Sổ Tay Sinh Hoạt Của Beta Viêm Mũi

Chương 59: Đêm say của Bùi Kha

Trước Tiếp

Nếu chỉ có hai người ở nhà, Thành Việt Long chắc chắn sẽ nhân cơ hội này hỏi Bùi Kha xem mông mình có cong không. Nhưng giờ đang ơ nơi công cộng, bao nhiêu con mắt đổ dồn vào, thì mông hổ sờ không được, mông rồng con cũng thế thôi!

Hơ nữa, hai người bạn đời của Bùi Kha cộng thêm ông anh ruột kiêm "bé ba" Bùi Nam đều đang ở ngay sau lưng. Để không bại lộ thân phận, Thành Việt Long giả vờ bực bội nắm lấy tay Bùi Kha.

Bùi Nam thấy tình hình không ổn định lên tiếng bảo cậu em bình tĩnh đừng chấp kẻ say, ai ngờ Bùi Kha trong cơn say lại bộc phát sức mạnh tiềm tàng, đổi khách thành chủ, nắm chặt cổ tay Thành Việt Long giơ cao lên hô lớn: "Chúng ta là nhà vô địch!"

Thành Việt Long: ...

Em Hổ vừa xuống xe chạy tới, ngơ ngác hỏi: "Anh Long, có chuyện gì thế? Anh Bùi đang làm cái trò gì vậy?"

Ba người đàn ông một vở kịch, giờ đã thành chương trình "Phi Thường 6+1" (ý nói đông vui hỗn loạn) rồi. Nhận ra không thể để thằng em làm mất mặt thêm nữa, Bùi Nam quyết định rút lui, anh ta vội xin lỗi: "Ngại quá, để tôi đưa Bùi Kha về nhà ngay."

Thang Kiệt Thuỵ gật đầu lia lịa: "Được được, nếu có vấn đề gì thì đưa cậu ấy đi bệnh viện ngay nhé."

Bùi Nam bảo mình là bác sĩ nên không phải lo, vẫy tay ra hiệu cho Thành Việt Long. Cậu và em Hổ lập tức mỗi người một bên xốc nách Bùi Kha lôi lên xe.

Dường như nhận ra mình sắp phải rời đi, Bùi Kha quay lại nhìn các đồng nghiệp đang đứng tiễn, bất ngờ hát vang: "Không nỡ đâu, không nỡ đâu, phải nói lời tạm biệt với em..."

Lữ Mại ngứa tay lôi điện thoại ra: "Mọi người bảo em quay lại video này thì có làm sao không?"

"Sẽ bị đuổi việc vì phát hiện sếp là con bướm say xỉn đấy." Tăng Thiện Mỹ ngoài miệng nói thế nhưng tay đã bật chế độ quay phim để lưu giữ khoảnh khắc tươi đẹp của cuộc sống.

Lữ Mại cau mày: "Chị không sợ à?"

"Tôi đã lập công lớn cho bộ phận, chị đã đổ máu vì sếp Bùi." Tăng Thiện Mỹ, công thần trong tiệc tất niên, mặt đầy chính nghĩa, "Hơn nữa tôi tuyệt đối không truyền ra ngoài, cứ coi tôi là cái camera hành trình đi."

Ngôn Kiều và Lữ Mại giơ ngón cái bái phục, khen cô là nữ hiệp, đồng thời ngỏ ý muốn xin file, người tốt sẽ được bình an cả đời.

Khúc Hầu đi theo sau nhắc Thành Việt Long và em Hổ cẩn thận kẻo làm ngã con chó trong lòng Bùi Kha, Bùi Nam cũng vội vàng theo sau. Chỉ còn lại má Triệu đứng đó, dùng đôi mắt sưng húp chỉ còn một khe hở nhìn Thang Kiệt Thuỵ, ánh mắt chứa chan ngàn vạn lời muốn nói.

Đáng thương, bất lực, nhưng xấu đau xấu đớn.

Thấy người đàn ông có khuôn mặt như ếch Pepe buồn bã này vẫn chưa đi, Thang Kiệt Thuỵ lịch sự hỏi: "Xin hỏi ông còn việc gì không ạ?"

Ông! Anh ta lại gọi mình là ông!

Khoảng cách xa xôi vời vợi trong cách xưng hô khiến má Triệu nhận ra Thang Kiệt Thuỵ thật sự không nhận ra mình. Tim cậu ta đau như cắt, đành quay sang Ngôn Kiều chìa tay ra nói khẽ: "Đưa túi Bùi Kha cho tôi."

Ngôn Kiều vội đưa túi cho đối phương, rụt rè hỏi: "Anh trai, mặt mũi anh không sao chứ?"

