Sổ Tay Sinh Tồn Của Tinh Linh

Chương 123

Trước Tiếp

Quả Cây ăn thịt cho rụng đầy đất, Tinh Linh phải mất không ít thời gian mới thu dọn xong.

Trước mặt mọi người cậu cũng không tiện nhét hết vào túi không gian, ban đầu còn định lấy lá cây gói lại mang theo, kết quả là khi cậu đang lúi húi nhặt quả thì Trik lặng lẽ đưa cho cậu một cái balô.

“Cái này vốn dùng để đựng da thú nên tôi đã rắc thuốc che lấp mùi máu bên trên, nếu ngài không chê thì xin hãy dùng nó.”

“Cảm ơn.”

Lúc chia tay, Tinh Linh đặc biệt dặn dò Cây ăn thịt bảo nó đừng chạy ra tận rìa rừng nữa, một Cây ăn thịt biết di chuyển đối với loài người chẳng khác nào tai họa, nhưng đồng thời nó cũng có thể thu hút những nhà thám hiểm cường đại — tốt nhất là mỗi bên nên tránh xa nhau.

Cây ăn thịt cũng nghe theo cậu, hơn nữa  nguyên tố ma pháp ở gần rìa rừng rõ ràng loãng hơn nhiều so với sâu trong rừng, con mồi cũng yếu hơn, căn bản không đủ để nó tiêu hóa.

Vẫy tay tạm biệt Cây ăn thịt quay trở lại rừng sâu, Tinh Linh khoác ba lô, ôm Thỏ rồi đuổi theo đội thám hiểm.

Đội thám hiểm vẫn nghi ngờ cậu còn có mục đích khác, tuy ngoài mặt khách khí nhưng suốt dọc đường ngoài việc thật sự cần thiết thì họ gần như không mở miệng, cảm giác xa cách vô cùng rõ rệt.

Tinh Linh tất nhiên cảm nhận được sự cảnh giác của họ đối với mình, cậu cũng không tự tìm phiền phức mà chỉ lặng lẽ đi phía sau.

Có điều, ánh mắt cậu lại luôn vô thức liếc về phía cung thủ trong đội — đôi tai nhọn kia thật sự rất giống cậu.

Trên đại lục Toph cũng không thiếu người có tai nhọn, nhưng người Toph có da ngâm, đặc trưng bên ngoài khá giống người da màu nên khác cậu một trời một vực, dù đối phương có tai nhọn thì cũng khó khiến cậu cảm thấy thân thuộc.

Mà các thành viên trong đội mạo hiểm này đều có làn da trắng, hốc mắt sâu, sống mũi cao, dung mạo điển hình kiểu châu Âu, thêm vào cách ăn mặc cùng nghề nghiệp phân chia đặc trưng của nhà thám hiểm nên Tinh Linh cứ vô thức liên hệ họ với bối cảnh trong 《DW》, rồi khi nhìn đến Nath thì lại nghĩ có lẽ hắn cũng là tộc Tinh Linh?

Chắc là không đâu… Tinh Linh thoáng liếc qua cây cung trên lưng đối phương rồi thu lại ánh mắt.

Trong 《DW》, tộc Tinh Linh đúng là giỏi bắn cung nhưng Tinh Linh cung thủ đều là cung thủ ma pháp, thiên phú của Tinh Linh không chỉ có hệ Mộc nên mũi tên ma pháp có đủ loại, có thể gia trì ma lực lên mũi tên, tăng cường sát thương, bởi vậy mà những Tinh Linh lựa chọn làm cung thủ đều là song tu ma võ, cực kỳ mạnh mẽ.

Tất nhiên cũng có những Tinh Linh chỉ lo học ma pháp không động đến cung tên, loại này thường thích yên tĩnh không thích vận động, ngày ngày nghiên cứu hoa cỏ hoặc ru rú trong nhà làm thí nghiệm, đó mới là sở thích thật sự.

Khụ khụ, nói thẳng ra thì chính là lười, ghét vận động.

Đại Ma Đạo Sư Tinh Linh chính là một ví dụ điển hình, sau khi cậu tiếp nhận thân phận của cậu ta thì cũng kế thừa cả cái thiết lập này — trở thành một ma pháp sư “yếu đuối dễ ngã” thậm chí chẳng có nổi cơ bụng, chẳng có vẻ gì là oai hùng.

