Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
CHƯƠNG 121: GIẢI CỨU
Trong lúc Cây ăn thịt người bị bản yếu hóa của “Mưa Sao Băng Lửa” thu hút, các thành viên đội thám hiểm nhanh chóng rút lui.
Chỉ cần lui đến khoảng cách an toàn là bọn họ sẽ được an toàn.
Tất cả mọi người đều nghĩ như vậy.
Đến khi họ thật sự rời khỏi phạm vi săn mồi của Cây ăn thịt người, khi chắc chắn rằng những dây leo kia không còn thể tấn công tới mình thì bốn người không nhịn được mà bật cười.
Sống sót sau tai nạn.
Phép “Mưa Sao Băng Lửa” mà Trik gắng gượng thi triển khi ma lực đã cạn kiệt không chỉ yếu hơn bình thường, mà thời gian duy trì cũng ngắn hơn rất nhiều, hầu như vừa lúc họ thoát khỏi nguy hiểm thì ma pháp liền biến mất.
Cây ăn thịt người thu hồi lớp phòng ngự ma pháp trên thân, dáng vẻ của nó trông thê thảm hơn nhiều so với trước, vỏ cây và cành đều bị hun đen, lá bị khí nóng hun đến cuộn lại vàng úa, ngay cả mấy quả đỏ tươi cũng không may bị rụng mất vài trái.
Quá đáng nhất là những dây leo mà nó khổ cực nuôi dưỡng đã bị chặt đứt mấy gốc!!!
Vậy mà những con mồi đáng ghét kia lại tụ tập ngay ngoài tầm với của dây leo, dường như còn đang cười nhạo nó nữa (?!)
Điều đó khiến nó cực kỳ phẫn nộ, cả thân cây khổng lồ run rẩy dữ dội.
Ngay sau đó, nụ cười trên mặt các thành viên đội thám hiểm lập tức cứng lại.
Bọn họ đã nhìn thấy gì?
Mặt đất rung chuyển, mà Cây ăn thịt người khổng lồ với đường kính thân hơn ba mét kia, trong cơn rung lắc lại nhổ bật rễ của mình khỏi đất, dùng nhịp điệu chậm chạp nặng nề mà bước tới gần bọn họ!
“Chết tiệt, trên đời này sao lại có Cây ăn thịt người có thể di chuyển được?!!!”
Đội thám hiểm hận không thể chửi ầm lên, ma thực biết di chuyển vốn là có tồn tại nhưng Cây ăn thịt người có thể di chuyển thì đây là lần đầu tiên họ thấy.
Nhưng thà rằng họ vĩnh viễn không biết!
Giờ Haus cuối cùng cũng hiểu được vì sao trên con đường vốn an toàn trước đây lại đột nhiên mọc ra một Cây ăn thịt người to lớn, lại già cỗi như vậy.
Thì ra là nó tự chạy đến!!!
Haus chửi thề một tiếng, vác ngay Trik người đã tiêu hao ma lực đến mức thổ huyết lên lưng: “Chạy mau, hy vọng nó không nhanh bằng chúng ta.”
Tốc độ của Cây ăn thịt người quả thật không nhanh, nhưng khi nó dùng bộ rễ rộng lớn thay cho đôi chân để chạy thì mỗi bước đã dài bằng mấy bước chân của con người.
Trong khi Haus và đồng đội bỏ chạy lại phải tránh né cây cối, bụi rậm chắn đường, mặt đất không có sẵn lối đi khiến tốc độ của họ bị ảnh hưởng nghiêm trọng.
Ngược lại Cây ăn thịt người, dù tốc độ chậm nhưng nó như một cỗ máy ủi đất nghiền nát mọi thứ, cây cối chắn đường tuy không bị nó húc đổ nhưng cũng chẳng cản trở được, không cần quan tâm lối đi dưới chân, dễ dàng len qua khe hở giữa các cây để truy đuổi.
Hơn nữa nó còn có những dây leo có thể vươn dài đến cả trăm mét.
Những dây leo bò sát mặt đất đuổi theo đội thám hiểm cuối cùng cũng bắt kịp họ, một sợi trực tiếp quấn chặt lấy đùi Haus đang chạy chậm nhất vì cõng thêm một người, lại thiên về sức mạnh chứ không nhanh nhẹn.
Rồi hắn đột ngột bị kéo mạnh về phía sau.
Cả hai người cộng lại nặng hơn ba trăm cân (hơn 150 ký) bị quật xuống đất, ngã đến mức đầu váng mắt hoa.
