Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
CHƯƠNG 151
Khi Sophia tỉnh dậy từ trong giấc mơ, nàng vẫn còn chìm đắm trong khung cảnh tuyệt đẹp kia, mơ màng mở mắt ra nàng liền theo bản năng muốn tìm “đứa con của mình”, nhưng đập vào mắt chỉ là một bờ ngực đầy đặn đang phập phồng theo nhịp thở.
“……”
Nàng trợn to mắt phát hiện mình đang gối đầu trên cánh tay của Felicia, hai tay ôm lấy vòng eo cô còn một chân thì trực tiếp gác lên đùi cô.
Cánh tay còn lại của Felicia cũng vòng qua chăn ôm chặt lấy nàng, hai cơ thể dán sát vào nhau không chừa lấy một khe hở.
Sophia chưa bao giờ biết tư thế ngủ của mình lại tệ đến thế, trong lòng có chút phiền muộn nhưng đồng thời nàng lại cảm thấy vòng tay của Felicia thật dịu thơm, cánh tay dưới gáy vô cùng thoải mái, làn da áp vào má thì mềm mịn trơn láng, xúc cảm tuyệt vời.
Hoàn toàn không muốn buông ra chút nào.
Sophia khẽ đảo mắt, xuyên qua tấm rèm rủ xuống có thể lờ mờ thấy bầu trời bên ngoài đã sáng, thế nhưng tấm rèm đã ngăn lại ánh sáng nên nàng cũng không biết hiện tại là mấy giờ.
Bình thường nàng luôn dậy rất đúng giờ, nếu lỡ ngủ muộn thì cung nữ và thị nữ nhất định sẽ đến gọi, nghĩ vậy thì chắc hẳn vẫn chưa tới lúc phải thức dậy.
Vậy thì ngủ thêm một lát nữa cũng không sao, nghĩ thế Sophia thản nhiên nhắm mắt lại đổi một tư thế thoải mái hơn rồi tiếp tục chìm vào giấc ngủ, hoàn toàn quên mất rằng vì đêm qua có người ở lại trong tẩm cung của mình nên nàng còn dặn dò kỹ càng không cho ai quấy rầy, vì thế các cung nữ cũng không dám tùy tiện bước vào như lúc nàng chỉ có một mình.
Vị công chúa trẻ vừa nhắm mắt chưa bao lâu thì hơi thở đã trở nên đều đặn, hiển nhiên lại ngủ say. Còn “đọa thiên sứ” mà nàng tưởng chưa tỉnh, lúc này lại mở mắt nhìn Sophia một lúc sau đó mới khẽ nhắm lại.
Lần nữa tỉnh giấc là bởi tiếng gõ cửa.
Thị nữ bên ngoài đã chờ rất lâu, thấy đến giờ học của công chúa Sophia rồi mà nàng vẫn chưa ra, bất đắc dĩ mới gõ cửa gọi.
Lần này Sophia đã hoàn toàn tỉnh táo, nàng ngồi dậy khỏi vòng tay Felicia rồi đáp vọng ra ngoài: “Vào đi.”
Sau đó, nàng có chút ngượng ngùng quay sang Felicia vừa tỉnh dậy, khẽ cười: “Cánh tay của chị… vẫn ổn chứ?”
Đến lúc này Sophia mới sực nhớ ra mình đã đè lên tay người ta cả đêm, không biết đã tê dại đến mức nào rồi.
“Không sao.” Felicia tự nhiên xoay cổ tay, tỏ ý hoàn toàn ổn.
Cung nữ và vài thị nữ bước vào, vén rèm giường lên rồi nhắc: “Điện hạ, hôm nay thầy dạy nhạc của ngài sẽ đến. Nếu còn không dậy thì ngài sẽ muộn học mất.”
Sophia mới chợt nhớ ra hôm nay mình có tiết học nhạc. “Trời ạ! Ta quên mất rồi!”
Nàng kêu một tiếng, vội vàng trèo xuống giường, vừa để thị nữ thay quần áo vừa than phiền với Felicia: “Phu nhân Cromwell đáng sợ lắm, nếu bà ấy biết ta đi muộn nhất định sẽ phạt ta cho xem!”
“Phạt ư?” Felicia cũng bước xuống giường, cô không mang theo y phục nhưng cung nữ đã chuẩn bị sẵn, giờ cô chỉ cần đứng đó cho người hầu thay đồ giống như Sophia.
“Bà ấy sẽ phạt nàng thế nào?”
Sophia nghĩ một lát rồi nói: “Có lẽ sẽ bắt ta luyện đi luyện lại khúc nhạc mới một trăm lần, lần trước ta vô tình đến muộn là bà ấy đã bắt ta đàn mười lần rồi còn dặn nếu tái phạm sẽ nâng lên một trăm lần, nghĩ thôi đã thấy đáng sợ rồi đúng không?”
