Sổ Tay Sinh Tồn Của Tinh Linh

Chương 122

Trước Tiếp

Thực ra khi dây leo bất ngờ lao về phía cậu thì Tinh Linh cũng hơi sợ hãi.

Quả cầu ánh sáng ma pháp mà cậu ném vào Cây ăn thịt trước đó đúng là ma pháp trị liệu, chủ yếu là để nhắc nhở đối phương rằng đó là cậu, tiện thể giúp Cây ăn thịt người tỉnh táo lại tránh cho cậu bị liên lụy, dao động ma lực của cậu rất đặc biệt, nghĩ rằng Cây ăn thịt người hẳn có thể nhận ra.

Nhưng khi bất ngờ thấy một đống dây leo lao thẳng về phía mình nhìn thế nào cũng giống như đối phương định tấn công, nếu không tin tưởng vào áo choàng và đạo cụ phòng ngự trên người có thể bảo vệ bản thân thì cậu đã định lập kết giới phòng ngự rồi.

May thay là tình huống tồi tệ đó đã không xảy ra, những dây leo kia lại thể hiện ra sự nhiệt tình.

Bề ngoài trông như không có gì nhưng thực ra Tinh Linh cũng bị giật mình, cậu hoàn hồn lại rồi đưa tay xoa xoa mấy sợi dây leo đang cọ vào người cậu như một con thú nhỏ, vừa chào hỏi vừa hỏi thăm Cây ăn thịt người tại sao lại chạy tới tận đây.

Nếu nhớ không nhầm thì cái cây này vốn dĩ không có khả năng di chuyển mà?

Lần gặp lại này cậu thấy Cây ăn thịt người trong có tinh thần hơn nhiều, ý thức của nó dường như cũng thay đổi, những gì nó muốn biểu đạt cũng rõ ràng hơn.

Giống như từ một đứa trẻ ba bốn tuổi trở thành đứa bé sáu bảy tuổi vậy, tuổi tác chênh lệch không lớn nhưng năng lực biểu đạt bản thân lại tăng lên rất nhiều.

Thế nên Tinh Linh rất nhanh đã hiểu được đầu đuôi sự việc.

Hóa ra chuyện này còn dính dáng đến cậu và hạt giống Mẫu thụ Tinh linh.

Trước đó, Tinh Linh có hái quả rồi lấy ma lực của mình làm báo đáp cho Cây ăn thịt người, lần thứ hai là vì phát hiện ra bản chất đáng sợ của Cây ăn thịt người mà hoảng loạn quá độ nên lượng ma lực truyền đi không cẩn thận lại cho quá nhiều.

Đối với thực vật mà nói thì lượng ma lực ấy quả thực là đại bổ, đủ để thúc đẩy vài cây to như hồ dương phát triển, tuy hiệu quả với Cây ăn thịt người kém hơn cây bình thường nhưng cũng rất đáng kể.

Đặc biệt là Cây ăn thịt người vốn đã ở ranh giới thăng cấp — đừng nghĩ rằng thực vật thì không thể tiến hóa — nhờ được “bón” một bình “dinh dưỡng” mang tên Tinh Linh, ban đầu dù chưa lộ ra nhưng chẳng bao lâu sau nó bắt đầu thăng cấp, và chỉ sau một ngày đã thuận lợi hoàn tất quá trình vốn cực kỳ nguy hiểm ấy.

Nhưng dẫu đã thăng cấp thì Cây ăn thịt người vốn dĩ cũng không thể tự do di chuyển.

Đó chính là công lao của hạt giống.

Sau khi thức tỉnh khỏi giấc ngủ, ngoài Lão vu yêu khiến nó chán ghét thì hạt giống chỉ tiếp xúc và cảm thấy thân thiết với Tinh Linh, vả lại vì Tinh Linh còn thường xuyên cho nó ma lực để nuôi dưỡng nên trong mắt hạt giống, Tinh Linh giống như người thân vậy, vì vậy nó vô cùng gần gũi với cậu.

Vậy nên khi Tinh Linh truyền ma lực cho Cây ăn thịt người thì hạt giống với tâm tính ngây thơ của một đứa trẻ cũng bắt chước mà tặng Cây ăn thịt người một chút quà.

Nó đã biến Cây ăn thịt người thành một Cây Người.

Chắc hẳn ai cũng từng nghe về Cây Người dù chỉ trong truyền thuyết, trong 《DW》 chúng cũng có chỗ đứng riêng.

Trong trò chơi, Cây Người là những hộ vệ do Mẫu thụ Tinh linh tạo ra, chúng đã tồn tại từ trước khi Tinh linh được sinh ra để canh giữ khu rừng nơi Mẫu Thụ tọa lạc, chúng vừa là những kẻ bảo hộ hùng mạnh vừa là người chăm sóc khu rừng tận tâm.

