Sổ Tay Sinh Hoạt Của Beta Viêm Mũi

Chương 25: Con rể tương lai cực phẩm trong mắt mẹ vợ

Trước Tiếp

Hình ảnh phản chiếu trên cửa kính nâu của nhà bếp chuyển từ kinh ngạc sang bình tĩnh trong chớp mắt, Bùi Kha quay đầu nhìn mẹ mình, mặt không cảm xúc nói: "Mặt đỏ là do bên ngoài lạnh quá, bị cóng thôi mẹ."

Bà Viên hoàn toàn không tin: "Ngày nào con chả lái xe đi làm, sao mà lạnh được?"

"Tiết kiệm xăng nên con không bật điều hòa." Bùi Kha nói dối không chớp mắt.

Căn bếp bỗng chốc im bặt, bà Viên dừng tay đổ thịt viên, quay phắt lại nhìn anh: "Con bớt điêu đi, mẹ nhìn thấy tai với mặt con đỏ lên từng giây đấy! Hết tiền sao không bảo mẹ? Nhỡ cảm lạnh thì sao?"

Bùi Kha tiếp tục than nghèo kể khổ: "Không sao đâu mẹ, sắp có lương rồi, với lại hôm nay có nắng, cũng không lạnh lắm."

"Đợi ốm ra đấy thì muộn rồi." Bà Viên nói xong nhìn chằm chằm anh hồi lâu không nói gì, im lặng một lúc mới thở dài, hạ giọng hỏi: "Hai đứa không ngủ chung một giường đấy chứ?"

"Cậu ấy chỉ là khách thuê nhà con thôi, sao mà ngủ chung giường được, vừa nãy bọn con chỉ đùa nhau thôi." Bùi Kha cố gắng giải thích, hy vọng mẹ tin mình là một Beta trong sạch, nhưng bà Viên xua tay bảo anh đi rửa tay thay quần áo đi đã.

Bà Viên: "Để mẹ bình tĩnh lại chút đã."

"Tóm lại mẹ đừng nghĩ nhiều." Bùi Kha nói rồi quay người ra khỏi bếp, đi vào nhà vệ sinh thì thấy Thành Việt Long đang đứng trước bồn rửa mặt, vừa tát nước lên mặt vừa tự vả vào má lẩm bẩm gì đó.

Thành Việt Long tự tát thêm một phát nữa rồi mới lau nước trên mặt, mở mắt ra thì thấy Bùi Kha đang khoanh tay dựa tường nhìn mình lạnh lùng.

Thành Việt Long: ...

Bùi Kha u ám nói: "Cậu đúng là thừa năng lượng thật đấy, lúc nào cũng như trâu húc mả."

Hai người nhìn nhau vài giây, Thành Việt Long cúi đầu xin lỗi chân thành: "Xin lỗi anh Bùi, tôi thực sự không ngờ bác gái lại đứng ngay bên ngoài."

"Khéo quá, tôi cũng có ngờ đâu." Bùi Kha thở dài, "Xin lỗi làm gì? Cậu có làm gì sai đâu."

Đương nhiên anh cũng chẳng làm gì sai cả, sai là ở cái thế giới này.

Thành Việt Long lo lắng hỏi: "Bác gái sẽ không nói cho người khác biết đúng không?"

Bùi Kha tưởng cậu lo Bàng Đồng biết chuyện, khựng lại một chút rồi an ủi: "Yên tâm đi, Khúc Hầu không liên lạc với mẹ tôi đâu, chắc chắn không nói với ai đâu."

"Thế thì tốt." Thành Việt Long thở phào nhẹ nhõm.

Tuy chỉ là hiểu lầm nhỏ nhưng hành động của mình đúng là hơi quá thân mật, nếu để Triệu Đỉnh Thiên và Khúc Hầu biết thì cậu không sao, chỉ sợ họ làm khó Bùi Kha thôi.

Dù sao thì tính chiếm hữu của Alpha và Omega cũng mạnh bẩm sinh mà.

