Sổ Tay Sinh Hoạt Của Beta Viêm Mũi

Chương 22: Lớp học nhảy múa quạt và bí mật chiếc quần rách

Trước Tiếp

Đừng nhìn Thành Việt Long đứng đó mặt mày bình thản như không có chuyện gì, thật ra hồn cậu đã bay đi được một lúc rồi.

Cảm giác khó chịu vì bị người khác nhòm ngó và sự xấu hổ khi bị bắt quả tang đan xen vào nhau, khiến huấn luyện viên Long, người có cả thể chất lẫn tinh thần thép, cũng phải sụp đổ.

Dù biết Khúc Hầu và Triệu Đỉnh Thiên cũng sống trong khu chung cư này, nhưng tại sao! Tại sao từ nhà họ lại nhìn thấy nhà Bùi Kha?

Chẳng lẽ hai người này lúc nào cũng cầm ống nhòm giám sát xem Beta của mình đang làm gì à? Đến ông bố thích hóng hớt của cậu cũng chỉ khi nào nghe thấy bên ngoài cãi nhau mới lôi ống nhòm ra ngó nghiêng một tí thôi.

Thế này thì quá đáng quá!

"Anh Bùi." Thành Việt Long cứng ngắc quay sang nhìn Bùi Kha hỏi: "Từ nhà họ nhìn thấy nhà anh, anh không thấy lạ à?"

Bùi Kha ngớ người, buột miệng: "Có gì lạ đâu, tôi quen rồi."

Dù sao thì anh cũng hay cầm ống nhòm ngó xem hai tên kia đang làm gì, tiện thể bóc mẽ mấy câu nói dối trốn việc của bọn nó.

Thành Việt Long không ngờ Bùi Kha lại trả lời như thế, cậu nhìn anh chàng Beta gầy gò trước mặt, từ lớp vỏ bọc tinh anh của anh tìm thấy một kẽ hở, nhìn thấy sự ngây thơ ẩn giấu bên trong.

Thói quen không có nghĩa là đúng, tồn tại không có nghĩa là hợp lý, hèn chi ba người không sống chung với nhau, hóa ra là để thỏa mãn cái d.ục v.ọng nhìn trộm khác người của họ. Chẳng lẽ bao lâu nay Bùi Kha vẫn bị đối xử như thế sao?

Anh ấy đến chút quyền riêng tư này cũng không giữ được sao?

Sứ giả công lý Long nắm chặt tay, d.ục v.ọng che chở trào dâng mãnh liệt, đang định bảo Bùi Kha rằng bọn họ không nên làm như thế thì Bùi Kha lại mỉm cười với cậu.

Chỉ nghe anh nói: "Ây da, không sao đâu, bọn nó đùa thôi mà, không phải người xấu đâu."

Bùi Kha sợ Thành Việt Long nghĩ mình bị xâm phạm quyền riêng tư rồi ghét Khúc Hầu và má Triệu nên vội vàng giải thích, nhưng hành động nói đỡ cho đối phương này lại như gáo nước lạnh tạt vào trái tim đang rực lửa của Thành Việt Long, bốc lên làn khói trắng chỉ mình cậu cảm nhận được, mang theo mùi vị của sự hụt hẫng.

Nhiệt độ hạ xuống, đầu óc tỉnh táo lại.

Đúng rồi, người ta là người một nhà, biết đâu đây là cái thú vui tình thú mà họ theo đuổi thì sao? Còn mình chỉ là một khách thuê trọ kiêm huấn luyện viên riêng bán thời gian, lấy tư cách gì, địa vị gì mà xía vào chuyện nhà người ta.

Hơn nữa, chuyện này vốn chẳng liên quan gì đến mình.

Sự tủi thân trong lòng bỗng dâng trào nhưng không có chỗ trút, đành dùng sự im lặng để phản kháng, ánh mắt nhìn Bùi Kha cũng trở nên đáng thương và u sầu như muốn tìm kiếm sự an ủi.

Đàn ông biết làm nũng số sướng nhất, Bùi Kha bị ánh mắt ấy làm cho ngẩn ngơ, theo phản xạ đưa tay ra, nhưng ngay khi sắp chạm vào tóc Thành Việt Long thì anh bừng tỉnh.

