Sổ Tay Sinh Hoạt Của Beta Viêm Mũi

Chương 23: Mưu đồ bất chính của trưởng phòng Bùi

Trước Tiếp

Nghe thấy sếp phó muốn kết bạn WeChat với anh em của mình, Bùi Kha giật nảy mình, cảm giác như có luồng điện chạy dọc từ gót chân l*n đ*nh đầu, cái mũi viêm kinh niên bao năm nay bỗng chốc thông thoáng lạ thường.

Cơ duyên của mình... à không, của má Triệu đến rồi!

Anh nhìn Thang Kiệt Thụy muốn nói lại thôi, trong đầu lướt qua hàng chục nghìn suy nghĩ nhưng lại không thể tìm ra lý do từ chối, bèn báo với má Triệu một tiếng rồi dâng tận tay danh thiếp WeChat của Triệu Đỉnh Thiên cho sếp phó.

Nhìn Thang Kiệt Thụy gõ bốn chữ "Hiệp Sĩ Rách Đũng" vào khung ghi chú, Bùi Kha không nhịn được nhướng mày, nhưng ngay khi đối phương ngước lên, anh lập tức cúi đầu nhìn điện thoại giả vờ như không biết gì.

Má Triệu à, phúc phần của mày còn ở phía sau đấy.

Khách sáo vài câu với sếp phó trong phòng trà nước xong, nghe tiếng tin nhắn WeChat của đối phương nổ liên hồi, Bùi Kha lập tức xin phép cáo lui để sếp thong thả trò chuyện, rồi chuồn thẳng về chỗ làm việc cày cuốc.

Đợi Bùi Kha đi khuất, Thang Kiệt Thụy cầm cốc cà phê vừa xem điện thoại vừa đi về phòng làm việc.

Màn hình điện thoại liên tục nhảy ra sticker của Triệu Đỉnh Thiên, tiếng tinh tinh vang lên không ngớt. Thang Kiệt Thụy buồn cười, ngồi vào ghế làm việc rồi mới bắt đầu trả lời.

> Jerry: ?

> Tom: Anh bị câm à?

> Jerry: Cậu bị lắm mồm à?

Dù chỉ nhắn tin qua điện thoại nhưng Thang Kiệt Thụy cũng cảm nhận được tình cảm dạt dào của "Hiệp Sĩ Rách Đũng" qua từng con chữ và sticker, cứ như thể cậu ta đang kẹp chân đứng ngay trước mặt hắn vậy.

Nghĩ đến đây, khóe môi Thang Kiệt Thụy cong lên một nụ cười nhẹ.

> Jerry: Nghe nói cậu đi viện, có nghiêm trọng không?

> Tom: Không nghiêm trọng, chỉ hơi thốn t*nh h**n thôi.

Dòng tin nhắn tr*n tr** đập vào mắt khiến Thang Kiệt Thụy đỏ mặt, hắn cau mày định mắng một câu "th* t*c", nhưng giây tiếp theo má Triệu đã gửi ngay một tấm ảnh mình ngồi xe lăn.

> Tom: Không đi được, phải ngồi xe lăn đi coi thi đây này.

Câu mắng vừa chực trào ra khỏi miệng biến thành tiếng cười khẩy, nhìn cái quần thụng đen quen thuộc trong ảnh, Thang Kiệt Thụy không nhịn được hỏi Triệu Đỉnh Thiên có phải vẫn đang mặc cái quần rách đũng hôm nọ không.

> Tom: Sao có thể, tôi có năm cái y hệt nhau nhé, cảm ơn.

Thang Kiệt Thụy: ...

Thần kinh à, mua lắm quần giống nhau thế làm gì?

Sếp phó thắc mắc hỏi lại, kết quả nhận được câu trả lời là trên 1688 phải mua từ năm cái mới được giá sỉ, và shop người ta mua năm cái mới freeship.

Má Triệu tuyệt đối không cho phép trường hợp tiền ship đắt hơn tiền hàng xảy ra.

