Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
CHƯƠNG 118: TÀN BẠO
Ánh sáng ban mai chiếu rọi mặt đất, khu rừng bừng tỉnh sau giấc ngủ say, chim chóc bay lượn trên không tìm mồi, tiếng gầm rú của thú dữ vang vọng khắp khu rừng, cả thế giới như bừng dậy sức sống.
Tinh Linh không phải sinh vật duy nhất trên bầu trời, ngoài những loài chim bình thường còn có vô số ma thú bay lượn cao hơn cậu, tốc độ bay bằng ma pháp của Tinh Linh tuy không chậm nhưng độ cao tối đa chỉ khoảng một nghìn mét, so với những kẻ thống trị bầu trời có thể bay đến cả vạn mét thì độ cao ấy chẳng đáng gì, thậm chí còn dễ trở thành con mồi.
Một lần nữa thoát được móng vuốt của một con ma thú khổng lồ, Tinh Linh buộc phải quay trở lại mặt đất.
Dù những con quái vật khổng lồ coi cậu là con mồi khi đến gần lại bị hơi thở tự nhiên cùng ma lực hệ Mộc trên người cậu làm cho mê hoặc, coi cậu như thực vật nên bỏ qua, nhưng bị doạ kiểu này hết lần này đến lần khác vẫn khiến cậu sợ hãi.
Tuy rằng Tinh Linh có thể đi lại tự do trong rừng nhưng so với bay lượn trên trời thì tốc độ quả thật chậm hơn nhiều.
Bay sát mặt đất, Tinh Linh vòng qua một gốc đại thụ khác, cậu không lo bị lạc trong nơi phức tạp này vì cây cỏ quanh mình đều vui vẻ chỉ đường cho cậu, còn các nguyên tố ma pháp năng động thì còn có thể truyền đến tin tức qua gió.
Dù không thấy bóng dáng con người nào nhưng Tinh Linh vẫn chắc chắn rằng con đường mình chọn không hề sai.
Cậu đã bay thẳng suốt ba ngày trong khu rừng mới thoát khỏi trung tâm để đặt chân đến vùng ngoại vi.
Trong ba ngày đó, Tinh Linh đã gặp vô số động vật thường lẫn ma thú, nhưng ngoài sự cố trên cao ban đầu thì chẳng có loài nào chủ động tấn công cậu mà ngược lại thực vật còn dành cho cậu sự ưu ái đặc biệt.
Lần đầu cậu nhận ra điều này là khi gặp một gốc cây lớn trĩu đầy quả ngon lành.
Thân cây quấn đầy những dây leo to bằng cánh tay, trên đó treo từng chùm quả đỏ rực, to cỡ quả nhót. Một số quả chín nứt lộ ra phần thịt trắng bên trong, hương thơm quyến rũ lan khắp không khí.
Mùi hương ấy như k*ch th*ch cơn thèm ăn khiến Tinh Linh bụng đói càng thêm đói, nhưng vì không nhận ra loại quả này nên cậu không định hái mà chuẩn bị ăn chút hoa quả mang theo trong túi, điều khiến cậu khổ sở nhất khi dịch chuyển bất ngờ đến đây là chẳng hề chuẩn bị chút đồ ăn nào. Miếng bánh ngọt cuối cùng đã ăn hết ngay trong ngày đầu tiên, giờ lại phải quay về cuộc sống mỗi bữa chỉ ăn hoa quả.
Đói bụng, cậu dừng dưới gốc cây, trải khăn xuống cỏ chuẩn bị ăn, cậu kiên quyết kháng cự cám dỗ từ những trái đỏ kia, thậm chí còn không cho Thỏ lại gần.
Thế nhưng mùi hương đó đối với Thỏ lại như ma lực, dù bị ngăn cấm nhưng nó vẫn giãy khỏi vòng tay Tinh Linh định lao về phía cây.
Tinh Linh cố gắng thuyết phục nó: 【Cậu xem từ nãy giờ chẳng có con vật nào đến ăn thứ quả này, có khi là nó có độc đấy.】
Dù không rành sinh tồn ngoài hoang dã nhưng cậu vẫn biết trong tự nhiên thứ gì càng rực rỡ, càng thơm ngọt thì càng có khả năng có độc. Quả trên cây kia đỏ chói, thơm nồng nhưng lại chẳng có loài nào dám ăn, chắc chắn có vấn đề.
Thỏ lắc đầu quầy quậy: 【Không độc! Tuyệt đối không có độc! Ta ngửi được trong quả ấy có thứ rất tốt cho loài ăn cỏ bọn ta. Tiểu đệ Luvita, giúp ta hái đi mà.】
Cái dáng hai chân chắp trước ngực, mắt long lanh cầu khẩn kia đáng yêu đến mức khiến Tinh Linh xiêu lòng, cuối cùng cậu bước tới hái quả.
Trong lúc hái, cậu chợt cảm nhận được ý thức của gốc cây, từ đó mới biết đây là thực vật ma pháp cấp bậc không hề thấp, chỉ là ma lực ẩn giấu quá khéo nên đến cậu cũng không nhận ra nếu không tiếp xúc.
Đối phương nhiệt tình cho phép cậu hái thoải mái miễn là đừng hái sạch, điều này khiến cậu hơi ngượng nên chỉ hái hai chùm chừng hai mươi quả rồi còn chủ động truyền vào ít ma lực coi như trả công.
