hang cùng ngõ hẻm trên thế giới.

Chỉ mới mường tượng đến cái tên ‘Oracleus’ thôi cũng đã đủ làm thần kinh tôi căng như dây đàn rồi.

Vào thời điểm hiện tại, đây có lẽ là lời ngụy biện hoàn hảo nhất mà tôi có thể xài tạm để rũ sạch mọi rắc rối liên quan đến Thiên Đảo Ngược.

“Tương lai, hử…”

Kiera vừa xoa cằm vừa ngẫm nghĩ. Cô ấy vẫn chưa bị thuyết phục hoàn toàn, nhưng càng tự lẩm bẩm phân tích một mình, nét căng thẳng trên gương mặt cô ấy càng có dấu hiệu chùng xuống.

Đúng lúc đó, cô ấy liếc mắt sang nhìn tôi.

“…Có phải cái lý do cậu cứ dăm bữa nửa tháng lại mất tích bí ẩn, là có liên quan đến cái khả năng đó của cậu không?”

“Hả?”

Mặt tôi suýt chút nữa thì nứt toác ra vì câu hỏi chệch đường ray bất thình lình của cô ấy.

“Điều đó cũng giải thích cặn kẽ được lý do tại sao mỗi lần vác xác về, cậu lại đột nhiên mạnh lên một cách b**n th** đến vậy. Mẹ kiếp…”

Cô ấy chằm chằm nhìn tôi.

“…Cậu đúng là một thằng ăn gian trắng trợn.”

“Ồ.”

Tôi chỉ biết gượng cười.

Ừ thì, đéo phải. Cô ấy hoàn toàn đi chệch đường ray rồi.

Giá như mấy cái hình ảnh huyễn hoặc đó thực sự là lý do biện minh cho những lần tôi bốc hơi. Biết bao nhiêu lần, những hình ảnh ấy đéo có chút dính dáng mẹ gì đến chuyện đó cả. Việc sức mạnh của tôi tăng vọt là do một nguyên nhân hoàn toàn khác, thế nhưng…

‘Mình đoán cứ hùa theo thế này cũng được.’

“Bị cậu bắt thóp mất rồi.”

Và thế là tôi đâm lao đành phải theo lao.

“Khả năng đó cho phép tôi chộp được những mảnh vỡ tương lai có mối liên hệ lỏng lẻo với mình dưới dạng hình ảnh. Cách đây không lâu, tôi đã thoáng thấy một hình ảnh về cậu, trên tay đang ôm khư khư một tấm gương. Tôi đéo dám chắc tấm gương đó đại diện cho cái thứ gì, nhưng hình ảnh ấy cứ bám riết ám ảnh tôi mãi. Thế là tôi mò đến thư viện để đào bới sâu hơn, và đó cũng là khoảnh khắc tôi phát hiện ra Cương Ảnh Kính.”

“…”

Đôi mắt đỏ thẫm đục ngầu của Kiera dán chặt vào tôi ngay khi tôi vừa dứt lời. Dưới cái ánh nhìn xoi mói ấy, tôi có thể cảm nhận rõ giọt mồ hôi lạnh đang chầm chậm lăn dài bên má.

Rốt cuộc thì cô ấy có tin vào lời bốc phét của tôi hay không?

Hàng vạn suy nghĩ cuộn xoáy trong đầu khi tôi cuống cuồng vắt óc nhớ lại từng câu chữ mình vừa thốt ra xem có để lộ cái sơ hở chết người nào không.

Tôi đang lo sốt vó lên đây, nhưng tuyệt nhiên không được phép để lộ ra mặt.

Tôi đéo thể để lộ được. Tấm gương đó đóng vai trò sinh tử đối với tôi, nên tôi không được phép làm hỏng bét chuyện này.

Tôi chỉ sợ cô ấy lật tẩy cái mớ lý thuyết suông nhảm nhí của mình.

Ngay khi sự im lặng bắt đầu kéo dài đến mức ngột ngạt, đôi môi Kiera khẽ nhúc nhích,

“Cậu nói xem những ‘hình ảnh’ của cậu có độ chính xác đến mức nào?”

“…Đại khái là chính xác.”

