Sổ Tay Sinh Tồn Của Tinh Linh

Chương 116

Trước Tiếp

CHƯƠNG 116: TAI NẠN

Trong 《DW》, Tinh Linh không thể thật sự cảm nhận được mối liên kết giữa bản thân và Mẫu thụ Tinh linh bởi đó chỉ là liên kết giả, nhưng lúc này khi đối diện với hạt giống đang phát sáng kia, cậu thật sự cảm nhận được một sợi dây gắn kết không sao diễn tả bằng lời, như thể giữa cậu và hạt giống ấy có một mối thân tình gắn bó bằng huyết mạch vậy.

Tinh Linh nhặt lấy hạt giống nhỏ bé.

Ánh xáng xanh lục nhạt dần khi ngọn tay cầu chạm vào, để lộ dáng vẻ thật sự của nó.

Một hạt giống màu nâu chỉ bằng hạt đậu thoạt nhìn không khác gì hạt giống bình thường, nhưng trong mắt Tinh Linh nó lại tràn đầy sức sống, ngay cả những hạt giống ma pháp quý hiếm nhất trong rương kho báu cũng không thể so bì.

Dù còn chưa nảy mầm nhưng Tinh Linh vẫn mơ hồ cảm nhận được ý thức của nó, non nớt, mơ hồ và không thể giao tiếp, nhưng lại truyền ra một cảm xúc rõ rệt.

Nó đang cảm thấy uất ức như một đứa trẻ sơ sinh bị đánh thức mà òa khóc nức nở.

Thế nhưng khi được đặt trong lòng bàn tay Tinh Linh thì cảm giác uất ức ấy vơi đi không ít, thay vào đó là một dòng cảm xúc chan chứa thân thiết và lưu luyến dâng lên trong tim cậu.

Tinh Linh không kìm được nở nụ cười, khẽ chạm ngón tay vào hạt giống như đang dỗ dành một đứa bé, rồi lập tức nhận lại một phản hồi vui vẻ.

Đúng là một hạt giống hoạt bát vô cùng.

Mang theo nụ cười, Tinh Linh dự định sẽ cho hạt giống vào túi rồi ra ngoài tìm một cái chậu để gieo xuống, nghe nói hạt của Mẫu thụ Tinh linh phải nhờ lượng lớn nguyên tố Mộc mới có thể nảy mầm và phát triển, tuy hiện tại hoàn cảnh khắc nghiệt không tìm được nơi thích hợp, nhưng dùng ma lực của bản thân làm dưỡng chất hẳn cũng đủ giúp nó nảy mầm.

Hơn nữa, giờ hạt giống đã rời khỏi lớp nhựa cây bảo hộ, nếu để lâu e rằng sẽ mất đi sức sống, chi bằng gieo càng sớm càng tốt.

Nhưng ý nghĩ ấy vừa thoáng qua thì cậu đã cảm nhận được một sự chống cự, xen lẫn nỗi ấm ức.

Hạt giống không muốn vào trong túi, nó tỏ ra kháng cự dữ dội.

Cái ý thức nhỏ bé mang theo sự nũng nịu và đáng thương kia truyền đến khiến Tinh Linh chẳng nỡ làm ngơ, đành từ bỏ ý định.

Cậu cẩn thận nhét hạt giống vào ngăn túi ẩn trước ngực, quả nhiên hạt giống rất thích vị trí này. Cậu cảm nhận được dòng ma lực của mình đang theo làn da truyền vào hạt giống, còn nó thì phát ra luồng ý thức vui sướng như được cho ăn. May mắn là lượng tiêu hao ma lực cực nhỏ, hoàn toàn không vượt quá tốc độ khôi phục ma lực của Tinh Linh.

Liếc nhìn đôi khuyên tai phòng ngự đã vỡ nát trên bàn, Tinh Linh hoàn toàn không thể hiểu nổi cấu tạo của nó khẽ thở dài, cậu chỉ đành để việc này cho Lão vu yêu xử lý.

Cậu xoay người tìm bóng dáng của Thỏ.