> Jerry: Được rồi, thế cậu gửi hóa đơn thuốc men với hóa đơn mua quần cho tôi, tôi đi làm việc với ban quản lý tòa nhà.

Hóa đơn thuốc men được gửi sang ngay tắp lự, nhưng hóa đơn mua quần thì đối phương từ chối cung cấp.

> Tom: Quần thì thôi, người ta có lòng đền tôi cũng ngại nhận, trả tiền thuốc men là được rồi.

Jerry nhắn lại "Đã nhận", rồi chuyển tiếp cho bên quản lý, tiện thể phóng đại thêm chút về những bất tiện trong sinh hoạt của Triệu Đỉnh Thiên, thậm chí còn đòi thêm cả phí tổn thất do nghỉ làm.

Vừa tán gẫu với Triệu Đỉnh Thiên vừa giải quyết công việc, buổi sáng trôi qua cái vèo. Nhìn ảnh cơm trưa canteen trường học đối phương gửi sang, Thang Kiệt Thụy thấy mình cũng nên đi ăn thôi.

Hắn đi ra khỏi phòng, ngang qua phòng Tài chính thấy Bùi Kha vẫn ngồi ở chỗ làm việc bèn cười hỏi: "Tiểu Bùi đi ăn cơm không?"

Bùi Kha ngớ người chưa kịp phản ứng, buột miệng: "Không, tôi mang cơm rồi."

"Thế à, vậy tôi xuống nhà ăn đây." Thang Kiệt Thụy mỉm cười, không hề khó chịu vì lời mời xã giao bị từ chối, thậm chí còn tăng thêm thiện cảm vì sự giữ khoảng cách của Bùi Kha.

Bữa trưa hôm nay của Bùi Kha vẫn là tác phẩm tâm huyết của huấn luyện viên Long, công thức xanh sạch khỏe, "một chút đỏ giữa biển màu xanh", cá hồi kết hợp tôm chua cay khiến Bùi Kha ăn xong vẫn còn thòm thèm.

Ăn xong anh còn chụp ảnh hộp cơm trống trơn gửi cho Thành Việt Long, kèm lời nhắn "lần sau cho suất to hơn nhé".

Huấn luyện viên Thành vừa đổi ca trực liền gọi điện thoại sang, bảo hôm nay Bùi Kha ăn thế là đủ rồi, phải giữ bụng lưng lửng mới làm việc tốt được.

"Giọng điệu cậu nghe y hệt sếp tôi." Bùi Kha tặc lưỡi, tỏ vẻ hơi bất mãn.

Thành Việt Long phản bác: "Anh Bùi mới là sếp của tôi chứ, giờ tôi ở nhà anh, đi xe anh mà. Bảo anh ăn lửng bụng là vì lo cho sức khỏe của anh thôi."

"Biết rồi, đùa tí thôi mà, làm gì căng thế." Bùi Kha ngoài miệng nói vậy nhưng trong lòng lại không ghét sự nghiêm túc này của Thành Việt Long, anh cười khẽ hỏi hôm nay đầu gối cậu có đau không.

Dù sao mới nghỉ có ba ngày đã đi đứng gác lại, anh cũng lo em Long hỏng mất đầu gối thật.

"Hoàn toàn không vấn đề, đội trưởng hôm nay còn lì xì cho tôi, bảo để tẩm bổ đầu gối." Thành Việt Long có chút tự hào khoe rằng cú quỳ hôm trước của mình đã được đội trưởng coi là tấm gương lao động, bảo đồng nghiệp học tập tinh thần giúp người làm niềm vui đó.

Bùi Kha bình luận: "Toàn nói phét, chú ý quan hệ với đồng nghiệp chút, đừng để họ ghét."

"Rõ." Thành Việt Long nghiêm chỉnh chấp hành.

Bùi Kha vẫn không yên tâm dặn thêm: "Nhỡ thấy khó chịu phải bảo tôi ngay nhé, mình lại đi bệnh viện."

