Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Nhạc nền của chương trình "Phi Thường Hoàn Mỹ" (Show hẹn hò) vang lên chói tai, trong tiếng gào thét "Can you feel it" đầy nhiệt huyết, các sếp lớn cuối cùng cũng bước vào phòng tiệc, mỗi người một vẻ mặt ngồi xuống bàn tròn.
Mông Thang Kiệt Thuỵ vừa chạm ghế đã nghe thấy tổng giám đốc tập đoàn bên cạnh nói: "Năm nay náo nhiệt thật đấy, mới bước vào tôi cứ tưởng mình đang đi show hẹn hò cơ."
"Dù sao cũng có nhiều lãnh đạo tập đoàn đến dự, chúng tôi phải chào đón nhiệt tình chứ ạ." Lời vừa dứt, đèn trong phòng tiệc vụt tắt, trước mắt tối om.
Thang Kiệt Thuỵ: ...
Chỉ nghe thấy tổng giám đốc u ám nói: "Xem ra chúng ta không được chào đón lắm thì phải."
Hắn đang định giải thích thì đèn sân khấu sáng lên, bốn MC lần lượt bước ra, Thang Kiệt Thuỵ vội nói: "Làm gì có chuyện đó, tiệc tất niên bắt đầu rồi, mời sếp xem tiết mục ạ."
Đầu tiên là kính thưa các lãnh đạo, sau đó là thân chào các đồng nghiệp, bốn MC chào hỏi theo thứ tự rõ ràng, tiếp theo là một tràng diễn văn mở màn copy trên mạng xuống, cuối cùng người đẹp Dương hét lên một tiếng cao vút (tuy hơi vỡ giọng), tuyên bố tiệc tất niên chính thức bắt đầu.
Nhưng trước khi vào phần biểu diễn văn nghệ còn một tiết mục nữa —
Lãnh đạo phát biểu.
Chủ tịch hội đồng quản trị, người quanh năm suốt tháng chẳng thấy mặt mũi đâu, bước lên sân khấu vẫy tay chào đám "culi" bên dưới, rồi bắt đầu bài phát biểu trong tiếng vỗ tay hoàn toàn giả trân.
Chủ tịch đang luyên thuyên khoing ngừng trên sân khấu thì đột nhiên cảm thấy sàn nhà rung chuyển, bài phát biểu bị ngắt quãng, rồi lại rung thêm cái nữa.
Mặt ông biến sắc, buột miệng hỏi trước toàn thể nhân viên: "Động đất à?"
Ba cái "nguồn chấn động" đang trốn dưới gầm sân khấu lập tức im thin thít. Bùi Kha bịt chặt miệng Thành Việt Long, Thành Việt Long bịt chặt miệng Tiểu Hổ và Bùi Kha, mắt cả ba dán chặt lên trần sân khấu, không dám ho he tiếng nào.
Rất nhanh sau đó, chủ tịch trên sân khấu nhận ra mình ảo giác, bèn chữa cháy ngay: "Đúng là động đất rồi! Là cơn địa chấn trong ngành do công ty chúng ta tạo ra!"
Ba người dưới gầm thở phào nhẹ nhõm.
Bùi Kha nhìn em Hổ thì thầm: "Cậu làm cái gì thế!"
"Tiệc bắt đầu rồi, mình không ra ngoài à?" Em Hổ ôm cái đầu vừa bị cụng đau, chỉ ra ngoài, "Không xem tiết mục à?"
"Lũ quỷ múa may quay cuồng thì có gì mà xem?" Bùi Kha thở dài, quay sang nhìn Thành Việt Long cũng đang ôm đầu vì đè Tiểu Hổ xuống, anh vội vàng vạch tóc cậu ra xem: "Có sao không?"
Thành Việt Long mở mắt ra, đập ngay vào mắt là vòng eo thon gọn của Bùi Kha sau lớp áo sơ mi trắng, cậu khựng lại một chút rồi nói: "Không sao, chắc chỉ hơi sưng thôi."
Bùi Kha kiểm tra thấy không sao mới yên tâm.
Em Hổ hạ giọng hỏi: "Anh Bùi, mình cứ ở mãi dưới này à?"