【Phong Thố, chúng ta nên ra ngoài thôi.】

Thỏ vốn đang nghiên cứu cách Lão vu yêu biến mất. Trước đó, nó thấy Lão mở một cuộn quyển trục trên bàn rồi mới biến mất.

Trên bàn còn đặt nhiều cuộn giống hệt khiến thỏ tò mò nhảy lên, chỗ này ngó, chỗ kia xem.

Nghe Tinh Linh gọi, nó liền ngậm một cuộn trong miệng nhảy về phía cậu, đáp xuống một cách hoàn hảo vào vòng tay của Tinh Linh.

Cậu đã quá quen với trò này, tiện tay đón lấy.

Chính khoảnh khắc ấy, tai nạn xảy ra.

Miệng Thỏ nhỏ không ngậm nổi cả cuộn mà chỉ cắn được một đầu, khi nó nhảy lên liền kéo theo một đầu nhưng không giữ được đầu kia, thế là cuộn quyển trục bị mở bung.

Thỏ kéo quyển trục mở ra bay lên không trung, ngay lúc Thỏ rơi vào tay Tinh Linh thì một tiếng xé "xoẹt" vang lên.

Tinh Linh tận mắt chứng kiến cảnh tượng này thì trong lòng dấy lên dự cảm chẳng lành, quả nhiên quyển trục rách nát lập tức khởi động, ma pháp trận truyền tống tức thời xuất hiện từ quyển trục, bao phủ lấy cậu.

Một luồng sáng trắng lóe lên, rồi Tinh Linh biến mất khỏi phòng thí nghiệm.

Trong thư phòng hoàng cung từng thuộc về lão quốc vương nay đã có chủ nhân mới, Ma Vương đột nhiên cảm thấy tim mình nhói đau dường như có thứ gì đó vô cùng quan trọng biến mất.

Hắn lập tức nghĩ đến Tinh Linh, vội bỏ dở công việc lao ra tìm kiếm.

Hai hộ vệ được phái đi theo Tinh Linh vẫn đang đứng chờ gần đó, thấy Ma Vương đến hỏi liền bẩm báo Tinh Linh đã vào phòng thí nghiệm.

“Bao lâu rồi?” Ma Vương gặng hỏi.

Ma vật đáp: “Không lâu, chưa tới năm phút.”

Ma Vương nhíu mày thử cảm nhận dao động không gian, phòng thí nghiệm di động kia là đạo cụ ma pháp không gian cấp cao, nhưng với năng lực của Ma Vương thì dao động không gian không thể nào thoát khỏi cảm giác của hắn.

Hơn nữa, kể từ lần trước Tinh Linh lặng lẽ ở lại trong đó quá lâu nên Ma Vương đã ghi nhớ những dao động không gian thuộc về cậu.

Nhưng hiện tại hắn hoàn toàn không cảm nhận được bất kỳ dao động nào.

Không có ở đây!

Ma Vương mở rộng cảm giác của mình bao phủ toàn bộ hoàng cung, suýt khiến kết giới ảo thuật quanh cung điện vỡ tan.

Tất cả ma vật trong cung đều cảm thấy áp lực khủng khiếp, vội quỳ rạp xuống, vừa kính sợ sức mạnh của Bệ hạ, vừa bối rối không biết đã xảy ra chuyện gì mà khiến ngài phải thất thố như vậy.

Ngay cả khi đã mở rộng cảm giác nhưng hắn vẫn không tìm thấy chút tung tích nào của Tinh Linh.

Sắc mặt hắn tối sầm lại, đôi mắt gần như chuyển sang màu đen.

Hai hộ vệ quỳ rạp trước mặt hắn, không dám ngẩng đầu lên. Họ ở quá gần Bệ hạ, ma lực tỏa ra từ người hắn gần như khiến họ ngạt thở.

Hai ma vật cũng không ngu, chỉ cần nghĩ một chút liền hiểu ắt là Tinh Linh xảy ra chuyện nên Bệ hạ mới nổi giận đến thế.

Một kẻ vội vàng nói: “Ngài Lindon vừa mới từ trong đó đi ra, có lẽ biết được gì đó.”

