Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Vì năm ngoái phòng Kỹ thuật đã bất chấp ánh nhìn của bàn dân thiên hạ mà làm một màn trình diễn thời trang "áo sơ mi kẻ sọc" đầy hời hợt, nên năm nay Bùi Kha chẳng thèm để họ vào mắt. Ai ngờ đâu đám "vượn người" này năm nay lại chơi lớn, dám thuê người ngoài biểu diễn tiết mục tất niên luôn.
Quá dữ!
Nhìn mấy gương mặt lạ hoắc mặc trang phục biểu diễn đi lại, Bùi Kha tối sầm mặt mày, đứng không vững, may mà Thành Việt Long nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy anh từ phía sau.
"Bình tĩnh anh ơi, mình thắng được mà." Cậu nói.
Bùi Kha bám vào cánh tay cậu, nhìn chằm chằm vào cái đầu lân vừa đi qua, nghiến răng ken két: "Nghĩ ra trò thuê đội múa lân về, coi như ông đây khinh địch."
"Không sao đâu anh, anh còn đẹp hơn con lân đấy nhiều." Thành Việt Long vội an ủi, nhưng lúc này Bùi Kha nào có lọt tai, anh quay sang hỏi Lữ Mại đang chạy tới: "Rốt cuộc là thế nào?"
Lữ Mại đang chạy bước nhỏ, nhìn thấy Thành Việt Long đứng cạnh Bùi Kha thì khựng lại, bỗng nhiên bước chậm lại, ngẩng cao đầu, dùng giọng trầm ấm đầy sức hút nói: "Bọn họ đổi tiết mục vào phút chót."
"Chị Vương cũng để bọn họ đổi à?" Bùi Kha cau mày.
Lữ Mại gật đầu: "Dù sao cũng có tiết mục còn hơn không, với lại lãnh đạo sắp đến rồi, chị ấy mà không đồng ý thì phòng Kỹ thuật cũng chẳng có tiết mục nào khác thay thế."
Một chiêu "rút củi dưới đáy nồi" quá độc, Bùi Kha lẩm bẩm khen hay ba tiếng rồi than: "Đúng là sự trỗi dậy của loài khỉ."
Thành Việt Long nghe mà buồn cười, đang định khuyên Bùi Kha bớt giận thì thấy anh chàng mặc áo lông chồn (Lữ Mại) nhìn mình chằm chằm với ánh mắt rực lửa.
Đã quen với ánh mắt kiểu này, em Long chỉ khựng lại một chút rồi hỏi: "Xin chào, anh có việc gì không?"
"Trai đẹp à, cậu đẹp trai thật đấy, ban đầu tôi cũng định đẹp trai như thế này." Lữ Mại khen ngợi.
Chỉ tiếc là kế hoạch không đuổi kịp sự thay đổi, thực tế có chút sai lệch so với dự kiến.
Thành Việt Long: ...
"Đừng nói nhảm nữa, người của mình đâu?" Bùi Kha bảo Lữ Mại bớt nói xàm dẫn đường đi, rồi cùng cậu hùng hổ tiến về khu vực nghỉ ngơi của phòng Tài chính.
Thấy sếp đến, nhân viên phòng Tài chính như tìm được chỗ dựa, nhưng chưa kịp nói gì thì ánh mắt mọi người đã chuyển sang Thành Việt Long mặc vest chỉnh tề đứng cạnh.
Ồ hố ~
Tăng Thiện Mỹ còn huýt sáo một tiếng rõ to, hất mái tóc xoăn sóng nói: "Sếp Bùi, sao anh lại gọi được anh chàng bảo vệ đẹp trai nhất tòa nhà mình đến thế?"
"Tôi là người quen được anh Bùi nhờ đến giúp, mọi người cứ gọi tôi là em Long." Thành Việt Long mỉm cười trước ánh mắt của mọi người, không hề rụt rè.
