Sổ Tay Sinh Tồn Của Tinh Linh

Chương 152

Trước Tiếp

CHƯƠNG 152

Thằn lằn lớn lớn tuổi hơn Thỏ rất nhiều, lại vốn sống trong rừng rậm, trước khi bị cuốn vào cơn bão là nó đã rời mẹ để sống một mình, còn trước đó nó theo mẹ học được kỹ năng săn mồi và sinh tồn, cũng từng gặp nhiều tình huống nguy hiểm và may mắn là đều thoát hiểm bình an.

Nó biết đến Quỷ Xà Chu Đằng là vì từng thấy loài thực vật ma pháp hiếm này săn mồi.

Khi đó thân hình nó còn rất nhỏ, lại có năng lực ngụy trang nhất định, toàn thân còn mang độc. Khi nằm bất động trên khúc gỗ khô hoặc tảng đá có màu gần giống da mình thì các sinh vật khác khó lòng phát hiện ra nó, nhờ vậy mà tránh được không ít nguy hiểm.

Lần ấy cũng vậy, nó trốn trong một chỗ vừa phơi nắng vừa chờ con mồi, kết quả chưa thấy con mồi nào thì lại đúng lúc chứng kiến Quỷ Xà Chu Đằng săn bắt, thứ vốn chỉ là một khối nhỏ bé bỗng chốc mở rộng ra quấn chặt lấy một con ma thú khổng lồ, ma thú lập tức bị siết chết tại chỗ, sau đó bị ăn sạch chỉ còn lại một lớp da.

Chứng kiến toàn bộ cảnh tượng ấy, Thằn lằn lớn lập tức quay đầu bỏ chạy, khi ấy nó còn nhỏ mà Quỷ Xà Chu Đằng đã bắt được con mồi lớn hơn nên không truy đuổi, nhờ vậy nó thoát nạn, đồng thời khắc sâu trong trí nhớ về loài thực vật ma pháp kh*ng b* mà trước đó nó chỉ từng nghe mẹ nhắc đến.

Cũng chính vì bị Quỷ Xà Chu Đằng dọa đến hoảng loạn mà Thằn lằn lớn chạy loạn khắp nơi rồi đụng trúng nhà thám hiểm loài người, suýt chút nữa bị bắt, nó cuống quýt bỏ chạy chẳng dám chọn đường, mà không hiểu vì sao những người kia cứ đuổi theo nó không tha, thế là nó chạy một mạch từ sâu trong rừng ra tận gần bờ biển, sau đó gặp bão rồi rời bỏ quê hương của mình.

Nay một lần nữa thấy Quỷ Xà Chu Đằng, Thằn lằn lớn tự nhiên lập tức nhận ra.

Mà khi nó nhận ra Quỷ Xà Chu Đằng thì Quỷ Xà Chu Đằng cũng đồng thời nhận ra nó.

Nhưng không phải vì Quỷ Xà Chu Đằng từng gặp con thằn lằn này, mà là nó nhận ra chủng tộc của Thằn lằn lớn.

【Đây chẳng phải là Cự Độc Tích sao? Không ngờ lại gặp ở đây.】

Cự Độc Tích quả thật chính là tên loài của Thằn lằn lớn.

Tinh Linh: 【Ngươi biết nó à?】

【Biết chứ, độc của tộc chúng nổi tiếng lắm, ngay cả ta cũng không dám ăn. Nghe nói ăn vào thì ngay cả rễ chính cũng sẽ thối rữa, cực kỳ khủng khiếp.】

Quỷ Xà Chu Đằng gần như chẳng có thiên địch, nhưng số lượng của loài lại cực ít, ngoài nguyên nhân do tập tính – chỉ khi sắp suy tàn chết đi mới sinh sôi hậu duệ – thì còn bởi cái dạ dày đáng sợ của chúng.

Bản thân Quỷ Xà Chu Đằng vốn có độc rất mạnh vì thế cũng không sợ độc, dựa vào đó mà hầu như thứ gì cũng ăn nhưng lại không phải cái gì cũng tiêu hóa nổi.

Cho nên, thường thì hoặc chúng bị tiêu diệt khi còn chưa đủ mạnh, hoặc là lớn lên rồi vì ăn bậy mà chết.

Những Quỷ Xà Chu Đằng chết vì ăn bậy vào thời khắc cuối cùng sẽ để lại hạt giống, đồng thời truyền lại ký ức cho đời sau, cảnh báo chúng những thứ nào không được ăn.

Vì vậy, những Quỷ Xà Chu Đằng mới sinh ra sẽ biết được những gì không thể ăn.

