Sổ Tay Sinh Hoạt Của Beta Viêm Mũi

Chương 61: Sự quan tâm của sếp Thang

Trước Tiếp

Trước đây Thang Kiệt Thuỵ một năm đến công ty chẳng được mấy lần, nay lại xuất hiện liên tục như cơm bữa, nhất là tìm đến tận cửa vào lúc này, Bùi Kha cảm thấy như Diêm Vương đang gõ cửa đòi mạng.

Ngoài mặt mỉm cười nói "được" với thư ký, nhưng vừa quay lại anh đã hỏi ngay ba "quân sư quạt mo" của mình: "Hôm qua anh có nói gì quá đáng với sếp Thang không?"

Đặc biệt là có nhắc đến miếng lót giày pha lê trước mặt đồng nghiệp không.

"Anh gọi ảnh là Tam A Ca mấy lần liền." Ngôn Kiều cố nhớ lại, "Còn khoác vai sếp Thang bảo là bạn già, sớm muộn gì cũng thành người một nhà."

Bùi Kha: ...

Bùi Kha: "Sao lúc đấy mấy đứa không cản anh lại?"

"Cản rồi anh ơi." Lữ Mại nghiêm túc, "Nhưng vô dụng, lúc đấy anh còn khỏe hơn lợn bị chọc tiết, bọn em bó tay."

Thấy mặt Bùi Kha đen như đít nồi, Tăng Thiện Mỹ vội an ủi: "Sếp Thang không phải người nhỏ nhen đâu, chắc là chuyện công việc thôi, không vì chuyện tối qua mà làm khó anh đâu."

Bùi Kha thở dài ngồi phịch xuống ghế: "Binh đến tướng chặn, nước đến đất ngăn, để ông đây đi xem sao đã."

Nhưng trước khi đến văn phòng Thang Kiệt Thuỵ, anh tạt vào nhà vệ sinh, ngồi trên bồn cầu diễn tập lại mọi tình huống có thể xảy ra trong đầu rồi mới xả nước, dũng cảm ra trận.

Gõ cửa nghe tiếng mời vào, Bùi Kha đẩy cửa bước vào thấy Thang Kiệt Thuỵ đang xem tài liệu.

Anh nở nụ cười cảnh giác: "Sếp Thang, thư ký bảo sếp tìm tôi."

"À đúng rồi, bên Kỹ thuật vừa nộp đơn xin cấp bằng sáng chế mới, cậu nhớ cộng tiền thưởng sáng chế vào KPI quý này cho họ nhé." Thang Kiệt Thuỵ vừa nói vừa đưa tài liệu cho Bùi Kha, vào thẳng vấn đề dự án mới năm nay và công tác tuyển dụng mùa xuân.

Trao đổi vài câu, thấy Thang Kiệt Thuỵ chỉ bàn công việc không có ý định hỏi tội, Bùi Kha mới thở phào nhẹ nhõm.

Tăng Thiện Mỹ nói đúng, Thang Kiệt Thuỵ đúng là lãnh đạo tốt.

Anh cũng nhanh chóng nhập tâm vào công việc, báo cáo nghiêm túc: "Vì hôm qua mới bắt đầu đi làm lại nên ngân sách dự án mới và tuyển dụng mùa xuân tí nữa tôi sẽ họp bàn giao. Sếp yên tâm, tôi sẽ tranh thủ thời gian. Nhưng cụ thể tuyển dụng mùa xuân tôi còn phải làm việc lại với chị Vương, chốt danh sách các trường đại học trong thành phố sẽ đến tuyên truyền đã."

"Thành phố có mấy trường đấy thôi, danh sách chắc cũng như mọi năm." Thang Kiệt Thuỵ lòng vòng mãi cuối cùng cũng vào trọng điểm, im lặng vài giây rồi hạ quyết tâm nhắc đến người đó: "Tôi nhớ Triệu Đỉnh Thiên là giảng viên trường Mỹ thuật."

"Đúng vậy." Bùi Kha vẫn giữ vẻ mặt "chỉ quan tâm công việc": "Năm nào công ty mình cũng đặt gian hàng tuyển dụng ở trường Mỹ thuật, nhưng vì tuyển ít người nên không tổ chức buổi tuyên truyền riêng."

Thang Kiệt Thuỵ gật đầu lẩm bẩm: "Thế à."

Thấy sếp lại nhắc đến má Triệu, Bùi Kha cố nhớ lại xem tối qua hai người gặp nhau có nói gì không, nhưng ký ức chỉ là một màn sương mờ ảo.

Bùi Kha định hỏi thăm vài câu thì Thang Kiệt Thuỵ đã hỏi trước: "Tết nhất xảy ra chuyện gì thế? Sao mặt cậu ta bị biến dạng vậy?"

Nhớ lại khuôn mặt biến dạng đó, Thang Kiệt Thuỵ sốt ruột: "Có phải cậu ta đốt pháo lậu bị nổ vào mặt không? Hay là bị ai đánh? Nếu không nhìn thấy cái quần thụng rách đũng kia thì hôm qua tôi cũng chẳng nhận ra cậu ta."

