Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Với tư cách là chủ nhân của tấm bằng lái xe hạng C1 (số sàn) đầy kiêu hãnh, Thành Việt Long nghe thấy chỉ là đi đón người thì buông lỏng cảnh giác ngay tắp lự, tháo kính râm xuống, thể hiện tinh thần "Tài xế cao cấp sẵn sàng phục vụ".
"Đón ai? Lúc nào? Ở sân bay hay ga tàu cao tốc? Đến lúc đó anh Bùi cho tôi mượn xe được không?" Thành Việt Long tung ra một tràng ba câu hỏi, chứng tỏ mình luôn trong tư thế sẵn sàng phục vụ chủ nhà.
Bùi Kha nhìn đôi mắt sáng lấp lánh của cậu mà không nhịn được cười: "Không cần vội, phải sang tháng sau cơ, tôi chỉ nói trước với cậu một tiếng thôi, đến hôm đó có thể cậu phải xin nghỉ một buổi trực đấy."
"Không vấn đề gì, tôi có thể đổi ca với người khác mà." Thành Việt Long gật đầu ngay.
Bùi Kha sóng vai cùng cậu đi về phía cửa thoát hiểm, ôn tồn bảo tiền lương bị trừ do xin nghỉ anh sẽ bù, còn có thêm thù lao nữa, tóm lại tuyệt đối không để cậu chịu thiệt.
Tay Thành Việt Long đang mở cửa xe khựng lại, cau mày nói: "Anh Bùi, anh nói thế thì khách sáo quá."
"Không phải khách sáo, mà là coi cậu như người nhà nên mới nói rõ ràng thế." Bùi Kha ngồi vào ghế lái, đợi cậu ngồi xuống ghế phụ rồi mới nói tiếp: "Tôi không muốn vì mấy chuyện vặt vãnh này mà ảnh hưởng đến tình cảm, hơn nữa..."
Anh nhìn vào mắt Thành Việt Long cười một cái, chậm rãi nói: "Tôi cũng đâu có bảo là đi đón người ở nhà ga hay sân bay đâu..."
Giọng điệu kéo dài đầy ẩn ý khiến Thành Việt Long nhận ra ngay hai chữ "đón người" này còn có uẩn khúc, trái tim vừa thả lỏng lại căng như dây đàn.
"Ý anh là sao?" Tim Thành Việt Long đập thình thịch, não lại bắt đầu suy diễn lung tung.
Chẳng lẽ địa điểm đón người rất bí mật? Người cần đón không thể để lộ ra ngoài, nên anh ấy không nhờ Triệu Đỉnh Thiên hay Khúc Hầu mà lại nhờ mình? Điều này chứng tỏ anh ấy rất tin tưởng mình phải không?
Mình không thể phụ lòng tin này được!
Em Long im lặng vài giây rồi đột nhiên nghiêm mặt, giọng điệu chắc nịch: "Đón thế nào anh Bùi cứ nói đi, dù là ai tôi cũng đảm bảo đón về cho anh."
Bùi Kha: ...
Quan sát biểu cảm thay đổi liên tục của cậu chàng, Bùi Kha không nhịn được hỏi: "Em Long, cậu lại đang tưởng tượng ra mấy thứ linh tinh gì đấy đúng không?"
Thành Việt Long nghẹn lời: "Làm gì có."
Bùi Kha đếch tin, nhưng thực tế chứng minh trí tưởng tượng của Thành Việt Long không sai hoàn toàn, địa điểm đón người đúng là rất bí mật, thậm chí không phải trên mặt đất mà là... dưới gầm sân khấu.
Giới thiệu sơ qua về tiết mục tất niên, Bùi Kha nói: "Đến lúc đó cậu chỉ cần đợi ở dưới gầm sân khấu thôi, cụ thể làm gì tôi sẽ bảo."
Không ngờ lại là kiểu đón người "chui gầm sân khấu" thế này, Thành Việt Long ngớ người mất mấy giây mới nói: "Đón thì không thành vấn đề, nhưng anh Bùi này, ảo thuật 'biến người' hình như không phải làm thế đâu."
