Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Người ta bảo tai nghe không bằng mắt thấy, nhưng đôi khi tai nghe rồi mà não vẫn không tin nổi.
Dù Bùi Kha vừa cười vừa nói xong câu đó là cúp máy ngay, nhưng cũng đủ để Khúc Hầu suy diễn đủ điều. Cậu ta lắc mạnh đầu, quay sang Triệu Đỉnh Thiên đang gặm xoài hét lớn: "Má Triệu đừng ăn nữa! Kha gặp chuyện rồi!"
Má Triệu ngơ ngác: "Hôm nay nó đi liên hoan bộ phận cơ mà? Có chuyện gì được."
"Nó bảo bụng nó to rồi." Khúc Hầu nói.
Triệu Đỉnh Thiên: ...
Triệu Đỉnh Thiên: "Đã nghĩ đến việc đi vệ sinh chưa người anh em?"
"Vấn đề không phải chỗ đấy, vấn đề là thằng Kha uống nhiều rượu lắm." Giọng Khúc Hầu nghiêm trọng.
Hiểu quá rõ tính nết khi say của Bùi Kha, hai người nhìn nhau, Triệu Đỉnh Thiên hít một hơi khí lạnh hỏi: "Nó đang ở đâu?"
Khúc Hầu lắc đầu: "Tao không biết, mày gọi điện cho nó ngay đi, tao phải gọi lại cuộc này đã."
Bùi Nam đang đợi máy, vừa bắt máy chưa kịp nói gì thì nghe thấy Khúc Hầu nói: "Vừa nãy Bùi Kha gọi, nó uống say rồi còn bảo bụng to lên."
Bùi Nam theo phản xạ liếc nhìn Thành Việt Long đang lái xe, cau mày hỏi: "Ý là sao? Bụng bia to lên hay ăn no quá vỡ bụng?"
Khúc Hầu: "Chưa rõ, bọn tôi đang định đi tìm nó đây."
Thấy siêu thị hoa quả nhà Khúc Hầu ngay trước mắt, Bùi Nam suy nghĩ một chút rồi nói: "Em với Triệu Đỉnh Thiên ra ngoài đi, vẫn là con xe Jetta của Bùi Kha đấy, anh với Thành Việt Long đang ở trên xe, chúng ta cùng đi tìm nó."
Dù sao cũng là em trai ruột, không thể mặc kệ sống ch.ết được. Nhỡ bố mẹ về mà thằng em "tạch" rồi thì anh ta thành tội nhân thiên cổ của nhà họ Bùi mất.
Đầu dây bên kia Khúc Hầu im lặng một lúc rồi hỏi: "Sao anh lại đi cùng Thành Việt Long?"
"Tình cờ gặp thôi. Em yên tâm, anh chưa nói gì cả, cậu ta cũng chưa biết gì đâu." Bùi Nam hạ giọng đảm bảo lần nữa.
Lúc này chiếc Jetta đen đã đỗ trước cửa siêu thị hoa quả. Thành Việt Long đang định báo cho Bùi Nam biết thì thấy Triệu Đỉnh Thiên và Khúc Hầu lao ra, phi thẳng về phía mình.
Thành Việt Long: !!!
Cái quái gì thế này! Đây là cái bẫy giăng sẵn cho mình à? Sao Triệu Đỉnh Thiên cũng ở đây? Hay là Bùi Nam bại lộ rồi, giờ bị bắt quả tang tại trận?
Căng thẳng, sợ hãi, đề phòng.
Thành Việt Long bật chế độ phòng thủ trong một tích tắc, định hét lên bảo Bùi Nam ngồi sau đấy đánh cho chuẩn vào, nhưng chưa kịp mở miệng thì Khúc Hầu đã mở cửa xe nói: "Em Long, anh Bùi xảy ra chuyện rồi."
Bộ não giàu trí tưởng tượng của Thành Việt Long ong lên một tiếng, bắt đầu chiếu phim kinh dị nhà xác, phải mất mấy giây sau cậu mới tìm lại được giọng nói run rẩy: "Anh Bùi bị sao?"
