Sổ Tay Sinh Hoạt Của Beta Viêm Mũi

Chương 30: Kẻ ăn ốc, người đổ vỏ

Trước Tiếp

Cuộc đời đồng chí Bùi Kha là cuộc đời "đầu sắt" (cứng đầu/lì lợm), là cuộc đời gắn liền với những màn bẽ mặt trong tiệc tất niên.

Ch.ết vì nhục cũng là một cái ch.ết, nhìn những khuôn mặt kinh hoàng của đồng nghiệp và lãnh đạo bên dưới, cùng Thang Kiệt Thuỵ đang ôm mặt, Bùi Kha nhận ra cái sân khấu tất niên này chính là kiệt tác để đời vĩ đại nhất của anh, trong lòng đã âm thầm soạn sẵn một bài điếu văn cho chính mình.

Cái thằng Bùi Kha chân ướt chân ráo vào công ty đã ch.ết rồi, giờ đây anh là "Đạn đại bác Bùi Kha".

Ngay lúc Bùi Kha đang dùng cái đầu sắt của mình suy nghĩ xem phải tồn tại tiếp thế nào, thì một bàn tay nặng trịch đặt lên vai anh.

Đại diện cho Chân - Thiện - Mỹ của nhân gian, cô Tăng Thiện Mỹ đã đứng ra!

Để giải cứu quản lý Bùi Kha, cô tranh thủ tát bôm bốp vào mặt mấy đồng nghiệp bên cạnh cho họ tỉnh lại mà nhảy tiếp, rồi trượt một phát đến sau lưng Lữ Mại, chẳng màng hành động của mình có bị coi là quấy rối nơi công sở hay không, cô vặn mạnh mông cậu ta sang trái như lên dây cót, bắt cậu ta hát tiếp.

Cơn đau ở mông khiến Lữ Mại rùng mình tỉnh mộng, da đầu tê rần, cậu ta há miệng ra, trước mắt là đồng nghiệp đang sốc, bên cạnh là lãnh đạo đang chờ giải cứu.

Vận mệnh của cả bộ phận đặt cả vào dây thanh quản của cậu ta!

Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, não bộ mất kiểm soát, cậu ta hát theo bản năng: "Thần tài đến gõ cửa nhà tôi, Bùi Kha thắp đèn lên."

Tiếng hát lanh lảnh đánh thức hai con ếch, Ngôn Kiều và em Lưu vội vàng dìu Bùi Kha ra khỏi thùng gỗ, nhưng vì sợ hãi và căng thẳng nên tay hai người run còn hơn cả chân Bùi Kha.

Cuối cùng Thành Việt Long thấy tình hình không ổn, đứng phắt dậy dưới khán đài, cú đứng dậy này khiến Bùi Kha bay ra như hiệu ứng "Fly in" trong PowerPoint, cả người hiện ra trước mắt mọi người.

Không ai ngờ Bùi Kha còn có cú nhảy đúp này, dưới khán đài lác đác có tiếng vỗ tay, vô tình nâng tầm cả tiết mục lên.

Tuy lúc chui ra khỏi thùng hơi vội vàng làm Bùi Kha rơi mất một chiếc giày, lộ ra chiếc tất đỏ chót, nhưng giờ chẳng ai quan tâm nữa, kể cả bản thân Bùi Kha.

Vẻ mặt anh hết sức trang nghiêm, rất bình thản, như một pho tượng Bồ Tát bằng đất sét vừa bơi mùa đông xong.

Những gì anh có được đều là may mắn, những gì mất đi mới là cuộc đời.

Còn cô Tăng Thiện Mỹ, vị thần duy nhất được chỉ định của phòng Tài chính, đã một tay xoay chuyển càn khôn, cứu vớt tiết mục tất niên đang trên bờ vực sụp đổ.

Nội dung tiếp theo diễn ra đúng như lúc tập luyện, Bùi Kha đi tất đỏ đứng trên sân khấu tổng kết tình hình công việc tài chính năm qua, bày tỏ kỳ vọng về tiến độ công việc trong tương lai.

Cuối cùng, trong đội hình hoa hướng dương được thiết kế riêng, phòng Tài chính kết thúc màn náo loạn của mình, vội vã xuống sân khấu trong tiếng vỗ tay nhiệt liệt của mọi người.

Thành Việt Long đã nhặt chiếc giày của Bùi Kha bò ra từ gầm sân khấu, đợi sẵn ở chỗ họ xuống. Cậu không ngờ mình chỉ dùng chút sức lực đã giúp Bùi Kha có màn ra mắt hoành tráng đến thế.

