Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Rượu uống hôm qua, người tỉnh hôm nay.
Tiếng chuông "Tuổi thơ vàng" réo rắt bên giường báo hiệu giờ đi cày đã đến, Bùi Kha tỉnh dậy ngồi trên giường mà lòng đau như cắt, nhớ lại những hành động điên rồ của mình sau khi say rượu hôm qua, cảm giác não mình ngập nước như trời nồm vậy.
Mất hết mặt mũi trước đồng nghiệp, hủy hoại danh dự trước sếp. Chẳng lẽ chức danh sếp Bùi chỉ là tấm thẻ trải nghiệm một ngày thôi sao?
Bùi Kha đau khổ tắt báo thức, nằm vật ra giường cân nhắc khả năng xin nghỉ việc, thì bất ngờ chạm mặt một con chó đang nằm bên giường.
Bùi Kha: ...
Đôi mắt đen láy, đôi tai to, khuôn mặt lốm đốm, nhìn cái biết ngay là dòng dõi quý tộc chó ta lai chính hiệu.
Bùi Kha nhìn con chó hai giây, tự an ủi hôm qua cũng không đến nỗi mất trắng, ít nhất còn nhặt được con chó.
Con chó mực hoa nhìn thấy Bùi Kha xoa đầu mình, đuôi ngoáy tít mù, hai chân trước chồm lên giường hóa thân thành "l**m cẩu" (simp) l**m tay anh lia lịa.
"Thôi! Thôi! Đừng l**m nữa!"
Bùi Kha quát, nhưng tiếc là chó không hiểu tiếng người, tưởng anh khen ngợi nên l**m càng hăng, thậm chí còn định nhảy lên giường l**m mặt anh.
Đúng lúc này, anh hùng xuất hiện.
Thành Việt Long một tay xách gáy con chó lôi đi, một tay đưa cốc nước ép táo cho Bùi Kha: "Uống chút nước táo cho đỡ đau đầu đi anh."
Bùi Kha cầm cốc uống cạn một hơi, cảm ơn Thành Việt Long.
"Không có gì." Thành Việt Long đáp.
Rõ ràng là cậu vừa đi tập thể dục buổi sáng về, vừa tắm xong tóc vẫn còn ướt, những giọt nước nhỏ xuống áo phông xám tạo thành những vệt loang lổ đậm nhạt.
Em Long ướt át quay người đặt cốc rỗng lên tủ, cặp mông cong vểnh hiện ra trước mắt, hình ảnh ba cái vỗ mông chấn động tối qua lập tức ùa về trong đầu Bùi Kha.
Lại muốn ch.ết rồi!
Bùi Kha nhìn tay mình muốn gào thét, nhưng nhớ ra mình từng "chiu mi" với Thành Việt Long rồi, vỗ mông hình như cũng chẳng là gì.
"Sao thế?" Thành Việt Long thấy Bùi Kha nhăn nhó đau khổ vội hỏi: "Đau đầu lắm à anh?"
Bùi Kha lắc đầu rồi lại gật đầu như máy bị lag, lắc mấy cái thấy đau hơn liền ôm đầu hỏi: "Tối qua bọn má Triệu về luôn rồi à?"
Thành Việt Long ngập ngừng: "Tối qua anh Triệu bị xe cấp cứu 120 chở đi bệnh viện rồi."
"Cái gì!" Bùi Kha kinh hoàng đờ người ra hai giây, rồi run run hỏi: "Là tôi đánh nó à?"
Trong cơn mê man, hình như anh có nhìn thấy một cái đầu lợn, chẳng lẽ đó là tác phẩm của mình?
"Không phải không phải, anh Triệu bị dị ứng xoài thôi." Thành Việt Long vội an ủi, "Anh Khúc và anh Đại Nam đến xem rồi, giờ không sao rồi."
Bùi Kha thở phào nhẹ nhõm, lẩm bẩm: "Thế thì tốt."
May mà mình không trở thành tội đồ làm hại anh em.