"Lát nữa cậu ấy sẽ ở dưới sân khấu hỗ trợ chúng ta hoàn thành tiết mục." Bùi Kha giới thiệu qua loa, thấy mọi người đã thay xong trang phục, sơ mi trắng đóng thùng quần âu đen trông cũng ra dáng, anh yên tâm phần nào, mím môi hỏi: "Ngôn Kiều đâu? Hai mươi phút trước bảo đi thay đồ mà sao giờ chưa thấy đâu?"
Lý Hoa vội rút điện thoại ra: "Anh Bùi đừng vội, để em gọi cho chị ấy."
"Khỏi cần gọi, đến rồi kìa." Tăng Thiện Mỹ vỗ vai Bùi Kha bảo nhìn ra phía sau, chỉ thấy một con ếch xanh đốm đen dắt theo một con ếch đỏ đốm đen đang bước đi uyển chuyển kiểu catwalk trước sự chú ý của mọi người.
Bùi Kha: ...
Anh đột nhiên giơ tay búng tay ba cái liên tiếp: "Ai gọi bảo vệ hộ cái, ở đây có quái vật."
"Anh bị điên à!" Ngôn Kiều tháo cái đầu ếch ra gắt, "Bà đây vì cái tiệc tất niên này mà phải đi mượn hai bộ đồ này đấy, hi sinh hết mình rồi."
Bùi Kha còn cáu hơn cô: "Mặc cái thứ này vào, chẳng lẽ năm mươi ngàn tệ mua được tôn nghiêm của em à?"
Tưởng cô nàng chuẩn bị quả bom tấn, ai dè lại là cục nợ to đùng.
"Không cần năm mươi ngàn, năm ngàn là bán luôn." Ngôn Kiều cười hề hề, cầm cái đầu ếch xanh xoay một vòng quanh họ hỏi: "Ngầu không, đảm bảo các sếp nhìn thấy là sáng mắt ra ngay, cho họ một bất ngờ lớn."
Tăng Thiện Mỹ cạn lời: "Đúng là sáng mắt thật, nhưng quần áo bên Kinh doanh là sáng mắt này đến sáng mắt khác cơ."
"Không sao, tiết mục của chúng ta thắng ở nội hàm." Em Lưu cũng tháo đầu ếch ra cười tươi rói với Bùi Kha: "Anh Bùi thấy thế nào? Ngầu không ạ?"
Thấy Bùi Kha không nói gì, Ngôn Kiều dùng cái tay ếch to đùng huých anh một cái hỏi: "Sao mặt đưa đám thế, anh tưởng em sẽ mặc thế nào?"
"Anh tưởng em cosplay Lưu Khiêm (ảo thuật gia nổi tiếng)." Bùi Kha nói thật lòng, "Ai ngờ em mặc như Vu Khiêm (diễn viên hài tướng thanh)."
Ngôn Kiều: ...
Nhưng chuyện đã rồi đành đâm lao phải theo lao, Bùi Kha bình tĩnh lại trong hai giây, vuốt mặt ra hiệu cho mọi người lại họp nhanh, đợi đông đủ anh nói thẳng: "Phòng Kỹ thuật chơi bẩn, đổi tiết mục phút chót thuê đội múa lân về, mọi người biết cả chưa?"
Mọi người gật đầu răm rắp, Lữ Mại bổ sung: "Chị Vương lúc nãy định nổi giận rồi, nhưng sếp Đinh vừa ghé qua khen phòng Kỹ thuật năm nay làm tốt, thế là chị Vương lại nuốt cục tức vào."
"Không sao, chị Vương trước giờ vẫn thế." Bùi Kha nhớ đến quan hệ giữa sếp Đinh và lão trọc Tống bên Kỹ thuật, thở dài: "Tiệc tất niên năm nay quan trọng là tham gia cho vui, tiền thưởng này sau này tôi sẽ tìm cách bù cho mọi người ở chỗ khác."
