Sổ Tay Sinh Tồn Của Tinh Linh

Chương 117

Trước Tiếp

CHƯƠNG 117: NẢY MẦM

Tinh Linh và Ma Vương đã trò chuyện riêng rất lâu mới tạm thời ngắt liên lạc.

Thực ra cũng không phải là không thể cứ nói chuyện mãi, chỉ là Tinh Linh biết nếu mình không chủ động dừng lại thì Ma Vương có thể sẽ mặc kệ tất cả công việc mà cứ thế bám lấy cậu suốt cả ngày.

Nếu thật sự thành như vậy thì cậu hoàn toàn có thể tưởng tượng ra đám ma vật kia sẽ nhìn mình với ánh mắt thế nào rồi.

Cái danh hiệu “hồng nhan họa quốc” gì đó cậu không hề muốn đâu!

Quả nhiên, bên kia Ma Vương vừa ngắt liên lạc liền lập tức đổi sắc mặt ra lệnh cho Lão vu yêu cùng các ma vật khác phải dốc toàn lực tìm cho được Tinh Linh.

Mà bên này, Tinh Linh lại vui vẻ bắt đầu chuyến hành trình đơn độc không có Ma Vương đồng hành.

À không, vẫn còn một con thỏ gây họa và một hạt giống bé nhỏ vừa vào đến rừng liền trở nên hoạt bát hẳn lên.

Con Thỏ ấy đến giờ vẫn không biết mình đã gây ra chuyện gì, vừa nhìn thấy khu rừng trước mặt liền hí hửng nhảy loạn khắp nơi, bên trái cắn một chiếc lá, bên phải gặm một gốc cỏ, coi nơi đây chẳng khác nào siêu thị mở cửa miễn phí, ăn uống vui sướng không ngừng.

May mà nó vẫn nhớ mình không phải một con thỏ bình thường, thấy Tinh Linh dường như đang bận rộn thì cũng không dám quấy rầy, chỉ loanh quanh gần đó.

Tinh Linh ngắt liên lạc riêng, bước lại gần nó rồi ngồi xổm xuống.

【Luvita tiểu đệ có muốn thử chiếc lá này không, ngon lắm đó.】

Tuy Thỏ đã sớm biết Tinh Linh không thể nào là đàn em của nó nhưng miệng gọi chơi để chiếm chút tiện nghi cũng không ảnh hưởng gì, dù sao thì tính tình Tinh Linh hiền lành, dễ bắt nạt.

Nhìn vào đôi mắt đen vô tội kia, Tinh Linh hiền lành thật sự chẳng biết phải nói gì.

Mắng thì nó e rằng cũng chẳng hiểu, không mắng thì lại thấy mình quá dễ dãi.

Cuối cùng cậu chỉ biết thở dài: 【Cậu đó, sau này cái gì không rõ thì đừng động vào bừa, tôi bị cậu hại thảm rồi đấy.】

Thỏ nghiêng đầu, tỏ vẻ ngây thơ vô tội: 【Ý ngươi là thứ kia sao? Thứ đó là gì vậy? Nhưng nhờ nó mà chúng ta mới tới được một nơi đẹp đẽ thế này mà!】

Khắp nơi đều có đồ ăn, lại toàn là loại nó chưa từng nếm qua, chẳng phải là thiên đường sao.

Tinh Linh dọa nó: 【Đó là quyển trục dịch chuyển ngẫu nhiên, rơi vào chỗ này còn coi như may mắn đó, nếu rơi trúng vào lửa thì cậu đã biến thành thỏ nướng rồi.】

Dù là ma thú, Thỏ vẫn sợ lửa.

Nó run rẩy cả người, ngoan ngoãn để Tinh Linh bế lên, miệng vẫn ngậm một chiếc lá dài từ tốn nhấm nháp.

Tinh Linh ngẩng đầu quan sát bốn phía.

Đây hẳn là một khu rừng không nhỏ, nhưng cậu không cảm nhận được ý thức tự nhiên của nó, có lẽ là đang ngủ say, cũng có thể vốn dĩ không tồn tại.

Dù không có ý thức nhưng sự xuất hiện của Tinh Linh vẫn khiến khu rừng ngân vang ca hát.

Mỗi cọng cỏ, mỗi đóa hoa, mỗi nhành cây đều đang chào đón đứa con cưng của tự nhiên này.

Hơi thở của rừng khiến toàn thân Tinh Linh buông lỏng, ngây ngất trong sự thư thái khó tả, hệt như đang ngâm mình trong suối nước nóng ấm áp, thoải mái đến mức chẳng muốn rời đi.

