Sổ Tay Sinh Hoạt Của Beta Viêm Mũi

Chương 41: Tình huống khó đỡ

Trước Tiếp

"Đàn ông tốt không bao nuôi 'bé ba'", Thành Việt Long thừa nhận hành động c** tr*n vào gọi Bùi Kha dậy là có tí lòng riêng. Thứ nhất là muốn xem dáng ngủ của Bùi Kha thế nào, thứ hai là tò mò không biết phản ứng đầu tiên của Bùi Kha khi chưa tỉnh ngủ mà nhìn thấy mình sẽ ra sao.

Kết quả không ngờ Bùi Kha bạo dạn hơn cậu tưởng tượng nhiều, nhìn thấy là đưa tay sờ mó n*n b*p ngay, bị bắt quả tang tại trận còn đưa ra câu trả lời EQ cao ngất ngưởng.

Thành Việt Long nhìn Bùi Kha im lặng, nhưng cơ ngực lại giật giật hai cái, cảm giác mềm mại dưới tay bỗng trở nên cứng ngắc, khiến Bùi Kha đang hóa đá lập tức hoàn hồn, vội rụt tay về.

Vừa nãy còn "chiu mi", giờ Bùi Kha biến thành con mèo (mi mi) sợ sệt, chui tọt vào trong chăn trùm kín mít, nhắm mắt tự nhủ vừa rồi là mơ, mình đang mộng du.

Tất cả là giả, là ảo giác thôi.

Thành Việt Long nhìn cục chăn to đùng trên giường, cuối cùng cũng lên tiếng: "Anh Bùi, dậy mau đi, muộn làm bây giờ."

Bùi Kha cựa quậy hai cái, vẫn không chịu đối mặt với thế giới tàn khốc này.

Thành Việt Long tặc lưỡi, không tha cho anh, vỗ vỗ vào mông anh qua lớp chăn: "Anh dậy nhanh lên, muộn thật rồi đấy."

Bị vỗ mông hai cái, Bùi Kha bật dậy như lò xo, nhìn Thành Việt Long đứng bên giường đang giật mình vì phản ứng của mình, môi mấp máy, im lặng vài giây rồi mới gượng gạo nặn ra một nụ cười xin lỗi: "Xin lỗi em Long, vừa nãy tôi mơ đang nhào bột."

Thành Việt Long hùa theo: "Nhào bột làm món gì thế?"

Bùi Kha chém gió: "Bột làm sủi cảo, làm màn thầu, bột gì cũng nhào tất."

"À, hóa ra là thế."

Thấy Bùi Kha mặt đỏ tưng bừng, tay chân luống cuống không biết giải thích thế nào, nhớ ra thời gian gấp gáp, Thành Việt Long vội điều chỉnh tâm trạng, cười nói: "Không sao đâu anh, tôi biết anh chưa tỉnh ngủ mà, dậy đi thôi."

Để chứng minh mình thật sự không để bụng, cậu lại chủ động nắm tay Bùi Kha đặt lên ngực mình: "Anh chịu khó tập luyện, có ngày cũng sẽ được như tôi thôi."

"Ha ha, thế à?" Bùi Kha chẳng dám nhìn mặt đối phương, chỉ thấy ngực Thành Việt Long nóng hổi, tim đập thình thịch, tay vừa chạm vào đã vội rụt lại như bị bỏng, lăn long lóc xuống giường chạy đi rửa mặt.

Vừa lau khô mặt bằng khăn bông, Bùi Kha tưởng mình đã thoát nạn, ai dè nhìn vào gương lại thấy Thành Việt Long đang mặc áo len.

Rõ ràng áo đã mặc chỉnh tề, nhưng anh cứ như có mắt xuyên thấu, nhìn thấy rõ mồn một từng thớ cơ bắp mình vừa sờ mó bên dưới lớp áo.

Cứu tôi với!

Bùi Kha vội dùng khăn lạnh lau mặt thật mạnh để bình tĩnh lại, Thành Việt Long thấy thế cau mày nhắc: "Anh Bùi, lau thế rách mặt đấy."