"Tôi biết chứ." Bùi Kha cười khẩy, "Tiệc tất niên công ty thôi mà, cần gì nghiêm túc thế."
Quan trọng nhất là Bùi Kha chỉ nhận một phần lương, đi làm bình thường đã đành, tiệc tất niên còn phải diễn trò nghiêm túc cho lũ người này xem thì có mà dở hơi.
Vị trưởng phòng Bùi "thiếu yêu nghề" này bảo Thành Việt Long đừng lo lắng quá, cậu chàng chỉ cần nghe lời, đến lúc đó đỡ lấy người rơi xuống rồi nâng anh vào trong thùng là xong.
Nhưng Bùi Kha cũng nhấn mạnh một điểm quan trọng, đó là không được để người rơi xuống từ trong thùng lúc đầu quay lại sân khấu phá đám màn biểu diễn của anh, "Cậu phải giữ chặt người đó, tốt nhất là đưa người đó rời khỏi khách sạn Khải Hoàn luôn, đợi tiệc tất niên kết thúc hẵng xuất hiện."
Tuy yêu cầu này hơi kỳ quặc, nhưng nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Bùi Kha, chắc chắn phải có lý do, hơn nữa cũng chẳng phiền phức lắm, Thành Việt Long vỗ ngực đảm bảo cứ để đấy cho cậu.
"Anh Bùi cứ yên tâm, nếu một mình tôi không đủ thì tôi gọi cả Hổ đến nữa, đảm bảo tiết mục của anh diễn ra suôn sẻ." Thành Việt Long cho biết mình còn có quyền trợ giúp từ người thân.
Thấy Thành Việt Long nhận lời ngay lập tức như thế, Bùi Kha lại thấy hơi ngại, nhất là nghĩ đến việc người ta nể mặt Bàng Đồng mới giúp, anh nhìn cổng khu Hạnh Phúc Hoa Đình cười nói: "Đừng nói thế, tôi đương nhiên là tin tưởng cậu mới nhờ cậu mà."
Một câu nói khiến Thành Việt Long cảm thấy thành tựu dâng trào vì được dựa dẫm, nụ cười vừa nở trên môi chưa kịp tươi thì lại nghe Bùi Kha khách sáo đệm thêm: "Chủ yếu là má Triệu bị thương ở chân, Khúc Hầu cuối năm lại bận, đồng nghiệp khỏe tay ở công ty thì gãy tay, chẳng tìm được ai nên mới phải nhờ cậu giúp."
Nụ cười trên mặt Thành Việt Long cứng đờ ngay lập tức.
Tưởng mình là first pick (lựa chọn đầu tiên) của anh Bùi khi gặp khó khăn, hóa ra chỉ là backup (phương án dự phòng), vì Triệu Đỉnh Thiên và Khúc Hầu bận nên mới nhớ đến mình.
Hai người kia thì thôi đi, dù sao cũng là quan hệ "chung giường", nhưng đồng nghiệp công ty thì là cái thá gì? Mình mà còn xếp sau cả đồng nghiệp á?
Xe đỗ vào bãi, Thành Việt Long mặt lạnh tanh xuống xe theo Bùi Kha vào thang máy, đợi cửa thang máy đóng lại cậu mới nói: "Anh Bùi, anh Triệu, anh Khúc với đồng nghiệp anh chắc chắn không khỏe bằng tôi đâu."
"Hả?" Bùi Kha quay sang nhìn Thành Việt Long ngẫm nghĩ rồi nói: "Má Triệu chắc cũng ngang ngửa cậu đấy."
Không ngờ Thành Việt Long lại khẳng định chắc nịch: "Anh ấy tuy là Alpha nhưng sức chắc chắn không bằng tôi."
Bùi Kha ngớ người, nhìn Thành Việt Long đột nhiên so đo sức lực, thấy vừa ấu trĩ vừa buồn cười, nhớ lại cơ bắp của cậu lúc tập gym ở nhà, anh dựa vào thành thang máy cố tình trêu: "Cậu mặc quần áo thế này tôi nhìn không rõ lắm, hay là mình thử cái nhé? Nhỡ đến lúc đó tay cậu yếu không nâng nổi tôi thì hỏng việc lớn."