Kết quả là cái nhìn lén vốn tưởng giấu được của cậu lại khiến cung thủ Nath cảm thấy như có kim đâm sau lưng, lúc nào cũng căng thẳng, cuối cùng y dứt khoát từ vị trí đi trước Tinh Linh mà lui về phía sau, vừa tránh ánh mắt soi mói vừa tiện thể giám thị hành động của cậu.

Bầu không khí càng thêm tệ.

Tinh Linh cảm thấy mình cần nói gì đó để xoa dịu.

Cậu mở miệng: “Chúng ta bao giờ mới có thể rời khỏi đây?”

Haus đáp: “Nếu đi hết tốc lực thì khoảng ba ngày, hay là ngài có tính toán khác?”

Nhiệm vụ của bọn họ đã hoàn thành, không cần tiếp tục nấn ná ở đây, chỉ là còn phải xem ý định của kẻ thần bí này.

“Không có, cứ theo kế hoạch ban đầu của các anh là được.” Tinh Linh lắc đầu, lại hỏi: “Ra khỏi đây rồi sẽ đến đâu?”

Cậu từng quan sát khu rừng này từ trên cao, với một khu rừng rộng lớn như thế chắc chắn biên giới không chỉ có một lối ra, nên cậu cũng chẳng lo mình lỡ miệng để lộ điều gì.

Haus không chút nghi ngờ câu hỏi của cậu, chỉ đáp: “Gần nhất là thị trấn Toke, quả mọng ở đó rất nổi tiếng, tuy là thị trấn nhỏ nhưng cửa hàng, khách sạn đều đầy đủ, còn có một chi nhánh của Công Hội Thám Hiểm.”

— Công Hội Thám Hiểm. Tinh Linh ghi nhớ cái tên này.

Những ngày sau đó, mặc dù đội thám hiểm vẫn giữ cảnh giác nhưng từ những mẩu trò chuyện thưa thớt của họ, Tinh Linh vẫn nắm được vài thông tin về vùng này.

Đối với người bản địa, đây đều là kiến thức phổ thông, nói ra cũng không mất gì, nhưng với cậu thì đây lại chính là điều cậu khát khao biết nhất.

Ví dụ như khu rừng này tên là rừng Taroka, trải dài khắp đại lục, nối liền nhiều quốc gia loài người, thị trấn Toke là một thị trấn biên giới của quốc gia mang tên “Camdo”. Haus và đồng đội đều là người Camdo, quốc lực của Camdo thế nào thì chưa rõ nhưng nhìn vẻ tự hào mỗi khi họ nhắc đến tổ quốc thì có thể đoán đây là một quốc gia giàu có và yên bình.

Thế giới loài người có rất nhiều công hội nghề nghiệp, ngoài Công Hội Thám Hiểm thì còn có Công Hội Ma Pháp Sư, Công Hội Đạo Tặc, Công Hội Chiến Sĩ … Về quy mô thì Công Hội Thám Hiểm là lớn nhất, nhưng muốn trở thành nhà thám hiểm thì trước tiên phải đăng ký ở công hội nghề nghiệp tương ứng, lấy được chứng chỉ nghề nghiệp rồi mới có thể gia nhập Công Hội Thám Hiểm.

Vì vậy chứng chỉ do các công hội nghề nghiệp cấp cũng được xem như giấy tờ tùy thân.

Còn điều khiến Tinh Linh chú ý nhất — rốt cuộc Nath có phải Tinh Linh hay không — cũng vô tình được hé lộ trong một cuộc trò chuyện tán gẫu quanh đống lửa.

Lúc đó, khi mọi người kể về phong tục quê hương thì Trik — người gia nhập đội muộn nhất — hiếu kỳ hỏi Nath một câu:
“Người các anh XX…”

Thuật phiên dịch của Tinh Linh đã dịch sang ngôn ngữ cậu hiểu thành: “Người tộc Tinh linh các anh…”

Nếu không phải thuật phiên dịch trục trặc vậy thì Nath thật sự được gọi là Tinh linh — xem như là đồng tộc khác thế giới với cậu rồi.

