Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
CHƯƠNG 154
Sau khi Sophia phát hiện hình tượng người yêu tương lai của mình lại chính là Felicia thì nàng có chút kích động, rồi lại nhận ra hình như cũng chẳng có gì lạ cả.
Vốn dĩ đúng mà, Felicia xinh đẹp (trọng điểm), hợp với thẩm mỹ của nàng (trọng điểm), lại còn có thể nói chuyện hợp ý. Nghĩ thế nào thì việc nàng coi Felicia là hình mẫu người yêu cũng là điều rất bình thường.
Nghĩ thông suốt rồi thì Sophia cười đến nỗi mặt mày nở hoa, không chỉ tự mình cười mà còn trả lời câu hỏi Felicia vừa rồi.
“Người mà ta nghĩ tới đầu tiên chính là chị đó, Chị Felicia.”
Sau đó nàng lại không khỏi tiếc nuối nói: “Quả nhiên chị rất hợp với gu thẩm mỹ của ta, đáng tiếc chị là phụ nữ, lại còn là người ngoại quốc chứ nếu không thì ta đã trực tiếp lấy chị rồi.”
Con gái của đại sư Linton – người có thể điều chế ra thuốc sinh mệnh, cho dù không phải quý tộc thì cũng hoàn toàn xứng với thân phận công chúa của nàng.
Chỉ tiếc Felicia không phải người Camdo, cũng không có tước vị quý tộc lại càng không phải là đàn ông, nếu không thì ngay cả huynh trưởng Williams của nàng cũng sẽ thuận theo lợi ích, để lôi kéo đại sư Linton mà đồng ý mối hôn sự này.
“Phụ nữ thì không được sao?” Felicia cười, thoạt nhìn giống như nói đùa, nhưng lại như nghiêm túc hỏi nàng: “Hai vị chủ nhân của ta đều là đàn ông nhưng họ vẫn yêu nhau tha thiết, còn phụ nữ cùng phụ nữ thì vì sao lại không thể chứ?”
Sophia không nghe ra sự nghiêm túc ấy mà chỉ tưởng nàng đang đùa, nghe vậy liền nhớ tới hai vị mỹ nhân mà nàng từng gặp một lần đã khó quên suốt đời kia.
“Hai vị ấy quả thật là một cặp cực kỳ xứng đôi, ta nói cho chị biết, trước kia khi ta nhìn thấy bức họa của ngài Sael thì ta còn từng nghĩ nhất định phải gả cho ngài ấy đó. Ngài Sael quả thật là người đẹp nhất mà ta từng gặp, tất nhiên là ngài Mondy cũng là người đàn ông anh tuấn nhất mà ta từng thấy.”
Felicia: “…”
Vừa phát hiện tình địch của mình lại chính là Ma hậu tương lai thì phải làm sao bây giờ?
“Trong yến hội ta vốn định tìm cơ hội để tiếp cận ngài Sael, nhưng sau khi thấy ngài ấy và ngài Mondy ở bên nhau thì ta liền từ bỏ.”
Sophia thẳng thắn bày tỏ suy nghĩ lúc đó, thừa nhận bản thân từng vì mê sắc mà suýt làm ra chuyện hồ đồ.
“Nhưng mà ở quốc gia của các chị thì đồng tính có thể bên nhau, còn ở Camdo của bọn ta thì không được.”
Trên đại lục Tora tuy có vài quốc gia không cấm hôn nhân đồng tính nhưng đó chỉ là số ít, phần lớn các nước vẫn chỉ cho phép hôn nhân khác giới, cá biệt còn có những quốc gia cực đoan bài xích tình cảm đồng giới, trong luật minh văn quy định cấm tuyệt đối.
Camdo thì không đến mức như vậy, đối với người nước ngoài thì quan hệ đồng tính họ chỉ giữ thái độ trung lập – không ủng hộ cũng không phản đối, nhưng trong bản quốc, nhất là tầng lớp quý tộc thì bề ngoài tuyệt đối không được, ngầm thì tùy chứ không được công khai, càng đừng nói tới chuyện thành hôn.
Bởi thế nên Sophia cho rằng Felicia chỉ đang bông đùa.
Nhưng rốt cuộc có phải hay không thì chỉ mình cô biết.
“Không nói chuyện khác, vậy nếu được chọn thì nàng sẽ chọn ta chứ?”
Sophia mỉm cười gật đầu: “Tất nhiên rồi, chị tốt như vậy, ai mà không chọn chị chứ.”
“Vậy nàng phải nhớ kỹ lời mình nói đó.”
Felicia thầm nghĩ, cô cần thay đổi chiến lược rồi.
Ban đầu, đọa thiên sứ vốn chẳng để một vị quốc vương nhân loại vào mắt, cô nghĩ rằng chỉ cần nắm chắc Sophia thì mọi vấn đề khác đều không thành vấn đề, đến lúc cô dụ được người về Ma Đài rồi thì chẳng lẽ người Camdo còn dám đuổi tới tận nơi sao?
