Sổ Tay Sinh Hoạt Của Beta Viêm Mũi

Chương 31: Kim cương tỏa sáng, oan gia chung đường

Trước Tiếp

Sau chuỗi sự kiện kinh hoàng liên tiếp, bốn tiết mục cuối cùng của tiệc tất niên diễn ra bình thường đến mức khiến các lãnh đạo suýt rơi lệ vì cảm động, nhận ra công ty vẫn còn nhiều người bình thường, tiếng vỗ tay cũng vì thế mà chân thành hơn hẳn.

Tuy tiết mục sáng tạo chỉ đếm trên đầu ngón tay, nhưng cái nào cái nấy đều chất như nước cất, xuất hiện trong cùng một sự kiện chẳng khác nào Hoa Sơn Luận Kiếm, núi này cao còn có núi khác cao hơn, để lại ấn tượng khó phai mờ.

Chủ tịch quay sang cảm thán với Thang Kiệt Thuỵ: "Tôi già rồi, xem mấy tiết mục kiểu này vẫn hợp hơn."

"Sếp còn trẻ chán, phải bắt kịp trào lưu thời đại chứ ạ." Thang Kiệt Thuỵ an ủi, "Tiết mục khác biệt chứng tỏ mọi người có tâm huyết chuẩn bị, coi trọng tiệc tất niên lần này, đây là tín hiệu tốt."

Câu này lọt tai sếp Miêu lắm, ông ngẫm nghĩ vài giây rồi gật đầu: "Cậu nói cũng phải, đúng là đáng biểu dương."

Thang Kiệt Thuỵ nịnh nọt thêm vài câu rồi dừng lại đúng lúc, với Bùi Kha hắn cũng chỉ giúp được đến thế thôi.

Tự cầu phúc đi nhé, chàng trai đầu sắt.

Hết phần văn nghệ, tiệc tất niên cuối cùng cũng bước vào phần chính, MC lên sân khấu tuyên bố bắt đầu bốc thăm trúng thưởng. Mọi người đang ăn uống, nghịch điện thoại đồng loạt dừng lại, ánh mắt đổ dồn về màn hình lớn trên sân khấu, tập trung cao độ.

Để chứng minh lần bốc thăm này hoàn toàn công bằng công chính, không có chút thù hằn cá nhân hay mờ ám nào, chị Vương lôi cả quy trình quay xổ số Vietlott ra áp dụng.

"Để cho ông trời quyết định, nếu không trúng thưởng xin đừng trách ai, chỉ là do bạn đen thôi, tuyệt đối không có dàn xếp kết quả." Chị Vương nhấn mạnh đi nhấn mạnh lại rồi bắt đầu công bố giải thưởng.

Thấy giải nhất trên màn hình là vàng thỏi, mắt Thành Việt Long sáng rực lên, quay sang Bùi Kha nói: "Anh Bùi, công ty anh hào phóng thật đấy, giá mà anh trúng thì tốt."

Bùi Kha đang dán miếng hạ sốt trên trán vì đau đầu, uể oải cười nhạt: "Mượn lời vàng ngọc của cậu."

Ngôn Kiều thấy giải nhất chỉ có ba suất, tặc lưỡi: "Sao chỉ bốc có ba người, bốc ba mươi người thì ch.ết ai à."

"Bốc một lúc nhiều thế thì địa chủ cũng hết lúa." Lữ Mại nhìn cô như nhìn người điên, ai ngờ giây tiếp theo tên cậu ta được xướng lên.

Chị Vương đứng trên sân khấu nhìn về phía phòng Tài chính: "Chúc mừng Lữ Mại phòng Tài chính, trúng giải năm! Một chiếc nồi điện đa năng Đại Hùng!"

Lữ Mại lập tức lên sân khấu chụp ảnh cùng các đồng nghiệp trúng giải khác, nhận quà xong xuống sân khấu với vẻ mặt vô cảm: "Ba năm rồi, ba năm rồi mà tôi vẫn trúng cái giải năm ch.ết tiệt này!"

"Tốt mà, năm ba năm ba, năm năm đại học ba năm đi làm, hai năm nữa là cậu ẵm giải to rồi." Ngôn Kiều cười đểu an ủi.

Tăng Thiện Mỹ đệm thêm: "Đấy, giờ thì tha hồ mà thực hiện ước mơ nấu ăn trong văn phòng nhé, biết đâu sau này thành vlogger ẩm thực văn phòng lại kiếm nhiều hơn đi làm."

Thành Việt Long nghe vậy lại hỏi Bùi Kha: "Anh Bùi, mấy năm trước anh trúng gì?"