"Thế hôm nay anh Bùi còn đi làm không?" Thành Việt Long hỏi.
Bùi Kha gật đầu: "Đương nhiên là đi."
Nếu vì uống say hôm trước mà xin nghỉ thì thành trò cười cho cả công ty mất. Hơn nữa, "tân quan thượng nhậm tam bả hỏa" (quan mới nhận chức có ba đống lửa - ý nói nhiệt huyết ban đầu), mình mới nhậm chức chưa được ba ngày, nhất định phải đi!
Lại còn phải xuất hiện với hình tượng hoàn hảo nhất!
Thành Việt Long ôm con chó trong lòng hỏi: "Thế con này tính sao? Anh định nuôi nó à?"
Bùi Kha nhìn con chó im lặng, trong phòng chỉ còn tiếng ư ử nũng nịu của con chó muốn l**m Bùi Kha mà không được.
Cảm thấy mu bàn tay mình bị l**m vài cái, Thành Việt Long giơ con chó lên nhìn nó một lúc rồi chậm rãi nói: "Tuy không phải chó tây, nhưng cũng đáng yêu phết."
Hơn nữa có con chó do mình và Bùi Kha cùng chăm sóc, Thành Việt Long cảm thấy mình cũng giống như Triệu Đỉnh Thiên và Khúc Hầu, có mối quan hệ đặc biệt với Bùi Kha.
Quan trọng nhất là nể mặt đứa con này, địa vị của mình trong lòng Bùi Kha cũng sẽ tăng lên.
Thấy Bùi Kha không nói gì, Thành Việt Long đệm thêm: "Với lại trời lạnh thế này, vứt nó ra ngoài chắc chắn không sống nổi. Kể cả tìm người nhận nuôi thì chưa chắc đã gặp người tốt."
Bùi Kha cau mày: "Nhưng tôi chưa nuôi chó bao giờ."
Kinh nghiệm nuôi thú cưng duy nhất của anh là hồi bé góp vốn với Bùi Nam nuôi một con rùa, kết quả rùa vượt ngục mất tích, đến năm hai đại học chuyển nhà cũng không tìm thấy nó bò đi đâu.
Có khi đã sang Tây Thiên thỉnh kinh rồi cũng nên.
"Nghe bảo chó đến nhà thì sang." Thành Việt Long tung đòn sát thủ cuối cùng, "Anh Bùi, điềm lành đấy."
Bùi Kha rung rinh, nhìn vào đôi mắt ướt át của con chó mực hoa, cuối cùng gật đầu: "Nuôi! Tôi mang nó về thì phải cho nó một mái nhà!"
Thành Việt Long chỉ mong Bùi Kha cũng cho mình một mái nhà, nhưng ngoài mặt vẫn cười nói: "Thế mình đặt tên cho nó đi."
Đứa con đầu lòng của mình và Bùi Kha, nhất định phải có cái tên thật kêu!
Đang định bảo tên Bùi Ái Long cũng được đấy, thì Bùi Kha đã đón lấy con chó giơ lên tuyên bố: "Tôi nghĩ ra tên cho nó rồi, lông nó màu đen trắng xám, gọi là Đen Trắng Xám đi."
Thành Việt Long: ...
"Thấy thế nào? Hình tượng không?" Bùi Kha hỏi.
Thành Việt Long miễn cưỡng gật đầu cười gượng: "Hình tượng thật, nghe tên như thấy chó, quá hình tượng."
Bé Đen Trắng Xám mới ra lò theo bố mới ra khỏi nhà, nhưng bố đi làm còn nó đi bệnh viện thú y. Bùi Kha trịnh trọng giao Hắc Bạch Khôi cho bác sĩ, bảo tối sẽ đến đón.
"Nó là chó hoang, phiền bác sĩ kiểm tra kỹ, tắm rửa tiêm phòng giúp." Thành Việt Long dặn dò thêm vài câu, còn kết bạn WeChat với bác sĩ rồi mới quay lại xe.
