Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Bùi Kha sầu đời trong xe riêng, Thành Việt Long sầu đời trên xe buýt.
Xe buýt giờ tan tầm đông nghịt, một cảm giác vừa quen thuộc vừa xa lạ. Hơi nóng từ điều hòa hòa trộn với đủ loại mùi cơ thể, thi thoảng lại có thêm mùi "xả hơi" góp vui, tạo nên một hỗn hợp mùi chẳng thơm tho hơn là bao so với trận hỏa hoạn pheromone trong con Jetta đen hôm nọ.
Tuy Thành Việt Long may mắn cao to nên hít thở không khí tầng trên trong lành hơn chút, nhưng cũng nín thở không dám hé răng, sợ ngửi mùi là đoán được trưa nay người ta ăn gì.
Vốn định hôm trước khi về sẽ cùng Bùi Kha dắt tay nhau đi siêu thị tình cảm, nhưng kế hoạch không lại với sự thay đổi, siêu thị Ngựa Vằn bất ngờ tung ra chương trình khuyến mãi năm mới, hàng cao cấp cũng giảm giá, lúc này mà do dự là thất bại.
Em Long kẹp giữa biển người, tận dụng lợi thế hình thể nhích dần về phía cửa sau, sẵn sàng tư thế xuống xe là phi ngay vào trận địa.
Siêu thị ngày tết chính là chiến trường, xe đẩy ở cửa đã hết sạch, Thành Việt Long liếc qua rồi xách luôn cái giỏ tay, chạy nước rút thẳng đến quầy thịt bò, chốt đơn gọn lẹ.
Hoàn thành nhiệm vụ chính, cậu yên tâm quay lại lối vào siêu thị, giữa tiếng nhạc "Cung hỷ phát tài" đinh tai nhức óc bắt đầu tìm kiếm con mồi tiếp theo.
Dựa trên quan sát thói quen ăn uống của Bùi Kha và tốc độ tiêu thụ đồ ăn vặt trong tủ, các loại bim bim, sô cô la mỗi thứ một loại, hạt dẻ, mứt tết cũng không tha, đặc biệt là hạt óc chó bọc đường thì phải mua gấp đôi.
Rau xanh để lúc nào sắp về hẵng mua, nhưng khoai tây, cà chua và các loại đồ ăn liền thì có thể mua dần.
Nhớ đến Bùi Kha hay lẩm bẩm thèm ăn gì đó, chân Thành Việt Long vô thức bước đến tủ đông bát bảo, vừa định đưa tay lấy một hộp thì có người nhanh tay hơn chộp mất.
Thành Việt Long cau mày, định xem kẻ nào vô ý thức dám tranh đồ với một gã lực lưỡng như mình, gan to bằng trời à!
Ngẩng lên thì thấy Bùi Nam đang cầm hộp bát bảo đứng đó, vẻ mặt cũng ngạc nhiên không kém.
"Anh Nam."
Thấy là người quen, thái độ Thành Việt Long quay ngoắt 180 độ, cười tươi rói chào hỏi: "Anh cũng đi sắm tết à?"
Bùi Nam gật đầu: "Mấy hôm nữa phải trực không có thời gian, hôm nay tan làm sớm tranh thủ đi mua ít đồ ăn tết."
Anh ta liếc nhìn cái giỏ đầy ắp của Thành Việt Long, hỏi bâng quơ: "Mua nhiều thế này mang về quê ăn tết à?"
"Không, nhà tôi ngay thành phố bên cạnh thiếu gì đâu, không cần mang về." Thành Việt Long thật thà đáp, "Cái này tôi mua để ở nhà anh Bùi."
Bùi Nam gật đầu, nụ cười trên mặt tươi hơn chút, hỏi tiếp: "Thế tết này cậu không về mà ở lại nhà Bùi Kha à?"
"Không, em có về chứ." Thành Việt Long nhớ đến mối quan hệ anh em không mấy thân thiết của Bùi Kha, vội lảng sang chuyện khác, hỏi Bùi Nam xem loại bát bảo này ăn có ngon không.