"Uống nhiều rượu quá." Triệu Đỉnh Thiên nói.
Thành Việt Long: ...
Nói nghe ghê thế làm tưởng anh Bùi đi đời nhà ma rồi chứ!
Khúc Hầu vội hỏi: "Cậu có biết tối nay Bùi Kha liên hoan ở đâu không? Giờ nó không nghe máy."
Thành Việt Long vuốt mặt gật đầu lia lịa: "Tôi biết, lên xe nhanh đi."
Khúc Hầu và Triệu Đỉnh Thiên chui tọt vào ghế sau, má Triệu nhìn Bùi Nam ngạc nhiên: "Anh Đại Nam sao cũng ở đây?"
Bùi Nam nhìn má Triệu bị kẹp giữa mình và Khúc Hầu, muốn nói lại thôi, bình tĩnh hai giây rồi giải thích: "Thành Việt Long muốn thuê mặt bằng mở phòng gym, tôi có người bạn đang cho thuê nhà nên dẫn cậu ấy đi xem."
Thấy mọi người đã ngồi vào chỗ, Thành Việt Long đạp ga lút cán, phát huy tối đa kỹ thuật lái xe của người thừa kế trường lái.
Đường vành đai trên cao biến thành đường đua F1, một cú ôm cua khiến ba người ngồi sau ngả nghiêng. Nhìn Khúc Hầu ngã vào lòng Triệu Đỉnh Thiên, Bùi Nam nghiến răng ken két.
Còn em Hổ ngồi ghế phụ sợ run cầm cập, lí nhí: "Anh Long ơi, em chưa mua bảo hiểm, hay anh cho em xuống trước đi."
"Đến nơi hẵng xuống, tự bắt xe về, anh thanh toán tiền xe cho." Thành Việt Long lạnh lùng.
Bùi Nam nhắc nhở: "Cậu đi chậm thôi, an toàn là trên hết, đừng để Bùi Kha chưa sao mà cả xe mình 'đi' trước, lúc đấy cậu được Diêm Vương phong làm 'Thánh Sale' dưới âm phủ đấy (ý nói gi.ết 5 mạng)."
"Đúng đúng đúng, đi từ từ thôi đừng lo quá, Bùi Kha uống say thì người thiệt thòi toàn là người khác thôi." Khúc Hầu vội hùa theo.
"Anh Bùi uống rượu tệ thế à?" Em Hổ, người cứ say là lăn ra ngủ, không hiểu nổi.
Má Triệu nghiêm túc: "Không thể gọi là tệ, mà là cực tệ."
Hồi liên hoan chia tay cấp ba, Bùi Kha uống say xong một mình cân năm thằng bạn từng chế giễu mùi pheromone của má Triệu và Khúc Hầu, vừa đánh vừa chửi lại còn khuyến mãi thêm combo nôn mửa, từ đó một trận thành danh, được tôn vinh là Chiến Thần Viêm Mũi trường Trung học số 1.
"Anh còn nhớ hồi đó Bùi Nam nhận xét Bùi Kha là Chiến Thần Nước Mũi, thế là hai anh em lại đánh nhau một trận ở nhà." Khúc Hầu kể.
Bùi Nam gật đầu: "Túy quyền của nó chả biết học ở đâu, cũng ngang ngửa Hầu quyền của em đấy."
Khúc Hầu: ...
Không biết nói thì ngậm mồm vào!
Nghe vậy Thành Việt Long yên tâm phần nào, giảm tốc độ xe về mức an toàn, mọi người trên xe thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng chưa được bao lâu, tình huống bất ngờ lại xảy ra!
Mặt Triệu Đỉnh Thiên sưng vù!
Bùi Nam cau mày nhìn khuôn mặt đỏ lựng bên cạnh: "Triệu Đỉnh Thiên vừa ăn cái gì đấy? Nhìn như bị dị ứng ấy."