Quả mọng đó quả nhiên không có độc.
Sau khi kiểm tra kỹ cậu mới cho Thỏ vốn đã chực chờ từ lâu ăn.
Thỏ ăn ngấu nghiến, tinh thần phấn chấn hơn hẳn, còn chừa lại hai quả cho Tinh Linh.
Tinh Linh: … quả tôi hái, tôi trả tiền, vậy mà chỉ được ăn hai trái! Cậu cũng rộng rãi thật.
Nhưng không thể phủ nhận, quả này rất ngon, ngọt thơm, ăn xong tinh thần khoẻ khoắn hơn chẳng hề có tác dụng phụ nào.
Cậu đoán đây hẳn là nguyên liệu ma pháp mang tính hồi phục, có thể dùng chế thuốc.
Tinh Linh thu thập những hạt giống còn lại, ngăn Thỏ muốn quay lại hái thêm: 【Cậu cũng đừng tham quá, cái cây kia vất vả mới ra quả. Tôi đã giữ lại hạt giống rồi, sau này trồng lên cho cậu ăn.】
Nghe vậy, Thỏ mới chịu thôi.
Trước khi đi Tinh Linh còn đặc biệt cảm ơn gốc cây, lại truyền thêm ma lực làm quà.
Cây như có chút lưu luyến, vừa ép cậu hái thêm quả mang đi, vừa nhiệt tình mời lần sau lại đến thăm.
Nhưng chưa đi được bao xa, Tinh Linh liền bị cướp.
Một bóng đen lao vút khỏi lùm cây, nhắm vào chùm quả đỏ trong tay Tinh Linh.
Tốc độ của nó nhanh như gió, trước khi Tinh Linh kịp phản ứng thì chùm quả trong tay đã biến mất.
Thỏ vẫn luôn chăm chăm vào chùm quả thấy thế lập tức nổi giận, phóng ra một lưỡi đao gió ngăn cản tên cướp.
Đối phương dễ dàng tránh thoát đòn tấn công của Thỏ rồi toan chạy trốn.
Nhưng rồi điều bất ngờ xảy ra.
Ngay khoảnh khắc đó, những sợi dây leo vút tới từ phía sau trói chặt bốn chi kẻ cướp, rồi quấn kín thành kén, kéo tuột trở lại.
Mọi chuyện xảy ra trong chưa đầy mười giây, Tinh Linh thậm chí còn chưa kịp thấy rõ thứ gì cướp của mình thì nó đã bị bắt gọn.
Kén dây leo từ từ bị kéo ra khỏi Tinh Linh, khi quay lại thì Tinh Linh thấy đó là cái cây lúc nãy đã nhiệt tình chào đón mình.
Tim cậu hẫng một nhịp khi nhận ra điều này.
Tinh Linh lập tức rùng mình, vừa rồi chẳng lẽ cậu mới tiếp xúc với thứ khủng khiếp này sao? Không bị nuốt chửng quả là may mắn.
Tiếng la hét vọng ra từ kén dây leo, chiếc kén dần siết chặt lại rồi chẳng mấy chốc đã im bặt.
Gốc cây sau đó tự mình hái thêm mấy chùm quả đưa ra làm bồi thường cho Tinh Linh.
Cứng đờ đón lấy món quà trên dây leo, Tinh Linh cúi nhìn Thỏ đang run rẩy ôm chặt chân mình dưới áo choàng, khô khốc hỏi: 【Lần sau còn dám ăn quả nữa không?】
Thỏ: QAQ
Tim muốn nhảy khỏi lồng ngực, Tinh Linh vội vã rời khỏi nơi đó, thề rằng nếu không cần thiết tuyệt đối sẽ không bao giờ quay lại, cho dù gốc cây kia có nhiệt tình thế nào thì cậu không chịu nổi đâu.
Thật sự doạ chết cậu rồi QAQ.
Từ đó, Tinh Linh bắt đầu chú ý quan sát những loài cây vốn bị bỏ qua.
Trong khu rừng tưởng yên bình nhưng đầy rẫy nguy hiểm này cậu thấy không ít loài thực vật ăn thịt còn khủng khiếp hơn cả ma thú.
Có loài là thực vật ma pháp (ma thực), có loài chỉ là thực vật thường, nhưng tất cả đều giỏi ngụy trang. Không biết bao nhiêu động vật và ma thú đã bị chúng mê hoặc bởi vẻ ngoài rồi sa chân vào cạm bẫy tử thần.
Nhìn nhiều thành quen, Tinh Linh dần cảnh giác, tự nhủ càng là bề ngoài vô hại thì bên trong càng hung tàn, tuyệt đối không được lầm lẫn bởi bề ngoài.
May thay, cậu giờ đã là Tinh Linh có thiên phú thân cận với tự nhiên khiến ma thú lẫn ma thực đều gần gũi với cậu, gặp kẻ không thân thiện thì chúng cũng không chủ động công kích.
Nếu không thì e rằng ngày đầu tiên lạc vào khu rừng này là cậu đã chẳng còn lấy một mảnh xương rồi.
Ba ngày sau, cuối cùng cậu cũng phát hiện dấu vết của con người.