Chỉ có điều tuy có cùng danh xưng “Tinh linh” nhưng khác biệt vẫn rất rõ ràng, Nath hiển nhiên là một người đàn ông trưởng thành, không hề biết ma pháp mà chỉ giỏi cung tiễn, động tác cực kỳ linh hoạt, hơn nữa y từng nhắc đến cha mẹ của mình.

Đây là một loại Tinh linh … không phải “từ trong quả mọc ra”, điểm giống nhau giữa họ chắc cũng chỉ còn lại cái tên chủng tộc.

Sau khi hiểu rõ thì hứng thú của Tinh Linh với Nath cũng vơi đi, không còn cố tình chú ý nữa.

Khi nghỉ ngơi, cậu cũng chẳng lại gần, lối sống của những nhà thám hiểm này quá mức đơn sơ, đi phiêu lưu chỉ mang theo túi ngủ, thậm chí không có lấy một cái lều, còn Tinh Linh thì khi gia nhập chẳng mang theo gì nên giờ cũng không tiện lấy lều trại ra, thậm chí túi ngủ cũng chẳng có.

Chính điểm này khiến Haus và đồng đội càng khó hạ thấp cảnh giác, đã không lộ mặt lại còn ăn mặc như thể chẳng hề chuẩn bị cho phiêu lưu trong rừng, càng nhìn càng thấy kỳ quặc, cực kỳ đáng ngờ.

Nhưng nể tình cậu là ân nhân cứu mạng nên cuối cùng họ vẫn lấy túi ngủ của Trik đưa cho cậu — cái mới nhất, sạch sẽ nhất. Dù sao ban đêm bọn họ cần thay phiên canh gác, vốn sẽ thừa ra một túi ngủ, chia cho Tinh Linh, bốn người còn lại dùng ba cái cũng đủ thay ca.

Tinh Linh cảm động nhận lấy thiện ý nhưng vẫn từ chối chiếc túi ngủ đó.

Một đám đàn ông lôi thôi dùng túi ngủ thì sạch sẽ được bao nhiêu chứ? Trước khi gặp cậu bọn họ đã ở trong rừng không ít ngày rồi, vẻ ngoài thì không sao nhưng thật sự chui vào thì chỉ sợ mùi hôi sẽ làm cậu nghẹt thở.

Huống chi còn có Ma Vương đang rình rập nữa, nếu để hắn biết mình nằm trong “ổ” của người khác thì chắc chắn sẽ phát điên.

Vì thế cậu thà ôm Thỏ tìm đại một góc tạm bợ qua đêm, sáng dậy dù lưng đau mỏi nhừ cũng không muốn nhận thứ đó.

Về chuyện này, mấy nhà thám hiểm âm thầm xì xào bàn tán, nghi ngờ cậu là con cháu quý tộc nên mới “kén chọn” như thế.

Nhưng con thỏ mà Tinh Linh vẫn ôm đã ăn sạch số quả của Cây ăn thịt vẫn thu hút sự chú ý của họ, có điều Thỏ nhìn quá mức bình thường chẳng khác gì thỏ trắng phổ thông hoàn toàn không giống ma thú, nên họ chỉ thì thầm vài câu về việc Tinh Linh “phí của trời” rồi cũng chẳng quan tâm đến nó nữa.

Đây tuyệt đối là những ngày tệ hại nhất từ khi Tinh Linh ra đời, tuy vậy cậu cũng thấy mới mẻ vì lần đầu có trải nghiệm cắm trại ngoài trời, nhưng nếu bảo cậu chịu đựng thêm vài ngày nữa... thôi thì miễn đi.

Bởi vậy khi bước ra khỏi rừng và nhìn thấy thị trấn nhỏ trước mắt, không chỉ đội thám hiểm thở phào nhẹ nhõm mà ngay cả Tinh Linh cũng thầm mừng rỡ.

______________

Tác giả có lời muốn nói:

Tinh Linh: Từ nhỏ đến lớn luôn sống an nhàn, chưa bao giờ khổ sở thế này, cảm thấy bản thân thật lợi hại!

Ma Vương: Đau lòng. (Trừng Lão vu yêu) Mau nghĩ cách đón người về!

Trước Tiếp