"Mấy cái này vị nào chả như nhau, nhưng nhà tôi năm nào cũng mua, ăn quen rồi." Bùi Nam nói xong chợt nhớ ra điều gì, cố tình làm vẻ hơi chê bai: "Cơ mà Bùi Kha nó thích cái này lắm, dính dính nhớp nhớp mà lần nào cũng ăn lấy ăn để."
Thấy Thành Việt Long lập tức bỏ một hộp bát bảo vào giỏ, Bùi Nam cảm thấy sảng khoái từ đầu đến chân.
Khá lắm, đúng là như thế! Anh ta biết ngay cậu huấn luyện viên đẹp trai này sẽ không làm mình thất vọng mà!
Tiếp đó, lấy cớ ít đi chợ không biết chọn đồ, Bùi Nam rủ Thành Việt Long đi cùng, tiện thể "vô tình" tiết lộ sở thích ăn uống của Bùi Kha.
Thành Việt Long vốn chưa chắc chắn lắm về những quan sát của mình, nay được thần trợ giúp, cùng Bùi Nam chốt hạ thực đơn tất niên phiên bản cuối cùng, nắm trọn khẩu vị của Bùi Kha trong lòng bàn tay.
Hình tượng Bùi Nam trong lòng cậu cũng được cải thiện đáng kể, từ ông anh bác sĩ mồm mép cay độc biến thành ông anh trai thương em nhưng ngại thể hiện.
Em Long thật thà nào ngờ được tâm địa đen tối thực sự của ông anh này.
Mua sắm xong xuôi, hai người xếp hàng thanh toán. Ra đến cửa siêu thị mới phát hiện tuyết lại rơi, hàng taxi dài dằng dặc thường ngày biến mất tăm, đặt xe trên app cũng phải xếp hàng sau hơn hai mươi người.
"Xe đặt trước cũng không ăn thua." Bùi Nam tặc lưỡi hối hận vì đem xe đi bảo dưỡng đúng lúc này.
Còn Thành Việt Long thì cứ theo kế hoạch đã định, lôi điện thoại ra gọi cho Bùi Kha.
Lúc này, Bùi Kha đang ở nhà hì hục đạp máy elip hòng dùng vận động xua tan những suy nghĩ vẩn vơ, thấy điện thoại sáng lên thì ngớ người, mất mấy giây mới bắt máy, cố tỏ ra bình tĩnh "A lô".
"Anh Bùi về chưa? Anh qua đón tôi một chút được không?" Thành Việt Long nhìn tuyết rơi ngày càng dày, "Tuyết rơi to quá không bắt được xe."
Cố tình không về cùng tôi giờ lại bắt tôi đi đón à?
Bùi Kha cười khẩy trong lòng định từ chối, thì nghe Thành Việt Long nói tiếp: "Tôi đang ở siêu thị Ngựa Vằn, mua nhiều đồ quá đi xe buýt không tiện."
Một câu nói khiến lửa giận trong lòng Bùi Kha bốc hơi thành mây khói, anh nhảy xuống khỏi máy tập, cau mày hỏi: "Sao lại đi siêu thị Ngựa Vằn? Chẳng phải bảo ngày kia hai đứa cùng đi sao?"
"Tôi vừa thấy trong nhóm cộng đồng báo hôm nay bắt đầu đợt giảm giá lớn, nếu đợi đến 28 mới đi thì sợ hết đồ ngon." Thành Việt Long nói dối không chớp mắt, "Hổ không bảo anh là tôi đi siêu thị à?"
Bùi Kha vừa mặc quần áo vừa cầm điện thoại lắc đầu: "Không, cậu ta chỉ bảo cậu có việc đi trước thôi."
"Thế à, chắc cậu ấy quên." Thành Việt Long gặng hỏi: "Thế giờ anh qua được không?"
Bùi Kha: "Tôi qua ngay đây, cậu ở cửa nào?"