Cây Người không phải do sinh sản mà có, tất cả đều là những cây cổ thụ được Mẫu Thụ lựa chọn rồi ban cho khả năng hành động, vì thế số lượng của chúng rất ít, tuy nhiên chúng lại hết sức chăm sóc những loại cây bình thường khác, chỉ cần không chọc giận chúng thì chúng là một chủng tộc cực kỳ hòa ái, thân thiện.

Nghe xong, Tinh Linh cúi đầu nhìn hạt giống những ngày qua mới chỉ nhú ra một chút rễ mầm.

Hình như biết Cây ăn thịt người đang nhắc đến mình, hạt giống đang cố gắng phá vỏ liền kiêu ngạo ưỡn thẳng cái rễ non trắng mịn vừa hơi ngả xanh.

Cây ăn thịt người biến thành Cây Người gì đó thật quá hung hãn rồi, sinh vật trong khu rừng này chắc sẽ gặp đại nạn mất thôi.

Mà đúng là gặp đại nạn thật.

Kể từ khi phát hiện mình có thể nhổ rễ lên chạy khắp nơi, Cây ăn thịt người chẳng khác gì ngựa hoang sổng chuồng đuổi theo đủ loại con mồi từ nơi cũ chạy thẳng đến đây, mà lại là chạy không phân ngày đêm, chỉ khi bắt được đủ con mồi thì nó mới tìm chỗ có ánh nắng tốt, cắm rễ xuống để hưởng thụ bữa ăn ngon.

Mấy ngày nay chẳng những nó khỏe khoắn hơn, mà dây leo cũng dài và to ra rõ rệt, quả mọc ra cũng nhiều hơn hẳn.

Khác với Tinh Linh ban ngày phải đi đường ban đêm nghỉ ngơi, Cây ăn thịt người ăn khỏe, lại tiêu hóa nhanh nên nửa đêm cũng ra ngoài săn mồi, kết quả là tuy tốc độ không nhanh nhưng lại đi xa hơn cả Tinh Linh.

Rồi trong một lần vừa phơi nắng tiêu hóa xong bữa trước nó tình cờ gặp đội thám hiểm, thấy đồ ăn tự dâng tới cửa Cây ăn thịt người tất nhiên không bỏ qua, thế là mới xảy ra trận giao phong giữa đôi bên.

Trước đó bọn họ trao đổi qua ý thức, kiểu trò chuyện này nhanh hơn nhiều so với nói chuyện, vì vậy thời gian Cây ăn thịt người giải thích đầu đuôi sự việc thực ra cũng không lâu.

Trong mắt đội thám hiểm, chẳng qua là trong lúc kẻ thần bí kia chạm mấy cái vào dây leo thì Cây ăn thịt người vốn đang bạo động liền được xoa dịu, những dây leo lập tức ngoan ngoãn thu về chỉ để lại một sợi quấn quanh bên người cậu.

Bầu không khí vốn căng thẳng cũng dịu lại, nhưng Haus và đồng đội vẫn không hề mất cảnh giác mà ngược lại còn âm thầm chậm rãi lùi về sau.

Kẻ thần bí này rõ ràng chẳng cần bọn họ hỗ trợ, tốt nhất là rút lui sớm thôi.

Nhưng hành động ấy lại khiến Cây ăn thịt người nhớ ra bọn họ vì thế lập tức vươn dây leo ngăn cản đường rút lui của họ.

Có lẽ nó cũng nhớ đến lần trước ở trước mặt Tinh Linh mà trực tiếp bắt mồi sẽ khiến cậu sợ hãi, nên lần này Cây ăn thịt người không lập tức ra tay mà chỉ dùng dây leo chặn đường rút của chúng, định sẽ tính sổ sau.

Tình hình ấy khiến Tinh Linh chú ý, cậu bước lên, Thỏ vốn bị cỏ dại che chắn liền nhanh nhẹn nhảy theo, không dám rời khỏi cậu nửa bước.

Người bị Cây ăn thịt dọa sợ đâu chỉ có Tinh Linh, mấy ngày nay trong rừng gặp đủ thứ hung hiểm nên gan của Thỏ suýt nữa bay mất rồi.

Dây leo thấy cậu tiến lên cũng bò theo, còn cố tình nâng cao một đoạn để tiện giao tiếp.

Đội thám hiểm lập tức cảnh giác hơn.

Tinh Linh thấy vậy thì cảm thấy không ổn, cậu vẫn định theo những người này rời rừng mà, vừa vuốt dây leo cậu vừa truyền ý thức, lại vừa mở miệng nói: “Cậu xem giờ cũng đâu thiếu chút mồi này, chi bằng thả bọn họ đi?”

