Sổ Tay Sinh Tồn Của Tinh Linh

Chương 150

Trước Tiếp

CHƯƠNG 150

Một nhóm phi nhân loại, kẻ thì bận tán tỉnh, kẻ thì bận yêu đương, kẻ thì lo làm ăn. Ai nấy đều bận rộn chẳng ai còn tâm trí để ý đến bữa tiệc, ngay cả nhân vật chính của yến hội cũng bị đưa đi mất để lại đám quý tử vốn mong chờ được khiêu vũ cùng công chúa Sophia thất vọng tột cùng.

Đừng nói là khiêu vũ, suốt nửa sau buổi tiệc, họ thậm chí chẳng còn thấy bóng dáng nàng đâu.

Ngược lại, các bậc trưởng bối quyền cao chức trọng thì vô cùng hài lòng, gần như ai cũng đã đặt được thuốc sinh mệnh từ tay Lão vu yêu, dù giá còn cao hơn cả giá đấu giá chợ đen, lại phải thêm vào những nguyên liệu quý hiếm ngoài vàng bạc, nhưng đó là thuốc trung cấp và cao cấp, cộng lại có kéo dài tới 150 năm tuổi thọ. Đắt mấy cũng đáng!

Huống hồ, họ đều tin rằng loại thuốc thần kỳ này chắc chắn cực khó chế tạo, nguyên liệu cần thiết lại vô cùng hiếm có nên đối phương ra giá cao cũng hợp lẽ.

Được thứ quý báu nhất là tuổi thọ, khi tiệc tan, các vị trưởng bối ra về ai nấy mặt mày hớn hở, dù nghe đám hậu bối than vãn vì chẳng được gặp công chúa Sophia thì họ cũng chỉ qua loa an ủi vài câu, tâm tình chẳng mảy may dao động.

So với mạng sống, một công chúa không thực quyền, chỉ là công cụ liên hôn, quả thật chẳng đáng gì.

Điều duy nhất khiến họ tiếc nuối là người đặt hàng thuốc sinh mệnh quá đông, mà loại thuốc này luyện chế lại hao thời gian, thành ra ai đến chậm phải xếp hàng chờ.

Chính vì vậy mà trong lúc còn đang cầu cạnh, chẳng ai dám chọc giận nhóm người Ma Vương, trái lại là ai cũng muốn hòa hảo để được lợi nhiều hơn.

“Felicia đâu rồi?”

Trên xe ngựa trở về, không thấy đọa thiên sứ đâu làm Tinh Linh hơi ngạc nhiên, nhưng lại thấy cũng hợp lý.

Lão vu yêu vốn đang bận hí hửng ghi chép số lợi nhuận khổng lồ chỉ mới thu từ tiền đặt cọc nghe hỏi thì thuận miệng đáp: “Lúc trước, nữ hầu của công chúa đến nói Sophia muốn giữ nàng ở lại hoàng cung, không về cùng chúng ta.”

Dù sao việc giao phó cho nàng chưa làm, Lão vu yêu cũng chẳng thèm quản, ngược lại còn thầm nghĩ thù lao đã bàn từ trước, nhất định phải nâng thêm một bậc.

Tính toán của quốc vương trẻ xem như tan thành mây khói, hơn thế là hắn ta còn không hay biết rằng mình đã vô tình đưa chính em gái vào tay người khác.

Williams tuy không hài lòng khi Lão vu yêu dễ dàng nhận đơn đặt hàng bán thuốc như vậy, nhưng sau khi biết loại thuốc này có thể cất giữ vài trăm năm không hỏng thì hắn ta cũng đặt một phần, định để dành tự mình dùng.

Đồng thời, hắn ta nghe tin Sophia giữ Felicia lại làm khách.

Chuyện này khiến Williams cực kỳ vui mừng.

Hắn ta nghĩ Felicia là con gái của vị đại sư luyện dược Linton, được mang đến dự yến hội hoàng gia đủ chứng tỏ nàng được sủng ái, Sophia nếu kết thân cùng nàng thì tức là kết thân với đại sư, mà giữ quan hệ tốt với một luyện dược sư đẳng cấp đó chính là lợi ích cực lớn.