Bùi Kha không nói gì, chỉ lôi trong túi ra gói khăn giấy đặt lên bàn. Thành Việt Long hiểu ngay, hóa ra chủ nhà của mình cũng thuộc hội "con ghẻ của thần may mắn", đi tiệc chỉ để cho đủ mâm.

Cậu vội gắp cho Bùi Kha miếng thịt kho tàu vừa được bưng lên, an ủi: "Không sao đâu anh, năm nay anh đập đầu cái là xua hết vận đen đi rồi, chắc chắn trúng giải to."

Bùi Kha: ...

Nhìn khuôn mặt chân thành của Thành Việt Long, Bùi Kha muốn nói lại thôi, cuối cùng tự nhủ bỏ đi, ôn tồn hỏi: "Em Hổ chạy đâu rồi? Hôm nay vất vả cho cậu ấy quá, gọi cậu ấy qua ăn cùng đi."

Thành Việt Long đưa đoạn chat với Hổ cho Bùi Kha xem: "Cậu ấy có kèo khác về luôn rồi, hôm nào rảnh anh mời cậu ấy bữa cơm là được, chuyện nhỏ ấy mà."

Bùi Kha thấy hơi áy náy, nhưng em Hổ đã đi rồi, đành nói: "Ăn uống chuyện nhỏ. Còn tiền lương các cậu bị trừ do xin nghỉ, trước tết chắc chắn sẽ chuyển khoản, cứ yên tâm."

Nói rồi anh chợt nhớ ra cái tất da chân dài ngoằng của em Hổ, vội hỏi: "Em Hổ trùm tất lên đầu chạy ra ngoài có bị ai hiểu lầm không đấy?"

Thành Việt Long lắc đầu: "Không sao đâu, người trong khách sạn tưởng là tiết mục ngẫu hứng của công ty anh, chỉ thấy công ty anh hơi dị dị thôi."

Bùi Kha: ...

Bùi Kha: "Sao cậu biết?"

Thành Việt Long: "Vừa nãy đi vệ sinh tôi nghe thấy."

Bùi Kha: ...

Thôi kệ, danh dự công ty chả liên quan gì đến cá nhân anh.

Danh sách giải tư cũng nhanh chóng được công bố. Ngôn Kiều vừa cười nhạo Lữ Mại xong thì xách cái đèn ngủ thông minh đi xuống, với tư cách nhân viên bốn năm kinh nghiệm, cô thẳng thắn nhận xét: "Bốc thăm trúng thưởng công ty mình đúng là 'lò hỏa táng đi cửa sau', toàn đốt người quen."

Thực tế chứng minh đúng là như vậy, giải ba giải nhì tiếp theo phòng Tài chính "trắng tay" toàn tập, ngồi đó như một bàn khách qua đường đến ăn cỗ, nhìn người ta lên lên xuống xuống sân khấu.

Đến cả lão Bành Lợi Một cũng trúng cái máy tính bảng giải nhì, khiến nhân viên phòng Tài chính tức nổ đom đóm mắt mà không dám ho he, chỉ biết thì thầm chửi rủa chị Vương sau lưng.

"Tướng MacArthur từng nói, quà bốc thăm tất niên cũng như củ cà rốt treo trước mũi con lừa, chúng ta không nên bị cái bẫy này đánh lừa, phải nhìn thoáng ra, dùng..."

Bùi Kha với tư cách là lãnh đạo tạm thời đang an ủi mọi người thì bỗng nghe thấy tên mình vang lên.

"Chúc mừng Bùi Kha phòng Tài chính, chúc mừng bạn đã trúng giải nhất! Xin mời lên sân khấu nhận giải!"

Giọng chị Vương như sấm sét nổ bên tai Bùi Kha, dưới bao ánh mắt đổ dồn vào, chàng trai đầu sắt lại một lần nữa bật dậy, biểu cảm từ kinh ngạc chuyển sang nghi ngờ rồi đến sung sướng tột độ và cuối cùng trở lại bình tĩnh.

Bùi Kha với miếng dán hạ sốt trên trán bước lên sân khấu, từng bước tiến về phía thỏi vàng của mình.

Sơn cùng thủy tận ngờ hết lối, liễu rủ hoa cười lại gặp làng, ai là người sau cú ngã ngựa đau đớn mất mặt ở tiệc tất niên lại có thể vực dậy mạnh mẽ thế này?

Không phải Napoleon của Pháp, mà là Bùi Kha của Trung Quốc!

WIN!

