Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
CHƯƠNG 153
Tuy Ma Vương không thể giao tiếp với cây non nhưng điều đó không có nghĩa là cây non không hiểu được cuộc trò chuyện của bọn họ.
Ngay khi Ma Vương vừa nói: “Vậy em đã hỏi qua ý kiến của nó chưa? Cây non này có nỡ rời xa em không?”, vốn còn ngơ ngác chẳng hiểu bọn họ đang bàn gì thì cây non lập tức phản ứng dữ dội.
Thân nhỏ bé mảnh mai kia gồng mình vặn xoắn như sợi dây thừng, hai chiếc lá non đầu tiên hóa thành đôi tay, ôm chặt lấy ngón tay của Tinh Linh “gào khóc” nức nở, truyền đạt ý chí rõ ràng là tuyệt đối không rời xa.
Ý thức của cây non còn rất non nớt, đối với những khái niệm ngôn ngữ khác thì mơ hồ nhưng chỉ cần nhắc tới khả năng bị tách khỏi Tinh Linh là nó chưa từng hiểu sai bao giờ, lập tức bật khóc.
Tinh Linh bị những đợt sóng ý thức khóc lóc dữ dội ấy làm cho nhức đầu nhưng lại phải kiên nhẫn dỗ dành, bằng không cây non có thể khóc mãi không dứt.
Sau khi Tinh Linh liên tục cam đoan rằng sẽ không bao giờ bỏ rơi nó thì cây non mới tủi thân ngừng khóc, song đôi lá vẫn nắm chặt không buông, chỉ rúc vào tay cậu mà nghỉ ngơi.
Tinh Linh thở dài: “Được rồi, ngài nói đúng, quả thật không phải là lựa chọn tốt.”
“Đem nó về Ma Đài đi.” Ma Vương liếc nhìn cây non đang bám chặt trong tay Tinh Linh, “Biến Cát Hoàng Kim đã được phủ xanh kha khá rồi, cứ để nó ở đó, cả nó lẫn nơi ấy đều được lợi.”
Tinh Linh lắc đầu: “Quá gần Ma Đài cũng không tốt cho nó, vẫn nên để xa hơn thì hơn.”
Mẫu thụ Tinh linh không chỉ khổng lồ ở thân và tán, mà bộ rễ dưới lòng đất cũng rộng lớn tương xứng. Khi xưa, toàn bộ khu định cư của tộc Tinh linh đều nằm trong phạm vi rễ cây mẹ, cả khu Rừng Tinh Linh cũng dựa vào nó mà sinh tồn.
Cây non hiện giờ còn chưa thấy rõ nhưng khi trưởng thành thì chắc chắn sẽ chẳng thua kém gì cây mẹ, nếu trồng quá gần Ma Đài thì e rằng một ngày nào đó nó sẽ chen lấn cả tòa thành, mà nơi đó lại ngập tràn nguyên tố ám, ảnh hưởng đến nó không nhỏ.
Bởi vậy, nếu muốn chuyển nó đi thì phải chọn chỗ cho thật khéo – không thể quá gần Ma Đài được, thế nhưng hiện giờ những nơi đủ xa đều vẫn còn là biển cát, không thích hợp cho sự sinh trưởng của nó.
“Thôi, chờ nó lớn thêm rồi hẵng tính, khi ấy lựa chọn sẽ rộng hơn.”
Chuyện này tạm gác lại, nhưng chuyến đi đến rừng Taroka vẫn phải thực hiện.
Tinh Linh vẫn nhớ lời hứa với Thỏ, cậu sẽ đưa nó về quê hương, vì thế dù thế nào cũng phải băng qua rừng Taroka để đến đồng cỏ chưa từng biết kia.
Song việc ấy không vội, đến Thỏ còn thoải mái nói rằng để sau cũng chẳng sao – vì khác với con người, ma thú khi trưởng thành sẽ tự rời cha mẹ sống độc lập, dù có gặp lại cha mẹ thì chúng cũng chẳng còn chăm sóc yêu thương như thuở nhỏ.
