Sổ Tay Sinh Hoạt Của Beta Viêm Mũi

Chương 29: Màn ảo thuật tống tiễn đối thủ

Trước Tiếp

Nhân viên phòng Kinh doanh shine bright like a diamond (tỏa sáng như những viên kim cương), mọi khâu đều hoàn hảo như lúc tập luyện. Nhưng vấn đề nằm ở chỗ hoàn hảo quá mức, dù Hứa Đại Thông Minh đã nhận ra có gì đó không ổn, nhưng tên đã lắp vào cung không thể không bắn, là đàn ông đích thực thì sợ gì!

Bất chấp ánh đèn flash chói lòa sau lưng, Hứa Thông vừa vỗ tay làm động tác vừa trượt bước moonwalk lên phía trước, tạo dáng kết màn —

Một tay chỉ trời một tay chỉ đất, thiên thượng thiên hạ, duy ngã độc tôn! (trên trời dưới trời chỉ có Ta là hơn hết)

Điều này thể hiện rõ quyết tâm trở thành "sale" mạnh nhất địa cầu của Hứa Thông, năm mới nhất định sẽ mang lại thành công lớn! Nhạc dần về cuối, đội hình trên sân khấu bắt đầu thay đổi.

Ngay lúc mọi người tưởng màn "ô nhiễm ánh sáng" này sắp kết thúc, thì bất ngờ mấy cánh tay giơ ra nhấc bổng Hứa Đại Thông Minh lên.

Mọi người nín thở chờ xem chiêu trò tiếp theo của Hứa Đại Thông Minh, chỉ thấy anh ta xoay người 90 độ nằm ngang, mũi chân duỗi thẳng như tiên nữ Đôn Hoàng bay lượn, rút từ trong tay áo ra một cuộn giấy đỏ.

Nhạc tắt ngấm, anh ta giật dây ruy băng mở toang cuộn giấy trước mặt mọi người, trên nền đỏ là chữ "TỐT" (HẢO) to đùng viết bằng mực nhũ vàng.

"Năm mới sắp đến, chúc công ty chúng ta —"

"TỐT!"

"Doanh số của chúng ta —"

"TỐT!"

"Cuộc sống của chúng ta —"

"NGÀY CÀNG TỐT!"

Ba câu hỏi ba câu trả lời, quả là một màn trình diễn sảng khoái.

Đèn sân khấu cuối cùng cũng trở lại bình thường, tuy mắt mũi còn hoa cả lên nhưng tiếng vỗ tay của đồng nghiệp vẫn vang dội như sấm. Đến cả Ngôn Kiều nhìn Hứa Đại Thông Minh được đồng nghiệp khiêng xuống sân khấu cũng phải cảm thán: "Dù sao đi nữa, đây cũng là một đối thủ đáng kính."

Lý Hoa vỗ tay gật đầu: "Chắc sau này bố em mừng thọ 80 cũng chẳng náo nhiệt thế này."

Lữ Mại nhìn người trên sân khấu xuống hết rồi mới lẩm bẩm: "Có khi nào anh Bùi đã liệu trước là Hứa Đại Thông Minh sẽ làm lố thế này, nên mới bảo bọn mình ém hàng không?"

Người không cần nở hoa, gió mát tự tìm đến, hóa ra đây chính là trí tuệ của lãnh đạo sao?

Trong phút chốc các nhân viên tài chính lòng đầy kính nể, chỉ có em Lưu thắc mắc: "Sao từ đầu đến giờ không thấy anh Bùi đâu, anh ấy có xem màn trình diễn vừa rồi không nhỉ?"

"Chắc chắn xem rồi." Tăng Thiện Mỹ lấy điện thoại mở nhóm chat cho mọi người xem: "Vừa nãy sếp Bùi gửi một lèo 500 chữ 'Ha' vào nhóm đấy."

Bùi Kha đang ẩn nấp dưới gầm sân khấu cũng không ngờ mình lại "mèo mù vớ cá rán" may mắn đến thế. Anh quỳ dưới đất bịt miệng cười rung cả người, biểu cảm dữ tợn đến mức Thành Việt Long và em Hổ bên cạnh cũng phải sợ.

"Anh đừng cười nữa, cẩn thận ngộ độc CO2, đưa anh lên sân khấu xong lại phải gọi cấp cứu đấy." Thành Việt Long lấy hết can đảm vỗ lưng Bùi Kha bảo anh bình tĩnh lại.

Bùi Kha điều chỉnh nhịp thở, giọng vẫn còn run run vì chưa hết phấn khích: "Ai bảo năm nay anh phạm Thái Tuế, anh thấy chưa chắc đâu, thời tới cản không kịp, lần này anh phải thắng."