Chiếc Jetta đen hòa vào dòng xe, Bùi Kha giảm tốc độ nói: "Tối tan làm tôi qua viện thăm má Triệu."
"Tôi đi cùng anh." Thành Việt Long nói.
Bùi Kha gật đầu, im lặng một lúc lâu, muốn nói lại thôi mấy lần, cuối cùng vẫn mở lời: "Tối qua tôi uống say quá, xin lỗi nhé, tiền thuê nhà quý sau cậu chỉ cần đóng một tháng thôi."
Thành Việt Long quay sang nhìn anh: "Anh Bùi đang dùng tiền mua chuộc tôi đấy à?"
"Đương nhiên là không, tôi chỉ muốn bù đắp cho cậu thôi." Bùi Kha mím môi, "Từ hôm nay tôi sẽ không uống rượu nữa, kể cả đi tiếp khách cũng không uống."
Thành Việt Long: "Không uống rượu đương nhiên là tốt, nhưng chỉ miễn hai tháng tiền nhà thôi à?"
Thôi à? Cái gì gọi là thôi à!
Bùi Kha nhướng mày: "Thế tôi tặng luôn cái nhà cho cậu nhé?"
Thành Việt Long: ...
"Tôi lấy nhà anh làm gì?" Thành Việt Long nghĩ thầm ông đây cần tình yêu của anh cơ! Nhưng lời yêu khó nói, em Long mệt mỏi đáp: "Ý tôi là, không cần miễn tiền nhà đâu."
Bùi Kha kiên quyết đòi miễn, dù sao cũng là do mình làm gương xấu: "Cậu còn muốn ăn gì nữa không? Cuối tuần tôi mời cậu đi ăn hải sản nhé?"
"Không cần, tôi có giận đâu." Thành Việt Long nhìn sườn mặt Bùi Kha, cuối cùng không nhịn được nói: "Kể cả bây giờ anh vỗ mông tôi thêm hai cái nữa tôi cũng sẵn lòng."
Nhưng chưa nói hết câu, Bùi Kha đột nhiên phanh gấp suýt húc vào xe đằng trước.
Anh hạ kính xe thò đầu ra chửi đổng lên: "Ngu không biết lái xe thì đừng lái! Bị điên à!"
Chửi xong Bùi Kha thấy đỡ hoảng hơn vì câu nói của Thành Việt Long, đóng cửa sổ tiếp tục lái xe giả ngu: "Sợ ch.ết khiếp, suýt thì tai nạn rồi, à mà cậu vừa nói gì cơ?"
Thành Việt Long nhìn chằm chằm anh vài giây, rồi quay đi nhìn thẳng phía trước, đờ đẫn nói: "Không có gì, chỉ là muốn hủy diệt thế giới thôi."
Bùi Kha: "Nếu tôi có bản lĩnh đấy thì ngày tận thế đã đến ngay ngày đầu tiên tôi đi làm rồi."
Suốt quãng đường còn lại hai người theo đuổi suy nghĩ riêng không ai nói gì, không gian yên tĩnh trong xe Jetta tràn ngập sự bồn chồn, cứ thế im lặng đến tận hầm để xe tòa nhà Funny.
Bùi Kha khóa xe xong tưởng lại thoát được một kiếp, quay người lại thấy Thành Việt Long đang đứng lù lù trước mặt.
Giây phút này, Thành Việt Long ra tay nhanh như chớp.
Giây tiếp theo, Bùi Kha cảm thấy mông mình bị vỗ ba cái rồi bóp hai cái, chưa kịp hoàn hồn thì Thành Việt Long đã bế bổng anh lên —
Vút, bay lên cao.
Bế Bùi Kha xoay vài vòng trên không rồi Thành Việt Long thả anh xuống, mặt lạnh tanh gật đầu: "Thế là hòa nhé, tôi đi làm đây."
Nhân lúc Bùi Kha chưa kịp phản ứng, Thành Việt Long quay người bước đi dứt khoát, tưởng mình ngầu lắm cho đến khi chạm mắt với em Hổ đang đỗ con xe máy điện ngàn đô trong góc.