Mà Cự Độc Tích chính là một trong số đó, tổ tiên nào đó của Quỷ Xà Chu Đằng từng vì ăn phải loài thằn lằn này mà chết nên thế hệ sau đều sẽ không ăn Cự Độc Tích nữa, nhưng nếu gặp trong rừng thì chúng vẫn sẽ g**t ch*t, chỉ là không ăn mà thôi.

Để tăng thêm sức thuyết phục, Quỷ Xà Chu Đằng vung toàn bộ dây leo lên như thể bị điện giật, khiến Thằn lằn lớn căng thẳng cực độ.

Cả hai bên đều đã nhận ra nhau, nếu không có đại lục nào khác cũng tồn tại hai loài ma pháp sinh vật này vậy nơi đây chắc chắn chính là quê hương của Thằn lằn lớn và Thỏ.

Dù rằng ở các đại lục khác có thể tồn tại loài tương tự nhưng vẫn sẽ có nhiều khác biệt, bởi thế Tinh Linh càng tin rằng đây chính là quê hương của chúng.

Tinh Linh nới với Ma Vương về kết luận này, người sau chỉ đáp: “Chờ thêm một thời gian nữa, chúng ta đến rừng Taroka xem sẽ biết.”

Nghe nói sẽ đến rừng Taroka, Tinh Linh lập tức vui vẻ đồng ý, tuy nơi ấy đối với kẻ khác thì rất nguy hiểm nhưng với cậu thì chẳng đáng sợ chút nào, vả lại gần gũi với tự nhiên vốn là bản năng của cậu, khi xưa sống trong rừng, điều kiện vật chất có hơi tệ một chút, nhưng cái cảm giác ngay cả hơi thở cũng tràn đầy sự quen thuộc và thân thiết ấy mới thật sự là môi trường thích hợp nhất cho Tinh Linh.

“Đến lúc đó em sẽ tìm một nơi tốt đề trồng nó xuống.” Tinh Linh v**t v* cây non trong chậu, tuy cậu dùng ma lực nuôi dưỡng cây non để nó khỏe mạnh nhưng dù sao cũng không bằng một khu rừng tràn đầy ma lực càng thích hợp cho sự trưởng thành của nó. Huống hồ cây non chẳng mấy chốc sẽ thành cây nhỏ, rồi sẽ thành cây lớn, nhớ tới Mẫu thụ Tinh linh với tán cây khổng lồ bao phủ gần như toàn bộ trú địa của tộc, có thể tưởng tượng được tương lai cây non này sẽ lớn đến mức nào.

Huống hồ, đừng nói đến sau này, ngay bây giờ nếu nó cao thêm chút nữa thì cũng chẳng thích hợp trồng trong chậu, lại càng không tiện mang theo.

Nghe vậy, Ma Vương khẽ nhíu mày: “Em định trồng nó trong rừng Taroka?”

Tinh Linh gật đầu: “Đúng thế, cây Tinh linh chỉ có trong rừng mới sinh trưởng tốt hơn, em cảm thấy môi trường ở rừng Taroka rất ổn, rất thích hợp để trồng.”

Ma Vương lại không đồng tình, hắn cau mày nghiêm túc nhìn Tinh Linh: “Em có phải đã quên rằng mình còn một nhiệm vụ chưa hoàn thành không?”

Tinh Linh khựng lại: “Gì cơ?”

“Chúng ta đến thế giới này, hay đúng hơn là em đến thế giới này là bởi ý thức tự nhiên của đại lục Toph đã triệu hồi em, nó mong em trong vòng một trăm năm có thể khôi phục sức sống cho đại lục Toph và đánh thức nó. Em còn nhớ chứ?”

“Đương nhiên rồi.” Tinh Linh sao có thể quên mục đích ban đầu được, cậu khó hiểu hỏi: “Chẳng phải chúng ta đang làm vậy sao? Hiện tại Biển Cát Hoàng Kim đã biến thành đồng cỏ xanh một nửa rồi, mấy quốc gia ven biển do Adadara đứng đầu cũng đã bắt đầu phổ biến Cây Bảo Bình, vấn đề nguồn nước cũng được cải thiện đáng kể, công cuộc phủ xanh cũng không hề chậm trễ. Chờ khi ngài chiếm lĩnh toàn bộ đại lục Toph là chúng ta có thể tiến hành cải tạo quy mô lớn rồi, chẳng phải sao?”

Đừng tưởng gần đây cậu toàn ở đại lục Toph mà cho rằng cậu mặc kệ Toph, trên thực tế, giống như Cây Bảo Bình mà cậu chuẩn bị phổ biến trước kia, đều là do chính cậu xúc tiến nảy mầm đủ hạt giống để đám ma vật dưới trướng Ma Vương mang đến Adadara gieo trồng.