“Đại khái là sao?”

“Trừ khi tôi chủ động nhúng tay vào làm một điều gì đó để bẻ lái cái tương lai ấy, thì nó sẽ xảy ra chính xác y như vậy.”

“Tôi hiểu rồi.”

Kiera l**m môi, đôi lông mày nhíu chặt lại.

“…Thế rốt cuộc là trong cái hình ảnh đó, cậu đã nhìn thấy tôi đang làm cái quái gì?”

“Cậu đang trân trân nhìn vào tấm gương, ở ngay trong phòng cậu.”

“Trong phòng tôi á?”

Kiera nhướn mày nghi hoặc.

“Ừ. Căn phòng trong nhà cậu. Cái phòng có kê chiếc giường đơn cỡ lớn, rèm cửa màu hồng phấn, một cái tủ quần áo bằng gỗ to tổ chảng, một cái bàn gỗ cũng to nốt, và chất đống toàn là gấu bông—”

“Được rồi, câm miệng, thế là đủ rồi đấy!”

Kiera thẹn quá hóa rồ, đột ngột ngoác mồm cắt ngang lời trước khi tôi kịp tuôn thêm. Vì trời tối om, tôi không thể nhìn rõ nét mặt cô ấy, nhưng tôi thừa sức đoán được cô ấy đang xấu hổ đến chín mặt.

Đây chính xác là đòn tâm lý mà tôi đã nhắm tới.

Nhờ việc thoáng nhìn trộm được ký ức của cô ấy qua chiếc lá thứ hai, tôi nắm rõ mồn một từng ngóc ngách trong căn phòng đó trông như thế nào. Tôi cố tình dùng cái thông tin mật mà lẽ ra tôi đéo có tư cách nào để biết, nhằm biến lời khẳng định của mình trở nên đáng tin cậy hơn gấp vạn lần.

…Và chỉ cần nhìn vào thái độ của cô ấy, tôi dám cá là cô ấy gần như đã bị thuyết phục hoàn toàn.

‘Nước cờ đi vào lòng người đấy chứ.’

Tôi thầm thở phào nhẹ nhõm trong lòng, kiên nhẫn chờ cô ấy nuốt trôi cơn tẽn tò.

“Tôi đéo có ý phán xét—”

“Sủa thêm một từ nữa thôi là tôi réo con ranh Aoife qua đây mở liveshow tra tấn lỗ tai cậu đấy.”

“…”

Mồm tôi lập tức khép chặt lại với một tốc độ nhanh hơn cả những gì tôi từng nghĩ mình có thể làm được. Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, tôi thậm chí còn bị ảo giác nhìn thấy một chuỗi thông báo hệ thống đỏ chót hiện lên chớp nháy trước mắt.

Dù biết chúng chỉ là ảo giác, nhưng tôi dám cá cược bằng cả mạng sống rằng nếu Aoife thực sự mò đến và mở concert thì cái viễn cảnh đó sẽ trở thành sự thật 100%.

“Lạy hồn.”

Tôi thậm chí còn phải cắn chặt lấy nắm đấm của chính mình để kìm nén nỗi kinh hoàng.

“Đúng chưa?”

Kèm theo một tiếng ‘kaka’ khẽ khàng, Kiera ngả rạp người ra sau lưng ghế, dáng vẻ trông đã buông lỏng cảnh giác hơn hẳn. Nếu trước đó cô ấy vẫn còn bán tín bán nghi câu chuyện của tôi, thì giờ đây có vẻ như cô ấy đã bị thuyết phục hoàn toàn. Ít nhất thì, tôi đéo còn phải lo ngay ngáy chuyện cô ấy sinh nghi về mối liên hệ giữa tôi và Thiên Đảo Ngược nữa.

‘Xem chừng mình đã xoay xở xử lý êm đẹp mọi chuyện rồi.’

Mọi thứ đang đi đúng hướng và tôi vừa định trút ra một tiếng thở phào nhẹ nhõm thì…

“Tất cả đều nghe rất lọt tai đấy, nhưng mà…”

Kiera đăm đăm nhìn tôi với một nét mặt có phần bất lực.