Rách mặt thì đã sao, cuộc đời tôi sắp nát bét rồi đây này!

Bùi Kha bỏ khăn xuống, cười gượng: "Không sao, tôi buồn ngủ quá, lau mạnh cho tỉnh táo ấy mà."

"Hay sáng nay để tôi lái xe nhé, tuyết rơi đường trơn khó đi, tiện thể anh chợp mắt thêm một lúc ở ghế phụ." Thành Việt Long đề nghị.

Bùi Kha xua tay lia lịa từ chối, nhưng cuối cùng vẫn là Thành Việt Long ngồi ghế lái, điều khiển con Jetta đen luồn lách điệu nghệ giữa dòng xe cộ giờ cao điểm, đưa anh đến tòa nhà Funny kịp giờ quẹt thẻ.

Xuống xe, Bùi Kha thậm chí chẳng nói lời tạm biệt, cầm chìa khóa xe lao vào thang máy lên văn phòng. Cả buổi họp sáng anh như người mất hồn, giả vờ trầm ngâm nhìn chăm chú vào góc bàn nhưng thực chất là đang ngẩn ngơ nhớ lại hành động của mình lúc sáng.

Mình đúng là đáng ch.ết mà!

Họp xong, Ngôn Kiều cầm cốc cà phê trượt ghế sang cạnh Bùi Kha, thấy anh ôm mặt ngồi bất động liền tò mò hỏi: "Anh sao thế? Hội chứng trước tết à? Hay là biết tin Lữ Mại xin nghỉ phép từ hôm nay nên phát điên rồi?"

"Cái gì?" Bùi Kha bừng tỉnh, bỏ tay xuống quay sang hỏi Ngôn Kiều: "Lữ Mại nghỉ từ hôm nay á?"

"Hôm qua nhân lúc anh đang sướng vì trúng giải nhất cậu ta xin rồi, anh cũng duyệt rồi mà." Ngôn Kiều nhắc nhở, "Giờ chắc cậu ta đang ngồi tàu cao tốc về quê rồi."

"Anh duyệt rồi á?" Bùi Kha mở hệ thống quản trị nội bộ ra xem, đúng là duyệt thật.

Tên họ Lữ này cũng biết chọn thời điểm ghê.

Anh nhìn màn hình máy tính tặc lưỡi, nhưng tắt đi rồi vẫn nói: "Về sớm một ngày cũng chẳng sao, đằng nào chiều mai công ty cũng bắt đầu nghỉ rồi, em nhìn xem bên Kinh doanh với Kỹ thuật đi gần một nửa rồi kìa, phòng Tài chính mình thế là ngoan chán."

"Thế anh ôm mặt thở dài làm cái gì? Vẫn lo chuyện chị Vương nói hôm qua à?" Ngôn Kiều đặt miếng sô cô la lên bàn an ủi, "Không đến mức đấy đâu anh."

"Không phải chuyện đó, chuyện này còn nghiêm trọng hơn nhiều." Bùi Kha nhìn Ngôn Kiều u ám nói: "Em biết không? Sáng nay anh ch.ết một lần rồi."

Ngôn Kiều ngớ người: "Hả? Tai nạn giao thông à?"

"Không, là ch.ết vì nhục." Bùi Kha vò đầu bứt tai, "Kinh khủng lắm, anh cảm giác dạo này mình bị sao quả tạ chiếu hay sao á, phải tìm hôm nào đi lễ mới được."

Giờ nghĩ lại chuyện buổi sáng anh vẫn còn hoảng hốt, cảm giác con chuột máy tính dưới tay không phải là chuột mà là ngực Thành Việt Long, còn con lăn ở giữa chính là...

"Á!" Bùi Kha đột nhiên rú lên một tiếng, lắc đầu như điên dại để xua đi ý nghĩ đen tối.

Ngôn Kiều giật mình thon thót: "Trời đất ơi, anh đừng có lên cơn thế chứ!"

Lắc cho văng hết mấy thứ linh tinh ra khỏi đầu, Bùi Kha nhìn vẻ mặt kinh hoàng của Ngôn Kiều, lấy lại vẻ bình tĩnh thường ngày, đưa tay vuốt lại tóc mai cho cô nàng: "Quên hết những gì vừa nhìn thấy đi, không là anh trừ hết tiền thưởng hiệu suất đấy."