Không khí chùng xuống hẳn, thấy vậy Thành Việt Long vội lên tiếng: "Anh Bùi, thật ra đứng trên góc độ khán giả, tôi vẫn thấy tiết mục của các anh thú vị hơn."
Múa lân múa rồng lễ tết xem suốt rồi, chuyên nghiệp thì đẹp mắt thật, nhưng đương nhiên xem đồng nghiệp tự làm trò hề vẫn vui hơn nhiều.
"Đúng là trai đẹp mới có gu thưởng thức." Tăng Thiện Mỹ giơ ngón cái, nhìn Bùi Kha nói: "Anh Bùi, đã thế này rồi hay là chúng ta chơi lớn luôn, liều một phen xe đạp biến thành xe máy."
Cô kéo khóa túi xách, lôi cái trống lưng lén mang theo ra, buộc chặt vào eo trước mặt mọi người: "Chúng ta cần tiếng trống sôi động hơn."
Ngôn Kiều gật đầu lia lịa: "Đúng, bộ đồ của tôi, cái trống của bà, cộng thêm bộ đồ của anh Bùi, giải nhất chắc chắn có cơ hội."
"Cơ hội gì? Anh thấy em có cơ hội vào rạp xiếc thì có!" Bùi Kha nói.
Ngôn Kiều ngớ người chưa hiểu, nghĩ một lúc mới nhận ra Bùi Kha bảo mình là hề, mặt biến sắc rít qua kẽ răng: "Bùi Kha, anh..."
Đúng lúc này loa trong đại sảnh vang lên tiếng thử mic, Bùi Kha nhìn đồng hồ rồi cao giọng: "Bớt nói nhảm đi. Thời gian không còn nhiều, Ngôn Kiều muốn mặc bộ này thì mặc, nhưng Tăng Thiện Mỹ cất ngay cái trống đi cho anh, để anh thấy em mang lên sân khấu là cắt tiền thưởng đấy."
Anh quay sang Thành Việt Long hỏi: "Sắp bắt đầu rồi, người anh em Hổ của cậu đâu?"
"Cậu ấy đến dưới lầu rồi, lên ngay đây." Thành Việt Long nói.
Bùi Kha bảo mọi người tranh thủ tập lại, nhân lúc Thành Việt Long đi đón Hổ, anh kéo Lữ Mại ngồi xuống bắt nộp bản thảo bài rap, cầm bút sửa lại ngay tại chỗ.
"Nhớ kỹ, lát nữa phải tràn đầy nhiệt huyết để khuấy động cảm xúc mọi người. Từ giờ phút này, đây không phải tiệc tất niên mà là sân khấu Grammy, cậu không phải Lữ Mại mà là Lữ Michael Jackson, Vua nhạc Pop đến rồi, hiểu chưa?" Bùi Kha trả lại bản thảo đã sửa cho cậu ta.
Lữ Mại nhìn qua rồi giơ hai tay lên trời cầu nguyện: "Yên tâm đi anh Bùi, em sẽ hát cho ra ngô ra khoai."
Thấy Lữ Mại đã ngộ ra chân lý, Bùi Kha vội chạy sang chỗ Ngôn Kiều và em Lưu, sáu mắt nhìn nhau với hai con ếch, Bùi Kha tự thấy mắt mình không to bằng họ nên giơ tay đầu hàng.
Bùi Kha: "Vừa nãy anh nóng vội nói sai, anh xin lỗi."
Ngôn Kiều nhìn anh không nói gì.
"Trang phục thế này thì thôi chấp nhận, nhưng lát nữa có một việc em phải nghe anh." Bùi Kha nhìn Ngôn Kiều nghiêm túc nói, "Nếu không nghe thì chúng ta 'toang' đấy."
Ngôn Kiều nhướng mày: "Anh nói đi."