Cầm thỏi vàng trên tay, đứng trước micro Bùi Kha rất muốn nói đây là phần thưởng xứng đáng cho sự vất vả của mình, nhưng trước sự uy h**p ngầm của chị Vương, anh vẫn chọn cách cảm ơn công ty, cảm ơn lãnh đạo, cảm ơn bàn tay vàng của chị Vương.

Rồi chụp ảnh cùng hai người may mắn còn lại xong là lao xuống sân khấu.

Ánh mắt oán hận của đồng nghiệp phòng Tài chính như muốn xuyên thủng người anh, Ngôn Kiều nhìn Bùi Kha cười khẩy: "Xem ra có con lừa được ăn cà rốt rồi."

Lữ Mại trừng mắt: "Trong chúng ta có một kẻ phản bội!"

"Chú ý cách ăn nói." Bùi Kha nhắc nhở đây là tiệc tất niên công ty, lời ăn tiếng nói đại diện cho hình ảnh công ty, "Đừng để ảnh hưởng đến cái nhìn của người khác về công ty."

Và quản lý Bùi, người "há miệng mắc quai", trịnh trọng giơ tay tuyên bố: "Từ giờ phút này, trong vòng hai mươi tư giờ tôi sẽ ở trạng thái yêu công ty, từ chối tham gia bất kỳ cuộc thảo luận nào nói xấu công ty, xin cảm ơn."

"Một thỏi vàng chỉ duy trì được một ngày thôi á?" Thành Việt Long buồn cười hỏi ông chủ nhà bạc tình của mình.

Bùi Kha gật đầu: "Đương nhiên rồi, với tôi không có chuyện một hạt đậu đỏ đổi cả vũ trụ đâu, tất nhiên nếu chủ tịch chia cổ phần thì coi như tôi chưa nói gì, nhưng mà..."

"Nhưng mà sao?" Thành Việt Long hỏi.

Bùi Kha nhìn cậu cười, bất ngờ đưa tay chạm nhẹ vào cằm Thành Việt Long một cái: "Phải cảm ơn cái miệng linh thiêng của cậu, nói trúng phóc luôn."

Ngón tay lướt qua như chuồn chuồn đạp nước, Thành Việt Long còn chưa kịp phản ứng thì hành động đó đã kết thúc.

Cậu nhìn Bùi Kha ngẩn ngơ, chưa kịp nói gì thì Bùi Kha đã quay sang buôn chuyện tiếp với Tăng Thiện Mỹ, để mặc cậu ngồi đó ngẩn ngơ hồi tưởng.

Tiệc tất niên đầy sóng gió suýt trở thành vết nhơ lớn nhất cuộc đời Bùi Kha, nhưng nhờ thỏi vàng này mà lật ngược tình thế, kết thúc cũng coi như có hậu.

Bùi Kha chụp ảnh thỏi vàng gửi vào nhóm "Chó Gà Khỉ" để chia sẻ niềm vui với anh em, nhưng không ngờ anh trao cho đời tiếng hát, đời lại tát cho anh một cái.

Nhìn video quay cận cảnh màn biểu diễn của mình ở tiệc tất niên trên màn hình điện thoại, mặt Bùi Kha nhăn như bạch tuộc phơi khô, ngón tay bấm lia lịa hỏi má Triệu lấy video ở đâu ra.

> Má Triệu: Sếp mày đăng lên WeChat đấy.

> Mộc Khả: ...

> Vua Khỉ: Phải công nhận màn ảo thuật bất ngờ này của thằng Kha hiệu quả phết.

> Vua Khỉ: "Vút" một cái bay ra, đã mắt.

Để thể hiện sự yêu thích từ tận đáy lòng, Khúc Hầu còn chụp màn hình khoảnh khắc Bùi Kha húc tung nắp thùng làm thành meme, chèn thêm dòng chữ đầy tâm huyết —

Không đụng tường nam không quay đầu.

Cuối cùng Bùi Kha cũng hiểu tại sao bạn học cũ lại dùng từ "thối" để miêu tả tình bạn của ba người họ, tuy người ta dùng mũi ngửi, nhưng anh lại cảm nhận sâu sắc bằng cả tâm hồn.

Thậm chí không phải thối nữa mà là ác độc.

> Mộc Khả: Tao hận chúng mày.

> Má Triệu: Nhưng mà đặc sắc thật đấy, công ty mày mà không trao giải nhất cho tiết mục này thì trời đất không dung.

> Khúc Hầu: Chuẩn, xem xiếc khỉ còn không hay bằng, biết thế để dành đến Tết xem thay Táo Quân.

> Mộc Khả: Dừng ngay mấy lời công kích cay nghiệt của chúng mày lại, cảm ơn.