"Đương nhiên rồi, tiệc bắt đầu là không được ra ngoài nữa." Bùi Kha móc trong túi ra ít hoa quả và đồ ăn vặt đưa cho em Hổ, "Giờ cậu mà ra là bị phát hiện ngay."
Nếu lúc chờ diễn mà bò ra khỏi gầm sân khấu trước mặt bao người thì màn ảo thuật biến mất tiếp theo coi như vứt, chẳng còn ý nghĩa gì nữa.
Đã đâm lao thì phải theo lao, phải làm một cú chấn động, cho cả công ty biết thế nào là sức mạnh của phòng Tài chính.
Nói rồi anh lấy điện thoại mở livestream của công ty đưa cho em Hổ: "Cậu xem qua điện thoại cũng được mà, như nhau cả thôi."
Em Hổ ngớ người, quay sang định nói gì đó với Thành Việt Long thì bị anh Long nhét ngay quả táo tàu vào mồm: "Ngồi đây là ghế VIP đấy, xem đi."
May mà lần này chị Vương chi mạnh tay thuê phòng tiệc lớn nhất khách sạn, quy mô sân khấu cũng khác bọt nên ba người trốn dưới gầm cũng không đến nỗi quá chật chội.
Lúc này bài phát biểu của chủ tịch cuối cùng cũng kết thúc, chương trình văn nghệ chính thức bắt đầu.
"Tiết mục đầu tiên, tướng thanh — Phỏng vấn kiểu này!"
Người đẹp Dương vừa dứt lời liền thay trang phục ngay tại chỗ, khoác lên mình bộ sườn xám truyền thống, tiếp theo chị Vương đích thân xuất trận. Vị nữ hoàng không ngai cao 1m9, nổi giận lên có thể đấm thủng cả chủ tịch này vừa bước lên sân khấu là tiếng vỗ tay rào rào.
"Câu chuyện hoàn toàn hư cấu, nếu có trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên."
Tuy chị Vương lên sân khấu là tuyên bố miễn trừ trách nhiệm ngay, nhưng theo những gì Bùi Kha từng chat với người đẹp Dương, thì nội dung bên trong toàn là chuyện người thật việc thật họ gặp trong công việc.
"... Tuyển Alpha thì sợ nóng tính dễ manh động đánh nhau, tuyển Omega thì sợ nhạy cảm chịu áp lực kém, tuyển Beta thì sợ thiếu trách nhiệm không cầu tiến..."
Chị Vương mở màn bằng việc điểm danh định kiến về cả ba giới tính ABO, người đẹp Dương liền hỏi: "Thế còn HR thì sao? HR cũng có giới tính mà."
Không ngờ chị Vương vung tay, tự phạt ba chén: "HR không phải là người! Không có giới tính!"
Làm người đã khó, làm HR còn khó hơn, làm một HR được coi là người trước mặt sếp và đồng nghiệp thì khó càng thêm khó. Chị Vương ngửa mặt lên trời than, bắt đầu kể lể về những ứng viên quái đản từng gặp.
Có ứng viên phỏng vấn chưa được hai phút đã bất ngờ ph*t t*nh, tỏa ra mùi ớt hiểm khiến cả công ty phải sơ tán khẩn cấp. Có người ứng tuyển vào phòng Kỹ thuật lại bảo mình theo đạo Phật, sửa bug cũng như sát sinh, là bậc thầy giác ngộ.
Lại có một Alpha tuyên bố không cần nghỉ ngơi, một ngày làm việc 24 tiếng, lại còn không cần tiền tăng ca, nổi bần bật giữa đám nhân viên lười biếng như cá ch.ết trôi và sâu làm rầu nồi canh của công ty, kinh động đến mức sếp Đinh phải đích thân xuống phỏng vấn vị đại thần này, kết quả đưa ra một kết luận chấn động địa cầu.
"Cuối cùng đố mọi người biết thế nào?"
Chị Vương hỏi trên sân khấu, Bùi Kha trả lời dưới gầm sân khấu: "Ông thần này bị tâm thần phân liệt."
