Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Không gian trong xe im phăng phắc, Thành Việt Long trợn tròn mắt kinh hãi, Bùi Kha cũng ngơ ngác chẳng hiểu mô tê gì, không biết sao Khúc Hầu tự dưng lại nói câu đó.
Giữa ban ngày ban mặt, dưới bầu trời tong xanh, thế này thì... kỳ quá.
Còn Bùi Nam, dưới vẻ mặt bình tĩnh là cả một cơn sóng thần đang cuộn trào.
Bị lộ rồi sao? Không thể nào! Khúc Hầu làm gì thông minh đến thế!
Dù biết IQ của Khúc Hầu không đủ để bóc mẽ thân phận mình chỉ qua một sự trùng hợp cỏn con, nhưng Bùi Nam vẫn hoảng loạn, thậm chí còn tưởng tượng ra cảnh Khúc Hầu biết sự thật về "đại gia top 1" mà mình không có chút chuẩn bị nào.
Cảnh tượng đó anh ta không thể nào chấp nhận nổi.
Bình tĩnh, phải thật bình tĩnh.
Anh ta là ông hoàng khoa xương, là chiến thần của bệnh viện, là người có thể cầm khoan điện chiến mấy tiếng đồng hồ trên bàn mổ cơ mà!
Anh ta liếc nhìn Khúc Hầu lạnh lùng, mở miệng là nói dối không chớp mắt: "Không, anh đang rung chân."
Khúc Hầu: ...
Khúc Hầu: "Thế tần suất rung chân của anh nhanh phết đấy, sắp đuổi kịp ong vò vẽ rồi."
Coi người ta là thằng ngu à? Rõ ràng là điện thoại rung báo tin nhắn.
"Dạo này tuyết rơi, bệnh nhân khoa xương đông quá, áp lực lớn nên rung chân cũng nhanh hơn." Bùi Nam vừa bịa chuyện vừa gạt nút im lặng trên điện thoại, nhưng chủ đề câu chuyện lại không dễ thay đổi như cái nút gạt.
Khúc Hầu lại phang một câu: "Thế anh phải cẩn thận đấy, rung chân là dấu hiệu khởi đầu của bệnh Parkinson đấy."
Bùi Nam: ...
Alpha cứng họng, đành gượng gạo cảm ơn sự quan tâm, rồi đổ vấy mọi sự đen đủi lên đầu con xe yêu quý của em trai.
Lần trước Bùi Kha bật loa ngoài nói chuyện điện thoại trên con xe này làm Khúc Hầu nghe được những điều không nên nghe, lần này suýt nữa thì mình mất luôn cái "áo giáp" trên mạng cũng tại cái xe này.
Chắc chắn con Jetta đen này ám quẻ, bát tự xung khắc với mình rồi.
Đang mải suy diễn thì Khúc Hầu đệm thêm: "Không cần khách sáo, tôi cũng lo anh rung chân làm lật xe thôi, lúc đấy cả lũ lại dắt nhau vào bệnh viện."
Bùi Kha nghe vậy liền liếc gương chiếu hậu, thấy mặt ông anh đen sì sì, vội vàng nhắc nhở: "Xe này còn trả góp hai năm nữa mới hết đấy."
"Ý mày là sao?" Bùi Nam cau mày hỏi.
Bùi Kha: "Chả sao cả, chỉ nhắc nhở mọi người là xe tôi còn chưa trả góp xong, nên muốn đánh nhau cãi nhau thì ra chỗ khác."
Khúc Hầu một mình đã cân cả một đội quân, thêm Bùi Nam nữa thì nát bét. Anh trai của anh không phải má Triệu e thẹn, mà là người có thừa thủ đoạn và sức mạnh. Nếu má Triệu bùng nổ là húc đầu vào tượng David, thì Bùi Nam bùng nổ là sao Hỏa đâm sầm vào Trái Đất.
Sức công phá của hai người hoàn toàn ở hai đẳng cấp khác nhau.
Chuyện cũ đã qua, con Jetta dạo này sóng gió nhiều rồi, Bùi Kha chỉ mong tương lai nó được yên ổn chút.