Thành Việt Long đáp lại một tiếng, hai người nói chuyện thêm vài câu thì hết giờ nghỉ trưa. Cúp máy xong Bùi Kha cắm cúi làm việc một lúc thì bỗng nghe thấy tiếng nhạc ầm ĩ xé toạc không gian.

Tuy bị tắt ngay sau đó nhưng cũng đủ thu hút sự chú ý của cả phòng Tài chính.

Ngôn Kiều như gà nghe tiếng gáy, nhận được ánh mắt ra hiệu của Bùi Kha liền xách váy kiễng chân rón rén đến cửa phòng họp số ba ngó nghiêng, giả vờ như đang thưởng thức bình hoa.

Qua khe cửa hẹp, bên kia là đội quân hùng hậu của phòng Kinh doanh đang dàn trận, đeo tai nghe nghe nhạc, tập theo động tác của trưởng phòng Kinh doanh đứng đầu.

Tay trái cào cào, tay phải gãi gãi, động tác của trưởng phòng Hứa Đại Thông Minh nhìn cái biết ngay là dân có nghề.

Đúng là có chuẩn bị đây mà!

Thấy địch đã đi trước một bước, Ngôn Kiều cảm thấy nguy to, vội chạy về báo cáo tình hình với Bùi Kha, thì thầm: "Bên Kinh doanh đang tập rồi, chúng ta có nên nghĩ cách..."

Bùi Kha giơ tay ngăn lại, ý bảo Ngôn Kiều đừng nói nữa. Muốn rèn sắt thì bản thân phải cứng, thay vì mong người khác thất bại thì tốt hơn hết là tự mình lớn mạnh, đối thủ của họ đâu chỉ có phòng Kinh doanh mà là cả cái công ty này.

Lãnh đạo có tầm nhìn phải biết nhìn xa trông rộng.

"Hôm nay tập sớm nửa tiếng." Bùi Kha đưa ra chỉ thị quan trọng cho tiết mục tất niên của phòng Tài chính, yêu cầu động tác phải chuẩn, trang phục phải đồng bộ, nhạc phải bốc, ba trong một tạo nên con "quái vật" biểu diễn khủng nhất tiệc tất niên năm nay.

Ngôn Kiều nhận lệnh đi ngay, thông báo cho các phó nhóm khác sắp xếp công việc trong nhóm.

Chẳng mấy chốc đã đến bốn giờ, phòng họp số hai đã bị khóa trái và bị phòng Tài chính chiếm đóng, thầy Thái Đương Đương đứng trên bục bắt đầu thị phạm.

Đương Đương bình thường đi làm lầm lì ít nói, nhưng vừa tháo kính nghe nhạc là khí chất thay đổi hẳn, cả người bừng bừng sức sống, động tác dứt khoát không chút rườm rà, nhịp nào ra nhịp nấy, đủ thấy nền tảng vững chắc cỡ nào.

Bùi Kha đứng dưới thì thầm với Lữ Mại bên cạnh: "Thấy đôi găng tay trắng của cậu ta chưa? Đấy gọi là chuyên nghiệp."

Vì "dân chơi" cũng chia năm bảy loại, để đạt hiệu quả tốt nhất, thầy Đương Đương đã chọn phiên bản phổ biến nhất hiện nay để dạy mọi người, động tác đơn giản dễ học, cái khó duy nhất là phải bắt đúng nhịp điệu.

Bùi Kha đứng sau xem một lúc bắt đầu thấy may mắn vì mình đã tự sắp xếp vai trò người may mắn cuối cùng nhảy ra, không phải đứng trên sân khấu lắc lư từ đầu đến cuối, không thì rã rời xương cốt mất.

Tập nửa tiếng nghỉ năm phút, cứ không phải làm việc là thời gian trôi nhanh vùn vụt. Sau một tiếng rưỡi hăng say tập luyện, Bùi Kha vỗ tay tuyên bố hôm nay tập đến đây thôi, mọi người về chỗ nghỉ ngơi, thu dọn công việc rồi chuẩn bị về.