Ngôn Kiều: "Làm ơn đi anh giai, anh có ổn không đấy?"

"Anh ổn." Bùi Kha chỉnh lại quần áo, tập trung vào máy tính, lạnh lùng nói: "Anh thì có chuyện gì được chứ."

Ngôn Kiều: "Ổn thì ăn ít ô mai cho đỡ buồn mồm đi, cảm ơn."

Bùi Kha: ...

"Lần trước anh chẳng bảo năm nay phạm Thái Tuế còn gì, dạo này thấy không thuận lợi thì đi giải hạn đi." Ngôn Kiều đưa điện thoại cho Bùi Kha xem, "Long Hòa Cung thiêng lắm, hay anh thử đi tranh thắp nén hương đầu năm xem?"

Bùi Kha cầm điện thoại đọc: "Omega thắp hương xong gặp tai nạn xe hơi được đền bù năm trăm ngàn tệ, thực hiện giấc mơ làm giàu...?"

"Xin lỗi em nhầm." Ngôn Kiều giật lại điện thoại, mở một đường link khác đưa sang, "Lại nào!"

Lần này tiêu đề bình thường hơn nhiều, một Beta cầu công việc thuận lợi, sau đó sếp bị tai nạn xe, mình thuận lợi thăng chức tăng lương, cầu được ước thấy.

Nhưng Bùi Kha bây giờ đang là sếp, anh cau mày đọc hết bài báo rồi hỏi Ngôn Kiều: "Thế em định đi lễ ở đây à?"

Nếu Ngôn Kiều cầu được ước thấy, thì người bị tai nạn chẳng phải là mình sao?

Thế này không ổn tí nào.

"Đương nhiên là không rồi." Ngôn Kiều cười khẩy, nói ra châm ngôn sống của đời mình, "Ba phần do trời định, bảy phần do cố gắng, đời em đây chỉ tin vào bản thân mình thôi."

Bùi Kha tắt màn hình điện thoại của cô, liếc thấy hình nền thần tài, làm như không thấy trả lại điện thoại: "Mấy cái này tin thì có, không tin thì không, cho vui thôi."

Ngôn Kiều truy hỏi: "Thế rốt cuộc anh có đi không?"

"Không." Bùi Kha lắc đầu, "Anh không có hứng thú đêm 30 tết không ngủ đi xếp hàng chen chúc với các cụ già đâu."

Ngôn Kiều đếch tin, hạ giọng chắc nịch: "Bùi Kha, em nhìn ra rồi, tâm anh đang loạn."

Bị nói trúng tim đen, Bùi Kha quay phắt sang nhìn Ngôn Kiều, chưa kịp nói gì thì nghe cô cười hề hề: "Bí quá thì mình đổi tư duy, không cầu cho mình tốt, chỉ cầu cho người khác xấu đi. Tục ngữ có câu 'cầu được ước thấy', nhỡ đâu linh nghiệm thật thì sao?"

Bùi Kha: ...

Anh vỗ vai Ngôn Kiều, nói một câu thấm thía: "Làm việc tốt, làm người tốt, gặp vận tốt, đường em đi còn dài lắm."

Ngôn Kiều nghe xong cười quái dị, đang định lôi triết lý sống họ Ngôn ra luyên thuyên thì thư ký của Thang Kiệt Thuỵ đi tới đưa cho Bùi Kha một tấm thẻ rửa xe, cứu anh một bàn thua trông thấy.

"Sếp Thang bảo lần trước làm phiền anh quá, tấm thẻ này mong anh nhận cho." Thư ký Trương mỉm cười, không nói gì thêm, khách sáo vài câu rồi để lại thẻ và rời đi.

Bùi Kha cất thẻ, đuổi Ngôn Kiều về vị trí làm việc nốt ca cuối cùng, bản thân cuối cùng cũng được rảnh rang lười biếng.