Nhưng bản năng chiến sĩ giúp Haus trong khoảnh khắc ngã xuống vẫn kịp che chở cho bản thân và Trik trên lưng, nhờ đó mà cả hai người đều không bị thương.
Dây leo đang kéo họ về phía Cây ăn thịt người, Haus không hề do dự đẩy Trik ra phía trước rồi vung trọng kiếm chém mạnh xuống.
Thanh trọng kiếm mang đấu khí rốt cuộc cũng chém đứt được sợi dây leo trói buộc.
Thấy tình thế không ổn, hai người còn lại lập tức ngừng bỏ chạy quay đầu trở lại cứu viện.
Cung thủ Nath biết cung tên vô dụng với Cây ăn thịt người bèn chủ động cõng Trik; còn Roger châm lửa đốt một miếng da thú vung vẩy ngọn lửa để xua đuổi những dây leo tới gần.
Ngọn lửa vẫn có sức răn đe đối với thực vật, những dây leo quả nhiên không dám liều lĩnh lao tới, họ vừa đánh vừa rút lui nhưng Cây ăn thịt người vẫn đuổi sát không buông.
“Cứ thế này thì không ổn, mau nghĩ cách đi.” Roger ném miếng da thú đã cháy gần hết về phía dây leo rồi châm lửa đốt miếng khác.
Tim gã như bị dao cắt, đây đều là chiến lợi phẩm của họ đó.
Nhưng không ai nghĩ ra cách nào khác.
“Đáng chết, tôi biết gặp Cây ăn thịt người thì phải tránh xa phạm vi tấn công của nó nhưng nếu nó biết chạy thì tôi phải làm sao?!”
Cái khu rừng khốn kiếp này, ở vùng ngoại vi lại xuất hiện một Cây ăn thịt người cấp cao vốn không nên có, đã thế lại còn là giống có thể di chuyển, đây chẳng phải là muốn dồn họ vào chỗ chết sao!
“Các người bỏ tôi lại rồi tự chạy đi.” Giờ phút này Trik đã hoàn toàn vướn chân nở nụ cười khổ: “Bỏ tôi lại chắc có thể cầm chân nó một lúc, các người nhân cơ hội mà chạy đi.”
Nghe vậy, đội trưởng Haus lập tức nổi giận: “Đừng nói nhảm nữa, chúng ta sẽ không bao giờ bỏ rơi đồng đội!”
Loại hành động đáng xấu hổ đó họ tuyệt đối không thể làm!
“Đó là ai?!” Đôi mắt cung thủ bắt gặp một bóng đen.
Những người khác cũng nhìn thấy bóng người màu đen đang tiến lại gần.
Động tĩnh của Cây ăn thịt người lớn như vậy đã sớm khiến ma thú xung quanh sợ chạy sạch, các nhà thám hiểm khác có cảm giác cũng không dám tới gần, vậy mà lại có kẻ dám đơn độc tiến lại đây.
Nhìn kỹ thì người kia thậm chí trôi lơ lửng mà bay tới.
Trik lập tức tinh thần phấn chấn: “Ma pháp bay, đó là một ma pháp sư cấp cao!”
Lúc này còn dám tới gần đây thì kẻ đó hoặc là ngu xuẩn, hoặc là cực kỳ tự tin vào năng lực của bản thân.
Cung thủ Nath thoáng động tâm: “Trước đó tôi cứ có cảm giác có ai đó đang theo dõi chúng ta, có lẽ chính là hắn!”
Theo dõi bọn họ? Là địch hay bạn? Ba người còn lại lập tức thấy lòng chùng xuống.
Nhưng tình thế nguy cấp, giờ không phải lúc để cân nhắc.
Haus một lần nữa ép lui vài sợi dây leo rồi dứt khoát hét lớn về phía người mới đến: “Ngài ma pháp sư tôn kính, xin hãy cứu chúng tôi! Đây là một Cây ăn thịt người biết di chuyển, quả của nó là nguyên liệu quý để luyện chế thuốc khôi phục ma lực, nếu ngài có hứng thú xin hãy ra tay, chúng tôi nhất định sẽ hậu tạ.”
Kẻ dám tới gần lúc này, hơn nữa lại bay đến cũng chỉ có thể là Tinh Linh.
Tinh Linh dám tiến lại đây không phải vì cậu quá tự tin cho rằng bản thân có thể đối phó với Cây ăn thịt người này, mà là bởi cậu đã sớm biết tin rằng Cây ăn thịt người này chính là cây quen cũ của cậu.
Đúng là cái cây từng rất nhiệt tình mời cậu ăn quả, còn hẹn cậu lần sau lại đến chơi kia.