Bị nghi ngờ sức mạnh ngay trước mặt, huấn luyện viên thể hình Thành Việt Long vừa bực vừa buồn cười nhìn Bùi Kha hỏi: "Anh Bùi, anh biết anh đang nói gì không?"
Bùi Kha thừa nhận mình hơi kiếm chuyện, nhưng bị Thành Việt Long nhìn chằm chằm như thế, người chưa bao giờ chịu cúi đầu như anh vẫn cứng mồm: "Tôi chỉ đề nghị thế thôi, dù sao thì..."
Chưa nói hết câu, Thành Việt Long đã bước đến trước mặt anh.
Giây tiếp theo eo bị ôm lấy, tầm nhìn đột ngột nâng cao, đến khi Bùi Kha kịp phản ứng thì anh đã bị Thành Việt Long bế bổng lên. Một giây sau nữa, anh từ tư thế đứng trong thang máy chuyển sang tư thế ngồi trên cánh tay rắn chắc của người ta.
Một tay đỡ mông, một tay vòng qua lưng ôm trọn, cảm giác bị khống chế dễ dàng khiến Bùi Kha lần đầu tiên nhận thức rõ ràng về sự chênh lệch sức mạnh giữa mình và Thành Việt Long.
Dù biết đối phương sẽ không làm hại mình, anh vẫn hoảng hốt bám chặt vào vai và cổ Thành Việt Long.
Bùi Kha chưa kịp mở miệng bảo thả xuống thì Thành Việt Long đã xốc anh lên vài cái, nghe tiếng "ối" theo phản xạ của anh liền hỏi dồn: "Giờ anh biết tôi có khỏe hay không chưa?"
Chiếc áo phao bồng bềnh đánh lừa thị giác, Bùi Kha trong vòng tay cậu còn gầy hơn lúc đứng nhìn, Thành Việt Long siết chặt tay cảm nhận kích thước cơ thể anh, càng thêm cẩn thận với động tác của mình.
Có lẽ mình nên giúp anh ấy tăng cơ trước khi nghĩ đến vấn đề khác? Bữa trưa tăng gấp đôi hay bữa tối tăng lượng đây?
Đang mải suy nghĩ vấn đề này thì thang máy đến tầng, cửa mở ra, Bùi Kha đang giả vờ giận dỗi bảo Thành Việt Long thả mình xuống, quay đầu lại thì thấy bà Viên đang đứng sừng sững ngoài cửa thang máy.
Bùi Kha: ...
Bà Viên: ...
Thành Việt Long cũng sững người, nhưng cậu chàng tội nghiệp vẫn chưa biết chuyện gì xảy ra, tưởng là hàng xóm vô ý thức nào đó không biết phép tắc "xuống trước lên sau", liền xù lông lạnh lùng bế Bùi Kha đi thẳng ra ngoài, miệng còn nói: "Phiền nhường đường chút."
Bà Viên đang sốc đến mức não ngừng hoạt động, nghe lời răm rắp tránh sang một bên, trơ mắt nhìn một tên đàn ông cao to lạ hoắc bế con trai mình từ trong thang máy ra, đứng ngay cạnh mình.
Bà chớp chớp mắt chưa kịp mở miệng thì Bùi Kha vừa chạm chân xuống đất đã hoàn hồn trước.
"Mẹ, sao mẹ lại đến đây?"
Một câu nói khiến cả hành lang chìm vào sự im lặng ch.ết chóc, Thành Việt Long lạnh lùng kiêu ngạo lúc nãy như bị ai đấm cho một cú, cậu nhìn mẹ Bùi Kha, không dám nhớ lại mình vừa làm cái hành động gì trước mặt bà ấy.
Bà Viên cũng bị Bùi Kha gọi hồn về, bà há miệng rồi lại ngậm miệng mấy lần, nuốt nước bọt nặn ra một nụ cười gượng gạo, giơ cái túi trên tay lên: "Mẹ rán ít thịt viên mang sang cho con, nhưng quên mất mật khẩu cửa, đang định xuống lầu đợi con về đây."