Hơn nữa… Felicia quả thật vô cùng xinh đẹp.

Nếu có thể cưới nàng làm hoàng hậu thì hắn ta chẳng những có đại sư làm chỗ dựa, mà còn có một thê tử tuyệt sắc.

Ý nghĩ ấy khiến Williams ngẩn ngơ, nhưng rồi hắn ta đành tiếc nuối gạt bỏ.

Tiếc thay đối phương chẳng phải quý tộc, thậm chí còn không phải người Manovey. Đại thần nhất định sẽ không cho phép hắn ta cưới một thường dân ngoại quốc làm hoàng hậu.

Thu hồi mộng tưởng, Williams dặn dò nữ hầu tới báo tin: “Bảo Sophia phải hết lòng chiêu đãi tiểu thư Felicia, nàng có gì cần thì để quản gia sắp xếp.”

Trong tẩm cung công chúa, Sophia cởi bỏ váy lễ phục nặng nề, áo nịt chật chội cùng tầng tầng lớp lớp váy lót, mặc bộ đồ ngủ màu hồng kiểu dáng dễ thương, nàng ngồi trước bàn trang điểm, vừa chải mái tóc xoăn dài, vừa lơ đãng hướng mắt về phía phòng thay đồ, khuôn mặt nàng hơi ửng hồng, vừa ngượng vừa mong chờ Felicia bước ra.

Đây là lần đầu tiên nàng mời ai cùng ngủ chung, trước nay dù có mời tiểu thư quý tộc đến chơi thì cũng luôn sắp xếp phòng riêng, nhưng khi Felicia nói muốn ngủ cùng để hai người có thể vừa nằm vừa trò chuyện, Sophia không kìm được mà đồng ý.

Cửa phòng thay đồ mở ra.

Felicia bước ra, cô chỉ mặc một chiếc váy ngủ dây mảnh bằng lụa đỏ, tóc đen như mực buông xõa, chân đi giày cao gót, dáng đi uyển chuyển mê người.

Sophia chưa từng thấy trong tủ đồ của mình lại có loại váy ngủ gợi cảm đến vậy, dây mảnh rủ xuống vai nàng để lộ bờ vai trần, cánh tay và gần như nửa khuôn ngực, váy ngắn trên gối phô ra đôi chân dài nuột nà.

Công chúa vốn tưởng vòng một của Felicia cũng là nhờ áo nịt ép đẩy, ai ngờ… hoàn toàn tự nhiên! Không hề có áo nịt, mà vẫn căng tròn đầy đặn, theo từng bước đi mà khẽ rung động, phối hợp cùng vòng eo nhỏ nhắn và đôi chân dài hoàn mỹ, gợi cảm đến mức khiến người ta nghẹt thở.

“Ta tìm mãi chỉ có bộ này là mặc vừa, nàng không để ý chứ?” Felicia khẽ cười, còn cố tình xoay một vòng.

Sophia lập tức nhận ra, với chiều cao của Felicia thì chiếc váy ngủ này chẳng khác nào đồ bó sát, khi xoay người, vòng hông cao vút bị vải ôm chặt, đường viền nội y ẩn hiện mơ hồ.

Trước ngực, lớp lụa mỏng bị vòng một đầy đặn đẩy căng, ngay cả điểm nhô lên cũng lộ ra mơ hồ, nhận ra điều đó Sophia đỏ bừng mặt.

Trời ơi, cô ấy… không mặc áo lót!

Ngay cả mấy thị nữ trong phòng cũng đỏ mặt tim đập loạn nhưng vẫn chẳng thể rời mắt khỏi mỹ nhân trước mặt, đến nữ nhân còn bị mê hoặc thì Felicia quả thực quá nguy hiểm.

“Cũng… cũng không sao. Chiếc này ta cũng chưa từng mặc, cô có muốn khoác thêm áo choàng không? Buổi tối trời hơi lạnh, dễ cảm mạo đấy.”

“Được thôi.” Felicia thản nhiên để thị nữ khoác áo ngoài, cũng chẳng buộc dây lưng, chỉ tùy tiện phủ hờ.