“…Cho dù cậu có gặng hỏi tôi đi chăng nữa, thì sự thực là tôi cũng đéo biết cái tấm gương đó hiện đang nằm ở xó xỉnh nào.”

“Hả?”

“Cái gương khốn khiếp ấy, tôi đéo thể nhớ được một chút gì về nó cả. Tôi đã vắt óc cố gắng nhớ lại, nhưng cảm giác cứ như thể có một lỗ hổng toang hoác bị đục khoét trong đầu tôi vậy. Tôi hoàn toàn mù tịt không biết tấm gương đang ở đâu.”

“Ah.”

Đột nhiên nhớ lại cái cớ sự đã xảy ra khi tôi cố dòm ngó quá khứ của cô ấy, tôi biết chắc rằng cô ấy không hề nói dối.

Quả thực, ngay cả khi lặn ngụp trong dòng ký ức của chính cô ấy, tôi cũng đéo thể nhìn thấu được chuyện gì đã xảy ra lúc đó.

Điều đó có nghĩa là…

Ngay khoảnh khắc tôi sắp sửa chán nản bỏ cuộc, Kiera lại lên tiếng, kéo giật sự chú ý của tôi quay trở lại.

“Nhưng nói vậy đéo có nghĩa là tôi hoàn toàn không có lấy một chút manh mối nào về nơi cất giấu tấm gương.”

“Hả?”

Đôi lông mày của tôi giật giật.

Tôi vừa định mở mồm hỏi nốt thì cô ấy lại dội một gáo nước lạnh cắt ngang.

“Vấn đề duy nhất cản trở lúc này, là tôi đéo hề muốn quay trở lại cái nơi đó.”

Khuôn mặt cô ấy nhăn rúm lại vì chán ghét.

“…Cái nơi đó, tôi đéo muốn phải đặt chân đến một chút nào.”

Bãi tập của Học viện.

“Hừm.”

Aoife dán chặt đôi mắt xuống mặt đất ngay trước mũi chân mình, nơi một loạt các loại vũ khí đang được bày biện la liệt. Ở tít đằng xa là vài con búp bê hình nộm huấn luyện, được dựng lên với mục đích để cô thử nghiệm giới hạn sức mạnh. Những hình nộm này được thiết kế cực kỳ bền bỉ, phải cần đến một đòn tấn công sở hữu uy lực kinh hoàng mới hòng xuyên thủng được lớp vỏ bọc cứng cáp của chúng.

Kể từ sau chuỗi sự kiện diễn ra tại buổi triển lãm, Aoife nhận ra bản thân ngày càng chìm sâu vào những luồng suy tưởng miên man của chính mình.

Cô ngước đầu nhìn bao quát xung quanh.

Bãi tập lúc này gần như vắng tanh vắng ngắt, chỉ lác đác vài bóng người rải rác đằng xa. Ấy vậy mà khi đứng chôn chân tại chỗ, cô vẫn không tài nào xua tan đi được cái cảm giác ngột ngạt như đang bị bủa vây bởi vô số ánh mắt xoi mói, tất cả đều đang chằm chằm nhìn cô, tất cả đều đang buông lời phán xét…

Mỗi một ánh nhìn đâm vào người đều trĩu nặng áp lực.

Mỗi một khoảng không im lặng đều tựa như một đòn bạo kích đánh gục sự tự tôn.

Mỗi một tiếng động nhỏ nhặt vang lên đều trở nên chói tai đến rợn người.

Aoife cắn chặt răng vào môi, ý thức được một cách rõ ràng rằng tất cả cái mớ áp lực vô hình ấy chỉ là do tâm trí cô tự huyễn hoặc sinh ra. Những ánh nhìn kia vốn dĩ đéo hề chĩa mũi dùi vào cô. Sự tĩnh lặng ấy đéo mang ý nghĩa phán xét. Những tạp âm xì xầm kia cũng chẳng phải là những lời khinh miệt rẻ rúng hướng về phía cô.

Thế nhưng, cô đéo thể nào kiềm chế được sự hoang tưởng của bản thân.