Cổ tay đổi hướng, cuối cùng đặt lên vai Thành Việt Long.

"Sao thế?" Bùi Kha cau mày hỏi: "Đầu gối lại đau à? Hay là mình nghỉ tí nhé."

Thành Việt Long nhìn anh lắc đầu, bắt đầu bịa lý do: "Không phải, tôi chỉ đang nghĩ xem anh nên bắt đầu tập từ bài nào thì tốt hơn."

"Ra là thế." Bùi Kha cười, tự nhiên thu tay về: "Cậu là chuyên gia, tôi nghe cậu. Cậu bảo làm gì tôi làm nấy."

Thật không? Tôi bảo gì anh làm nấy á?

Thành Việt Long tự nhủ trong lòng là không thể nào, nhưng ngoài mặt vẫn cố nặn ra nụ cười: "Anh Bùi nói thế làm tôi áp lực quá, nhưng anh yên tâm, tôi chắc chắn sẽ không để anh tập mệt quá đâu."

Kẹt giữa Alpha và Omega đã mệt mỏi lắm rồi, Thành Việt Long muốn thông qua tập luyện và vận động giúp Bùi Kha thư giãn hơn chút.

Ít nhất là để khi tập với cậu, anh được vui vẻ, quên đi những thứ khác.

Ngọn lửa trong lòng vừa tắt lại bùng cháy, khoảnh khắc này Thành Việt Long cảm thấy mình tràn đầy ánh hào quang của chủ nghĩa nhân văn, cậu vừa trò chuyện với Bùi Kha vừa bấm điện thoại lia lịa lên lịch tập cho anh.

"Tuy cần phải vận động, nhưng cũng phải giữ cân bằng." Thành Việt Long nhẹ nhàng nói: "Anh Bùi, chúng ta tập hai ngày nghỉ một ngày, anh thấy thế nào?"

Bùi Kha đương nhiên không ý kiến gì, nhưng thấy thái độ Thành Việt Long dịu dàng quá mức nên tò mò hỏi: "Cơ mà tôi có một thắc mắc, học viên nào mua gói dạy kèm của cậu cũng được đối xử dịu dàng thế này à?"

Thành Việt Long ngớ người: "Nhưng anh Bùi đâu có mua gói dạy kèm của tôi đâu."

"Đúng rồi, ý tôi là..." Bùi Kha khựng lại, cảm thấy trong lời nói của Thành Việt Long có ẩn ý, cau mày hỏi: "Ý cậu là sao?"

Thành Việt Long mỉm cười: "Ý tôi là, anh Bùi khác với học viên của tôi, tôi nghiêm khắc với họ hơn nhiều."

"Vì tôi là chủ nhà của cậu á?" Bùi Kha nhướng mày.

Thành Việt Long không thể nói ra suy nghĩ thật lòng, chỉ đành ậm ừ: "Cũng là một phần lý do."

Nhưng Bùi Kha lại hiểu theo hướng khác, anh gật đầu nghĩ thầm, chắc mình được hưởng sái từ Bàng béo, nên Thành Việt Long mới coi mình như người nhà mà đối xử nhẹ nhàng thế.

Anh không kìm được cảm thán, không biết Thành Việt Long nhìn trúng điểm gì ở Bàng béo nhỉ, chẳng lẽ đây chính là cái gọi là "tốt gỗ hơn tốt nước sơn" à?

Mình đúng là người trần mắt thịt, giác ngộ chưa cao, thất kính thất kính.

Trong mắt Bùi Kha, hình tượng Thành Việt Long bỗng trở nên cao lớn vĩ đại hơn bao giờ hết, đá bay Schwarzenegger, đấm gục Stallone, chính xác là Lý Tiểu Long thời hiện đại.

"Sao thế anh Bùi." Cảm thấy ánh mắt Bùi Kha nhìn mình ngày càng mềm mỏng, giọng điệu Thành Việt Long cũng ngày càng dịu dàng, "Anh có suy nghĩ gì cứ nói thẳng với tôi."