Anh giai này nhân cách chính phụ thay phiên nhau đi làm, không cần nghỉ ngơi, thực hiện được động cơ vĩnh cửu, đi trước thời đại công nghệ mấy phiên bản.
Thành Việt Long ngớ người hỏi Bùi Kha: "Thế công ty anh có tuyển không?"
"Không." Bùi Kha lắc đầu thì thầm: "Giới thiệu sang công ty đối thủ rồi."
Hơn nữa sếp Đinh còn đích thân tiễn ra tận cổng, nắm tay anh giai ấy bảo, cậu không nên đi làm công ty, nên đi nhận giải Nobel đi, rất đau lòng khi phải từ chối nhân tài hiếm có này.
Chị Vương kể trên sân khấu lắc đầu ngán ngẩm, người dưới khán đài cười đến tắc thở, Tăng Thiện Mỹ còn ngồi dưới gõ trống làm hoạt náo viên khuấy động không khí.
Nhưng gõ chưa được mấy cái thì "vận may" rơi trúng đầu, nghe chị Vương kể đến đoạn có một thiên tài mang bàn tính đi phỏng vấn còn giải toán Olympic ngay tại chỗ, cả phòng Tài chính đồng loạt nhìn sang em Lưu.
Em Lưu cạn lời, chỉ biết giơ ngón tay cái like một cái, ý bảo em giờ cũng làm được đấy.
"Đừng có làm màu." Ngôn Kiều vỗ vai cậu ta, nhìn đội múa lân bắt đầu tập trung sau cánh gà, nhắc nhở mọi người: "Chú ý, kẻ địch số 1 sắp lên sàn rồi."
Nếu nói đối mặt với "Múa Hốt Tiền" của phòng Kinh doanh, Bùi Kha còn có thể dùng độc trị độc bằng "Múa Quạt" để ngang cơ, thì gặp phải tiết mục văn hóa nghệ thuật truyền thống như múa lân, bọn họ thua toàn tập về mọi mặt, chỉ còn nước nằm im chịu trận.
Màn giới thiệu kết thúc, tiết mục múa lân của phòng Kỹ thuật chính thức bắt đầu trong tiếng chiêng trống rộn ràng.
Em Hổ ghé sát vào xem livestream trên điện thoại Bùi Kha, thốt lên: "Đúng là công ty lớn, tiệc tất niên hoành tráng thật, phòng gym bọn em trước kia ăn bữa cơm là xong rồi."
"Đã thế thanh toán còn phải cam-pu-chia (chia tiền)." Thành Việt Long nghe tiếng chân dậm bình bịch trên đầu, lo lắng hỏi: "Anh Bùi, nhỡ sập sân khấu thì sao?"
"Thì sao à? Thì nằm vật ra đất mà chọn nhà chọn xe chứ sao." Bùi Kha nói xong bỗng kéo điện thoại lại gần mắt, nheo mắt nhìn một con lân có động tác hơi ngốc nghếch: "Cái này chẳng lẽ là..."
"Vãi chưởng, lão trọc Tống đích thân lên diễn à?" Lữ Mại trợn tròn mắt, quay sang Ngôn Kiều: "Hỏi mạng lưới tình báo của em xem rốt cuộc là thế nào."
Ngôn Kiều liên lạc khẩn cấp với "ăng ten" của mình, rồi báo cáo ngay: "Chị Vương tha cho lão trọc vụ thuê ngoài, nhưng bảo lão muốn có giải thưởng thì phải tự mình lên diễn, không thì hủy tư cách."
"Thật á?" Tăng Thiện Mỹ nghe tin vui gõ mạnh dùi trống một cái, mạnh dạn tiên đoán: "Thế thì múa lân kiểu gì cũng có biến!"
Tuy lão trọc Tống là cây đinh của phòng Kỹ thuật, về chuyên môn kỹ thuật thì sáng láng như cái đầu trọc của lão, nhưng ai cũng biết ông trời không cho ai tất cả.
Chúa mở cho lão cánh cửa trí tuệ thì tiện tay đóng sập cánh cửa vận động, lại còn quét sạch sự khéo léo của tứ chi.