Lời còn chưa dứt, các ma tướng cảm nhận được sự hiện diện bất thường của Ma Vương đã lập tức chạy tới.

“Bệ hạ, đã xảy ra chuyện gì?”

“Lục Duy đã biến mất.” Giọng Ma Vương nén giận nhưng vẫn run lên khe khẽ: “Lối vào không gian của cậu ấy vốn phải ở đây, nhưng giờ không còn nữa.”

Ánh mắt hắn rơi xuống Lão vu yêu, sức ép ma lực từ cơ thể hắn cũng lập tức ập tới, ngay lúc đó Lão vu yêu gần như cảm thấy khung xương làm từ vật liệu thượng phẩm của mình sẽ bị nghiền nát dưới ánh mắt của Bệ hạ.

Không cần Ma Vương tra hỏi, Lão vu yêu lập tức tiết lộ hết mọi chuyện trong phòng thí nghiệm.

Ma Vương im lặng, chỉ một hạt giống thôi sao lại khiến hắn không thể cảm nhận được vị trí của Tinh Linh?

(… Hạt giống: vô cớ bị oan.)

Nhiệm vụ cấp bách nhất vẫn là tìm lại Tinh Linh, trấn tĩnh lại đôi chút Ma Vương lập tức nhớ tới “Nụ hôn Jormangand” trên cổ tay cậu vốn có đặt định vị.

Hắn vội khởi động ma pháp truy tìm, nhưng tín hiệu trả về lại mơ hồ lạ thường như bị thứ gì đó cản trở, hắn chỉ mơ hồ nhận ra Tinh Linh hiện đang ở nơi rất xa, xa lắm.

“Đáng chết!” Vị Ma Vương vốn luôn lạnh lùng, cuối cùng cũng nổi giận đập mạnh lên cột đá trong hành lang.

Ầm một tiếng, bụi tung mù mịt, cả dãy hành lang sụp đổ thành đống phế tích trong sự im lặng của các ma vật.

Không ai dám lên tiếng, sợ chỉ sơ suất một lời sẽ bị cơn giận dữ của Ma Vương quét sạch về điểm phục sinh trong Ma Đài.

Chúng không muốn nếm trải nỗi đau đớn tột cùng của sự hồi sinh đâu.

【Rael?】

Một giọng nói đột nhiên vang lên trong đầu,

Ma Vương đang nổi giận sững người, áp lực quanh thân cũng tan biến.

Giọng nói trong đầu hắn tiếp tục, vì không nhận được hồi đáp.

【Nghe thấy không, Rael? Lạ thật, rõ ràng phải nghe được mà…】

Rốt cuộc Ma Vương cũng trả lời.

【Lục Duy?】

【Là em đây! Cuối cùng ngài cũng trả lời! em còn tưởng không liên lạc được nữa chứ.】

Các ma tướng kín đáo quan sát, thấy thần sắc Bệ hạ dịu đi nhiều, đoán chắc là đã kết nối được với Tinh Linh.

【Em ở đâu?】

【Em cũng không rõ, nếu nói thì… có lẽ là trong một khu rừng.】

Nhìn quanh rừng cây rậm rạp che kín trời đất, Tinh Linh thấy hơi nhức đầu.

Ngay khi thấy ma trận trên quyển trục thì cậu đã biết không ổn rồi.

Thứ Thỏ ngậm đương nhiên là quyển trục truyền tống, loại này vốn đơn giản dễ dùng, chỉ cần mở ra là có thể kích hoạt, thế nên động tác bất cẩn của Thỏ đã khiến nó khởi động ngay.

Nhưng không ngờ là cuộn này lại khác với cái mà Lão vu yêu dùng, cuộn của Thỏ là truyền tống ngẫu nhiên chưa định vị, đúng như tên gọi, nơi đến hoàn toàn ngẫu nhiên, không chút quy luật nào, hoàn toàn dựa vào may mắn.