Bùi Kha đương nhiên cũng không nói suy nghĩ thật lòng, anh khựng lại như nhớ ra điều gì, vỗ đùi cái bốp: "Suýt quên mất, tiết mục tất niên bọn tôi phải diễn màn 'Hạng mục 3'. Nghe đồng nghiệp bảo lắc lư kiểu đấy cũng là vận động giảm cân đấy."

"Chỉ cần kiểm soát chế độ ăn uống và tập luyện thì kiểu gì cũng giảm cân được." Thành Việt Long nói.

Bùi Kha nghe thế liền đề nghị: "Thế hay tôi bắt đầu từ bài múa quạt đơn giản nhất nhé."

Chưa đợi Thành Việt Long kịp phản ứng, anh đã bật bài nhạc trong nhóm chat do Thái Đương Đương gửi, bắt đầu múa quạt điên cuồng trên nền nhạc sôi động.

Cái eo lắc lư, cái tay xoay tít, dáng vẻ điên loạn như sắp bay lên trời.

Thành Việt Long: ...

Những rung động và cảm xúc gợn sóng trong lòng vừa nhen nhóm vì Bùi Kha bỗng chốc tan thành mây khói, sự "gợi đòn" ập đến bao trùm lấy em Long, cậu muốn chạy trốn nhưng chân như đeo chì.

Cuối cùng đối diện với màn múa quạt của Bùi Kha, em Long chỉ biết vỗ tay khen diễn tốt lắm, nhưng lần sau đừng diễn nữa, chúng ta tập luyện vẫn nên dựa trên cơ sở khoa học, không thể đi theo tà đạo được.

Nhưng dù Thành Việt Long nói thế, Bùi Kha với tư cách là lãnh đạo tạm thời của phòng Tài chính vẫn phải làm gương cho nhân viên, nên ngày nào cũng dành nửa tiếng ở nhà lắc lư như thạch rau câu, khiến Thành Việt Long chẳng biết giấu mắt vào đâu.

Không biết có phải nhờ múa quạt hai ngày ở nhà mà xua đi vận đen hay không, vừa đi làm lại sau nghỉ lễ, Bùi Kha đã nhận được tin vui: Lão Bành ở nhà đi vệ sinh bị tụt đường huyết ngã đập đầu, không đi làm được.

Ngoài miệng thì than thở với người đẹp Dương là ông già tội nghiệp quá, nhưng trong lòng Bùi Kha đã nở hoa, thầm khen ngã hay ngã khéo ngã cho ông già ấy kêu oai oái.

Trưởng phòng Bùi quay lại chỗ ngồi với tâm trạng sảng khoái, giọng điệu họp buổi sáng cũng dịu dàng hơn, mặt mày hớn hở thông báo tiệc tất niên sẽ tổ chức vào hai giờ chiều thứ sáu tuần thứ tư, tức ngày 23 tháng Chạp, tại khách sạn năm sao Khải Hoàn ở trung tâm thành phố.

"Ai gọi món?" Tăng Thiện Mỹ chỉ quan tâm vấn đề này, "Chuyện này quan trọng lắm đấy."

Bùi Kha: "Yên tâm, chắc chắn không phải lão Bành. Rút kinh nghiệm bữa cơm tất niên nghèo nàn năm ngoái làm chủ tịch bị viêm dạ dày cấp tính, năm nay chắc chị Vương với người đẹp Dương đích thân ra tay rồi."

"Thế thì em yên tâm rồi." Lữ Mại cảm thán, "Bữa năm ngoái làm tối em về ngồi nhà vệ sinh leo được một rank trong Vương Giả Vinh Diệu luôn, mẹ em còn tưởng em rơi xuống hố rồi."

Thấy các đồng nghiệp vừa ăn sáng xong cau mày, Bùi Kha vội hô dừng, bảo Lữ Mại đừng tả cảnh đêm kỳ diệu trong nhà vệ sinh nữa, tranh thủ thời gian viết xong bài rap trước thứ sáu tuần này.

"Ngôn Kiều chọn trang phục gửi vào nhóm cho mọi người bỏ phiếu, chốt trong tuần này luôn. Ngoài ra, tủ đạo cụ ảo thuật tôi đã đặt trong kỳ nghỉ rồi, chiều nay nếu không có việc gì thì bốn giờ tập trung ở phòng họp số hai, thầy Thái có thể bắt đầu lên lớp."