Nhưng lúc anh định ra khỏi phòng họp thì Tăng Thiện Mỹ lén lút đến gần thì thầm: "Anh Bùi, anh đừng quên lúc đấy dưới sân khấu phải có người mở thùng đỡ người rồi giơ lên cao đấy nhé."

Bùi Kha gật đầu: "Anh nhớ mà."

"Người này không được lộ mặt nhưng phải khỏe, phòng mình hiện tại chẳng ai đảm nhiệm được đâu." Tăng Thiện Mỹ tốt bụng nhắc nhở, "Em sợ đến lúc đấy không giơ nổi anh lên thì hỏng hết hiệu ứng tiết mục."

Bùi Kha giật mình, nghĩ ngợi rồi hỏi: "Thế Lý Hoa đâu? Cậu ta khỏe lắm mà?"

"Đợt nghỉ lễ nó uống say trong quán bar, thi vật tay với một Alpha, kết quả gãy tay đang bó bột kia kìa." Tăng Thiện Mỹ nói, "Anh không thấy hôm nay nó nhảy mà tay có giơ lên được đâu."

Bùi Kha sốc: "Nó chán sống hay sao mà đi vật tay với Alpha? Điên à?"

"Không phải, người ta muốn sờ tay nó nên rủ vật tay, nó say quá tưởng thật nên vật nhiệt tình." Tăng Thiện Mỹ giải thích.

Bùi Kha: "Thiên tài thật đấy, mà sao em biết rõ thế? Em đi cùng nó à?"

Tăng Thiện Mỹ ngập ngừng, khó mở lời: "Alpha đấy là chị gái em."

Bùi Kha: ...

Thấy sếp trợn tròn mắt, Tăng Thiện Mỹ vội lái về chủ đề chính: "Còn một việc nữa, người may mắn biến mất trong thùng lúc đầu là anh tìm hay là..."

Cô chưa nói hết câu đã nhận được câu trả lời qua ánh mắt của Bùi Kha.

Tăng Thiện Mỹ hiểu ngay, lập tức im lặng làm động tác kéo khóa miệng, tỏ ý trời biết đất biết anh biết em biết. Có nhân viên tinh ý thế này Bùi Kha rất hài lòng, anh bảo Tăng Thiện Mỹ cứ yên tâm, anh sẽ lo liệu tất cả, đảm bảo bộ phận giật giải ngon ơ.

Hai người về chỗ thu dọn đồ đạc chuẩn bị về, Bùi Kha vừa xách túi xuống lầu vừa nghĩ về ứng cử viên lực sĩ dưới sân khấu, vô tình đi ra cửa ở tầng 1 đúng lúc Thành Việt Long đổi ca tan làm.

Thấy Bùi Kha, Thành Việt Long tưởng anh đặc biệt đợi mình nên cười tươi rói, đi về phía anh, ai ngờ đi được nửa đường thì thấy Bùi Kha nở nụ cười quỷ dị.

Ngay sau đó người đàn ông kia huýt sáo một tiếng dài với cậu.

Thành Việt Long: ...

Em Long đang hăm hở chạy tới, nhìn thấy vẻ mặt đầy toan tính của Bùi Kha thì đứng khựng lại, không dám nhúc nhích.

"Lại đây, sao đứng im thế?" Bùi Kha vừa nói vừa đi tới chỗ Thành Việt Long, định khoác vai cậu nhưng nhận ra mình không đủ chiều cao, đành hạ xuống vỗ eo cậu cái bốp: "Em Long, mấy tuần nữa giúp tôi một việc nhé."

Thành Việt Long thấp thỏm: "Việc gì vậy?"

Bùi Kha mỉm cười: "Không có gì, chỉ là đỡ một người thôi."

Lời tác giả:

Jerry: Triệu Đỉnh Thiên đúng là... (đỡ trán cười khổ).

Bùi Kha: Em Long vạn năng của tôi ơi.

Trước Tiếp