Chưa nói đến chuyện đi đường bằng cũng ngã, năm ngoái màn trình diễn thời trang áo kẻ sọc của phòng Kỹ thuật, lão Tống đi cùng tay cùng chân hết cả sàn diễn đã trở thành câu chuyện để đời trong công ty.
Tăng Thiện Mỹ vừa dứt lời chưa được hai giây, lão trọc Tống đã thi triển chiêu "chân trái giẫm chân phải" ngay trước bàn dân thiên hạ, nhưng không phải giẫm chân mình, mà là giẫm vào ống quần phải của anh Đại Triệu đi trước.
Anh Đại Triệu là "thần thông" thứ hai của phòng Kỹ thuật chỉ sau lão trọc Tống, chân phải bước đi bị cản trở nhưng không dừng lại, mà phát huy tinh thần kỹ thuật "có BUG thì sửa, không có BUG thì tạo ra BUG mà sửa".
Chỉ thấy anh ta dồn hết sức bình sinh bước tới —
"Xoạt —"
Một bước nhỏ của anh Triệu, một bước lùi lớn của tiết mục!
Chiếc quần diễn kém chất lượng rách toạc từ đường chỉ may, lộ ra cái đùi trắng hếu và chiếc q**n l*t thêu rồng vàng kim mà vợ anh ta mới mua cho diện tết.
Phương Đông cổ kính có một con rồng, tên nó là Trung Hoa; Dưới khán đài công ty có một đám người, tên họ là đồng nghiệp.
Trong chốc lát cả khán phòng ngẩn tò te, chủ tịch phe bảo thủ trợn tròn mắt không ngờ nhân viên mình lại thoáng thế. Còn anh Đại Triệu thấy chân mát lạnh định cúi xuống xem sao thì nghe thấy giọng u ám của sếp trọc Tống phía sau —
"Đừng cúi đầu, vương miện sẽ rơi."
Anh Đại Triệu tiếp tục giơ đầu lân múa may, nhưng vẫn kịp nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của mình bên cạnh: Đùi trắng quá, quần sịp nổi quá!
Lân vẫn múa, nhưng tim anh Đại Triệu đã ch.ết lặng. Xoay tròn nhảy múa anh nhắm mắt, ồn ào không thấy anh say chưa?
Màn biểu diễn ngắn ngủi năm phút mà với anh Triệu dài như năm thế kỷ. Kết thúc màn trình diễn, chủ tịch và các lãnh đạo tập đoàn đứng dậy vỗ tay nhiệt liệt cho sự hy sinh cống hiến của anh ta.
Một vị sếp ngồi cạnh Thang Kiệt Thuỵ cảm thán: "Đúng là khác biệt, đi chỗ khác làm gì được xem mấy tiết mục thế này."
"Phòng Kỹ thuật công ty chúng tôi luôn có tinh thần đổi mới sáng tạo." Thang Kiệt Thuỵ cũng hơi loạn não trước cảnh tượng vừa rồi, "Kết hợp múa thoát y với múa lân là sáng kiến chúng tôi hay làm."
Chủ tịch còn cầm mic nghiêm túc biểu dương: "Không vì sơ suất cá nhân mà ảnh hưởng đến tập thể, thái độ của đồng chí Triệu Đại Bảo rất đáng để mọi nhân viên học tập."
Cái nồi (lỗi lầm) của sếp trọc Tống cuối cùng úp lên đầu anh Đại Triệu. Anh ta đứng dưới sân khấu, mặt vô cảm nghe chủ tịch khen ngợi mà chẳng thấy vui vẻ gì, còn bảo chị Vương lúc đưa quần mới cho mình: "Chuẩn bị thủ tục cho em nghỉ việc đi, em không sống nổi nữa rồi."
"Đừng vội, dựa vào lời khen của chủ tịch, ra tết chị phải tăng lương cho chú." Chị Vương an ủi, "Với lại, chú ở công ty mình thì chỉ có công ty mình biết quần sịp chú thế nào, sang công ty khác người ta hỏi ra, thì chẳng phải hai công ty đều biết quần sịp chú thế nào à?"
Anh Đại Triệu: ...