Bùi Kha: ...

Mắt tinh thật! Nhận ra cả cái quần xấu đau xấu đớn của má Triệu!

Bùi Kha phải đánh giá lại mức độ tình cảm giữa má Triệu và Thang Kiệt Thuỵ, tâm trạng phức tạp giải thích: "Má Triệu không bị pháo nổ cũng không bị ai đánh, chỉ là ăn xoài bị dị ứng thôi."

Thang Kiệt Thuỵ: ...

"Hơn nữa tối qua đã bị xe 120 chở đi cấp cứu rồi, giờ không sao nữa." Bùi Kha quan sát biểu cảm của sếp, bắt đầu "đẩy thuyền" cho bạn: "Tan làm tôi định qua thăm nó, sếp Thang có đi không?"

"Không đi." Thang Kiệt Thuỵ từ chối ngay tắp lự, nhưng thấy mình phũ quá không nể mặt Bùi Kha, lại cười cười chữa cháy: "Không thân lắm, thôi không đi."

Đánh dấu tạm thời rồi mà gọi là không thân, thế nào mới gọi là thân đây?

Bùi Kha lại một lần nữa bị quan hệ AO cởi mở thời nay làm cho chấn động, nhưng vẫn gật đầu phụ họa: "Sếp nói phải, là tôi hấp tấp quá."

Thang Kiệt Thuỵ nghĩ ngợi một lúc, vẫn không nhịn được hỏi: "Trước đây cậu ta không biết mình dị ứng xoài à?"

"Biết chứ, cậu ấy cố tình ăn xoài để t.ự t.ử đấy." Bùi Kha nhìn Thang Kiệt Thuỵ nghiêm túc, "Để phản đối mẹ cậu ấy."

Thang Kiệt Thuỵ cau mày, nhớ ngay đến bà dì nhìn qua đã biết không phải dạng vừa, ngập ngừng: "Sao lại phản đối? Mâu thuẫn gia đình à?"

Bùi Kha lắc đầu: "Cái này tôi chịu, hình như là mẹ cậu ấy phản bội cậu ấy, làm cậu ấy mất niềm tin vào cuộc sống."

Thang Kiệt Thuỵ: "Nghe có vẻ nghiêm trọng."

"Chắc chắn rồi." Bùi Kha tiếp tục tiếp sức cho hạnh phúc của Triệu Đỉnh Thiên, "Đến mức mặt sưng vù như đầu lợn cơ mà."

Thấy Thang Kiệt Thuỵ im lặng suy tư, Bùi Kha biết mình đã đạt được mục đích, bèn xin phép ra về làm việc.

Về đến văn phòng riêng, nhân viên phòng Tài chính đồng loạt nhìn anh chăm chú, Ngôn Kiều đứng dậy hỏi: "Cần em dọn đồ giúp anh không?"

Bùi Kha quay sang: "Khai thật đi, có phải em cũng đi lễ Long Hòa Cung không?"

"Đi rồi." Ngôn Kiều gật đầu.

Cô không những đi mà còn thắp nén hương to đùng, không ngờ Bồ Tát nhận đơn nhanh thế, tiễn xong Bành Lợi Một giờ tiễn nốt Bùi Kha, thiên hạ này cuối cùng cũng về tay họ Ngôn!

Ngôn Kiều cố nặn ra hai giọt nước mắt cá sấu: "Sếp Bùi, bọn em sẽ nhớ anh lắm."

"Thôi diễn sâu vừa thôi, anh đây chưa bị đuổi đâu nhé." Bùi Kha cười khẩy, "Mấy đứa tưởng sếp Thang cũng hẹp hòi như anh chắc, nhầm to rồi."

Người ta tuy chiều cao vật lý khiêm tốn, nhưng đạo đức thì cao vời vợi!

Tăng Thiện Mỹ ho khan một tiếng: "Sếp Bùi, anh cũng không cần tự dìm hàng mình thế đâu."

"Sếp Thang gọi anh vào chỉ bàn công việc thôi, không dính tí tình cảm cá nhân nào." Bùi Kha xem giờ, "Đúng giờ rồi, mọi người vào phòng họp đi."

Phân công công việc xong xuôi, Bùi Kha giao nhiệm vụ bằng sáng chế bên Kỹ thuật cho Ngôn Kiều, dặn cô thời gian gấp rút, cần tăng ca thì cứ tăng ca.

Ngôn Kiều lườm: "Anh đang lấy việc công trả thù riêng."

"Không phục thì đi mà kiện Bồ Tát." Bùi Kha bảo cửa chùa luôn rộng mở chào đón em.

Giao việc xong Bùi Kha quay về văn phòng. Không gian yên tĩnh bốn bề vắng lặng khiến anh nhớ lại trạng thái tinh thần lúc sáng sớm, ngồi trên ghế mà cái mông cứ nhưng nhức.

Cứ như tay Thành Việt Long vẫn đang áp vào đó.

Càng ngồi càng khó chịu, Bùi Kha kéo ghế ra đứng tấn trước bàn làm việc vừa luyện chân vừa check mail. Trước mắt là chữ nghĩa chi chít, trong đầu là cảnh trời đất quay cuồng khi Thành Việt Long bế bổng mình lên.