"Không sao, đây là phong cách trang điểm mới của tôi." Má Triệu kiên cường đáp.

Thang Kiệt Thuỵ nghe vậy nhướng mày, nhìn theo bóng lưng người đàn ông đó rời đi, bỗng nhận ra có gì đó sai sai. Cái quần thụng đen kia sao quen thế nhỉ? Lại còn lộ cả quần giữ nhiệt màu đỏ rượu bên trong nữa.

Khoan đã, cái quần này hình như bị rách đũng? Vậy người đàn ông này chẳng phải là...

Trời ơi! Sao cậu ta lại bị hủy dung thế kia?

Ngửi mùi biết đàn bà, nhìn quần biết đàn ông, ba chữ Triệu Đỉnh Thiên hiện lên trong đầu Thang Kiệt Thuỵ, tim hắn đập thình thịch, người cũng loạng choạng theo.

Lữ Mại nhanh tay đỡ lấy sếp Thang đang mặt mày tái mét hỏi: "Sếp Thang sao thế? Sếp cũng say rồi à?"

"Không, tôi không say, tôi chỉ là..." Thang Kiệt Thuỵ nhìn Triệu Đỉnh Thiên lên xe, theo phản xạ đuổi theo vài bước định hỏi xem chuyện gì đã xảy ra, nhưng nhận ra hành động của mình, hắn lại dừng bước, giọng khô khốc: "Chỉ là nhìn thấy người xưa thôi."

Lữ Mại nghe không rõ, vươn cổ ra ngó: "Người xưa á? Ở đâu? Gần đây có đoàn làm phim cổ trang à?"

Thang Kiệt Thuỵ: ...

Hắn lạnh lùng nhìn Lữ Mại: "Chơi chữ nhạt nhẽo trừ lương."

Lữ Mại vội thanh minh: "Xin lỗi sếp, tại ráy tai em hơi nhiều nên nghe không rõ, cuối tuần này em đi lấy ráy tai ngay ạ."

"Tốt nhất là thế." Jerry nhìn chiếc Jetta đen đi xa, cơn giận lẽ ra phải có khi gặp lại bỗng tan biến quá nửa khi nhìn thấy khuôn mặt của Triệu Đỉnh Thiên.

Chẳng lẽ đây là số kiếp mềm lòng của Omega sao?

Chàng Thang mềm lòng đứng đó thở dài thườn thượt, cùng lúc đó má Triệu ngồi ghế sau Jetta cũng đang thở ngắn than dài, hận mình tối nay ăn ít xoài quá: "Thứ không gi.ết được tao còn tệ hơn là gi.ết ch.ết tao! Tại sao lại để tôi gặp ảnh trong bộ dạng này!"

Theo lời Bùi Kha sáng nay, khoảnh khắc gặp lại lẽ ra mình phải hồng hào phơi phới, ăn mặc bảnh bao, còn Jerry thì tiều tụy hốc hác, tại sao giờ lại đảo ngược thế này!

"Giờ cái mặt sưng vù của tao trông như con ma ấy!" Má Triệu suy sụp.

Bùi Kha ngồi bên kia ôm con chó mới nhận chức con trai, quan sát cậu ta rồi nghiêm túc phán: "Không, mày không phải ma quỷ, mày là quái thai."

Triệu Đỉnh Thiên: ...

Triệu Đỉnh Thiên: "Lời thiện kết duyên lành, lời ác tổn thương người. Vị thí chủ này sao lại độc địa thế?"

"Bùi Kha say rồi, mày chấp nó làm gì." Khúc Hầu ngồi ghế phụ nói, rồi nhìn Thành Việt Long đang im lặng lái xe, ngập ngừng hỏi: "Để em Hổ đi xe đạp công cộng về một mình có sao không đấy?"

Thành Việt Long: "Không sao, tạng người cậu ấy đi đêm an toàn lắm, coi như tập đạp xe rèn thể lực."

"Thế thì tốt." Khúc Hầu im lặng hai giây rồi bắt đầu giải thích giúp Bùi Kha: "Cậu cũng thấy đấy, tính nết của Bùi Kha sau khi uống rượu tệ lắm, uống say là thích làm khùng làm điên. Vừa nãy nó vỗ mông cậu hai cái, đợi nó tỉnh rượu tôi bắt nó xin lỗi cậu ngay."

Bùi Nam ngồi sau cũng gật đầu: "Đúng, không chỉ xin lỗi mà còn phải giảm tiền thuê nhà cho cậu nữa."

"Không sao đâu, tôi biết anh Bùi say rượu không cố ý mà, không giận đâu." Thành Việt Long chỉ hơi buồn bực thôi.