Khuôn mặt vốn cũng có nét của má Triệu giờ sưng húp đỏ au, mắt hai mí biến thành một mí híp tịt, nhìn xa tưởng diễn viên Nghê Đại Hồng, nhìn gần tưởng diễn viên Lâm Vĩnh Kiện, giống hệt con mèo Ba Tư đang nheo mắt, coi như nát mặt rồi.
Khúc Hầu quay sang nhìn, chửi thề: "Má Triệu, vừa nãy ở cửa hàng tao mày ăn bao nhiêu quả xoài thế?"
"Có bao nhiêu đâu!" Má Triệu nhớ lại, "Chắc tại lô xoài nhập khẩu của mày xịn quá, ăn một quả đã bị thế này rồi."
Thành Việt Long nhìn qua gương chiếu hậu thấy mặt má Triệu sưng như đầu lợn cũng giật mình, hỏi dồn: "Anh Triệu không sao chứ? Chịu được không? Hay đi bệnh viện trước nhé?"
Má Triệu lắc đầu: "Không sao, anh dị ứng xoài nhẹ thôi, tí là hết ấy mà."
"Vẫn nên đi bệnh viện xem sao, nhỡ ch.ết trên xe thì khổ." Bác sĩ Bùi Nam cau mày, "Dị ứng không đùa được đâu."
Nhưng biết núi có hổ vẫn đi vào núi, má Triệu, người thường xuyên vừa ăn xoài vừa dị ứng, kiên quyết từ chối: "Giờ Bùi Kha quan trọng nhất, tìm được nó đã rồi tính."
Thành Việt Long bỗng thấy xúc động, phải công nhận Triệu Đỉnh Thiên vẫn có tình cảm thật sự với Bùi Kha, bản thân ra nông nỗi này vẫn lo đi đón người ta. Lại còn cả Khúc Hầu nữa, trước mặt gian phu Bùi Nam vẫn đòi đi đón Bùi Kha...
Tình cảm chân thành giữa họ mình hoàn toàn không thể nghi ngờ.
Cảm thấy mình lại thua một bàn, Thành Việt Long buồn bực nhấn ga, mười phút sau chiếc Jetta đen đỗ xịch trước cửa nhà hàng hải sản. Nhưng xe chưa dừng hẳn họ đã nhìn thấy Bùi Kha đứng bên đường.
Lý do rất đơn giản, Bùi Kha vác cái bụng to tướng đứng giữa đám đông quá nổi bật, khiến não bộ mọi người trên xe tắc nghẽn trong giây lát.
Chuyện gì thế này!
Thành Việt Long hét lên một tiếng quái dị, ôm mặt không dám tin vào mắt mình. Mới xa nhau có mấy tiếng đồng hồ sao thế giới đã thay đổi thế này?
Khúc Hầu và Triệu Đỉnh Thiên cũng không ngờ bụng Bùi Kha nói to là to ngay được, hai người ngồi ghế sau dụi mắt liên tục. Triệu Đỉnh Thiên quay sang hỏi Bùi Nam: "Anh Đại Nam, giờ làm thế nào?"
Bùi Nam cũng hoang mang, rồi trịnh trọng đưa ra kết luận: "Liên hệ chương trình 'Tiếp cận khoa học' trước đi."
"Xuống xe, xuống nhanh lên." Khúc Hầu tháo dây an toàn định mở cửa thì thấy một người không ngờ tới bước đến đưa chai nước cho Bùi Kha.
Thang Kiệt Thuỵ cau mày nhìn Bùi Kha đang ôm bụng: "Uống chút nước đi, có muốn nôn không?"
Bùi Kha lắc đầu, nói giọng lồng tiếng phim truyền hình: "Ồ Jerry, người bạn già của tôi, tôi thấy ổn lắm, chỉ hơi chóng mặt thôi, như bị con chuột chũi ngu ngốc đá vào đầu vậy."
Thang Kiệt Thuỵ: ...
Hắn quay sang hỏi đám nhân viên tài chính bên cạnh: "Túi Bùi Kha đâu? Lấy điện thoại gọi người nhà cậu ấy đến đón đi."