Không thể nào tập trung nổi!

Cái tên này rốt cuộc muốn làm gì? Tuy bị viêm mũi nhưng Bùi Kha cũng biết xung quanh Beta lắm thị phi, chuyện tốt không ra khỏi cửa chuyện xấu đồn ngàn dặm, vừa nãy ôm ấp nhau dưới hầm để xe nhỡ bị đồng nghiệp nhìn thấy thì sao?

Trưởng phòng Tài chính yêu đương cuồng nhiệt với bảo vệ tòa nhà chắc chắn sẽ là tin hot nhất đầu năm của tòa nhà Funny!

Muốn làm gì thì về nhà đóng cửa bảo nhau không được à? Ở nhà thì chỉ biết cắm đầu vào máy tập, chán ch.ết!

Tuy giận nhưng Bùi Kha không quên là do mình say rượu nên sự việc mới ra nông nỗi này, anh nhắm mắt lại tự nhủ phải tĩnh tâm, bắt đầu tập Bát Đoạn Cẩm*.

*Bát Đoạn Cẩm là bài tập khí công dưỡng sinh mang lại nhiều lợi ích cho sức khỏe.

Chị Vương đẩy cửa vào định bàn chuyện tuyển dụng mùa xuân với Bùi Kha, thấy anh đang đứng tấn tay múa may quay cuồng trong văn phòng, giật mình lùi ra rồi lại bước vào.

Xác nhận lại lần nữa mình đang vào văn phòng trưởng phòng Tài chính chứ không phải đại hội võ lâm, chị Vương mới lên tiếng: "Tuy Trung Hoa có thần công, nhưng cậu cũng không cần luyện công ngay trong giờ làm việc chứ."

"Không phải, dạo này bệnh trĩ tái phát, em đang tập cơ sàn chậu (kegel)." Bùi Kha nói dối không chớp mắt, kéo ghế ngồi xuống: "Chị tìm em có việc gì?"

Chị Vương đi thẳng vào vấn đề tuyển dụng mùa xuân, chốt xong các trường sẽ đến: "Báo giá quảng cáo tuyển dụng xã hội chị cũng trình lên rồi, lãnh đạo duyệt xong cậu xử lý nhanh giúp chị nhé."

Bùi Kha đáp lại một tiếng: "Duyệt xong chị nhắn trên DingTalk em làm ngay."

"À, vừa nãy sếp Thang bảo đợt tuyển dụng tại trường các trưởng phòng cũng phải đi, chị báo trước cho cậu biết, chị sẽ cố gắng xếp lịch vào ngày thường, tránh cuối tuần."

Bùi Kha cười cảm ơn: "Thế phiền chị Vương quá."

Chị Vương bảo chuyện nhỏ đừng khách sáo, rồi đầy ẩn ý nói: "Nghe bảo tối qua cậu chuốc say Hứa Đại Thông Minh à, làm tốt lắm."

Năm kia tiệc tất niên Hứa Đại Thông Minh lỡ tay chuốc say chị Vương, làm chị Vương suýt khỏa thân chạy quanh sảnh khách sạn, cuối cùng người đẹp Dương phải tiêm cho mũi thuốc an thần chị mới yên.

Sau vụ đó dù Hứa Đại Thông Minh đã xin lỗi, nhưng tên ông ta đã nằm trong sổ đen của chị Vương.

Bùi Kha hiểu ý ngay, hạ giọng: "Hôm qua em cũng say quá, nghe bảo sau đó lão Hứa chui xuống gầm bàn, cuối cùng nhân viên phải đưa về."

"Hôm nay ổng xin nghỉ không đi làm." Chị Vương hài lòng.

Vỗ vai Bùi Kha khen ngợi anh có tương lai rồi chị Vương mới thong thả rời đi, để lại Bùi Kha ngồi trong văn phòng thở dài, gửi tin nhắn hỏi thăm Hứa Đại Thông Minh.

Ăn trưa xong, vật vã mãi mới đến giờ tan làm, Bùi Kha xách túi phi xuống lầu tìm Thành Việt Long, ai dè tên nhóc này nhắn tin bảo đi xem mặt bằng với em Hổ, đã chuồn mất rồi.

Bùi Kha nhìn điện thoại cười lạnh, đắc tội với trụ trì mà còn đòi chạy, chạy trời không khỏi nắng.

Gọi điện xác nhận má Triệu vẫn ở bệnh viện, Bùi Kha quyết định qua thăm chiến hữu trước, báo tin vui Jerry vẫn quan tâm Tom cho má Triệu phấn chấn tinh thần.

Nhưng trong phòng bệnh, má Triệu vừa nghe điện thoại xong quay sang nhìn Bùi Nam và Khúc Hầu đang ngồi bên giường: "Kha nó đến thăm tao rồi, hai người lui xuống đi."

Lời tác giả:

Thang Kiệt Thuỵ: Chúng ta là người lạ quen thuộc nhất.

Trước Tiếp