> Má Triệu: À đúng rồi, bao giờ mày xong, tao đang có việc gần đấy, tí cho tao đi nhờ một đoạn về nhé.

Bùi Kha xem giờ, bảo má Triệu đợi một lúc ở quán cà phê ven đường, tiệc tất niên đã đến phần MC tổng kết bế mạc.

Thứ hạng tiết mục phải đợi tuần sau đi làm mới biết, lúc đứng dậy mặc áo khoác ra về, Ngôn Kiều không kìm được hỏi: "Mọi người nghĩ tiết mục của mình có cơ hội giải nhất không?"

"Dựa vào cái đầu của anh Bùi, tôi nghĩ là có." Lữ Mại nói.

Bùi Kha vỗ bộp lên vai cậu ta một cái: "Anh lại thấy màn liên khúc dân ca của Lúa Mạch đặc sắc hơn, giọng hát đậm chất Đao Lang, nhưng lại pha chút lạc điệu, sau này cậu có thể cân nhắc lấy nghệ danh là Nhẫn Lang đấy (Lưỡi dao - chơi chữ)."

Chỉ chênh một chút thôi, vừa vặn.

Tăng Thiện Mỹ đứng ra nói một câu công bằng: "Về mặt khách quan, độ mất mặt của mấy tiết mục nổi bật đều ngang ngửa nhau, ai cũng có cơ hội; về mặt chủ quan, quả đạn thăng thiên của chúng ta vẫn chấn động nhất."

Đạn chưa nổ, đầu sắt đã thay, Bùi Kha mặc xong áo khoác nhìn họ u ám nói: "Anh thấy hiệu suất của mấy người cũng sắp nổ tung rồi đấy."

Tất cả im bặt như gà rù, lẳng lặng rút lui. Thành Việt Long xách túi lớn túi bé đi cạnh Bùi Kha nói: "Anh Bùi, đồng nghiệp của anh thú vị thật đấy, đừng giận họ."

"Cậu đừng nói linh tinh, tôi giận bao giờ." Bùi Kha đi xuống cầu thang, "Lúc tan tiệc đông người, họ nói năng linh tinh để người phòng khác nghe thấy thì không hay."

Thành Việt Long hiểu ý ngay, cười nói: "Cũng đúng, nhưng mà anh Bùi không đi bệnh viện thật à? Giờ cục u trên trán anh lồi hẳn ra rồi kìa."

Bùi Kha đưa tay sờ thử, đau đến hít hà một hơi: "Không sờ thì không đau, thôi kệ, để mai xem thế nào đã."

Trong lúc tiệc tất niên diễn ra sôi nổi thì bên ngoài tuyết đã rơi, thế giới bên ngoài phủ một màu trắng xóa, từng bông tuyết rơi xuống đậu trên vai người đi đường.

Thang Kiệt Thuỵ phủi tuyết trên vai, người hơi khó chịu, nhưng hàng chờ đặt xe trên điện thoại còn dài dằng dặc, đang tính hay là quay lại khách sạn thuê phòng nghỉ tạm thì một chiếc Jetta đen đỗ xịch bên cạnh.

"Sếp phó đi đâu đấy?" Bùi Kha cười với hắn, "Lên xe đi, tôi đưa về."

Thang Kiệt Thuỵ hơi cúi xuống, nhìn thấy Thành Việt Long ngồi ghế phụ, nhưng nhớ đến lời đồn trong công ty, nghĩ ngợi hai giây rồi vẫn mở cửa sau xe Bùi Kha.

"Chắc hơi ngược đường, phiền cậu vòng vèo chút nhé." Thang Kiệt Thuỵ ngại ngùng nói.

"Không sao, đưa lãnh đạo về thì đi đâu cũng tiện đường hết." Bùi Kha nói.

Thành Việt Long hơi nghiêng người chào hắn, hai người nói chuyện xã giao vài câu, chiếc xe lăn bánh đi ra ngoài, nhưng đến cửa một quán cà phê ven đường thì dừng lại.

Thang Kiệt Thuỵ đang định hỏi sao thế, thì cửa sau xe mở ra, Triệu Đỉnh Thiên ôm một bức tượng thạch cao David chui tọt vào, miệng lầm bầm chửi thề lạnh ch.ết mất.

Đột nhiên quay đầu lại, hai người bốn mắt nhìn nhau, rồi đồng thanh thốt lên đầy kinh ngạc: "Sao anh/cậu lại ở đây?"

Lời tác giả:

Bùi Kha: Quét sạch vàng thỏi, là chính mình!

 

Thành Việt Long: May mà hôm nay ra đường cạo râu rồi.

Trước Tiếp