Biết Bùi Kha uống say nhiệt tình thế này thì cậu đã đi đón một mình, rồi nhân cơ hội tiến thêm bước nữa, phá vỡ cái thế bế tắc "anh không nói tôi không rằng", cứ mơ hồ qua ngày đoạn tháng này.

Thấy em Long rộng lượng, Khúc Hầu thở phào, nhưng má Triệu lại gào lên: "Chúng mày quan tâm tao tí được không?"

Bùi Nam hắng giọng hỏi: "Người vừa nãy là tên xui xẻo... à nhầm, người may mắn bị cậu đánh dấu tạm thời đấy à?"

"Thế nào? Ảnh đẹp trai lắm đúng không." Triệu Đỉnh Thiên nói, "Mỗi tội hơi lùn, cởi giày ra như bước xuống một tầng lầu."

Bùi Nam nhớ lại ngoại hình Thang Kiệt Thuỵ, định nhận xét khách quan, nhưng nhớ ra Khúc Hầu đang ở trên xe, anh ta một lòng hướng về mặt trời (Khúc Hầu) nên giả vờ bình thản: "Không nhìn rõ, tôi hơi mù mặt."

Khúc Hầu ngồi trước đảo mắt, nghĩ thầm ông anh lại bắt đầu diễn sâu rồi.

Triệu Đỉnh Thiên nghẹn lời im bặt, Bùi Nam lại nói tiếp: "Nếu thích thật thì đừng ngồi chờ ch.ết, có hiểu lầm thì nói rõ, có lỗi thì sửa, cơ hội nằm trong tay mình mà."

Thành Việt Long nghe vậy liếc nhìn Bùi Nam qua gương chiếu hậu, nghĩ thầm anh cũng nhiều kinh nghiệm gớm nhỉ, anh trai đào tường khoét vách.

"Tình huống khác nhau, ảnh là Jerry còn tôi là Tom, 'Tom và Jerry' cả nghìn tập, mèo toàn thua chuột thôi." Triệu Đỉnh Thiên nghĩ đến đây lại thấy buồn thúi ruột.

Thành Việt Long nhận ra cơ hội, hiếm hoi lên tiếng khuyên: "Tình yêu nếu bền lâu, thì cứ phải so đo mèo hay chuột làm gì."

Nhưng Triệu Đỉnh Thiên vẫn u sầu nhìn ra ngoài cửa sổ không nói gì, còn Bùi Kha say rượu cuối cùng cũng buồn ngủ, ôm chó ngủ thiếp đi. Nửa tiếng sau, chiếc Jetta đen chở đầy người về đến Hạnh Phúc Hoa Đình.

Thành Việt Long đỗ xe vào bãi, xuống xe mở cửa thấy Bùi Kha đã ngủ, theo phản xạ nhìn sang Triệu Đỉnh Thiên đợi anh ta bế Bùi Kha lên lầu, ai ngờ tên này như hồn ma bóng quế lảo đảo đi về phía sảnh thang máy.

Đúng là tin vào Alpha thì thà tin lợn nái biết leo cây còn hơn.

Thành Việt Long quay sang nhìn Bùi Nam, hai người nhìn nhau một giây, Bùi Nam nói: "Hôm qua tôi mổ bị đau bao gân tay, chân cũng đau, phiền em Long bế Bùi Kha lên giúp."

"Để anh giúp cậu."

Khúc Hầu vừa bước tới thì Thành Việt Long đã bế bổng Bùi Kha ra khỏi xe, cậu nhìn Khúc Hầu: "Phiền anh Khúc bế con chó này giúp."

Khúc Hầu khựng lại, tay đang giơ ra chuyển đối tượng từ người sang chó.

Năm người lên lầu, má Triệu bị thương cả thể xác lẫn tâm hồn rút lui trước về nhà nghỉ ngơi, Khúc Hầu và Bùi Nam đưa Thành Việt Long và Bùi Kha về nhà.

Khúc Hầu lau mặt cho Bùi Kha, rồi cùng Bùi Nam thay đồ ngủ cho anh. Nhìn con chó nhảy lên giường, cậu ta vội xua xuống: "Hôm nay đừng cho chó lên giường, mai tắm rửa kiểm tra xong đã."

Thành Việt Long bế con chó xuống nói: "Anh Khúc với anh Đại Nam về trước đi, tôi sẽ chăm sóc anh Bùi."

"Nó giờ ngủ say như ch.ết rồi, tỉnh dậy là hết thôi, không phải lo đâu." Khúc Hầu đứng dậy chào tạm biệt, Bùi Nam thấy thế cũng đi theo ra khỏi nhà Bùi Kha.