Trong mắt anh chàng Beta rực lửa chiến đấu, Thành Việt Long cảm giác nếu lần này giải nhất không trao cho phòng Tài chính bọn họ, khéo Bùi Kha sẽ nổi điên làm cú tóe máu đêm tất niên, đấm cả chủ tịch mất.

Tiết mục tiếp theo do phòng Marketing gửi đến, các cô nàng vận hành lần lượt lên sân khấu. Tuy đứng cạnh dàn "sao sa" lấp lánh của phòng Kinh doanh, lớp trang điểm mắt to tròn long lanh của họ bỗng trở nên bình thường, nhưng mọi người diễn rất thoải mái, hoàn thành suôn sẻ tiết mục, một bài "My humps" (Lông mày nhảy múa) khẳng định vận hành không bằng nhảy múa.

Tiếp theo là màn ngâm thơ của các sếp lớn, tóm lại là tôi yêu công ty tôi, đi đâu tôi cũng hát vang bài ca ca ngợi.

Tuy nội dung chán ngắt nhưng vì người diễn là sếp nên tiếng vỗ tay nhiệt liệt lạ thường, còn có người chủ động lên tặng hoa cho anh chàng đẹp trai "độn giày" Jerry.

Đợi các sếp xuống sân khấu, cuối cùng cũng đến lượt phòng Tài chính.

Chiếc thùng ảo thuật được đưa lên sân khấu giới thiệu sơ qua rồi đặt vững vàng ở đó. Lữ Mại và Ngôn Kiều định câu giờ đợi Bùi Kha xuất hiện, thì thấy tấm ván dưới đáy thùng bị đẩy lên từ bên dưới, lộ ra sân khấu phía dưới cũng bị đẩy ván ra, chạm ngay phải ánh mắt Bùi Kha.

Lữ Mại: ...

Ngôn Kiều: ...

Hóa ra anh ở đây!

Hai người giật mình thon thót, khổ nỗi đang trên sân khấu không được kêu lên, chỉ đành trơ mắt nhìn anh dùng khẩu hình không ra tiếng: "Đừng quên việc anh dặn."

Rồi như một bóng ma từ từ hạ xuống biến mất.

Tỉnh lại sau cú sốc, Lữ Mại vội nhắc Ngôn Kiều cùng đóng nắp thùng lại, rồi ném cho MC một ánh mắt chắc nịch.

Người đẹp Dương nhận được tín hiệu, lập tức nói: "Dòng tiền công ty là máu, thì tài chính chính là hồng cầu trong máu! Tiếp theo xin mời thưởng thức tiết mục ca múa nhạc ảo thuật sáng tạo của phòng Tài chính — Sự biến mất của nó!"

Dưới khán đài tiếng hoan hô vang dội, Thang Kiệt Thuỵ, người đã nhận hối lộ lạp xưởng thịt hun khói, đi đầu vỗ tay, thậm chí còn chủ động giới thiệu với tổng giám đốc tập đoàn và chủ tịch bên cạnh: "Đây là tiết mục tôi mong chờ nhất đấy."

Dù sao Bùi Kha trông cũng là người đáng tin cậy, tiết mục của cậu ấy chắc chắn sẽ không đến nỗi nào.

Kết quả vừa dứt lời thì đèn sân khấu chiếu vào hai con ếch đang uốn éo tạo dáng trên sân khấu, tuyên bố thay mặt cục thuế tiêu diệt bạn.

Thang Kiệt Thuỵ: ...

Chủ tịch u ám hỏi: "Đây là cái cậu mong chờ nhất đấy hả?"

Thang Kiệt Thuỵ không trả lời được, đành giả vờ điếc vỗ tay nhiệt tình. Trong tiếng vỗ tay như sét đánh, vua nhạc Pop Lữ Mại lấp lánh xuất hiện, đeo kính râm khoác áo lông chồn đi đầu ra giữa sân khấu, rồi giơ micro ngửa cổ lên trời hú hét một tràng kỳ quái.

Ánh mắt mọi người là liều thuốc k*ch th*ch, giọng hú của cậu ta là công tắc bật nhạc.

Nhạc nền hot trend vang lên, hai con ếch diễn sâu đến cùng, nhảy cóc thẳng đến cạnh thùng ảo thuật đứng nghiêm, tiếp theo Thái Đương Đương và các đồng nghiệp còn lại đeo kính râm cực ngầu, vừa múa quạt theo nhịp vừa bước ra.

Mọi người nhanh chóng vào vị trí như đã tập, Thái Đương Đương đứng đầu hàng, giơ bàn tay đeo găng trắng ra hiệu mọi người ngừng múa quạt, bắt đầu tư thế chờ lệnh.

Trong chốc lát, tất cả nhân viên tài chính trên sân khấu sơ mi trắng quần đen kính râm đen đều đứng dang chân chắp tay sau lưng, hất cằm nhìn người bằng lỗ mũi, khiến lãnh đạo tập đoàn không kìm được cảm thán: "Nhìn còn tưởng là đội vệ sĩ chuyên nghiệp đấy."