Nguyên tố Mộc trong không khí vô cùng hoạt bát, chúng vui mừng xoay quanh Tinh Linh rồi chui thẳng vào thân thể cậu, hóa thành một phần ma lực của cậu.

Đây chính là sân nhà của Tinh Linh. Ở đây ma lực của cậu gần như vô tận, tốc độ khôi phục nhanh gấp nhiều lần thường ngày.

Hạt giống trên ngực cậu cũng nhận ra điều đó nên tốc độ hấp thụ ma lực nhanh hơn hẳn, nhưng do còn quá nhỏ nó vẫn không theo kịp tốc độ hồi phục của Tinh Linh.

Việc hấp thụ khiến hạt giống nhấp nháy trong túi ngực Tinh Linh giống như đang hít thở, thỉnh thoảng còn rò rỉ ra một chút sức sống phong phú.

Bên ngoài nhìn không rõ nhưng Tinh Linh và Thỏ trong vòng tay cậu đều cảm nhận được hơi thở ấy, Thỏ thích thú rúc đầu lại gần, dường như rất thích hơi thở này nên nó suýt nữa thì cào tung áo cậu ra xem bên trong là gì, mùi hương ấy thơm ngát nhưng không phải kiểu muốn ăn, mà giống như cảm giác gần gũi ấm áp.

—— Trước đó nó mải tò mò về việc Lão vu yêu biến mất nên không chú ý Tinh Linh đã có thêm hạt giống này.

Mà có thấy thì nó cũng chẳng biết đó là gì.

Bên ngoài ma pháp bào của Tinh Linh còn khoác thêm một chiếc áo choàng đen chống nắng, dù có chút hiệu quả phòng ngự nhưng không chịu nổi móng vuốt nhỏ sắc bén của Thỏ nên Tinh Linh đành lấy hạt giống ra cho nó nhìn.

Chỉ khi đó cậu mới phát hiện sự bất thường của nó.

Hạt giống lấp lánh ánh sáng, khi ánh xanh nhạt đi thì Tinh Linh thấy nó đã lớn hơn trước một vòng, trên vỏ còn xuất hiện một vết nứt nhỏ lộ ra chiếc rễ mầm trắng muốt.

— Nó đã nảy mầm!

Tinh Linh kinh ngạc, ngay sau đó thì bắt đầu hoảng loạn.

Cảm giác chẳng khác gì đột nhiên thấy một đứa trẻ chào đời, cậu nhất thời bối rối, đầu óc rối tung, sau đó mới nhớ phải tìm đất để trồng hoặc ít nhất cũng cần nước.

May mà đây là rừng, đất đai nhìn qua đã thấy màu mỡ, đào chỗ nào cũng dùng được.

Tất nhiên là cậu không thể trồng nó thẳng xuống đất được, cậu lục trong túi rồi tìm được đoạn trúc thừa lúc làm ống dẫn cho Cây bảo bình trước kia.

Chọn một khúc rộng chừng ba ngón tay, gọt bỏ phần thừa, đục lỗ, nhồi đất vào, một chậu cây đơn giản đã xong.

“Xin lỗi nha, hiện tại anh chỉ có cái này thôi, em nhịn một chút, chờ anh tìm được thứ tốt hơn thì sẽ đổi cho em.” Tinh Linh vừa như thì thầm, vừa đặt hạt giống vào chậu trúc.

Khi chôn xuống đất hạt giống không còn phát sáng nữa nhưng rõ ràng có thể cảm nhận niềm vui mừng của nó.

Cậu lại tưới nước cho nó, cứ nghĩ một chậu trúc nhỏ như vậy sẽ chẳng cần nhiều nhưng cậu đổ gấp ba lần dung lượng của chậu rồi mà vẫn chẳng thấy nước chảy ra từ lỗ thoát.

Đến khi hạt giống… ợ một cái.

Đừng hỏi sao cậu lại biết, cậu chính là cảm nhận được, hạt giống chắc chắn vừa ợ xong.

Ngay sau đó, nước bắt đầu chảy ra.

“Xem ra là một đứa bé háu ăn rồi.” Tinh Linh mỉm cười, lại nói nhỏ: “Ăn được cũng tốt, chứng tỏ khỏe mạnh.”

Ống trúc dài mười phân, hai đầu được đục lỗ, xỏ dây treo ngay trước ngực tiện cho hạt giống tiếp tục hấp thu ma lực của cậu. Sợ cử động mạnh làm đổ đất nên còn cẩn thận thêm một tầng kết giới phòng hộ nhỏ vào ống trúc.