Ngồi ngẫm nghĩ một lúc, anh quyết định mở máy tính viết chút gì đó. Có những chuyện không thể nói với người quen nhưng có thể kể trên mạng để nghe ý kiến trái chiều.

Bùi Kha múa tay trên bàn phím, sửa đổi một chút câu chuyện giữa mình và Thành Việt Long, thêm mắm dặm muối rồi đăng lên tài khoản công khai của mình.

Nhân vật người qua đường Giáp vốn chỉ làm nền bỗng nhiên có tuyến truyện riêng, tuy không liên quan đến hai nhân vật chính nhưng vẫn đầy rẫy những bất ngờ, máu chó và phán xét đạo đức. Độc giả đợi dài cổ vẫn đọc say sưa, bình luận để lại còn dài và tâm huyết hơn cả luận văn tốt nghiệp đại học.

Ăn xong bữa cơm ức gà giảm cân Thành Việt Long chuẩn bị với tâm trạng phức tạp, Bùi Kha ngồi trước máy tính hít sâu vài hơi, chuẩn bị tinh thần đón nhận mọi lời chỉ trích mắng mỏ nhân vật lấy nguyên mẫu từ mình, bắt đầu nghiêm túc đọc từng bình luận.

Nhưng sự đời trái ngược, phong cách bình luận hoàn toàn khác xa với tưởng tượng của anh.

Có lẽ vì cốt truyện của hai nhân vật chính trước đó quá điên rồ, nên chuyện tình mập mờ giữa chủ nhà và khách thuê chỉ là "muỗi", phản ứng của mọi người khá bình thản.

[Quan tâm làm gì, cứ ăn sạch sẽ đã rồi tính!]

[Tôi chỉ muốn biết lần trước thế nào rồi? Ai thắng?]

[Tua nhanh đến đoạn không kìm nén được cảm xúc, pheromone tràn bờ đê đi, cảm ơn]

Chẳng có giá trị tham khảo gì cả.

Bùi Kha đọc xong mặt lạnh tanh, cảm thấy chút tình cảm chân thành hiếm hoi của mình như luồng hơi (rắm) bị gió thổi bay, đến mùi cũng chẳng còn.

Vẫn phải tự mình giải quyết thôi.

Lười biếng đến giờ tan làm, Bùi Kha hiếm khi không xách túi về ngay mà suy nghĩ một lúc rồi quyết định vẫn theo kế hoạch cũ, xuống tầng 1 ra khỏi thang máy, đợi Thành Việt Long cũng tan làm cùng đi lối thoát hiểm xuống hầm để xe.

Nhưng hôm nay đến chỗ hẹn anh không thấy Thành Việt Long đâu, mà gặp em Hổ nhiệt tình. Thấy Bùi Kha, cậu chàng cười tươi: "Anh Bùi."

"Em Hổ." Bùi Kha cũng cười, "Em Long đâu? Cậu thấy cậu ấy không?"

Em Hổ nói: "Anh Long bảo em đợi anh đấy, anh ấy bảo hôm nay có việc đi trước, không về cùng anh đâu."

Bùi Kha ngớ người, không ngờ trong lúc mình đang do dự thì Thành Việt Long đã đưa ra lựa chọn, anh đứng chôn chân tại chỗ mấy giây mới phản ứng lại: "Thế à, thế... thế tôi về trước đây."

"Vâng, anh Bùi lái xe về cẩn thận nhé." Em Hổ vẫy tay.

Bùi Kha gật đầu, bước nhanh xuống hầm để xe, ngồi vào ghế lái, đang chỉnh ghế thì khựng lại, anh lấy điện thoại ra định hỏi Thành Việt Long đi đâu, nhưng chợt nhận ra mình hình như chẳng có tư cách gì để hỏi.

Anh chàng Beta cầm điện thoại gục đầu vào vô lăng, thở dài một hơi chỉ mình mình nghe thấy.

Lời tác giả:

Bùi Kha: Cả đời chưa bao giờ thảm hại thế này.

Ngôn Kiều: Thật á? Thảm hơn hôm tất niên không?

Thành Việt Long: Xin lỗi nhé, đi sắm tết trước đây.

Trước Tiếp