Vậy nên, mong muốn về quê chẳng phải để tìm lại gia đình mà là vì một lý do rất khác, nó thậm chí chẳng nhớ nổi dáng vẻ hay mùi hương của họ.
【Đợi ta về quê tìm một con thỏ cái, sinh mấy nhóc con rồi đưa cho ngươi nuôi.】
Ừ, lý do Thỏ muốn về cố hương – chính là để tìm vợ sinh con.
Ngày trước chẳng phải nó cũng vì bị Ma Vương đưa ra lời mồi chài “giới thiệu đối tượng” mà động lòng đi theo sao?
Chỉ tiếc đến giờ nó vẫn chưa gặp được thỏ cái nào xứng đôi, thậm chí cả thỏ bình thường cũng chưa từng thấy.
May mà nó khác với loài thỏ thường, không phải lúc nào cũng đ*ng d*c, mà chỉ đến mùa mới vậy nên cũng không quá sốt ruột tìm bạn đời.
【Sinh nhóc con để tôi nuôi?】 Tinh Linh nghe ra ẩn ý, khẽ sững lại: 【Cậu tính sau này cũng đi theo tôi sao?】
【Đương nhiên rồi!】 Thỏ hoàn toàn chẳng thấy có gì sai: 【Ở quê ta đâu có đồ ăn ngon như ở đây, muốn gì có nấy. Ta đâu dại gì bỏ ngươi mà đi.】
Thế giới của kẻ ham ăn đơn giản lắm – có ăn là có “mẹ”, mọi thứ đều theo miếng ngon.
Hơn nữa nó đâu quên đồng cỏ quê nhà nguy hiểm cỡ nào, giờ nó đã là “thỏ nhà” nên quyết chẳng quay lại làm “thỏ hoang” ngày đêm lo lắng để làm gì.
Nghe nó tự nhiên nhận định mình phải nuôi con cháu nó, Tinh Linh không giận mà còn thấy vui lòng đồng ý.
Chỉ là nghĩ đến khả năng sinh sản kinh khủng của loài thỏ, cậu cảm thấy việc “nuôi con hộ” có lẽ sẽ là một nhiệm vụ cực kỳ gian nan.
Sau một hồi trêu chọc chơi đùa, nhắc đến đại lục Toph và Ma Đài, Tinh Linh thấy nhân tiện cũng nên quay lại thăm một chuyến.
Dĩ nhiên không thể bỏ cây non lại, Thỏ và Quỷ Xà Chu Đằng cũng đòi đi theo, rồi đến cả Thằn lằn lớn. Thế là một đoàn toàn sinh vật phi nhân loại ầm ầm đi qua trận pháp dịch chuyển tầm xa trở về Ma Đài.
Trong khi đó, ở bên kia, đội kỵ sĩ trên danh nghĩa do Clive làm đoàn trưởng, thực tế do Turklo chỉ huy đã rời khỏi Manovey, tiến về nước láng giềng.
Còn trong hoàng cung, tình cảm giữa Felicia và Sophia ngày càng thân thiết, gần như không có điều gì giấu nhau, điều này đối với Sophia thật khó tin – ngay cả những bạn chơi từ nhỏ cũng chưa từng gần gũi như vậy, trước mặt Felicia nàng có thể thoải mái bộc lộ sở thích nhỏ nhoi mả chẳng cần để ý quy củ công chúa, thậm chí còn dám bình phẩm từng mỹ nhân mà nàng gặp qua.
Mà đối với những hành vi có phần không hợp thân phận ấy, ánh mắt Felicia luôn chan chứa bao dung. Cô không giống những tiểu thư quý tộc khác vừa kinh ngạc vừa nịnh nọt vì thân phận công chúa của Sophia; cũng chẳng giống thái hậu quá cố luôn nhắc nhở nàng phải giữ vẻ cao quý; càng không giống huynh trưởng, quan tâm nhưng luôn đặt lợi ích bản thân lên trên.
Dù bề ngoài ngây thơ nhưng Sophia lại có đôi mắt nhìn thấu lòng người.