Cây ăn thịt tỏ vẻ không vui, bọn họ dám lấy lửa đốt nó, không ăn thì sao nuốt trôi cơn giận này?

Tinh Linh nghĩ rồi nói: “Vậy tôi lấy thứ khác như (ma lực) đổi cho cậu thì sao? Giống như lần trước ấy.”

Đội thám hiểm không hiểu cậu nói gì nhưng Cây ăn thịt vừa nghe đến (ma lực) thì lập tức đồng ý.

So với vài con người chẳng đủ no bụng thì rõ ràng ma lực mà Tinh Linh cung cấp càng khiến nó hài lòng hơn.

Những dây leo quấn quanh Haus và đồng đội lập tức tản ra, Tinh Linh cũng thực hiện lời hứa truyền cho nó một lượng ma lực, đúng bằng tổng cộng hai lần trước.

Cây ăn thịt cảm thấy mình lời to, nó chẳng hề do dự hái xuống chùm quả mọc đẹp nhất trên thân dồn cả đống trước mặt Tinh Linh.

Quả của nó nhỏ, lại mọc thành từng chùm nên chỉ một lần hái là đã hơn trăm quả chất đầy dưới chân Tinh Linh.

Thỏ không chịu nổi cám dỗ, được Tinh Linh gật đầu liền ôm lấy một chùm cắm đầu ăn.

Tinh Linh quay sang bốn người vừa được “chuyển giao quyền sở hữu”, nhặt một chùm rồi bước đến trước Trik vẫn đang được cõng trên lưng đồng đội: “Anh có vẻ không ổn, ăn cái này sẽ hồi phục được chút ít.”

Giao dịch quái lạ giữa người và Cây ăn thịt khiến cả đội khiếp sợ, Trik nhìn đồng đội một chút rồi cuối cùng nhận lấy quà tặng ấy.

“Cảm ơn.”

Dù đối phương có mục đích gì thì ít nhất quả này quả thực có lợi cho anh, ăn xong thì ma lực của Trik sẽ hồi phục nhanh hơn, có ma lực thì anh mới có lòng tin tự vệ, cũng sẽ không trở thành gánh nặng thêm nữa.

Haus mở miệng: “Rất cảm ơn sự giúp đỡ của ngài, không biết có việc gì cần chúng tôi giúp đỡ không?”

Hắn không cho rằng đối phương cứu bọn họ chỉ vì thiện ý đơn thuần, nếu không có mục đích gì thì đã chẳng bám theo đến tận đây.

Dù đối phương tỏ ra là một pháp sư hệ Mộc không giỏi công kích nhưng chỉ riêng việc có thể khống chế Cây ăn thịt đã chứng minh cậu không hề đơn giản.

Đúng vậy, trong mắt Haus và đồng đội thì hành động vừa rồi của Tinh Linh chính là đang khống chế Cây ăn thịt, những lời nói kia chẳng qua chỉ để cho bọn họ hiểu rõ ai mới là ân nhân cứu mạng của họ, không ai tin cậu thật sự có thể giao tiếp với thực vật.

Tinh Linh còn chẳng biết trong mắt bọn họ thì mình đã sắp biến thành một kẻ lấy ân ép người trả ơn đầy giả tạo, dù cảm giác được vẻ mặt bọn họ có gì đó kỳ lạ nhưng cậu vẫn thật thà nói ra mục đích của mình.

“Tôi bị lạc trong rừng, các anh có thể đưa tôi ra ngoài không?”

Cậu cảm thấy yêu cầu này quá là đơn giản, dù sao bọn họ vốn cũng định rời khỏi rừng, mang thêm cậu thì còn bớt được nhiều phiền phức nữa — ưỡn ngực tự hào, có cậu ở đây thì đừng nói là ma thú hay ma thực vật, chẳng ai dám tấn công cả đội đâu!

Nhưng Haus và đồng đội nghe vậy lại càng tin chắc Tinh Linh có mưu đồ.

Một ma pháp sư hệ Mộc mà lại lạc trong rừng hả? Khác gì một ma pháp sư lại không biết niệm chú, hay một chiến sĩ không biết đấu khí đâu? Thật nực cười!

Nhưng cho dù có nực cười thế nào đi nữa, ngặt nỗi đối phương vừa cứu họ, bên cạnh lại còn có Cây ăn thịt rình rập nên đội thám hiểm vẫn đồng ý mang cậu theo.

_________________

Tác giả có lời muốn nói:

Hạt giống: Không phải người thân, mà là mẹ!

Cây ăn thịt: Bốn con người đổi nhiều ma lực thế này, lần sau lại bắt thêm thôi!

Thỏ: Quả ngon thật, nhưng cây đáng sợ quá QAQ.

Trước Tiếp