Cảm giác tội lỗi và lo lắng bao trùm trái tim mạnh mẽ của cậu, ngay khi Bùi Kha được hai con ếch dìu ra, Thành Việt Long vội vàng chạy tới đón lấy anh hỏi: "Bùi Kha, anh có sao không? Đầu va đau lắm hả?"

Dù sao tiếng "cốp" vỡ thùng lúc nãy cậu ở dưới cũng nghe rõ mồn một.

Bùi Kha lại bảo: "Đầu không phải vấn đề chính bây giờ."

Thành Việt Long: "Thế cái gì mới là vấn đề chính?"

Bùi Kha: "Cái cuộc đời nát bét của tôi."

Thành Việt Long: ...

Bùi Kha vừa nói vừa ôm đầu cau mày r*n r* vì đau, phải mất mấy giây sau mới khó nhọc hỏi: "Trán tôi chỗ này có phải sưng lên rồi không?"

Thành Việt Long vội đưa tay sờ: "Hình như hơi sưng thật, anh có thấy buồn nôn không? Tôi đưa anh đi bệnh viện nhé."

"Chưa vội." Bùi Kha cảm thấy chưa nghiêm trọng đến thế, vẫn chịu được, "Nếu thấy khó chịu thật thì đi."

Thái Đương Đương vội an ủi: "Không sao đâu anh, trán sưng là điềm trường thọ đấy, trán càng sưng sống càng lâu, anh xem ông Thọ trán chẳng sưng vù còn gì."

Bùi Kha: ... Hả?

Em Lưu cũng cảm thán đầu Bùi Kha cứng thật: "Cái nắp thùng gỗ nặng thế mà anh Bùi húc một phát bung luôn, hèn chi chị Ngôn bảo anh là đầu sắt số một công ty."

Ngôn Kiều: ...

Bùi Kha liếc Ngôn Kiều rồi bảo em Lưu: "Lưu-chan, cậu biết cái gì còn cứng hơn đầu anh không?"

Em Lưu vểnh tai lắng nghe: "Anh nói đi ạ."

"Mạng tôi đấy!" Bùi Kha nói.

Ngày nào cũng đi làm với lũ thần kinh này, mạng không lớn chắc ch.ết lâu rồi! Bùi Kha bảo đừng nói nhảm nữa, mau về bàn tiệc, anh cần ngồi nghỉ một chút.

Vì mọi người đều đợi Bùi Kha về mới ăn nên thức ăn trên bàn tròn ngoài món nguội ra thì chưa ai động đũa. Phục vụ kê thêm một cái ghế cho Thành Việt Long cạnh Bùi Kha.

Bùi Kha ôm đầu, cảm thấy đỡ hơn chút mới quay sang nhìn Tăng Thiện Mỹ ngồi bên kia: "Thiện Mỹ à, anh nợ em một mạng."

"Khỏi cần nhắc anh ơi." Thiện Mỹ giơ cốc nước cốt dừa lên: "Tình cảm dạt dào trong sữa rồi."

Bùi Kha vội cụng ly uống một ngụm, rồi thấy Lý Hoa ôm tay mặt nhăn nhó còn đau khổ hơn cả mình, anh vội hỏi em Lý sao thế, thì nghe cậu ta ôm tay than: "Vừa nãy vỗ tay mạnh quá, hình như tay lại đau rồi."

Bùi Kha: ...

Đối mặt với người đồng nghiệp tốt thế này, anh im lặng hai giây rồi nói: "Nể câu nói này của cậu, anh sẽ gọi điện cho anh trai anh, cậu tìm hôm nào qua chỗ ổng khám tay đi."

"Được không anh?" Lý Hoa hỏi.

Bùi Kha gật đầu: "Miễn là cậu đừng bảo tay cậu bị anh đánh gãy là được."

Thành Việt Long nhìn điện thoại, nhân lúc gắp thức ăn cho Bùi Kha, thì thầm vào tai anh: "Hổ chạy ra khỏi phạm vi khách sạn rồi, còn bắt cậu ấy chạy bao lâu nữa?"

Bùi Kha chưa kịp trả lời thì một bóng đen đổ xuống trước mặt.

Ngẩng lên nhìn, hóa ra là thằng cháu quý hóa Bành Chương của lão Bành.

Cậu trai trẻ cũng cao to như đa số Alpha khác, mặt mày u ám trông cũng hơi đáng sợ. Chưa đợi Bùi Kha nói gì, Thành Việt Long đã kéo ghế đứng dậy.