Anh Đại Triệu: "Chị nghiêm túc đấy à?"
"Nghiêm túc." Chị Vương đưa ra một con số tăng lương khiến anh chàng kỹ thuật nòng cốt này yên tâm hẳn, còn đảm bảo trong công ty không ai tơ tưởng đến cái quần sịp vàng kim của anh ta đâu, vài tháng nữa là quên sạch sành sanh ấy mà.
Nhưng dù đồng nghiệp có quên, kiểm duyệt viên livestream sẽ không quên. Bùi Kha nhìn livestream bị khóa vì nội dung quá nhạy cảm, tặc lưỡi: "Nhạy cảm quá, kiến nghị dùng loại dành cho da nhạy cảm đi."
"Giờ thì chẳng xem được gì nữa rồi." Em Hổ tiếc nuối.
Bùi Kha bảo cứ bình tĩnh dỏng tai lên mà nghe. Sau màn "tam cú bán" (hình thức diễn xướng dân gian) nhạt nhẽo của phòng Thu mua, cuối cùng Bùi Kha cũng nghe thấy ba chữ "Phòng Kinh doanh".
"Là móng vuốt đại bàng của công ty, cũng là thợ săn chốn đô thị, tiết mục tiếp theo do toàn thể thợ săn phòng Kinh doanh biểu diễn, xin mời thưởng thức 'Vũ điệu hốt tiền vàng kim'!"
Các nhân viên kinh doanh mặc như cá rồng vàng lần lượt lên sân khấu xếp hàng, người phòng Tài chính nhìn chằm chằm vào họ, nếu ánh mắt có sát thương thì đám sale này đã thủng lỗ chỗ rồi.
"Làm sao đây? Anh Bùi đâu rồi?" Lữ Mại bắt đầu hoảng, "Hứa Đại Thông Minh không giống lão trọc Tống đâu, tim to hơn người thường, bắt ông ta mất mặt trên sân khấu còn khó hơn tuyển bóng đá nam vào World Cup đó!"
Ngôn Kiều nhìn điện thoại: "Anh Bùi bảo đừng hoảng, anh ấy bảo cứ làm tốt việc của mình là được."
Vừa dứt lời, đèn xung quanh phòng tiệc tắt ngấm, tiếng nhạc sôi động vang lên, trong bóng tối chỉ nghe thấy Hứa Đại Thông Minh gào lên: "Ready? Go!"
Đèn sân khấu và màn hình phía sau đồng loạt sáng lên, ánh sáng ban ngày chiếu xuống! Trong tích tắc cả phòng tiệc bị ánh sáng trắng lóa mắt chiếu rọi!
Trên sân khấu là những con người màu vàng đang nhảy múa cuồng nhiệt cào trái cào phải, miệng hô khẩu hiệu tăng doanh số lập kỷ lục mới cho công ty, kết quả khán giả dưới khán đài bị chói mắt đến mức không ai sống sót, ai cũng lo mình bị động kinh do nhạy cảm ánh sáng.
Hứa Đại Thông Minh lần này thông minh quá hóa dại, vì muốn tạo hiệu ứng sân khấu vàng son lộng lẫy nên bật hết công suất đèn, còn làm video nền nhấp nháy chuyển đổi giữa màu trắng và vàng liên tục.
Giờ mục tiêu lấp lánh thực hiện được rồi đấy, nhưng sáng như bom choáng ném vào tận cửa nhà, chiến trường còn khốc liệt hơn cả game CS, một giây nháy tám phát, Thang Kiệt Thuỵ ăn trọn combo bom choáng nheo mắt tưởng trời sáng rồi.
Hắn che mắt chưa kịp trấn an các lãnh đạo tập đoàn bên cạnh thì nghe thấy chủ tịch nhắm tịt mắt run rẩy hỏi: "Tại sao họ lại biểu diễn hàn điện trên sân khấu thế?"
Thang Kiệt Thuỵ: ...
—
Lời tác giả:
Anh Đại Triệu: Kẻ địch ở ngay bên ta!
Bùi Kha: Thành công đôi khi không phải do mình mạnh, mà do đối thủ tự ngã ngựa!