Bùi Kha an ủi Thành Việt Long vài câu rồi cởi áo khoác về phòng ngủ thay đồ, tiện thể làm mát cái đầu để tí nữa còn giải thích với bà Viên cho ra ngô ra khoai.

c** q**n âu thay bộ đồ ở nhà thoải mái, ngồi trên giường nhìn mình trong gương, Bùi Kha chợt nhớ lại cảnh Thành Việt Long bế bổng mình lên nhẹ bẫng lúc nãy.

Nắn nắn bắp tay mình, Bùi Kha cau mày nghĩ thầm, mình nhẹ thế cơ à?

Suốt quá trình đó Thành Việt Long cực kỳ mạnh mẽ, động tác mượt mà, nhìn thế nào cũng không giống người bị Bàng Đồng đè đầu cưỡi cổ, chẳng lẽ Bàng béo kia là Alpha...

Bùi Kha rùng mình vì trí tưởng tượng phong phú của bản thân, vội vàng lắc đầu xua đi mấy hình ảnh kỳ quặc, tự nhủ chuyện không liên quan đừng có nghĩ lung tung.

Thay quần áo xong xuôi, Bùi Kha hít sâu vài hơi chuẩn bị tinh thần giải thích với bà Viên, nhưng ra đến bếp lại thấy Thành Việt Long cũng đang ở trong đó.

"Thánh sale" Thành Việt Long sau khi rửa mặt đã lấy lại phong độ, chủ động vào bếp phụ giúp bà Viên, vừa làm vừa trò chuyện rôm rả, giải thích khách quan lý do tại sao lúc nãy lại bế Bùi Kha trong thang máy, mong bác gái đừng hiểu lầm.

Thái độ khiêm tốn cộng với ngoại hình sáng sủa khiến tảng băng trong lòng bà Viên tan chảy, nụ cười lại nở trên môi bà, hai người kẻ tung người hứng, từ chuyện thịt viên bánh bao sang chuyện siêu thị giảm giá, rồi từ chuyện giảm giá sang tin đồn nhảm.

Bùi Kha chỉ sợ ngay sau đó Thành Việt Long sẽ thừa thắng xông lên dụ mẹ mình mua thẻ tập gym mất.

Chàng trai trẻ trước mặt khéo ăn khéo nói hơn cả hai đứa con trai mình cộng lại, bà Viên càng nhìn càng ưng mắt. Ngay lúc Thành Việt Long định đệm thêm vài câu để gỡ gạc lại điểm ấn tượng vừa mất, thì nghe thấy tiếng ho khan ở cửa.

"Hai người nói chuyện gì mà vui thế?" Bùi Kha hỏi.

Thành Việt Long cười: "Có gì đâu, anh Bùi ra sô pha ngồi nghỉ đi, ở đây có tôi là được rồi."

"Thế sao được." Bùi Kha xắn tay áo lên, "Cậu ra nghỉ đi để tôi làm cho."

Bà Viên đặt cái rổ xuống: "Thôi khỏi, xong xuôi cả rồi, ra nghỉ hết đi."

"Bác với anh Bùi ra sô pha ngồi trước đi, để cháu rửa ít hoa quả ạ." Thành Việt Long nói.

Bà Viên cũng chẳng khách sáo, rửa tay xong bảo: "Thế bác ra ngoài ngồi một lát."

Bùi Kha ở lại rót nước cho bà, nhân lúc đó hạ giọng hỏi Thành Việt Long: "Vừa nãy mẹ tôi nói gì với cậu thế? Có nói gì kỳ lạ không? Nếu có thì cậu đừng để bụng nhé."

"Không có gì kỳ lạ đâu, bác chỉ hỏi tôi bao nhiêu tuổi, làm nghề gì, nhà ở đâu thôi." Thành Việt Long vừa rửa táo vừa nói, "Anh Bùi, tôi giải thích rõ ràng với bác rồi, anh không phải lo đâu."

Bùi Kha ngớ người: "Cậu giải thích thế nào?"

Thành Việt Long bảo mình cứ nói thật thôi, còn lôi cả thân phận huấn luyện viên thể hình ra làm bằng chứng, khẳng định hai người chỉ đang thử xem có nhấc nổi người lên không thôi.