Cậu nhìn gã trai ăn mặc như Đinh Lực (nhân vật trong Bến Thượng Hải) trước mặt hỏi: "Xin chào, có việc gì không?"

"Anh biến chú tôi đi đâu rồi?" Bành Chương nhìn Bùi Kha hỏi: "Sắp đến giờ bọn tôi lên diễn rồi! Mau trả người lại cho tôi!"

Bùi Kha nhìn cậu ta cười, bất ngờ đưa tay lên tai nói: "Nghe đi, tiếng giới thiệu tiết mục kìa."

Màn "tam cú bán" qua loa của phòng CSKH đã kết thúc, MC đang đứng trên sân khấu hào hứng giới thiệu: "Đèn hoa vừa lên sông Hoàng Phố, mặt sông lấp lánh sóng vỗ bờ, sóng cuộn sóng trào, tiếp theo xin mời thưởng thức tiết mục đàn hát piano Bến Thượng Hải!"

"Vỗ tay!"

Bùi Kha hét lớn ngay trước mặt Bành Chương rồi vỗ tay rầm rầm, cả khán phòng vỗ tay theo, nhưng trên sân khấu chỉ có mỗi cây đàn piano trơ trọi, chẳng thấy bóng dáng người biểu diễn đâu.

"Lên nhanh đi, không lên hỏng tiệc tất niên làm lãnh đạo phật ý là chú cậu gặp rắc rối to đấy."

Bùi Kha ôn tồn giục, nghe mà Bành Chương muốn đấm cho anh một phát, nhưng e ngại gã đô con bên cạnh, cậu ta suy nghĩ vài giây rồi quay người đi lên sân khấu.

Ánh đèn chiếu vào cậu ta, cô đơn và lẻ loi.

Bùi Kha không nhịn được huýt sáo một tiếng: "Bảo em Hổ đưa người về được rồi, cứ bảo cậu ấy nghe không rõ lời tôi, căng thẳng quá nên chạy lố đà, có ý kiến gì bảo Bành Lợi Một đến tìm tôi, đừng lôi cậu ấy vào."

"Ok." Thành Việt Long gọi ngay cho em Hổ.

Bành Lợi Một vốn đã định buông xuôi, thấy cậu thanh niên đang cõng mình bỗng dừng lại rồi chạy ngược về, ông ta ngớ người rồi hoảng hốt hỏi: "Sao thế? Cậu định đưa tôi đi đâu?"

"Đưa chú về chứ đi đâu, cháu căng thẳng quá nên bị nhầm!" Em Hổ phát huy tối đa lợi thế ngoại hình trông không được thông minh cho lắm, thật thà gào lên: "Vốn dĩ chỉ cần đưa chú ra sảnh khách sạn là được, cháu lỡ đà chạy quá!"

Cậu ta cực kỳ tốt bụng nói: "Tiết mục của chú sắp bắt đầu rồi, bám chắc vào, cháu đưa chú về!"

Bành Lợi Một nửa tin nửa ngờ nhìn cậu ta: "Thật hay đùa đấy? Cậu không định gi.ết người diệt khẩu đấy chứ!"

"Chú ơi cháu gi.ết chú làm gì? Cháu có sở thích kỳ cục gì đâu!" Em Hổ từ kẻ bắt cóc biến hình thành thanh niên nhiệt tình chạy như bay, cõng Bành Lợi Một lao vào khách sạn, dưới ánh mắt kỳ dị của bao người phi thẳng từ cửa thoát hiểm vào phòng tiệc.

Tuy em Hổ chạy nhanh như gió, nhưng dưới sự sắp đặt của Bùi Kha thì vẫn chậm một bước.

Khi Bành Lợi Một quay lại phòng tiệc, ông ta giống như Hứa Văn Cường đến muộn trong đám cưới Phùng Trình Trình, trơ mắt nhìn thằng cháu quý hóa đang vừa đàn vừa khóc trên sân khấu.

Tuy ngón tay Bành Chương linh hoạt hơn não, khiến Bùi Kha cũng phải thừa nhận trình piano không tồi, nhưng giọng hát của ông anh này còn tệ hơn cả tiếng sóng vỗ bờ sông Hoàng Phố.

Đúng là vui hay buồn, trong sóng nước chẳng phân biệt được vui giận yêu ghét.

Cũng gọi là có chút tài lẻ, nhưng rụng hết lông rồi.