Báo địa điểm xong Thành Việt Long cúp máy, quay sang cười với Bùi Nam nãy giờ vẫn quan sát mình: "Anh Nam đợi chút nhé, anh Bùi đến đón chúng ta rồi."
Bùi Nam nghe hết cuộc hội thoại, sửa lưng hắn: "Không phải chúng ta, là cậu."
"Khác gì nhau đâu, vào trong đợi đi anh, tiện thể mua cốc nước uống." Thành Việt Long mời Bùi Nam uống cà phê, còn mua thêm một cốc cho Bùi Kha.
Cà phê vừa xong thì xe Bùi Kha cũng đỗ xịch trước cửa siêu thị. Anh vừa định gọi cho Thành Việt Long thì cửa kính bị gõ.
Thấy Thành Việt Long, Bùi Kha mở cốp xuống xe, định hỏi có lạnh không, nhưng lời chưa ra khỏi miệng đã thấy Bùi Nam đứng lù lù bên cạnh.
Anh cau mày, sao Bùi Nam cũng ở đây?
"Tình cờ gặp trong siêu thị thôi, đừng nghĩ nhiều." Bùi Nam nhìn thấu suy nghĩ thằng em, chủ động giải thích.
"Em đã nói gì đâu." Bùi Kha vội cãi lại, nhưng Bùi Nam đã xách đồ chui tọt vào ghế sau, chẳng thèm quan tâm anh nói gì.
Bùi Kha lườm một cái rồi ra sau xe giúp Thành Việt Long, thấy đống đồ thì ngạc nhiên: "Mua gì lắm thế? Cộng thêm hải sản ở nhà nữa thì cậu mang về kiểu gì?"
"Chỗ này không mang về, để ở nhà anh ăn tết đấy." Thành Việt Long vừa xếp đồ vào cốp vừa nói, đưa cốc cà phê cho Bùi Kha: "Món mới mùa tết đấy, anh uống thử xem."
Bùi Kha cầm cốc uống một ngụm, chép miệng: "Cũng được, hơi ngọt."
"Sắp tết rồi uống ngọt chút cho đời nó tươi." Thành Việt Long cười.
Bùi Kha cầm cốc cà phê quay lại xe, nụ cười trên môi chưa kịp tắt thì nghe thấy tiếng hỏi của "thứ dơ bẩn" ngồi ghế sau: "Xe mày mùi gì thế Bùi Kha? Mày chở xác ch.ết à? Sao thối thế?"
Bùi Kha: ...
Vì cuối tuần chỉ nghỉ một ngày nên chưa kịp đi rửa xe, con Jetta vẫn tỏa ra thứ mùi hỗn hợp kinh dị, nhắc nhở mọi người về thảm họa pheromone hôm nào.
Nhưng Bùi Kha bị viêm mũi không ngửi thấy, Thành Việt Long ngửi thấy cũng giả vờ như không.
Chỉ có Bùi Nam, kẻ xâm nhập bất ngờ, trở thành nạn nhân trực tiếp. Anh ta cảm thấy đường hô hấp của mình đang bị đe dọa nghiêm trọng, cau mày mở cửa sổ cho thoáng.
"Nói đi, mùi gì đây?" Bùi Nam cảm thấy với tư cách là anh trai, anh ta cần phải làm rõ.
Bùi Kha im lặng một lúc rồi u ám nói: "Mùi pheromone của Khúc Hầu đấy."
"Mày điêu, mùi nó làm gì thối thế này." Bùi Nam phản bác ngay, "Tao có phải chưa ngửi bao giờ đâu."
Mùi của Khúc Hầu ngửi một lần là nhớ mãi, khác hẳn cái mùi thối hoắc này, vu khống trắng trợn!
Thành Việt Long gọi một tiếng anh Nam rồi nói: "Đúng là mùi anh Khúc đấy anh, nhưng không phải mình anh ấy, còn trộn cả mùi anh Triệu với một người nữa."
Bùi Nam: ...