Đồng thời mỗi ngày cậu còn chế tác rất nhiều quyển trục ma pháp hệ Mộc cùng với hạt giống giao cho ma vật, nhờ vậy mà dù cậu không có mặt ở Adadara nhưng việc phổ biến Cây Bảo Bình vẫn không hề gián đoạn.

Còn tại sao cậu không tự mình trở về, một là vì cậu thích môi trường xanh mát của đại lục Tora hơn, ở đây đúng là thoải mái hơn nhiều so với Toph.

Hai là vì ở Tora ma lực sung mãn hơn, dù cậu tiêu hao bao nhiêu để thúc sinh hạt giống và chế tác quyển trục thì cũng có thể nhanh chóng được bù đắp, đây là điều mà đại lục Toph không thể so sánh.

Hơn nữa, trong quá trình ấy cậu cũng nghiên cứu đủ loại thực vật thu thập từ Tataka, định từ đó tìm ra gợi ý để sáng tạo ra loài cây mới phù hợp hơn với Toph.

Bởi vậy, Tinh Linh quả thật đã nghiêm túc thực hiện ủy thác của Ý thức tự nhiên Gailariel.

“Ta biết em rất cố gắng, nhưng em đã quên một điều.” Ma Vương giơ tay chỉ vào chậu cây trước mặt Tinh Linh: “Cây Tinh linh ngoài việc sinh ra Tinh linh thì còn có thể sinh ra cả khu rừng, ngày xưa toàn bộ Rừng Tinh Linh đều do nó dưỡng dục mà thành, em có một trợ thủ tốt thế này mà không dùng, lại để nó ở đại lục Tora thì có hợp lý không?”

Không đợi Tinh Linh đáp lại, Ma Vương nói tiếp: “Hơn nữa, Mẫu thụ của em tuy rất mạnh mẽ nhưng không có nghĩa là cây non này cũng có năng lực tự bảo vệ mình, giờ nó còn quá nhỏ, chờ nó lớn lên đủ để tự bảo vệ bản thân thì chẳng biết mất bao nhiêu năm, lẽ nào trong suốt thời gian đó em sẽ ở lì trong rừng Taroka để canh giữ nó sao?”

Điều đó dĩ nhiên là không thể, dù cậu rất thích rừng rậm nhưng cũng không thể nhàn rỗi đến mức ấy, tuy không bận rộn như Ma Vương nhưng mỗi ngày cậu vẫn có nhiều việc cần làm, căn bản không thể cứ ở lì trong rừng.

Hơn nữa, cho dù cậu có bằng lòng thì Ma Vương cũng sẽ không chấp nhận, đến lúc ấy, hoặc là cậu bị Ma Vương cưỡng ép kéo ra khỏi rừng hoặc là Ma Vương dời cả Ma Đài tới đè nát một mảng lớn cây cối và ma thú, dù thế nào thì cũng chẳng phải là lựa chọn tốt.

Nhưng—

“Em có thể bố trí kết giới trong đó, rồi định kỳ đi đến thăm thì vẫn có thể đảm bảo an toàn cho nó.”

Là Đại ma đạo sư, tuy cậu không giỏi nhiều mặt khác nhưng về phòng ngự thì cực kỳ mạnh mẽ, dựng một kết giới khiến sinh vật khác không thể xâm nhập để bảo hộ cây non thì tuyệt đối không thành vấn đề.

Ma Vương nhướng mày: “Vậy em vẫn muốn trồng nó ở Taroka? Em đã hỏi ý nó chưa? Cây non này có chịu rời khỏi em không?”

Dù hắn không thể trực tiếp giao tiếp với cây non nhưng cũng nhìn ra nó cực kỳ lưu luyến Tinh Linh, bình thường không phải bắt Tinh Linh ôm thì cũng đòi cậu ở trong tầm mắt nó, thỉnh thoảng Tinh Linh cần đi xa còn phải dỗ dành đủ điều, hứa hẹn trăm bề nếu không thì nó cứ náo loạn không yên (Ma Vương tuy không nghe được nhưng chỉ cần nhìn sắc mặt Tinh Linh là cũng đủ biết), một cái cây non yếu ớt như thế sẽ chịu rời xa Tinh Linh sao?

Nếu thật chịu được, thì từ lâu hắn đã ném chậu cây ra vườn vào một góc nào đó rồi chứ không phải để nó ngày ngày ở trong phòng cạnh Tinh Linh, giành lấy sự chú ý của cậu.

Bởi vì có nó mà ngay cả khi đi ngủ Tinh Linh cũng phải lo trước lo sau, cứ phải chờ cho nó “ngủ” rồi mới chịu để Ma Vương lại gần.

Thật sự là còn tệ hơn cả nuôi một đứa trẻ.

Trước Tiếp