Bành Lợi Một biến sắc lườm về phía Bùi Kha, nghĩ bụng, cậu đừng vội mừng sớm, gừng càng già càng cay, ông ta giật phắt micro trên tay chị Vương, chọn đúng thời điểm sải bước lên sân khấu, mạnh mẽ chiếm trọn toàn bộ sân khấu.

Chủ tịch đang cau mày vì giọng Quảng Đông "pha ke" của Bành Chương, nghe Bành Lợi Một lên hát được hai câu thì lập tức giãn cơ mặt, thư thái cả người, gật đầu cười: "Không ngờ lão Bành còn biết món này, bất ngờ thật đấy."

"Sếp Bành biết nhiều thứ lắm." Thang Kiệt Thuỵ cười như không cười đệm thêm một câu.

Bài hát tuy nửa đầu lạc tông sang tận Malaysia, nhưng nửa sau nhờ Bành Lợi Một cầm lái cũng coi như cập bến Thượng Hải an toàn.

Hát xong, Bành Lợi Một cùng cháu trai cúi chào khán giả, vừa xuống sân khấu đã hùng hổ lao về phía Bùi Kha.

Nhưng vừa đến nơi, Bùi Kha đã vác cái trán sưng vù đứng dậy vỗ tay cười tươi rói: "Giọng hát trời ban! Đúng là giọng hát trời ban sếp Bành ơi."

"Chuẩn." Lữ Mại đứng bên cạnh phụ họa, "Hay đến mức em són cả ra quần."

Cả phòng Tài chính thi nhau tâng bốc khiến lão Bành không chen được câu nào, ngay lúc ông ta nghiến răng định chửi Bùi Kha đê tiện thì chị Vương bất ngờ xuất hiện.

Chị túm lấy lão Bành như túm một chú lùn, xoay người ông ta lại, rồi thu lại micro ông ta cầm xuống.

"Sếp Bành, vừa nãy có chuyện gì thế, sao tiết mục diễn được một nửa anh mới lên?" Chị Vương chất vấn.

Bành Lợi Một chưa kịp mở miệng, Bùi Kha đã bước lên giải thích hộ: "Xin lỗi chị Vương, là lỗi của em không kiểm soát tốt sức mạnh của màn ảo thuật, lỡ tay biến sếp Bành đi hơi xa, làm sếp ấy về muộn không kịp lên sân khấu ngay từ đầu."

Chị Vương: ...

Chị Vương: "Cậu đập đầu hỏng não rồi à? Nói năng linh tinh cái gì thế."

Chị liếc nhìn cục u to tướng trên trán Bùi Kha, rồi nhìn sang Bành Lợi Một, tuy trong lòng rất khó chịu nhưng nghĩ đến hôm nay lãnh đạo có mặt đông đủ nên êm đẹp vẫn hơn, bèn nén cục tức xuống.

Thành Việt Long nhìn người phụ nữ oai nghiêm trước mặt thay đổi sắc mặt liên tục, bỗng nhiên dịu giọng nói: "Thôi được rồi, chị cũng chỉ qua hỏi chút thôi, diễn xong rồi thì nghỉ ngơi đi, sắp đến phần bốc thăm trúng thưởng rồi."

Lúc đi chị Vương còn không quên gọi lão Bành và thằng cháu đi theo, bảo chủ tịch muốn nói chuyện.

Nguy cơ cuối cùng cũng được giải trừ, Bùi Kha hoàn thành xuất sắc mọi mục tiêu đề ra cho tiệc tất niên, thở phào nhẹ nhõm.

Anh ngồi xuống ghế một lúc, rồi lại nâng cốc đứng dậy, nhìn tất cả đồng nghiệp trong bộ phận: "Năm cũ đã qua, năm mới ngay trước mắt. Mục tiêu của chúng ta không nhiều không ít, qua được năm nào hay năm ấy. Nguyên tắc trong cuộc đời là tuân thủ pháp luật, tuyệt đối không ngồi tù, cùng nhau cố gắng nhé."

"Cạn ly!"

Trong tiếng hô vang của mọi người, những chiếc cốc chạm vào nhau, bữa cơm tất niên của phòng Tài chính cuối cùng cũng bắt đầu.

Lời tác giả:

Đồng nghiệp bên dưới: Một tiết mục mà được xem cả ảo thuật, ca múa lẫn tạp kỹ, đây có phải là chương trình Tôi Muốn Lên Xuân Vãn (Gala cuối năm) không thế?

Tăng Thiện Mỹ: Trong phòng Tài chính, ai là người quyền lực nhất?

Trước Tiếp