Bùi Nam: "Cái gì?"
Cuối cùng cũng nhớ ra câu chuyện Khúc Hầu kể với đại gia top 1, Bùi Nam hít một hơi khí lạnh, nhận ra mình đang ngồi trên "chiến trường ác liệt" của bọn họ. Cái giường này to thật đấy!
Thấy gã khó ưa ngồi sau im lặng, Bùi Kha vội hỏi: "Em Long, xe thối lắm à?"
"Cũng hơi hơi." Thành Việt Long nói giảm nói tránh, "Tiện thể trước tết anh cũng định đi rửa xe mà, lần này rửa nội thất kỹ vào là hết mùi ngay."
Bùi Kha gật đầu: "Đúng lúc sếp Thang cho cái thẻ rửa xe hôm nọ, mai tan làm tôi đi rửa luôn."
Nghe hai người kẻ tung người hứng, Bùi Nam ngồi sau đứng ngồi không yên. Anh ta không dám tưởng tượng lúc đó Khúc Hầu ngồi chỗ nào, không dám tưởng tượng mấy người bọn họ đã làm gì trên cái xe này mà để lại cái mùi kinh khủng khiếp thế này.
Anh ta nắm chặt tay, cảm thấy không thể ở lại đây thêm một giây phút nào nữa, muốn nhảy xe ngay lập tức, quát lên: "Dừng xe!"
Xe Bùi Kha dừng lại ngay tắp lự, nhưng không phải vì tiếng hét của Bùi Nam mà vì người đứng bên đường.
"Sao mày lại ở đây?" Bùi Kha hạ kính xe xuống, thấy Khúc Hầu mặt đỏ bừng, nhận ra có gì đó không ổn vội bảo lên xe.
Khúc Hầu mở cửa lên xe, thấy Bùi Nam cũng ở đó thì sững người, khàn giọng gọi một tiếng "anh Nam".
"Lên nhanh đi." Bùi Nam dọn đống túi mua sắm xuống sàn xe, nhìn chằm chằm Khúc Hầu không chớp mắt: "Ốm à? Sao mặt đỏ thế?"
Khúc Hầu gật đầu ho sù sụ, xách túi thuốc lên xe: "Em vừa đi bệnh viện về, hình như cúm A rồi."
"Chưa tiêm vắc-xin cúm à?" Bùi Nam lấy túi thuốc trên tay cậu ta ra xem, cau mày nhìn tên thuốc và nhà sản xuất.
Bùi Kha nhìn anh trai qua gương chiếu hậu hỏi: "Bùi Nam, vừa nãy anh hét dừng xe làm gì?"
"Anh..." Bùi Nam khựng lại, "Anh nhìn thấy Khúc Hầu nên bảo mày dừng."
Bùi Kha: "Em tưởng anh không nhìn thấy chứ."
"Uống thuốc này trước đi, nếu ho nhiều thì mai qua bệnh viện anh chụp phổi xem sao." Bùi Nam trả lại thuốc, nhìn mặt Khúc Hầu, tay nắm chặt rồi lại buông ra, cuối cùng vẫn không đưa tay lên sờ trán cậu ta xem nóng thế nào.
Bùi Kha bật lại định vị đưa Bùi Nam về nhà trước, trong xe im ắng chỉ còn tiếng ho của Khúc Hầu. Cậu ta uể oải cầm điện thoại mở khung chat với đại gia top 1, gửi liền tù tì mười mấy cái icon khóc lóc thảm thiết.
Kết quả bên kia chưa kịp trả lời thì Bùi Nam ngồi cạnh bỗng rung lên bần bật.
Bùi Nam: ...
Khúc Hầu cảm thấy có gì đó sai sai, từ từ quay sang nhìn Alpha bên cạnh hỏi: "Anh Nam, anh đeo máy mát xa trong người à?"
—
Lời tác giả:
Khúc Hầu: Người anh em chơi lớn nhỉ.
Thành Việt Long: Xem tôi thi triển chút mưu mẹo đây.