“Nghe thì đúng là vậy.” Felicia mỉm cười: “Ta có thể ngồi bên cạnh xem nàng học không?”
“Dĩ nhiên là được rồi, ta nghĩ phu nhân Cromwell sẽ không giận chuyện đó đâu.”
Quả nhiên, phu nhân Cromwell không hề tức giận mà ngược lại, bà còn rất thích cô “người nghe ké” này.
Phu nhân Cromwell là một quả phụ trung niên, sau khi người chồng hầu tước qua đời thì bà được thừa hưởng một gia sản khổng lồ, vốn dĩ chẳng cần làm gì vẫn có thể sống sung túc thế nhưng vì không có con cái, bà không chịu nổi cảnh cô đơn bèn nhận làm gia sư chuyên đào tạo tiểu thư quý tộc về âm nhạc. Bà tinh thông sáu loại nhạc cụ với khả năng dạy dỗ xuất sắc, chẳng bao lâu đã nổi danh trong giới quý tộc. Sau đó bà được cố hoàng hậu mời về cung dạy Sophia và bà đã gắn bó suốt bốn năm rồi.
Sophia học đàn Bard, một loại nhạc cụ được đặt theo tên người đã sáng tạo ra nó, trong mắt Felicia, ngoài chất liệu chế tác khiến âm sắc khác biệt thì cây đàn bard này chẳng khác mấy so với đàn harpsichord tiền thân của dương cầm.
Mà Felicia vốn biết chơi đàn, trước khi sa đọa cô đã từng đảm nhiệm việc dạy dỗ tiểu thiên sứ, mà việc thiên sứ yêu thích nhất thường ngày chính là hát thánh ca nên gần như ai cũng giỏi một loại nhạc cụ, còn nhạc cụ sở trường của Felicia chính là dương cầm.
Lâu rồi chưa chạm phím đàn cô bỗng cảm thấy ngứa tay, nhân lúc giáo viên chưa đến liền đàn một khúc “Ballade pour Adeline” cho Sophia nghe, giai điệu tuyệt đẹp chưa từng được nghe này khiến Sophia say mê, ngay cả phu nhân Cromwell tình cờ nghe thấy cũng phải tự thán không bằng.
Nhờ vậy mà Felicia dễ dàng có được quyền ở lại bên cạnh, thậm chí còn dạy Sophia khúc nhạc 《Ballade pour Adeline》 đó theo yêu cầu của nàng. Ngay cả phu nhân Cromwell vốn nghiêm khắc cũng không hề trách việc thay đổi giáo trình, ngược lại còn vui mừng vì Sophia chủ động ham học.
Sau buổi yến tiệc, không biết ai đã tung tin mà số người đến xin thuốc ngày càng nhiều.
Nhưng Lão vu yêu vừa mới thu được một lô nguyên liệu ma pháp quý hiếm nên hiện đang bận ngập đầu trong phòng thí nghiệm ở Ma Đài, hoàn toàn không có thời gian tiếp khách. Những kẻ tới cầu thuốc đều bị thuộc hạ ma vật trong biệt thự đuổi đi.
Song, đuổi một nhóm thì lại có nhóm khác tới khiến nhóm ma vật cũng phát phiền, cuối cùng chúng treo hẳn tấm bảng “Dược tôn đang bế quan điều chế thuốc sinh mệnh, tạm thời không tiếp khách” trước cửa, nhờ vậy mới đuổi được đám người dai dẳng kia.
Một số kẻ không từ bỏ ý định, tìm không thấy Lão vu yêu liền muốn gặp Ma Vương, loại người đó lại càng bị chặn ngoài cửa.
Về phần Felicia, cô gần như bị cảnh vui trước mắt làm cho lưu luyến chẳng muốn rời nên chỉ gửi thư cho Tinh Linh, xin phép nghỉ một thời gian để theo đuổi hạnh phúc, tạm thời không thể làm gia sư được. Tuy nhiên cô cũng giới thiệu cho Tinh Linh vài ứng cử viên thích hợp để thay mình dạy nhóm học đồ.
Tinh Linh ngoài việc duyệt đơn nghỉ phép cho nàng thì cũng chẳng làm gì hơn được.
Hôm đó, Turklo dẫn một đội kỵ sĩ từ Ma Đài sang, trong đoàn ngoài Ma nữ Lilia ra thì còn có hai ma tộc mới là Clive và Randy.
Chỉ vài ngày không gặp mà Randy đã thay đổi khá nhiều, từ một thanh niên nho nhã thư sinh nay trong ánh mắt mày ngài của y đã lộ vẻ quyến rũ ma mị, ma lực cũng mạnh hơn không ít, đủ thấy thời gian qua sống rất thoải mái.
Clive thì vẫn chẳng khác mấy trước đây, tinh thần dồi dào, dáng vẻ khỏe mạnh. Khoác trên mình bộ giáp giống như các kỵ sĩ, cưỡi trên lưng thú ác mộng hòa vào đội ngũ mà không hề lạc lõng.