"Mày nghĩ nhiều rồi, anh không chấp trẻ con." Bùi Nam lạnh lùng nói.
Khúc Hầu cười khẩy: "Tôi cũng không chấp người già."
Bùi Kha: ...
Thành Việt Long: ...
Xe lại im lặng, Khúc Hầu gửi thêm hai cái sticker cho đại gia top 1, lần này mấy giây sau bên cạnh không có tiếng rung nào cả.
Chẳng lẽ mình nghĩ nhiều quá? Hay là anh ta tắt chuông rồi?
Dựa trên sự hiểu biết về Bùi Nam bao năm qua, Khúc Hầu nghĩ chắc chỉ là trùng hợp thôi, loại người như Bùi Nam đời nào xem livestream, chỉ cần ghép cái mặt anh ta với hình tượng đại gia top 1 thôi là đã thấy thảm họa rồi.
Không thể nào, tuyệt đối không thể nào.
Đang lúc tự an ủi mình thì khung chat với đại gia top 1 nhảy tin nhắn mới.
【Nam Viên: Sao thế?】
Khúc Hầu theo phản xạ liếc sang Bùi Nam, thấy anh ta vừa nghe điện thoại của đồng nghiệp vừa gõ chữ, miệng còn bảo đang gửi tài liệu họp ngày mai vào nhóm.
Tuy điện thoại dán cường lực chống nhìn trộm nhưng Bùi Nam bật loa ngoài nên cả xe đều nghe thấy cuộc đối thoại.
Đúng là không phải.
Khúc Hầu thở phào nhẹ nhõm, tiếp tục chat chit với đại gia top 1, kể lể mình bị ốm.
Lời quan tâm đến ngay tắp lự, còn hỏi Khúc Hầu đã đi bệnh viện chưa, dạo này đang trong dịch cúm, không được chủ quan, cần uống thuốc tiêm thuốc thì đừng có lười.
Mấy lời người lớn thế này rõ ràng không thể thốt ra từ miệng Bùi Nam được.
Khúc Hầu nhìn từng tin nhắn hiện lên mà cười mãn nguyện, nghĩ thầm mình đúng là lo bò trắng răng.
Thấy người bên cạnh không còn để ý đến mình nữa, Bùi Nam cũng thở phào, nói thêm vài câu với đồng nghiệp rồi cúp máy, tập trung trả lời tin nhắn của Khúc Hầu.
Hai người rõ ràng ở cùng một không gian, chỉ cần giơ tay là chạm được vào nhau, nghe rõ cả tiếng thở của nhau, nhưng lại như cách xa ngàn dặm, chỉ có thể trò chuyện qua sóng vô tuyến hư ảo.
Mỗi khi gửi xong một tin nhắn, Bùi Nam lại lén quan sát biểu cảm của Khúc Hầu. So với vẻ mặt lạnh lùng xa cách khi nói chuyện với anh ta, biểu cảm của Khúc Hầu khi nhắn tin cho "Nam Viên" sinh động hơn nhiều.
Cái môi dẩu lên khi hờn dỗi, nụ cười trộm khi nhận được câu trả lời ưng ý, thậm chí cả cái cắn môi vô thức khi gõ chữ, tất cả đều là những cảm xúc chưa từng thể hiện trước mặt Bùi Nam.
Điện thoại lại báo tin nhắn mới, anh ta cúi xuống xem thì thấy lần này Khúc Hầu nhắc đến mình.
> Vua Khỉ: Á á á á, gặp phải người đáng ghét trên xe.
Bùi Nam vô thức nhíu mày, làm Khúc Hầu đang lén nhìn anh ta giật mình.
Trong lúc tim đập nhanh, Bùi Kha phía trước bất ngờ hỏi: "Khỉ, mày lại chat với đại gia của mày đấy à?"
"Ừ." Khúc Hầu nuốt nước bọt quay lên trước, "Vốn định tối nay live một tí, nhưng giờ ốm rồi nên nghỉ, bảo anh ấy một tiếng để đỡ phải đợi."
Bùi Kha cười: "Còn đợi mày nữa cơ à, mấy đại gia kiểu này thường có mấy em streamer thay phiên nhau xem, nay xem em này mai xem em khác, mày đừng có ảo tưởng."