Bùi Kha nhìn Thái Đương Đương, nhận được câu trả lời "luôn sẵn sàng", anh gật đầu hài lòng, khen em Thái tương lai rộng mở, khiến em Lưu thực tập sinh nhìn với ánh mắt ngưỡng mộ.

Chuyện phiếm xong xuôi, phân công nốt công việc đối chiếu sổ sách cuối năm và tính lương tháng này, trưởng phòng Bùi tuyên bố tan họp.

Mọi người tản ra làm việc, Bùi Kha check mail rồi quyết định đi rót cốc nước, kết quả lại đụng mặt sếp phó Thang Kiệt Thụy trong phòng trà nước.

Không biết có phải do vụ án ngã sấp mặt trước kỳ nghỉ hay không, mà Bùi Kha nhìn Thang Kiệt Thụy thấy thân thiết hơn hẳn, không còn cảm giác ghét bỏ giới tinh anh nữa.

Nhất là khi nhớ đến lời Thành Việt Long miêu tả lót giày của Jerry cao đến bảy xăng-ti-mét, cầm trong tay rất chắc chắn, đi vào chân có cảm giác như giẫm phải... phân, Bùi Kha cảm thấy khóe miệng mình sắp không kiểm soát được nữa rồi.

"Họp xong rồi à?" Jerry vẫn giữ vẻ mặt bình thường, thấy Bùi Kha không có chút ngượng ngùng nào, dường như đã quên chuyện mất mặt hôm đó.

Bùi Kha gật đầu, mím môi đi tới định chào hỏi, nhưng lại gần mới phát hiện hôm nay đối phương lại độn giày, anh quyết đoán cúi đầu rót nước để điều chỉnh biểu cảm rồi mới chào sếp phó, tiện thể báo cáo tình hình công việc gần đây.

"Sếp Vương bảo cậu làm việc rất cẩn thận, tôi và công ty đều rất yên tâm." Jerry không nhận ra sóng gió trong lòng đối phương, khách sáo vài câu rồi hai người chuyển chủ đề sang trà và cà phê trong phòng trà.

Bùi Kha vừa nói chuyện vừa quan sát biểu cảm của Jerry, xác định hắn không để bụng chuyện đôi lót giày bị lộ tẩy thì mới thở phào nhẹ nhõm.

Thậm chí vì cùng trải qua tình huống xấu hổ, có chung bí mật, thái độ nói chuyện của hai người còn thân thiết hơn.

"Sếp phó không bị đau ở đâu chứ? Bạn tôi... cái cậu xoạc chân ấy, mùng một cậu ấy đi bệnh viện kiểm tra thì bị giãn cơ chút đỉnh." Bùi Kha quan tâm hỏi.

Thang Kiệt Thụy nghe tin "Hiệp Sĩ Rách Đũng" bị thương thật thì ngớ người một chút rồi nói: "Tôi không sao, nhưng tình hình cậu ta thế nào? Có phải nằm viện không?"

"Không sao, không nghiêm trọng lắm, chỉ là dạo này phải ngồi xe lăn, không đi lại được." Bùi Kha thành thật trả lời.

Thang Kiệt Thụy nghe vậy cảm thấy may mắn vì mình chỉ bị tổn thương tinh thần chứ thể xác vẫn lành lặn, nhớ lại dáng vẻ kẹp chân thảm hại của tên đàn ông kia, hắn cảm thấy đồng cảm sâu sắc với nỗi đau đó.

Hơn nữa lúc đó mình còn cười nhạo người ta, hành động đó thật sự rất bất lịch sự.

Hắn nghĩ ngợi rồi nói: "Cậu gửi WeChat bạn cậu cho tôi đi, tiện thể tôi xin hóa đơn tiền thuốc men và hóa đơn mua quần của cậu ta luôn."

Lời tác giả:

Thành Việt Long: Tôi muốn anh ấy vui vẻ, quên đi phiền muộn, cảm nhận vẻ đẹp của thể thao!

Bùi Kha: Bàng béo ơi là Bàng béo, đúng là không giống người thường!

Triệu Đỉnh Thiên: Hắt xì — Đứa nào nhắc tao đấy.

Trước Tiếp