Thành Việt Long: ...
Em Hổ: ...
Biểu cảm của em Hổ chuyển từ đờ đẫn sang kinh ngạc rồi đến kinh hoàng, nhận ra mình vừa chứng kiến chuyện động trời, cậu chàng quay đầu bỏ chạy.
Thành Việt Long tăng tốc đuổi theo, hai người diễn màn rượt đuổi sinh tử rồi biến mất hút trong hầm để xe.
Còn Bùi Kha như hồn ma bóng quế chen vào thang máy lên văn phòng, ngồi thẫn thờ trong phòng làm việc riêng, đến Ngôn Kiều, Tăng Thiện Mỹ và Lữ Mại vào lúc nào cũng không biết.
"Sao thế này?" Ngôn Kiều khua tay trước mặt Bùi Kha, "Vẫn chưa tỉnh rượu à?"
Bùi Kha chớp mắt tỉnh táo lại, nhìn ba người trước mặt hỏi: "Sao thế? Ba đứa tìm anh có việc gì?"
Lữ Mại lo lắng nhìn anh: "Sếp Bùi không sao chứ?"
"Tôi không sao tôi rất ổn, I am fine, and you?" Bùi Kha hỏi.
Tăng Thiện Mỹ thở phào: "Không sao là tốt rồi."
Bùi Kha bảo ba người ngồi xuống: "Anh cũng đang có chuyện muốn hỏi mọi người, tối qua rốt cuộc anh đã làm những gì? Cần mọi người miêu tả chi tiết để lấp đầy khoảng trống ký ức của anh."
Ba người nhìn nhau ấp úng không ai dám nói, thấy thế Bùi Kha đập bàn: "Mọi người cứ mạnh dạn nói, anh tuyệt đối không giận cá chém thớt ai cả."
Tăng Thiện Mỹ hạ giọng hỏi: "Sếp Bùi, sếp muốn biết thật sao?"
"Muốn." Bùi Kha gật đầu nghiêm túc.
Sử quan* Tăng Thiện Mỹ lấy điện thoại ra: "Vậy mời anh xem VCR."
*Viên quan phụ trách việc chép sử thời phong kiến.
Góc quay rung lắc và kỳ quái chứng tỏ video được quay lén, Bùi Kha nhìn mình đang đọ rượu với Hứa Đại Thông Minh, kẻ thù không đội trời chung bên phòng Kinh doanh, nghiêm túc hỏi: "Anh uống nhiều thế này á?"
Lữ Mại gật đầu: "Vâng anh, anh còn bảo ghi nợ tiền rượu vào sổ sếp Hứa nữa."
Bùi Kha cau mày xem tiếp, đến đoạn sức hút Beta tỏa sáng, thấy mình say khướt khoác vai Jerry bảo Tam A Ca (nhân vật trong Chân Hoàn Truyện) lại cao lên rồi, anh bịt miệng ngay tắp lự.
Xem hết video, Bùi Kha nói được làm được, thật sự không giận, vì anh đã mất hết sức sống rồi.
Đã thế Tăng Thiện Mỹ còn hỏi: "Sếp Bùi, sếp có hài lòng với những gì mình thấy không?"
"Hài lòng, quá hài lòng luôn." Bùi Kha từ từ quay sang nhìn cô, vỗ vai cánh tay đắc lực trước mặt: "Đây là di tác vĩ đại nhất của tôi."
Tăng Thiện Mỹ đang định an ủi đây là bí mật không truyền ra ngoài của phòng Tài chính thì cửa văn phòng bị gõ.
Thư ký của Thang Kiệt Thuỵ nhìn Bùi Kha mỉm cười: "Sếp Bùi, sếp Thang tìm anh có việc."
—
Lời tác giả:
Thành Việt Long: Tôi cũng không muốn diễn nữa! Bóp!
Bùi Kha: Từ hôm nay tôi là đại sứ cai rượu!