Nhét đĩa táo đã rửa sạch cắt miếng vào tay Bùi Kha, Thành Việt Long cười với anh: "Hiểu lầm là do hai chúng ta gây ra, không thể để một mình anh đi giải thích với bác được, hai người cùng nói mới có sức thuyết phục chứ."

Bùi Kha nhìn cậu không nói gì, mãi đến khi Thành Việt Long giục: "Anh mang ra mời bác ăn rồi ngồi nói chuyện đi, tôi dọn dẹp trong bếp chút nữa là xong."

"Ừ."

Bùi Kha gật đầu bê nước và táo ra phòng khách đặt trước mặt bà Viên hỏi: "Tối mẹ ở lại ăn cơm không ạ?"

"Không, tối nay anh con trực không về, bố con đặt bàn ở ngoài rồi, mẹ với ông ấy đi ăn." Bà Viên v**t v* mặt ghế sô pha hỏi: "Sô pha được đấy, mua bao giờ thế?"

"Phòng gym con tập sập tiệm, con khuân ở đấy về." Bùi Kha chỉ ra ban công, "Cả đống máy móc kia nữa, cộng lại còn đắt hơn tiền con làm thẻ tập."

Bà Viên: ...

Bà Viên: "Thế thì con cũng biết vun vén ra phết đấy."

Miệng thì nói thế nhưng bà vẫn rút trong túi ra một cái thẻ mua sắm trị giá một ngàn tệ: "Mẹ với bố con giữ một cái là được rồi, cái này cho con, đừng bảo anh con biết."

"Con bảo anh ấy làm gì." Bùi Kha cất thẻ đi, hắng giọng định giải thích chuyện hôm nay với bà Viên thì bất ngờ nhận được lời xin lỗi.

Bà Viên: "Cháu Long giải thích rõ ràng với mẹ rồi, hôm nay là mẹ hiểu lầm con."

Bùi Kha nhìn vẻ mặt hối lỗi của mẹ, muốn nói gì đó nhưng lại thôi, thở dài một tiếng, xiên miếng táo đưa cho bà: "Thế lần sau mẹ phải tin con, đừng có hiểu lầm nữa nhé."

"Đương nhiên rồi." Bà Viên thấy con trai bỏ qua cho mình thì thở phào, bỗng quay đầu nhìn vào bếp nơi Thành Việt Long vẫn đang lúi húi, hạ giọng nói: "Thằng bé Long này trông còn đẹp trai hơn bố con hồi trẻ, nói năng cũng dễ nghe hơn bố con nhiều."

Bùi Kha: ...

Bùi Kha: "Bố con có làm gì ai đâu."

"Mẹ nói sự thật thôi." Bà Viên cho biết người đẹp trai mới lọt vào mắt xanh của bà, bố Bùi Kha hoàn toàn là tai nạn. Sai lầm quá khứ không thể sửa chữa, thì phải đảm bảo tương lai không mắc sai lầm, bà càng nghĩ càng thấy Bùi Nam nói có lý.

Thay vì để con trai út dây dưa không rõ với hai đứa AO kia, không bằng mở lối đi riêng chọn đáp án B khác.

"Vừa nãy mẹ hỏi rồi, cháu Long bảo chưa có người yêu đâu, chắc là bọn con hiểu lầm rồi." Bà Viên đã gặp Bàng Đồng béo, so sánh với chàng trai trước mặt, không nói là một trời một vực thì cũng là sự khác biệt giữa hàng trên mạng và hàng thực tế.

Bùi Kha thắng chắc rồi.

Nhưng bà Viên hiểu quá rõ tính con trai, giờ mà nói toẹt ra chỉ khiến thằng con bướng bỉnh này nảy sinh tâm lý phản nghịch, đúng là Bùi Kha đã cau mày hỏi ngay: "Chuyện đấy thì liên quan gì đến con?"

"Thì mẹ buôn chuyện với con tí không được à." Bà Viên hừ một tiếng: "Mẹ đến còn để báo một việc nữa, mẹ với bố con đăng ký tour du lịch tết rồi, tết này con với anh con ở nhà tự lo liệu nhé."