Dù Tinh Linh cũng lấy làm lạ vì sao cái cây ấy đột nhiên có thể di chuyển rồi chạy đến nơi này, nhưng nhớ tới sự nhiệt tình của nó trước đó, cậu nghĩ nếu mình ra mặt nói chuyện thì có lẽ vẫn có hy vọng khuyên nó nương tay.
Lời Haus nói cậu vốn không hiểu được, đó chẳng phải tiếng Toph nhưng nhờ có thuật phiên dịch của Lão vu yêu nên cậu không gặp trở ngại về ngôn ngữ.
Tinh Linh đã đi theo mấy người này một thời gian, Tinh linh thực vật và nguyên tố cũng liên tục báo cáo tình hình cho cậu, hành động không bỏ rơi đồng đội của họ vừa rồi khiến cậu hơi cảm động nên lúc này nghe lời cầu cứu, cậu không do dự mà ra tay.
Khi một quả cầu ánh sáng màu xanh lục từ tay Tinh Linh sinh ra bay về phía Cây ăn thịt người, Haus vốn còn định nói thêm vài lời cầu viện bỗng nghẹn họng như con vịt bị bóp cổ, mặt lộ vẻ cực kỳ nực cười.
Không chỉ hắn, ba người còn lại cũng thế.
Roger suýt nữa bị ngọn lửa trong tay thiêu trúng.
Nath thì suýt bị dây leo quất trúng.
Còn ánh mắt Trik vừa sáng lên lại lập tức ảm đạm.
Người đến lại là một ma pháp sư hệ Mộc?!!!
Ai mà không biết ma pháp sư hệ Mộc tuy có năng lực hỗ trợ cực mạnh nhưng lực công kích lại rất yếu, nhất là khi đối mặt với thực vật ma pháp thì ma pháp hệ Mộc chẳng khác nào dâng đồ ăn cho đối phương, ngay cả vài phép tấn công ít ỏi cũng hoàn toàn vô dụng.
Hơn nữa nhìn hắn dùng phép gì kia kìa, một quả cầu ánh sáng màu xanh? Dù chưa rõ cấp bậc nhưng trong các loại ma pháp hệ Mộc có hiệu ứng tương tự thì toàn bộ đều là hỗ trợ hoặc trị liệu.
Đây là tới giúp bọn họ sao? Rõ ràng là tới giúp Cây ăn thịt người thì đúng hơn!
Ý nghĩ ấy vừa nảy lên thì quả cầu ánh sáng đã va vào Cây ăn thịt người rồi vỡ vụn thành những đốm sáng li ti, dung nhập vào thân cây.
Những dấu vết cháy xém khói lửa trên thân nó nhanh chóng biến mất.
Bọn họ có cả vạn câu chửi thề trong lòng, thế mà đúng là phép trị liệu thật!
Tên này quả nhiên là kẻ địch phải không?!
Ý nghĩ ấy vừa hiện lên, Haus và đồng đội lại đột nhiên phát hiện những sợi dây leo vốn quấn chặt họ lập tức ngừng tấn công, rồi quay hướng về phía bóng người vẫn đang bay tới.
Họ bắt đầu do dự có nên giúp kẻ lai lịch bất minh chưa rõ là địch hay bạn kia không?
“Dù sao cũng là chuyện do chúng ta gây ra, các cậu đi trước, tôi đi giúp hắn.” Haus xách trọng kiếm xông về phía Tinh Linh.
Nhưng rất nhanh, hắn dừng bước.
Không chỉ hắn, ba nhà thám hiểm khác cũng đồng loạt khựng lại.
Cả bốn người cùng nhìn về phía Tinh Linh.
Những gì xảy ra ở đó hoàn toàn vượt khỏi dự liệu của họ.
Ban đầu họ nghĩ Cây ăn thịt người phát hiện ra một con mồi mới thích hợp hơn – sức mạnh ma lực hệ Mộc đối với thực vật mà nói quả thật là thứ tốt – nên mới bỏ qua bọn họ mà chuyển sang kẻ mới đến.
Nhưng dây leo kia dù quả thật hướng về phía Tinh Linh nhưng lại không hề có ý tấn công, khi đến gần cậu chúng bất ngờ dừng lại, một sợi dây leo thô to nhất lại còn mọc lá xanh vươn ra chạm khẽ vào cậu, cái dáng vẻ dè dặt ấy giống hệt như sợ dùng sức quá mạnh sẽ đẩy ngã đối phương vậy.
Đây thật sự là những dây leo lúc trước hung hãn suýt xé xác bọn họ sao?
Sự khác biệt trước sau quá lớn đi!