Thang Kiệt Thuỵ muốn nói lại thôi, cùng lúc đó Lữ Mại cũng ngừng hú, lấy hơi cho giây phút quan trọng nhất đời mình, nghỉ hai giây rồi giơ lại micro lên.

"Everybody! Nghe thấy tiếng tôi không!"

"Nghe thấy!"

Tiếng hô vang dội như sấm dậy sóng trào khiến Lữ Mại ảo tưởng mình đang đứng trên sân khấu Grammy chuẩn bị trao giải thật, cậu ta gào to: "2023 is gone, 2024 is coming! Chào mừng đến với thế giới tài chính!"

Nhạc chuyển, Thái Đương Đương giơ tay bắt nhịp đầu tiên, bắt đầu nhảy quên mình, ánh sáng chiếu lên người cậu ta, vẻ mặt lạnh lùng, mái tóc hất tung, găng tay trắng vạch qua không khí khắc ghi thanh xuân của họ.

Tất cả đều toát lên phong thái ung dung của những nghệ sĩ lão luyện.

Ngay khoảnh khắc sắp bước l*n đ*nh cao nghệ thuật, Lữ Mại định mở miệng thì phát hiện đầu óc trống rỗng, quên sạch lời!

Nhưng micro đã kề bên miệng, mọi người đều đang nhìn, trong hai giây ngắn ngủi cậu ta suy nghĩ rất nhiều, cuối cùng quyết định "chơi tới bến", nhắm mắt coi như không thấy gì, cất giọng —

"Tháng giêng là tết năm mới này, tài chính báo thuế là ngày đầu tiên a!"

Sân khấu trao giải Grammy bỗng chốc biến thành sân khấu hài kịch dân gian Lưu Lão Căn, Bùi Kha dưới gầm sân khấu nghe mà kinh hoàng bạt vía, suýt thì bật nắp quan tài dậy bảo Lữ Mại bình thường chút, nhưng bị Thành Việt Long ấn xuống.

"Bình tĩnh anh Bùi, giờ anh mà xông ra là hỏng bét đấy."

May mà Lữ Mại chỉ quên lời chứ không quên chủ đề, cậu ta biến bài rap thành liên khúc dân ca, trình độ sáng tác ngẫu hứng tại chỗ sánh ngang Viên Văn Sơn (nhạc sĩ nổi tiếng).

Thấy không khí đã nóng lên, cậu ta lập tức liếc mắt ra hiệu cho Ngôn Kiều, mở miệng hát tiếp: "Em trai tiễn chàng đi, tiễn đến tận cổng lớn, lại gặp ngay cục thuế, tra thuế lại tra sổ!"

Ngôn Kiều đợi chính là lúc này, ánh mắt cô hướng xuống khán đài cầm micro nói: "Tiếp theo chúng tôi xin mời một vị khách may mắn tham gia màn ảo thuật, mang theo sổ sách của chúng tôi vào thùng ma thuật!"

Hai con ếch nhảy xuống sân khấu lao thẳng về phía bàn lãnh đạo, Thang Kiệt Thuỵ chỉnh lại quần áo đã chuẩn bị sẵn sàng, để mình làm "chim mồi" cho Bùi Kha tiện thể biến mất khỏi cái sân khấu tất niên này luôn.

Dù sao hắn cũng ngồi trên đống lửa nãy giờ rồi.

Nhưng không ngờ hai con ếch lướt qua hắn, mỗi người một bên tóm gọn Bành Lợi Một ngồi bàn sau.

"Quý ngài đây! Mời đi theo chúng tôi!" Ngôn Kiều nói rồi không đợi lão Bành và thằng cháu phản ứng, cùng em Lưu xốc nách lão lôi thẳng lên sân khấu, mở thùng ma thuật ra.

Bành Lợi Một lập tức chạm mắt với Bùi Kha, ông ta đang định hét lên thì bị bịt miệng nhét thẳng vào thùng cùng với cuốn sổ sách.

Tiếp theo là giây phút chứng kiến điều kỳ diệu, trên sân khấu Thái Đương Đương dẫn đầu các đồng nghiệp nhảy múa quanh cái thùng gỗ cầu khẩn thần tài chính giáng lâm, dưới sân khấu Bành Lợi Một đã bị Thành Việt Long khống chế.

Thành Việt Long tuy khỏe nhưng đối mặt với sự giãy giụa kịch liệt của ông già còn khó hơn giữ lợn tết, vội quay sang gọi em Hổ đến giúp.

Ai ngờ em Hổ quay lưng lại với Bành Lợi Một, móc trong túi ra một cái tất da chân.