…Cho dù cô có cắn răng cố gắng tự trấn an bản thân đến mức nào đi chăng nữa, thì sâu thẳm trong tâm trí, cô vẫn ngoan cố từ chối tin vào điều đó.

Cô tự nhận thức được rằng bản thân mình còn thiếu sót quá nhiều thứ. Cô mang trên mình danh xưng công chúa của Đế quốc, một biểu tượng cao quý mà vô số con dân trong Đế quốc sẽ ngước nhìn với ánh mắt ngưỡng mộ.

Nhưng làm sao cô có thể ngẩng cao đầu một cách đầy kiêu hãnh khi bản thân lại yếu ớt đến mức thảm hại thế này cơ chứ?

Rõ ràng nắm trong tay mọi đặc quyền và tài nguyên đồ sộ… vậy mà cớ sao cô lại bị bỏ lại xa tít tắp ở phía sau thế này?

Dẫu biết thừa rẳng những ánh mắt xoi mói và sự phán xét ấy chỉ tồn tại bên trong trí tưởng tượng của mình, nhưng cô cũng dư sức hiểu rẳng ngoài đời thực, chúng thực sự có tồn tại. Chắc chắn đang có một kẻ nào đó ngoài kia đang gièm pha về cô, rỉ tai bàn tán về những lỗ hổng khiếm khuyết của cô và lôi cô ra làm bàn đạp để so sánh với những người khác.

Chính cái ý nghĩ đó làm cô sôi máu và khó chịu cùng cực.

…Nhưng điều tồi tệ nhất không nằm ở sự yếu kém về mặt sức mạnh của cô.

Mà phần tồi tệ nhất, chính là việc cô đã trở nên quá đỗi tự mãn với cái vỏ bọc của bản thân, đến mức phải cần đến những lời chửi rủa xỉa xói của Kiera mới đủ sức tát cô tỉnh lại, lôi tuột cô về với thực tại phũ phàng.

Tất cả mọi người xung quanh đều đang điên cuồng thăng tiến, thế còn cô thì sao?

Cô có tiến bộ được bước nào không?

‘Tuyệt đối không thể cứ tiếp tục để tình trạng này tiếp diễn được nữa.’

Học viện cho họ nghỉ ngơi tròn một tuần.

Trong khoảng thời gian đó, vô số học viên đã tận dụng cơ hội để khăn gói trở về quê nhà đoàn tụ cùng gia đình nhằm xả hơi tĩnh dưỡng.

Nhưng Aoife gạt phăng tất cả sang một bên. Cô đang bị bỏ lại phía sau, và cô thừa biết mình buộc phải vắt chân lên cổ mà đuổi theo.

Lườm mắt nhìn vào dãy vũ khí nằm phơi mình ngay trước mắt, cô chậm rãi giơ tay lên, và thân của từng món vũ khí bắt đầu bập bềnh lơ lửng giữa không trung ngay trước mặt cô. Từ những thanh kiếm sắc lẹm, những ngọn thương sắc bén cho đến những cây búa tạ tàn bạo, đủ mọi thể loại vũ khí đang nhẹ nhàng trôi nổi bao quanh lấy cơ thể cô.

“Theresa.”

Ngay khi cô vừa cất tiếng gọi tên, một dáng hình nhỏ nhắn thoắt cái đã hiện ra ngay sát bên chân cô.

Đôi mắt to tròn chớp chớp ngơ ngác, cô bé đưa mắt dòm ngó xung quanh, mái tóc hãy còn hơi rối bời.

“Chị đang cần em giúp một tay.”

“…Ồ.”

Há miệng ngáp một cái rõ dài, Theresa lười nhác vung tay lên, và ngay tắp lự, vài món vũ khí bắt đầu có sự biến đổi dị thường. Thanh kiếm rực cháy bừng bừng trong ngọn lửa đỏ rực, cây búa tạ được bọc lại dưới một lớp giáp đá kiên cố dày đặc, và một luồng cuồng phong cuộn xoáy rít gào vây quanh biến thân thương thành một mũi khoan xoay tít tắp.

Sắc mặt Aoife tái đi trông thấy khi tận mắt chứng kiến cảnh tượng đang diễn ra trước mắt.