Nàng nhận ra ánh mắt của Felicia tuy đôi khi có vẻ kỳ lạ khiến nàng đỏ mặt tim đập, nhưng đó là sự quan tâm chân thật – quan tâm đến chính nàng, chứ không phải đến danh phận công chúa.
Mỗi khoảnh khắc bên Felicia đều vui vẻ an nhiên, như thể mọi ưu phiền đều tan biến.
“Denis thật quá phiền! Chẳng biết nhìn sắc mặt người khác, cứ tự cho là mình đúng, làm như ta bắt buộc phải lấy hắn vậy.”
Một lần nữa nhận được thư tình và lễ vật của Denis, Sophia chỉ muốn ném hết vào lò lửa.
Trước đó, Williams từng dò được rằng công tước Charlison lâu nay vắng bóng là vì bệnh nặng. So với hai gia tộc còn lại thì Charlison sắp mất gia chủ, dễ thao túng hơn nên ý tứ của Williams rất rõ – hy vọng nàng sẽ gả cho Denis.
Ban đầu, Sophia cũng thấy Denis không tệ, diện mạo tuấn tú, tính tình tuy kiêu ngạo nhưng đối với nàng vẫn lễ độ, không vượt chuẩn mực. Thấy huynh trưởng cũng nghiêng về hắn, nàng quả thật định chọn Denis.
Nhưng từ khi công tước Charlison lại xuất hiện trước công chúng, Denis bỗng như có chỗ dựa, thái độ trở nên kiêu căng. Có lẽ hắn vốn dĩ như thế, chỉ là Sophia trước kia không để ý. Đến cả thư gửi nàng cũng đầy hàm ý coi mình là vị hôn phu danh chính ngôn thuận.
Felicia đưa mắt nhìn nàng, khẽ nói: “Nếu không thích thì đừng để ý đến hắn. Chẳng phải còn hai người khác sao?”
“Billia và Ryan?” Sophia nhắc đến hai công tử công tước khác, liền lắc đầu: “Họ còn tệ hơn cả Denis.”
Denis ít ra còn có gương mặt đẹp trai, còn hai kẻ kia tuy cũng không đến mức xấu nhưng so với hắn thì kém xa, tính tình cũng kiêu ngạo chẳng kém.
Ba người bọn họ đều là thế hệ kế thừa công tước, lại có thực lực bật sáu, đúng là nhân vật đứng đầu giới quý tộc trẻ tuổi, đủ tư cách để ngạo mạn, nhưng điều đó càng khiến Sophia chán ghét.
“Vậy nàng thích mẫu người thế nào?” Felicia đổi tư thế, chăm chú nhìn Sophia: “Nàng muốn người yêu tương lai sẽ là dạng nào?”
“Người yêu tương lai?” Sophia khẽ ngẩn ngơ.
Từ trước đến nay, nàng chỉ nghĩ đến “người chồng” mà mình phải chọn, hoàn toàn vô cảm với tình yêu, đây là lần đầu tiên có người hỏi nàng muốn một “người yêu” thế nào.
Nàng cũng từng mơ mộng như mọi thiếu nữ – một ngày nào đó sẽ sa vào lưới tình.
Vậy đối tượng ấy phải thế nào?
Trong đầu Sophia dần hiện lên bóng dáng một người – gương mặt xinh đẹp khiến nàng rung động, vóc dáng hoàn mỹ, khí chất mê người, ánh mắt chỉ dõi theo mình nàng như cả thế giới… Nếu có thể, nàng thích đôi mắt ấy là màu đen…
Một bóng hình dần dần rõ ràng trong tim, khi nhận ra đó là ai, Sophia kinh ngạc đến che miệng, đôi mắt mở to nhìn người đối diện.
Felicia dịu dàng hỏi: “Sao thế?”
Trước mắt nàng, nữ tử tóc đen diễm lệ đang dùng đôi mắt đen như đang thì thầm mật ngữ kia nhìn nàng – hoàn toàn trùng khớp với hình bóng vừa hiện trong tim.
Sao có thể thế được? Tại sao khi tưởng tượng người yêu tương lai, nàng lại nghĩ ngay đến Felicia?
Thật quá khó tin.