Bùi Kha hoảng hồn: "Cái gì? Mẹ để con với Bùi Nam ở nhà ăn tết riêng á? Thế thì con không về đâu."

"Tùy con, miễn là lúc bố mẹ về hai đứa con trai vẫn còn sống là được." Bà Viên nhìn tin nhắn ông chồng vừa gửi đến, đứng dậy: "Thôi, mẹ không nói nhiều nữa, xe bố con sắp đến dưới nhà rồi, mẹ phải đi đây."

Bùi Kha đứng dậy tiễn, Thành Việt Long nghe thấy tiếng vội chạy ra hỏi: "Bác gái không ở lại ăn cơm ạ?"

"Không cháu ạ, bác với bác trai có chút việc." Bà Viên cười với cậu, rồi quay sang nói với Bùi Kha: "Tóm lại tết nhất không muốn nhìn mặt anh con thì ở nhà một mình mà ăn tết cho sướng, hết tiền thì bảo mẹ."

Bùi Kha cau có: "Con biết rồi con biết rồi, mẹ bớt lo chuyện của con đi."

Thành Việt Long kiên quyết cùng Bùi Kha tiễn bà Viên ra tận cửa thang máy, đợi thang máy đi xuống cậu mới lo lắng hỏi: "Có phải vì tôi ở đây nên bác gái mới không ở lại ăn cơm không?"

"Không phải đâu, bà ấy với bố tôi đi ăn tối dưới ánh nến đấy." Bùi Kha bảo cậu yên tâm, còn nói thêm: "Với lại mẹ tôi thích cậu lắm, khen cậu vừa có tài, vừa đẹp trai vừa khéo mồm nữa."

Thành Việt Long cười hề hề gãi đầu ngại ngùng.

Hai người quay vào nhà chuẩn bị bữa tối, Thành Việt Long nấu chính Bùi Kha phụ bếp, ngay lúc em Long tưởng chuyện cái ôm trong thang máy đã qua, thì Bùi Kha đột nhiên tuyên bố: "Tối nay tôi muốn tập thêm."

Thành Việt Long: "Hả?"

Bùi Kha quay sang nhìn cậu: "Tôi cũng muốn tập được như cậu."

Cùng là Beta sao mình lại là người bị bế lên? Beta phải tự cường, phải tập, tập thật lực đến mức có thể bế bổng Thành Việt Long lên mới thôi.

Hơn nữa anh còn muốn "gậy ông đập lưng ông", dùng chính bài tập của Thành Việt Long để đánh bại cậu ta.

Thành Việt Long: ...

Tưởng tượng cái đầu của Bùi Kha lắp trên body của mình, cậu vô thức che miệng cảm thấy hơi sai sai, nhưng dưới ánh mắt nghiêm túc của đối phương, huấn luyện viên Thành vẫn gật đầu đồng ý.

Vì cậu cảm thấy Bùi Kha chắc chắn không kiên trì nổi đâu.

Từ hôm đó, Bùi Kha ngày đi làm tập văn nghệ, tối về nhà tập gym, kiên trì được ba tuần thì ngoài việc thấy ăn khỏe hơn, cơ bắp lỏng lẻo trên người cũng bắt đầu săn chắc lại, sắc mặt hồng hào hơn hẳn.

"Anh lén lút tẩm bổ gì đấy?" Ngôn Kiều là người đầu tiên phát hiện ra sự khác biệt, soi mói hỏi nhỏ: "Có đồ tốt gì đừng giấu, chia sẻ cho chị em với."

Bùi Kha cười khẩy: "Em tập tành đi thì cũng được thế thôi, quan trọng là có kiên trì được hay không."

Ngôn Kiều đang định bảo không tin, Lữ Mại đột nhiên lao tới như một cơn gió: "Anh Bùi, tin mới nhất, trang phục bên Kinh doanh đặt về rồi! Lấp lánh lắm!"

Lời tác giả:

Thành Việt Long: Bằng lái C1 giúp tôi tung hoành ngang dọc trong vũ trụ tưởng tượng.

Bùi Kha: Tôi cũng muốn trở thành lực sĩ!

Trước Tiếp