Nhưng Sophia lại coi trọng quốc gia, coi trọng huynh trưởng của mình hơn cô tưởng, công chúa đối với trách nhiệm và nghĩa vụ của mình rất xem trọng, hoàn toàn không ngần ngại vì gia tộc mà hi sinh bản thân, điểm này mới khó giải quyết.
Cho nên giờ đây, Felicia phải vừa chinh phục Sophia vừa nghĩ cách lay chuyển Williams, thậm chí là cả Camdo.
Thế là, cô từ bỏ ý định ở lại hoàng cung thêm một thời gian mà chủ động nói lời tạm biệt với Sophia.
“Chị phải về rồi sao?” Sophia lưu luyến: “Không ở lại thêm vài ngày nữa à? Ta còn muốn cùng chị tổ chức tiệc trà chiều đó.”
“Nếu nàng muốn mở tiệc trà thì cứ mời ta đến là được.” Để cho lời tạm biệt bỗng dưng này có lý do thỏa đáng, Felicia bèn nói: “Nàng cũng biết đó, dạo này có rất nhiều người đặt mua thuốc sinh mệnh, ta phải về phụ giúp thôi.”
Sophia quả thực từng nghe qua: “Chị cũng là dược tề sư sao? Ồ đúng rồi, phụ thân chị là đại sư dược tề nên dĩ nhiên chị cũng có thể.”
Felicia chỉ cười mà không nói, về việc cô và Lão vu yêu bị coi là cha con cô chưa bao giờ thừa nhận cũng chưa từng phủ nhận.
“Thực ra ông ấy là một đại sư luyện kim, điều chế thuốc chỉ là hứng thú phụ thôi. Nếu bắt ông ấy chỉ luyện thuốc mãi thì tin ta đi, ông ấy sẽ phát điên mất.”
Đây quả là một tin ngoài dự liệu: “Đại sư Linton đã có thể điều chế thuốc lợi hại đến vậy mà còn không phải nghề chính sao? Vậy luyện kim thuật của ông ấy khủng khiếp đến cỡ nào?”
Felicia gật đầu: “Sau này có cơ hội ta sẽ cho nàng xem mấy tác phẩm luyện kim của ông ấy.”
Sophia bỗng ôm chặt lấy Felicia.
Ngả vào lòng cô, Sophia lưu luyến nói: “Thật sự ta không nỡ để chị đi. Không có chị, nơi này lại trở nên lạnh lẽo, tẻ nhạt.”
Felicia vuốt mái tóc mềm mại của nàng, mỉm cười an ủi: “Nhớ ta thì viết thư cho ta. Hơn nữa, nơi bọn ta ở cũng không xa, nàng có thể tới tìm ta chơi, hoặc ta tới tìm em.”
“Vậy chị sẽ tới dự tiệc trà chiều của ta chứ? Lúc đó ta sẽ giới thiệu mấy người bạn với chị, chị còn có thể ở lại hoàng cung thêm hai ngày.”
“Được thôi, khi nào vậy?”
Trong mắt Sophia lóe lên tia ranh mãnh, ngẩng đầu nhìn cô: “Chiều ngày kia!”
Ý là, hôm nay chị đi, ngày kia đã phải quay lại rồi sao?
Felicia vốn định từ chối, bởi nàng đã bỏ bê công việc quá lâu, lần này về cũng nên hoàn thành chút bổn phận nhưng khi nhìn vào đôi mắt xanh lam long lanh đầy đắc ý của Sophia, cô lại chẳng thốt nên lời từ chối.
Chỉ đành bất đắc dĩ đáp: “Được rồi, ngày kia ta sẽ qua nhưng có lẽ không thể ở lại lâu với em được.”
Sophia nghe thế hơi cụt hứng nhưng cũng không nũng nịu đòi hỏi mà đích thân tiễn Felicia lên xe ngựa, còn đứng đó vẫy khăn tay lưu luyến nhìn theo cho đến khi cỗ xe khuất hẳn ngoài cổng hoàng cung.
Lúc đến, Felicia ngoài một chiếc túi nhỏ đeo cho đẹp và cây quạt ra thì chẳng mang gì theo, còn lúc rời đi thì chỉ riêng rương hành lý đựng quần áo thôi là đã có ba cái to, toàn bộ đều là do Sophia sai người chuẩn bị đủ loại y phục, giờ giao hết cho cô mang đi.
Để phòng ngừa lần sau lại tiếp tục như vậy, đọa thiên sứ nghĩ thầm lần tới tốt nhất nên mang theo ít hành lý, ai biết được cô có lại bị dụ dỗ mà ở lại luôn không.
Trở về biệt thự, Felicia lập tức đi tìm Tinh Linh, từ khi cô được chọn làm thầy của bốn học đồ thì Ma vương đã ra lệnh riêng là sau này cô đều phải nghe theo Tinh Linh. Nếu lời Tinh Linh và lời hắn mâu thuẫn với nhau thì trong trường hợp có lợi cho Tinh Linh, cô phải ưu tiên nghe theo Tinh Linh trước tiên.