Xong, cô bước đến ngồi cạnh Sophia, cầm lấy lược trong tay nàng, nhẹ nhàng chải tóc giúp.

Rõ ràng đã có vô số người từng chải tóc cho nàng, nhưng khi nhìn hình bóng hai người trong gương, tim Sophia đập loạn, dường như sắp vỡ tung.

Liếc thấy thị nữ còn đứng đó, Sophia chỉ khẽ nhìn, lập tức họ lặng lẽ lui ra ngoài để lại gian phòng trống trải chỉ còn hai người.

“Chị Felicia thật đẹp…” Sophia nhìn gương, chống cằm thẫn thờ, mỗi cái liếc thôi cũng như một gánh nặng cho trái tim nhưng lại chẳng thể rời mắt.

Nghe vậy, Felicia mỉm cười dịu dàng trong gương: “Nàng cũng rất đẹp, nếu con ta được xinh như em thì tốt rồi.”

Sophia giật mình: “Chị… đã có con ư?”

“Tạm thời chưa.” Felicia đáp, “Nhưng ta rất thích trẻ nhỏ, còn nàng, có thích không?”

Sophia vốn thích, nhưng chỉ mơ về một đứa con thuộc về chính mình, nếu là con của Felicia thì nàng lại chẳng thấy dễ chịu.

Thấy nàng lặng im, Felicia không hỏi thêm, chỉ đổi chủ đề: “Nghe nói yến hội hôm nay là để chọn phò mã cho nàng, vậy em có ưng ý ai không?”

“Không có.” Sophia thở dài, “Họ chỉ nhìn vào thân phận ta, chẳng ai thực sự thích chính con người ta. Với lại bọn họ cũng chẳng ai đẹp cả.”

Nàng khẽ nghiêng đầu, cười hồn nhiên: “Ước gì chị Felicia là đàn ông, vậy thì ta đã có thể chọn chị rồi.”

Nói xong, lại tự phủ nhận: “Nhưng cũng vô ích thôi, anh trai ta chỉ cho phép ta chọn trong ba gia tộc công tước, người khác anh ấy sẽ không đồng ý.”

“Đàn ông sao…” Felicia khẽ lẩm bẩm.

“Hả? Chị nói gì thế?” Sophia chưa nghe rõ.

“Không có gì.” Felicia cười nhẹ, không tiếp.

Nàng đặt lược xuống, cúi sát, cùng nhìn gương với công chúa. Hai gương mặt khác phong thái nhưng đều xinh đẹp rực rỡ. Felicia nửa đùa nửa thật: “Ý nàng là, nếu là ta thì em sẽ bằng lòng lấy ta sao?”

“Dĩ nhiên rồi!” Sophia lập tức cười tươi, gật đầu liên hồi: “Ta chưa từng gặp ai dễ mến như chị. Nếu có thể gả cho chị thì còn gì bằng!”

Dù biết chỉ là lời nói đùa nhưng Felicia vẫn vòng tay ôm lấy nàng, tựa đầu vào cổ mảnh mai, khẽ cười.

Rồi thì thầm, chỉ đủ cho bản thân nghe thấy: “Đó là nàng tự nói đấy…”

Sophia tưởng cô đang đùa giỡn, vui vẻ ôm lại. Trong lòng nghĩ: Chị Felicia không chỉ xinh đẹp mà còn tỏa ra mùi hương ngọt ngào tự nhiên, không phải kiểu nồng nặc nước hoa như những người khác mà là hương thơm dịu dàng từ chính cơ thể… thật dễ chịu.

Đêm đó, Sophia chìm vào giấc ngủ và mơ một giấc mộng đẹp khó tin.

Trong mộng, nàng và Felicia dắt tay một đứa bé nhỏ xinh cùng nô đùa giữa biển hoa rực rỡ. Đứa trẻ có mái tóc vàng xoăn tít, đôi mắt xanh biếc, gương mặt giống cả hai người, đáng yêu như thiên sứ nhỏ bé – sinh vật đẹp nhất trên thế gian.

Trước Tiếp