Bùi Nam nghe xong cau mày, nhưng Khúc Hầu đã nhanh nhảu cãi lại: "Làm gì có, tao xem trang cá nhân của anh ấy rồi, chỉ có mỗi danh hiệu fan cứng của tao thôi, không có ai khác đâu."
Bùi Kha vẫn không tin, dửng dưng nói: "Lừa người khác thì được chứ đừng lừa mình, tao chỉ nhắc mày thôi, thế giới mạng muôn màu muôn vẻ, mày có là Tôn Ngộ Không cũng bị lừa cho khóc tiếng mán thôi, cứ thực tế là tốt nhất."
Tưởng Khúc Hầu sẽ bật lại, ai dè tên này lại im lặng, Bùi Kha thót tim vội gặng hỏi: "Khỉ, đừng bảo mày bị lừa rồi nhé?"
Khúc Hầu vội lắc đầu: "Không, không có, tao đã hứa hẹn hay tặng gì đâu mà lừa."
Trừ việc kết bạn WeChat ra, đến việc cậu ta định gửi ít hoa quả biếu đại gia mà người ta còn từ chối. Theo kịch bản livestream thông thường thì đại gia tặng quà khủng kiểu gì cũng đòi hỏi này nọ, nhưng đại gia này có vẻ chẳng h*m m**n gì cả.
Nhưng rốt cuộc là anh ta không h*m m**n thật, hay là...
Khúc Hầu càng nghĩ tim càng đập nhanh, vô thức nhìn sang Bùi Nam, phát hiện anh ta cũng đang nhìn mình, mày cau lại, vẻ mặt khó hiểu.
Anh ta hỏi: "Livestream gì? Đại gia gì? Mấy đứa đang nói chuyện gì thế?"
"Anh Khúc đang livestream bán hoa quả nhà anh ấy." Thành Việt Long giải thích, "Trong phòng live có một đại gia hay tặng quà cho anh ấy lắm."
Bùi Nam gật đầu: "Hóa ra là thế, nhưng cẩn thận vẫn hơn, nhỡ là lừa đảo qua mạng thì sao?"
Khúc Hầu im lặng.
Lúc này Bùi Kha nhìn thấy cổng khu chung cư nhà mình, vội hỏi: "Bùi Nam, anh xuống cổng nào?"
"Cổng Bắc đi, tiện thể anh lấy đồ chuyển phát nhanh." Bùi Nam nói xong khựng lại, nhìn sườn mặt Bùi Kha hỏi: "Bố mẹ đi vắng, bữa tất niên mày tính thế nào?"
Bùi Kha: "Ăn một mình chứ sao, sao thế? Anh không trực bệnh viện nữa à?"
"Vẫn trực, nên mới hỏi mày." Bùi Nam tháo dây an toàn, bình thản nói, "Nếu không có cơm ăn thì qua bệnh viện anh, hôm đấy căng tin vẫn nấu cơm, còn hơn mày ăn đồ hộp."
Được ông anh hiếm hoi quan tâm, Bùi Kha chưa quen lắm, quay sang nhìn Bùi Nam với ánh mắt kỳ lạ rồi gật đầu: "Biết rồi, để lúc đấy tính."
"Đến hay không cũng bảo anh một tiếng, mày đừng có quay ra mách mẹ là anh không quan tâm mày." Bùi Nam nói xong, mở cửa xách đồ xuống xe.
Nhưng trước khi đóng cửa anh ta vẫn cúi xuống nhắc nhở Bùi Kha: "Lái xe về cẩn thận, đi rửa xe sớm đi."
"Biết rồi, lắm mồm thế."
Bùi Kha chưa nói hết câu thì Bùi Nam đã đóng sầm cửa lại, nhốt mọi sự phản kháng của anh trong xe.
"Kỳ quặc thật." Bùi Kha cau mày nhìn theo bóng lưng Bùi Nam, "Hôm nay mặt trời mọc đằng tây hay sao mà quan tâm mình thế, bình thường mình có ch.ết bên đường chắc ổng cũng chả thèm liếc mắt."