Vậy nên, hiện giờ Tinh Linh coi như là cấp trên trực tiếp của Felicia.
Ma vật trong biệt thự nói với cô: “Bệ hạ đưa Điện hạ về Ma Đài rồi.”
“Thế còn đại nhân Linton?”
“Tất nhiên cũng ở Ma Đài, Linton đại nhân không chịu rời phòng thí nghiệm nửa bước.”
Felicia gật đầu rồi trở về Ma Đài tìm Tinh Linh.
Lúc này, Tinh Linh đang tản bộ cùng Ma Vương.
Hiện tại, đại lục Toph đã vào mùa hạ, Biển Cát Hoàng Kim là nơi khắc nghiệt nhất đại lục, mùa này ban ngày nhiệt độ có thể vượt quá sáu mươi độ, đủ nướng cháy người ta, đừng nói là du khách thường, ngay cả ma vật cũng không dám mạo hiểm ra ngoài, hầu hết đều dùng quyển trục truyền tống hoặc trực tiếp dịch chuyển tức thời.
Điều đó ảnh hưởng trực tiếp đến kinh tế và thương mại của Ma Đài, dù các thương nhân biết nơi này có sản vật quý giá nhưng họ cũng chẳng dám vượt qua Biển Cát Hoàng Kim vào thời điểm này, đó không phải là phú quý trong hiểm nguy mà là tự đem mình dâng cho tử thần.
Lão vu yêu đã tìm được vài loại nguyên liệu hiếm dùng chế áo choàng ma pháp chống nắng ở chợ đen Camdo, nó vốn đã có một cửa hàng ma pháp ở tầng hai Ma Đài, nay liền nhập một lượng lớn nguyên liệu này, rồi công khai phương pháp chế tạo áo choàng ma pháp để ma vật tự mua nguyên liệu mà may, hoặc tìm ma pháp sư làm giúp, nhờ vậy đã hốt bạc một trận.
Nhưng đó chỉ là tình hình ngoài rìa sa mạc, thực tế là khu vực quanh Ma Đài đã bắt đầu được xanh hóa, cảnh sắc bốn mùa như xuân, cho dù mặt trời chói chang treo trên cao thì cũng chẳng ai cảm thấy nóng bức.
Trận pháp lưu trữ vẫn liên tục được xây dựng, trong mấy tháng Tinh Linh rời đi, ma vật đã trải khắp gần nửa Biển Cát Hoàng Kim, chúng san phẳng một lượng lớn cồn cát, trên đất trống ấy dùng nô lệ gieo vô số hạt tử vân anh. Loài cây này vừa có thể chế thành thức ăn gia súc, vừa cải tạo đất đai thêm màu mỡ.
Mấy tháng trước, đoàn thương nhân băng qua sa mạc để tới Ma Đài cần ít nhất năm ngày, mà nay tuy cùng tốc độ đó nhưng chỉ mất hai ba ngày là tới. Tuy vậy, trước khi mùa hạ kết thúc cũng sẽ không có thương nhân nào dám tới đây, do đó hiện tại loài người vẫn chưa biết tốc độ mở rộng của chúng nhanh đến mức nào, đợi khi mùa hạ qua đi thì có lẽ Biển Cát Hoàng Kim sẽ chẳng còn tồn tại nữa.
Mảnh đồng tử vân anh mà Tinh Linh tự tay gieo trồng ngày trước giờ đất đã đủ màu mỡ, sau khi thu hoạch thì cánh đồng ấy lập tức được khai khẩn thành ruộng, trồng khoai tây, ngô và các loại lương thực năng suất cao.
Dù hiện tại Ma Đài không thiếu lương thực nhưng cùng với việc mở rộng ra ngoài, lãnh thổ họ nắm giữ ngày càng nhiều. Riêng các bộ lạc quanh Biển Cát Hoàng Kim đã có hơn mười, chưa kể các quốc gia như Adadara đã ngầm bị khống chế, những quốc gia này đều thiếu lương thực trầm trọng.
Đừng nhìn tầng lớp thượng lưu sống xa hoa nhưng thực tế dân thường ngày ngày có người chết đói, phần nhiều là trẻ nhỏ và người già, vào mùa hạ thì tình cảnh ấy càng nghiêm trọng hơn.
Ma vật tuy không ưa nhân loại nhưng một khi đã là lãnh thổ của mình thì chúng cũng không thể khoanh tay nhìn thần dân chết đói hàng loạt, cho nên trước khi dân chúng có thể tự nuôi sống bản thân thì Ma Đài phải bảo đảm nhu cầu sinh tồn cơ bản, đó mới là lý do họ trồng lương thực quy mô lớn, nếu không thì kể cả Ma Vương ở trên, các ma vật chỉ toàn thích ăn thịt, vốn định dùng đất này để trồng thực vật ma pháp thôi.