Cô cảm nhận rõ lượng mana bên trong cơ thể đang bị rút cạn không thương tiếc, thế nhưng khi ghim ánh nhìn vào những món vũ khí uy dũng trước mặt, đôi mắt cô lại lóe lên một tia sáng sắc lẹm.

Màn thể hiện của cô tại buổi triển lãm quả thực là một nỗi nhục nhã ê chề. Cô khắc cốt ghi tâm điều đó, và chính vì lẽ đó, cô quyết định dành trọn vẹn quỹ thời gian rảnh rỗi hiếm hoi này để điên cuồng rèn giũa bản thân.

Cô đã dứt khoát vứt bỏ hoàn toàn lối đánh lối mòn thông thường để chuyển hướng rẽ sang một con đường hoàn toàn mới.

Và đây chính là thành quả.

‘Chắc chắn vẫn còn vô số điểm cần phải khắc phục và hoàn thiện, nhưng đây tuyệt đối là một bước đi đúng đắn…’

Cắn chặt môi, Aoife vung tay chĩa thẳng về phía trước.

Không một giây do dự, những món vũ khí vây quanh cô điên cuồng xoay tròn giữa không trung, rồi lấy đà phóng vút đi như những tia chớp xé toạc không gian.

Cây thương lao đi với tốc độ nhanh nhất.

Chỉ trong một cái chớp mắt ngắn ngủi, nó đã xé gió xuất hiện chình ình ngay trước mặt con hình nộm gần nhất, thô bạo xuyên thủng toạc lõi của nó một cách ngọt xớt.

Vút—

Thanh kiếm bốc lửa bám sát ngay phía sau, bổ xuống chém làm đôi con hình nộm với một độ chính xác đến hoàn hảo. Một đường ranh giới đỏ chót sắc lẹm in hằn hiện rõ trên bề mặt vết chém.

Và rồi…

Một bóng đen khổng lồ áp đảo phủ ụp xuống con hình nộm, cái bóng ấy dần phình to ra khi các tầng địa chất đất đá không ngừng bồi đắp chất chồng quanh thân cây búa. Cho đến khi, nương theo một tiếng nứt gãy vang dội xé trời, mặt đất kiên cố bên dưới con hình nộm nát bươm, vô số mảnh vụn văng tung tóe lên không trung khi cây búa kích hoạt toàn bộ uy lực bùng nổ của nó.

ẦM!

Một vụ nổ mang sức công phá kinh hoàng gầm thét vang vọng khắp bốn bề xung quanh, sức ép cuồng bạo hất văng mọi thứ buộc Aoife phải giơ tay lên che chắn mặt, mái tóc dài của cô bị gió thốc tung ngược ra đằng sau.

Khi khói bụi lắng xuống và mọi thứ trở lại bình thường, đéo còn xót lại bất kỳ thứ gì của con hình nộm đó nữa.

Thay vào chỗ của nó, hiện diện một cái hố sâu hoắm khổng lồ.

“Haa… Haa…”

th* d*c hổn hển, Aoife đăm đăm nhìn xuống cái hố sâu với một biểu cảm bàng hoàng, bối rối tột độ.

‘Cái… Cái thứ sức mạnh khủng khiếp đó là do mình làm ra sao?’

Cô chớp chớp mắt, và ngay tại cái khoảnh khắc ấy, cô chợt nhận ra.

Những ánh nhìn xoi mói đó.

Bọn họ lại đang đổ dồn ánh mắt về phía cô.

Thế nhưng lần này, những ánh nhìn đó lại mang một sắc thái hoàn toàn khác biệt so với trước đây. Cô không hề bắt gặp bất kỳ một tia phán xét hay khinh miệt nào chất chứa trong đó cả.

Không hề, tất thảy những gì cô nhìn thấy hiện hữu trong đôi mắt họ lúc này, chỉ là sự kinh hãi và khiếp đảm tột cùng.

Ah.

Aoife vô thức l**m môi trong lúc cúi mắt nhìn xuống Theresa đang đứng cạnh.

Biết đâu chừng…

Chỉ là biết đâu chừng thôi, cô đang thực sự trưởng thành.

Trước Tiếp