Thành Việt Long vội an ủi: "Đừng nói thế, anh Nam vẫn quan tâm anh lắm đấy."
Bùi Kha bĩu môi không tin.
Khúc Hầu nhìn bóng lưng Bùi Nam khuất dần qua cửa sổ, nheo mắt lại, đột nhiên tuyên bố: "Kha, tao vừa có một quyết định trọng đại."
"Làm gì? Cuối cùng cũng bỏ bán sầu riêng đổi nghề à?" Bùi Kha hỏi.
Khúc Hầu chậm rãi lắc đầu: "Không, tết năm nay tao sẽ gặp mặt đại gia top 1."
Bùi Kha: ...
Bùi Kha: "Mày điên à?"
"Nếu mùi pheromone thối là bệnh thì tao hết thuốc chữa rồi." Khúc Hầu nhìn Bùi Kha: "Tao hỏi mày, anh mày ghét tao lắm đúng không?"
Bùi Kha định bảo còn đỡ hơn ghét má Triệu, nhưng nhớ ra Bùi Nam giờ đang làm chuyên gia tư vấn tình yêu cho má Triệu, đành sửa lời: "Cũng bình thường, từ sau vụ đấy thái độ với ba đứa mình chả như nhau à."
Thành Việt Long tò mò: "Vụ đấy là vụ gì? Có chuyện gì xảy ra sao?"
Bùi Kha thở dài: "Thật ra cũng chả có gì to tát, vào một buổi chiều nóng đến mức ve sầu cũng phải kêu cứu, Khỉ với má Triệu đến nhà tôi chơi game..."
Vì chơi game hăng quá, Khúc Hầu đột nhiên ph*t t*nh, kéo theo má Triệu bị k*ch th*ch lây, cả nhà thối như bể phốt nổ, chỉ có Bùi Kha không ngửi thấy vẫn đeo tai nghe chém gi.ết nhiệt tình.
Bùi Nam đi học thêm về vừa mở cửa đã bị luồng pheromone ập vào mặt, tuy cũng bị k*ch th*ch vào kỳ ph*t t*nh nhưng vì pheromone quá mạnh nên chỉ kịp bò vào phòng khách rồi lăn ra ngất xỉu.
Cuối cùng Bùi Kha gọi mãi không thấy ai trả lời mới nhận ra tình hình không ổn, quay lại thấy cả lũ nằm la liệt mới gọi cấp cứu đưa vào bệnh viện.
"Tôi đoán đấy là trải nghiệm nhục nhã nhất cuộc đời Bùi Nam, từ đó về sau ổng cứ nói chuyện với bọn tôi kiểu mỉa mai vậy đó." Bùi Kha kể.
Một Alpha bị ngất xỉu vì pheromone, đúng là quá mất mặt.
Thành Việt Long ngẫm nghĩ vài giây rồi hỏi: "Thế liên quan gì đến anh? Trong chuyện này anh chỉ đóng vai trò phản ứng chậm thôi mà, anh Nam chẳng có lý do gì để ghét anh cả."
Bùi Kha u ám nói: "Tại lúc khiêng ổng tôi túm nhầm vào quần chứ không túm vào chân, dùng sức quá tay lỡ kéo tụt quần ổng xuống, làm cả làng nhìn thấy q**n l*t rằn ri của Bùi Nam."
Lúc đó cả đám ồ lên, xui xẻo thế nào còn bị hàng xóm nhiệt tình chụp ảnh đăng lên nhóm chat khu dân cư, lan truyền chóng mặt, chẳng mấy chốc cả trường đều biết dưới vẻ ngoài lạnh lùng của Bùi Nam là một trái tim rằn ri quân đội.
Thành Việt Long nghe xong câm nín.
Cậu ngập ngừng một lúc rồi vẫn giữ nguyên quan điểm, thở dài một tiếng: "Anh Nam đúng là người tốt."
—
Lời tác giả:
Bùi Nam: Chắc cậu ấy không thông minh đến thế đâu.
Khúc Hầu: Trí tuệ loài khỉ tiến hóa rồi!
Bùi Kha: Tôi muốn con Jetta này được yên ổn!