"À à." Bùi Kha cũng ngượng chín mặt, không dám tưởng tượng trong đầu mẹ mình đang nghĩ cái gì, chỉ đành đón lấy cái túi trên tay bà bảo Thành Việt Long: "Mở cửa nhanh lên."
Thành Việt Long đang chìm trong thế giới nội tâm hỗn loạn bị Bùi Kha huých một cái mới tỉnh táo lại, quay người đi mở cửa như robot.
Chút lý trí còn sót lại giúp cậu cầm cái túi từ tay Bùi Kha đi vào nhà trước, lúc quay lưng lại với hai mẹ con, miệng cậu há hốc gào thét trong câm lặng.
Làm sao đây! Có ai cứu tôi với!
Bà Viên theo Bùi Kha vào nhà, mắt dán chặt vào người Thành Việt Long, bà biết thừa cậu chàng này chính là khách thuê trọ mà Bùi Nam nhắc tới, cái cậu Beta mà Bùi Nam khen nức nở.
Tuy lúc nãy sốc quá chưa kịp nhìn kỹ, nhưng ngoại hình và vóc dáng của đối phương đã để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng bà, đúng là rất xuất sắc.
Con trai mình giỏi thật! Đúng là con trai mẹ!
Nhưng nghĩ đến con trai, mặt bà Viên lại lạnh tanh. Bùi Kha đúng thật đã nói dối, nếu hai đứa không có gì mờ ám thì sao lại ôm ấp nhau trong thang máy? Lại còn bế thẳng ra ngoài, nếu mình không ở đó thì cửa đóng lại ai biết chuyện gì sẽ xảy ra.
Thanh niên bây giờ manh động quá.
Nghĩ đến đây bà Viên lại thấy bực, liếc nhìn Bùi Kha, cố gắng giữ giọng điệu nhẹ nhàng hỏi: "Kha này, đây là cậu khách thuê nhà con đấy à?"
"Vâng." Bùi Kha tự nhắc mình phải bình tĩnh, chủ động giới thiệu, Thành Việt Long cũng rất phối hợp quay lại mỉm cười chào: "Cháu chào bác ạ."
Bà Viên gật đầu cười gọi một tiếng "cháu Long".
Thành Việt Long không dám nhìn thẳng vào mắt bà Viên, vội viện cớ đi vệ sinh. Đợi cửa nhà vệ sinh đóng lại, Bùi Kha hỏi ngay: "Mẹ đến sao không báo trước cho con một tiếng?"
"Báo cho con để con chuẩn bị trước à?" Bà Viên đi vào bếp, giọng hằn học, "Nếu hôm nay mẹ không đến thì còn bị con lừa đến bao giờ nữa."
Con trai cả nói đúng, thằng út nhà mình chẳng ngoan hiền gì cho cam.
"Lừa gì mà lừa, cậu ấy chỉ là khách thuê nhà thôi." Bùi Kha khựng lại, nhớ đến cảnh Thành Việt Long bế mình trong thang máy lúc nãy, lời giải thích bỗng trở nên nhạt toẹt: "Tóm lại mẹ đừng có nghĩ linh tinh."
Bà Viên dừng tay: "Mẹ nghĩ linh tinh á? Mẹ tận mắt nhìn thấy đấy nhé! Với lại có chủ nhà với khách thuê nào ôm ấp nhau kiểu đấy không! Hơn nữa mặt con đỏ lựng lên rồi kìa, còn chối cái gì."
Bùi Kha giật mình vô thức ôm lấy mặt, quay sang nhìn vào cửa kính bếp, phát hiện không chỉ mặt mà tai mình cũng đỏ bừng.
—
Lời tác giả:
Bùi Kha: "Khai trương hồng phát" (mở cửa may mắn) là giả dối hết.
Thành Việt Long: Muốn biến thành ma xó trong nhà vệ sinh luôn cho rồi.
Bà Viên: Cậu chàng này "khỏe" bằng hai đứa kia cộng lại!
Bộ não (châm điếu thuốc): Thích mấy cảnh ôm ấp này ghê.