Bùi Kha sốc: "Hổ, cậu làm cái gì thế?"

"Che mặt đề phòng ông ta trả thù sau này." Em Hổ vừa nói vừa tròng cái tất vào đầu, nhưng vì mua nhầm loại tất dài nên trên đỉnh đầu thừa ra một đoạn dài ngoằng.

Bùi Kha: ...

Bùi Kha: "Lần sau mua tất ngắn thôi đừng mua tất dài."

Bành Lợi Một thấy tình hình không ổn vội hỏi: "Bùi Kha, cậu định làm gì? Tôi báo cảnh sát đấy!"

"Sếp đừng giãy nữa, chỉ là mời sếp hỗ trợ hoàn thành tiết mục tất niên thôi, chứ có định bắt cóc tống tiền gì đâu." Bùi Kha giải thích ngắn gọn, "Yên tâm, cậu thanh niên này sẽ đưa sếp ra cửa thoát hiểm, đợi tiệc tất niên kết thúc sếp hẵng quay lại."

Bành Lợi Một ngớ người rồi chợt nhận ra có gì đó sai sai: "Tiệc tất niên kết thúc là ý gì?"

Bùi Kha không trả lời, chỉ ngân nga giai điệu bài hát chia tay: "Tạm biệt bạn Bành, tạm biệt bạn Bành, tạm biệt nhé bạn Bành ơi, tạm biệt nhé."

Trên sân khấu màn ảo thuật đã đi đến đoạn mở thùng ra lần nữa, bên trong trống rỗng chứng minh thần tài chính linh thiêng đã biến nợ xấu nợ khó đòi biến mất cùng vị khách mời, nhận được tràng pháo tay nhiệt liệt.

Còn dưới sân khấu Bùi Kha nhìn theo bóng em Hổ đưa Bành Lợi Một đi xa, đã lao ra khỏi khu vực sân khấu chạy về phía cửa thoát hiểm tự do.

Thương chiến cấp thấp là chia rẽ nội bộ văn phòng; thương chiến cấp cao là trực tiếp loại đối thủ khỏi cuộc chơi, không cho cơ hội tham dự tiệc tất niên công ty.

Nghe tiếng nắp gỗ trên đầu đóng lại lần nữa, Bùi Kha lập tức ra hiệu cho Thành Việt Long, bảo cậu bây giờ đến bước cuối cùng rồi, bắt đầu màn trình diễn thực sự thôi.

Bùi Kha cởi áo khoác cầm cuốn sổ sách thật, ngay lúc Thành Việt Long bế anh đưa lên trên thì gặp sự cố.

Không biết có phải lúc nãy lão Bành giãy giụa quá đà đá vào đâu không mà tấm ván dưới đáy thùng bị kẹt không đẩy ra được.

"Anh Bùi đừng vội." Thành Việt Long chỉnh lại tư thế bế Bùi Kha, đẩy thêm hai cái nữa vẫn không được, nhưng nhạc trên đầu đã đến đoạn cao trào, nắp thùng sắp mở rồi.

Bùi Kha hoảng thực sự, dù có thất bại anh cũng tuyệt đối không cho phép nguyên nhân thất bại là do mình.

Anh nghiến răng bảo: "Em Long, cậu dùng sức thêm chút nữa đi, xem tôi có húc bay được tấm ván này ra không."

"Thế anh bị thương thì sao?" Thành Việt Long hỏi.

Bùi Kha bảo không lo được nhiều thế đâu, tình thế cấp bách, bảo Thành Việt Long đừng lo cho mình cứ dùng hết sức đi. Thấy Bùi Kha đã quyết tâm, Thành Việt Long chỉ còn biết ủng hộ: "Thế anh Bùi chuẩn bị nhé."

Việt Long Việt Long, sức mạnh vô song!

Cậu dang rộng hai chân, xác định Bùi Kha đã sẵn sàng, hai tay dùng hết sức bình sinh như bắn đại bác phóng Bùi Kha lên —

"Rầm ——"

Nắp thùng trên sân khấu bất ngờ bị húc tung, Bùi Kha "đầu sắt" ôm sổ sách húc bay hai lớp ván gỗ bay vút lên trời xuất hiện sớm hơn dự kiến, dọa Thái Đương Đương đứng cạnh thùng hét lên thất thanh.

Bùi Kha: ...

Anh nhìn các sếp ngồi gần sân khấu nhất, từ từ nở một nụ cười lịch sự mà không kém phần gượng gạo.

Có lẽ mẹ nói đúng, năm nay mình phạm Thái Tuế thật rồi.

Lời tác giả:

Thành Việt Long: Bé yêu à, em là một viên đạn địa bác.

Em Hổ (phiên bản cực tốc): Dũng cảm lên dũng cảm lên bạn tôi ơi.

Trước Tiếp