Xong xuôi, cậu lại tiếp tục bế Thỏ đi tìm đường.

Mặc dù khu rừng này rất đẹp nhưng Tinh Linh vẫn thấy nên rời đi sớm để biết bên ngoài thế nào.

Cậu đã được nghe từ Thằn lằn lớn rằng đại lục mà chúng sinh sống ban đầu có thể được chia thành ba khu vực, một là thảo nguyên nơi Thỏ sinh sống gần nhất với đại lục Toph, rồi đến khu rừng ở giữa, Thằn lằn lớn ban đầu là sống ở đây nhưng sau đó con người đã bắt nó, buộc nó phải rời khỏi khu rừng sâu và chạy trốn đến bờ biển, nơi nó không may bị cuốn vào một cơn bão.

Thằn lằn lớn chưa bao giờ đến phía bên kia của khu rừng nhưng nó đã nghe từ những ma thú khác rằng đó là lãnh thổ của con người, nơi các nhà thám hiểm thỉnh thoảng sẽ đến để bắt ma thú và thu thập thực vật ma pháp.

Khu vực nơi con người cư trú lại là nơi xa nhất so với đại lục Toph, để đến được Toph thì phải băng qua rừng và thảo nguyên, rồi sau đó đi thuyền vượt qua vùng biển đầy bão nguyên tố.

Tuy nhiên, đến tận bây giờ thì dường như vẫn chưa từng có ai vượt qua được khu rừng.

Bằng chứng là do Thỏ khẳng định trước khi gặp Tinh Linh thì nó chưa từng biết đến sự hiện diện của loài hai chân nào như cậu cả. Những trưởng bối của nó thường kể cho bọn nó nghe những câu chuyện, cho phép bọn nó học được những điều cần thiết để sinh tồn nhưng nó chưa bao giờ nghe họ nhắc đến sự tồn tại của con người.

Tinh Linh từng thắc mắc vì sao không ai thử đi đường biển vòng qua khu rừng để đến vùng thảo nguyên.

【Hải thú trên biển còn đáng sợ hơn cả ma thú, ở nơi của bọn ta, có những hải thú còn đủ mạnh để gây ra sóng thần và bão tố.】

Đúng thật, thế thì không ai dám đi đường biển rồi. Con người ngay cả trên đất liền còn gặp nguy hiểm chứ huống chi là nơi đại dương bao la.

Quay lại hiện tại, Tinh Linh quyết định bay lên cao để quan sát phương hướng.

Cậu niệm một câu thần chú bay lên thoát ra khỏi rừng, đứng giữa không trung.

Giữa bầu trời đỏ rực, điều đầu tiên cậu nhận ra là sự chênh lệch thời gian.

Ở Adadara đã gần trưa nhưng còn nơi này thì không rõ là sáng sớm hay hoàng hôn.

Nếu thật sự là đại lục trong lời Thỏ và Thằn lằn thì theo vị trí suy đoán của họ, nó nằm ở phía tây bắc đại lục Toph…

“Vậy chắc đây là sáng sớm rồi…” Cậu thì thầm, định chờ để chắc chắn đó là bình minh hay hoàng hôn.

Mặt trời từ từ nhô lên cho cậu câu trả lời và cũng chỉ cho cậu phương hướng.

Dưới ánh dương rực rỡ, Tinh Linh trên trời vẫn không thấy biên giới khu rừng, điều này cho thấy nó rộng lớn đến mức nào nào.

Tuy nhiên mặt trời đã định hướng cho cậu, sau một hồi đắn đo thì cậu quyết định tiếp tục bay về phía tây.

Trên đường đi, cậu nhắn lại một tin cho Ma Vương: 【Em muốn xem trên đại lục này có con người hay không.】 Cậu thật sự tò mò muốn biết con người ở đại lục này trông như thế nào.

Ở phía đông nam của đại lục mới, Ma Vương: “…”

【Hãy chú ý an toàn, trước khi xác định rõ mức độ nguy hiểm của họ thì tuyệt đối đừng lại gần.】

【Vâng, em sẽ cẩn thận.】

_________________

✦ Tác giả có lời muốn nói:

Tinh Linh: “Em ra ngoài phiêu lưu một chút nhé, nhớ đến tìm em nha~~~(づ ̄3 ̄)づ╭❤~”

Ma Vương: “Trái tim đau nhói… Sao người yêu lại tò mò nhiều đến vậy chứ… (┯_┯)”

Trước Tiếp