Clive từng ao ước trở thành kỵ sĩ nhưng vì xuất thân thường dân, thực lực lại kém nên chẳng có đoàn kỵ sĩ nào chịu nhận, sau này khi hắn ta mạnh lên thì lại bị ma khí quấy nhiễu, hễ tức giận là liền hóa cuồng nên càng không phù hợp với kỵ sĩ đoàn.
Ma Vương liền bảo Turklo thử rèn giũa hắn ta, sau vài ngày quan sát thì Turklo thấy Clive tuy năng lực còn yếu nhưng tính cách ngay thẳng, tinh thần kỵ sĩ bền vững, mà giờ đây ma vật nơi đất khách khó tìm được nhân sự phù hợp, thế là phá lệ cho gã bán nhân thú không phải kỵ sĩ chết chóc này gia nhập đoàn kỵ sĩ của mình.
Tuy nhiên, hiện tại Clive chỉ là dự bị, muốn chính thức trở thành thành viên thì còn phải rèn luyện thêm.
Lần này Turklo đến để xuất phát đi thăm dò tàn tích mà Clive từng nói, để tiện hành động thì họ tính để Clive ra mặt lập một đội lính đánh thuê ở Công hội Thám hiểm rồi lên đường.
Trước đó có vài kẻ cấp cao của các công hội nghề nghiệp từng tới xin thuốc, giờ nhờ họ chuẩn bị vài chứng nhận cường giả cao cấp cũng chỉ cần đôi ba câu.
Có giấy chứng nhận này, cộng thêm thân phận nhà thám hiểm hạng A của Clive là họ có thể trực tiếp lập một đoàn lính đánh thuê hạng C, khỏi cần từ cấp thấp đi lên.
Turklo chỉ gặp Ma Vương một lần rồi rời đi, biệt thự nhanh chóng trở lại yên tĩnh.
Tinh Linh ôm cây non cao hơn hai mươi phân ra vườn phơi nắng, Quỷ Xà Chu Đằng vốn đã bám rễ trong vườn thấy cậu đến liền vẫy dây leo chạy ra từ góc tường, cùng lúc đó Thỏ cũng chạy tới.
Thấy Thỏ, Tinh Linh mới nhớ bên đại lục Toph còn có một con Thằn lằn lớn.
Cậu nói với Ma Vương một tiếng, Ma Vương liền nhắn lệnh cho phân thân, ngay sau đó lũ ma vật ở Toph đã đưa Thằn lằn lớn tới.
Từ khi phát hiện Thỏ biến mất, dù trước đây quan hệ không thân thiết nhưng đã cùng làm hàng xóm nhiều năm, lại còn là đồng hương một chốn nên Thằn lằn lớn cũng có chút lo lắng.
Nó chẳng thể giao tiếp với các ma vật khác, cũng không thể tự đi tìm nên chỉ có thể ở lại Adadara mà sốt ruột, sau đó lại phát hiện cả Tinh Linh cũng biến mất, những kẻ mạnh đến khó tin kia cũng đang truy tìm vì thế mà Thằn lằn lớn mới yên lòng phần nào. Nhưng không có tin tức của Thỏ khiến nó luôn bất an, giờ được gặp lại thì nó mới thật sự thở phào.
Còn Thỏ thì vô tư hết mực, có bạn mới liền quên sạch hàng xóm cũ, thấy Thằn lằn lớn thì nó chỉ vui vẻ chào hỏi rồi tiếp tục chạy đi chơi nhảy dây với Quỷ Xà Chu Đằng.
Thằn lằn lớn vừa thấy Quỷ Xà Chu Đằng thì lập tức đổi sắc mặt: 【Quỷ Xà Chu Đằng?!!!】
Nó thốt tên của loài thực vật ma pháp này, hiển nhiên là từng biết đến.
Tinh Linh vội ngăn Thằn lằn lớn muốn cản Thỏ lại: 【Đừng lo, nó là thực vật khế ước của ta, sẽ không làm hại Thỏ đâu.】
Thằn lằn lớn thấy Quỷ Xà Chu Đằng thật sự chỉ đung đưa dây leo chơi đùa cùng Thỏ, không hề có ý hại Thỏ thì mới dần bình tĩnh lại, nhưng ngay sau đó nó liền ý thức được, sự xuất hiện của loài cây này mang ý nghĩa gì.
【Đây là một loại thực vật ma pháp cao cấp, cực kỳ hiếm trong khu rừng ta từng sinh sống, ngươi đã khế ước với nó... lẽ nào ngươi đã tìm ra quê hương của chúng ta rồi?】
Tinh Linh mỉm cười: 【Ban đầu ta còn chưa chắc chắn, nhưng giờ nghe cậu nói vậy thì ta nghĩ hẳn là tìm thấy rồi.】