Ngôn Kiều đang xách túi Bùi Kha vội tìm điện thoại, nhưng chưa kịp tìm thấy thì Thành Việt Long đã lao tới. Cậu nhìn bụng Bùi Kha, mắt đỏ ngầu, nắm đấm siết chặt, bi phẫn gào lên bằng giọng cộng hưởng lồng ngực: "Là ai?! Là ai làm!"
Thấy Thành Việt Long kích động như sắp đánh người, Lữ Mại vội giải thích: "Là chó làm đấy!"
"Con chó nào làm!" Thành Việt Long gầm lên.
Bùi Kha nãy giờ im lặng bỗng phát ra tiếng chó sủa từ trong người, Thành Việt Long ngớ người. Bùi Kha vạch áo ra, để lộ một con chó mực cỡ vừa, lông hoa đen trắng xám đang nằm gọn trong lòng.
Thành Việt Long: ...
Bùi Kha: "Con chó này đấy, cậu còn ý kiến gì không?"
"Thế thì không sao rồi." Thành Việt Long lập tức tìm lại lý trí, xin lỗi đám nhân viên tài chính vừa bị mình dọa sợ.
Bùi Nam vội vàng đi tới cũng thở phào nhẹ nhõm, lườm Bùi Kha một cái rồi giới thiệu với Thang Kiệt Thuỵ và mọi người: "Tôi là anh ruột Bùi Kha, xin lỗi mọi người, nó làm phiền mọi người quá."
Thang Kiệt Thuỵ nhìn Khúc Hầu và người đàn ông có khuôn mặt kỳ dị đứng cạnh, trong lòng thắc mắc nhưng ngoài mặt vẫn cười xã giao: "Anh khách sáo quá. Hôm nay cậu ấy uống hơi nhiều, ra ngoài thấy con chó hoang này cứ ôm khư khư không buông."
"Không phải chó hoang, là chó của tôi." Bùi Kha đột nhiên lên tiếng, thiếu kiên nhẫn nhấn mạnh: "Chó tôi đẻ đấy!"
Khúc Hầu vội kéo anh: "Anh giai bình tĩnh lại đi, người làm sao đẻ ra chó được."
Bùi Kha nhìn cậu ta cười khẩy: "Mày nhìn bên cạnh xem, lợn còn đi bằng hai chân được thì người sao không đẻ ra chó được."
Triệu Đỉnh Thiên vác cái mặt lợn sưng vù vì dị ứng, tức mà không dám nói, dùng ánh mắt vừa mong chờ vừa sợ hãi nhìn Thang Kiệt Thuỵ.
Nhưng phát hiện đối phương đang cúi đầu nín cười! Hoàn toàn không nhận ra mình!
Gặp nhau mà ngỡ người dưng, mặt đầy bụi trần tóc điểm sương (thơ Tô Thức).
Trong phút chốc Triệu Đỉnh Thiên lạnh toát cả người, nhắm mắt nghẹn ngào, nhưng nỗi buồn vui của má Triệu chẳng ai quan tâm. Thành Việt Long đang bận khuyên Bùi Kha bỏ con chó ra khỏi áo.
Thành Việt Long: "Anh Bùi, chó con chưa tắm, mình bỏ nó ra trước đi."
"Cậu là ai?" Bùi Kha hỏi.
Thành Việt Long chưa kịp trả lời thì Bùi Kha bất ngờ vỗ bốp vào mông cậu, vỗ liền ba cái rồi còn bóp hai cái, xong phán: "Ồ, cậu là khách thuê nhà mông cong của tôi."
Thành Việt Long: ...
Đủ rồi! Tôi nói là đủ rồi!
—
Lời tác giả:
Triệu Đỉnh Thiên: Bức tường lửa ngăn cách giữa Bùi Nam và Khúc Hầu.
Thang Kiệt Thuỵ: Người này trông lạ thế.
Mọi người tuyệt đối đừng học theo cách xử lý dị ứng của má Triệu nhé, bị dị ứng phải đi viện ngay~