Vốn cuộn này chỉ dành cho một người, nhưng do bị một ma thú khởi động, mà ma thú lại đang trong lòng Tinh Linh nên quyển trục tự nhận định Tinh Linh là người sử dụng, còn con thỏ chỉ là “vật kèm theo”.

Thế là Thỏ gây họa khiến Tinh Linh cũng bị liên lụy theo, cả hai trong chớp mắt đã bị đưa đến nơi xa lạ.

Khi thấy khung cảnh biến thành rừng rậm thì cậu liền hiểu chắc chắn rằng đây không còn là đại lục Toph nữa, vì đại lục đó làm gì có chốn xanh tươi thế này.

Phát giác được bất thường Tinh Linh lập tức liên lạc với Ma Vương, bằng không nếu để hắn phát hiện cậu mất tích thì ai biết được người yêu của mình sẽ làm đến mức nào?

Có khi thật sự phá sập cả hoàng cung để tìm cậu.

Quả nhiên, dự đoán của cậu là đúng. Nếu chậm một chút nữa thì Ma Vương hẳn đã dỡ cung điện thật rồi.

May mà với thân phận đặc biệt trong 《DW》, Tinh Linh có thể dùng hệ thống chat riêng như người chơi. Khoảng cách giữa hai đại lục cũng không ngăn được chức năng này nếu không cậu thực sự chẳng biết phải làm sao để liên lạc nữa.

【Rừng ư? Ở Proda sao?】

【Không, em nghĩ là quê của Thỏ hoặc Thằn lằn lớn, cũng có thể là một đại lục khác.】

【Một đại lục khác? Sao lại bị đưa đi xa như vậy?】

【Em chẳng may động phải một quyển trục truyền tống ngẫu nhiên trên bàn nên bị dịch chuyển đến đây.】

Tinh Linh lưỡng lự một chút cuối cùng vẫn giấu nhẹm sự thật, cậu lo nếu Ma Vương biết rõ thì Thỏ sẽ bị giết ngay nên chỉ đành che đậy.

Mình dịch đoạn này sang tiếng Việt mượt mà như sau nhé:

Ở một đại lục xa xôi khác, Ma Vương lại cau mày lạnh mặt: 【Bên đó có nguy hiểm không?】

Tinh Linh nghe ra giọng hắn không vui, vội vàng trấn an: 【Sao có thể chứ, đây là rừng, là địa bàn của em mà.】

【Em có thể quay về không?】

【E rằng không được.】 Tinh Linh thở dài: 【Em vừa thử rồi, quyển trục dịch chuyển định vị không thể dùng được, hoặc là khoảng cách quá xa hoặc là bị cái gì đó gây nhiễu. Chỉ còn cuộn dịch chuyển ngẫu nhiên nhưng em không dám dùng.】

Quyển trục dịch chuyển định vị kèm tọa độ dĩ nhiên rất tiện, nhưng cũng có giới hạn về khoảng cách. Từ Ma Đài đến Adadara thì còn được nhưng để vượt qua cả đại dương đến một đại lục khác thì hoàn toàn bất khả thi.

Còn cuộn dịch chuyển ngẫu nhiên thì không bị giới hạn khoảng cách, dùng nó có thể bị ném đến bất kỳ góc nào trên thế giới, xui xẻo thì rơi thẳng vào miệng núi lửa cũng chẳng phải chuyện chưa từng xảy ra, Tinh Linh lần này được rơi vào rừng đã là may mắn lắm rồi nên cậu không dám cược thêm lần nữa.

Bên Ma Vương có lẽ còn đang bàn bạc chuyện gì đó với đám ma vật, một lát sau mới hỏi: 【Em có tọa độ không?】

【Không có, em đâu biết tính mấy thứ đó đâu.】 Tinh Linh bất đắc dĩ: 【Ngài nghĩ cách khác đến đón em đi.】

【Hãy tự chăm sóc mình, ta sẽ nhanh chóng đến đón em.】

【Vâng.】 Tinh Linh mỉm cười: 【Em biết ngài chẳng nỡ rời xa em đâu. Em sẽ liên lạc với ngài mỗi ngày.】

Trước Tiếp