Hai người đứng trong thang máy đi xuống, đợi cửa thang máy đóng lại, con số trên màn hình bắt đầu nhảy, Bùi Nam hỏi ngay: "Giờ vẫn còn sớm, đi ăn đêm không?"

"Mệt rồi, không ăn đâu." Khúc Hầu từ chối.

Bùi Nam tán thành: "Không ăn đồ dầu mỡ ban đêm tốt cho sức khỏe."

Ra khỏi thang máy đến dưới nhà Khúc Hầu, Bùi Nam dừng bước, lại tấn công tiếp: "Không mời anh lên nhà ngồi một lát à?"

"Làm? Anh muốn làm cái gì?" Khúc Hầu nhìn anh ta hỏi.

*Ngồi và làm đồng âm "zuo".

Bùi Nam: ...

Bùi Nam: "Em đừng nghĩ anh đen tối thế được không?"

"Không phải tôi tưởng tượng." Khúc Hầu nghiêm túc: "Dù sao trong thế giới của anh, anh là người sẵn sàng làm kẻ thứ tư vì tình yêu, đến cả người yêu của em trai cũng không tha mà."

Quá khứ lẳng lơ giờ thành con dao đâm ngược lại mình, Bùi Nam, người từng có tư tưởng lệch lạc, khựng lại, giơ tay đầu hàng: "Anh sai rồi, anh thật sự sai rồi, mấy ngày nay anh đang kiểm điểm sâu sắc bản thân."

Khúc Hầu cười khẩy: "Nói mồm ai tin."

"Khúc Hầu, đừng đối xử với anh như thế." Bùi Nam thở dài, "Rõ ràng trên WeChat mình nói chuyện rất hợp, sao ra ngoài đời em lại thế này."

Khúc Hầu khoanh tay ngẫm nghĩ một lát rồi nói: "Chắc tại thấy ánh sáng là ch.ết đấy (ý nói vỡ mộng khi gặp ngoài đời)."

Bùi Nam đang định giải thích tiếp về diễn biến tâm lý của mình trước đây, thì Khúc Hầu bất ngờ bật cười, bước lên một bước: "Bắt tôi tha thứ cho anh ngay bây giờ thì hơi khó, nhưng có thể cho anh một cơ hội."

Mấy ngày nay Bùi Nam xuống nước thế nào cậu ta đều thấy cả, Khúc Hầu không thích bị người khác dắt mũi nhưng cũng không thích dắt mũi người khác, nên sau khi cơn giận nguôi ngoai phần lớn, cậu ta bắt đầu nhìn nhận nghiêm túc mối quan hệ giữa hai người.

Những chi tiết bị bỏ qua bao năm nay được lật lại xem xét, những phát hiện bất ngờ khiến tâm trạng Khúc Hầu phức tạp, xen lẫn chút vui thầm và nhiều thắc mắc, một thứ tình cảm kỳ diệu khó tả bắt đầu nhen nhóm trong lòng.

"Thử việc ba tháng, hợp thì tiếp tục, không hợp thì trả hàng." Khúc Hầu nói.

Ánh đèn đường chiếu xuống hai người, tạo nên một vầng sáng mờ ảo khiến Bùi Nam tưởng như đang mơ.

"Em nói cái gì?" Bùi Nam hỏi khẽ.

Khúc Hầu quay người định đi: "Không nghe thấy thì thôi."

Tai thính bất ngờ, Bùi Nam kéo giật cậu ta lại trước mặt mình, nhìn chằm chằm vào mắt Khúc Hầu: "Em không được nuốt lời đâu."

"Tôi là dân làm ăn, coi trọng nhất là chữ tín." Khúc Hầu nói.

Bùi Nam kích động đến nỗi nói năng lộn xộn, há miệng mấy lần mới run giọng hỏi: "Thế anh có thể ôm em một cái không?"

Khúc Hầu ôm chầm lấy anh: "Thế này á?"

Bùi Nam nhắm mắt lại: "Giờ ch.ết cũng cam lòng."

Khúc Hầu: ...

Thần kinh.

Hai người ôm nhau dưới ánh đèn đường, trên tầng Triệu Đỉnh Thiên đang gọi cấp cứu 120.

"Đúng đúng đúng, tôi bị dị ứng sinh ra ảo giác rồi, cần các bác sĩ giúp đỡ ngay..."

Lời tác giả:

Thành Việt Long: Bay mãi không thoát khỏi thế giới của Bùi Kha, hóa ra tôi là con bướm say rượu.

Má Triệu: Rõ ràng ăn xoài mà sao cảm giác như ăn nấm độc thế này.

Bùi Nam: Anh dùng thực lực chứng minh, cần cù bù thông minh.

Trước Tiếp