Bùi Kha ghé tai cô thì thầm to nhỏ một hồi, lúc Thành Việt Long dẫn em Hổ lên thì bắt gặp cảnh hai người đang chụm đầu vào nhau.
Đôi lông mày đang cau lại của Ngôn Kiều dần giãn ra, thậm chí còn nở nụ cười hả hê, cô quay sang đẩy vai Bùi Kha một cái nũng nịu: "Anh xấu tính thật đấy!"
Bùi Kha lạnh lùng nhìn cô: "Thế chốt lại là có làm không?"
"Làm! Đương nhiên là làm." Ngôn Kiều cực kỳ hài lòng với những gì vừa nghe được, gật đầu: "Beta không hư AO không yêu, em thích cái kiểu xấu tính này của anh."
Thành Việt Long đi tới nghe thấy câu này ngớ người hỏi: "Xấu tính gì cơ?"
"Không có gì, chuyện tiết mục lát nữa thôi." Bùi Kha thấy em Hổ đến liền chào hỏi, rồi dặn dò Ngôn Kiều: "Đừng quên đấy nhé, anh đã báo với chị Vương rồi, lát nữa em chắc chắn sẽ nhìn thấy ngay."
Ngôn Kiều vỗ vai em Lưu bên cạnh: "Em Lưu em Lưu làm việc lưu loát, anh yên tâm, nếu không xong việc thì tiền thưởng hiệu suất của em anh cứ trừ thoải mái."
Thấy Ngôn Kiều lôi cả "mạng sống" (tiền thưởng) ra đảm bảo, Bùi Kha trao cho cô ánh mắt tin tưởng, đang định dẫn em Hổ và Thành Việt Long chui xuống gầm sân khấu chuẩn bị thì Lý Hoa chặn đường.
Vì gãy tay nên Lý Hoa mất cơ hội lên sân khấu, cậu ta nhìn sếp với ánh mắt khẩn thiết: "Anh Bùi, cho em làm chút gì cống hiến cho mọi người đi!"
Bùi Kha nhìn cậu ta, khựng lại rồi nói: "Thôi cậu làm gì đó cho anh đi."
"Anh Bùi cứ sai bảo." Lý Hoa vểnh tai lên nghe.
Bùi Kha: "Nghe nói chị Vương lần này chi đậm đặt thực đơn 'Đầu bếp phi phàm', tí nữa lên món cậu kiếm cái hộp cơm gắp nhiều thức ăn cho anh, đừng để bọn họ ăn hết."
"Rõ." Lý Hoa nghe xong lập tức đi tìm phục vụ xin hộp cơm, Bùi Kha dẫn Thành Việt Long và em Hổ nhân lúc không ai để ý lẻn xuống gầm sân khấu.
Trong ánh sáng lờ mờ, Bùi Kha thì thầm giao nhiệm vụ cho mọi người.
"Đến lúc đó Hổ trực tiếp đưa người rơi xuống đi ra cửa thoát hiểm bên phải sân khấu." Thành Việt Long nhìn Bùi Kha, "Tôi ở lại dưới này đợi anh, đến cuối tiết mục anh diễn xong rồi mình cùng đi."
Bùi Kha gật đầu: "Yên tâm, tiết mục của chúng ta xếp khá sớm, không để các cậu đợi lâu đâu."
Ba người đang nói chuyện thì loa trong đại sảnh vang lên tiếng nhạc, tiếp đó là giọng người đẹp Dương mời các đồng nghiệp về chỗ ngồi ổn định —
"Tiệc tất niên sẽ bắt đầu trong một phút nữa, xin các đồng nghiệp chuẩn bị sẵn sàng."
—
Lời tác giả:
Bùi Kha: Sự nghiệp tất niên đầy rẫy chông gai!
Lý Hoa: Quyết tâm đóng hộp cơm cho sếp!
Ngôn Kiều: Bùi Kha không cảm nhận được vẻ đẹp của loài ếch, gu thẩm mỹ kém quá.