Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Bùi Nam muốn, Bùi Nam có.
Người luôn sống theo châm ngôn này cuối cùng cũng nói ra chút suy nghĩ thật lòng sau bao năm kìm nén, nhưng nhìn thấy Bùi Kha cúi gằm mặt rửa bát thoăn thoắt, anh ta lại bắt đầu hối hận vì sự nôn nóng của mình.
Nên nói thêm gì đó để lấp l**m, không thể để Bùi Kha nhận ra ý đồ của mình sớm thế được, Bùi Nam lại mở miệng: "Bùi Kha..."
Hai chữ vừa thốt ra, Bùi Kha đã rửa sạch cái bát cuối cùng, tay vẫn còn ướt đi thẳng ra ngoài, tung đòn phản công lại những lời nói quái gở của Bùi Nam lúc nãy —
Mách lẻo.
Khó khăn lắm mới tóm được thóp của ông anh, không mách bố mẹ thì cả đêm nay anh mất ngủ mất!
Bà Viên đang ngồi xem tivi trên sô pha, thấy con trai út đi ra liền cười tươi, định bảo con qua đây nghỉ ngơi thì nghe thấy anh nói: "Bố mẹ, con kiến nghị bố mẹ nên quan tâm nhiều hơn đến tâm lý của Bùi Nam, anh ấy dạo này bất thường lắm, toàn nói mấy câu kỳ cục."
Ông Bùi Hữu Trác ngồi bên cạnh ngớ người, buột miệng: "Nó chẳng thế suốt à?"
Người ta bảo "cha nào con nấy", nhưng ở cái nhà họ Bùi này thì ngược đời hoàn toàn. Hai thằng con trai bướng bỉnh, độc lập, mỗi đứa một tính một nết, còn ông bố thì nhìn con như nhìn hoa trong sương, chẳng hiểu nổi trong đầu chúng nó nghĩ cái quái gì.
Ông Bùi đã thế, bà Viên làm mẹ cũng chẳng khá hơn là bao.
Bởi vì hễ hỏi han đứa này nhiều hơn một câu là đứa kia lại tị nạnh bố mẹ thiên vị, nhẹ thì cãi nhau, nặng thì đánh nhau, thôi thà cứ mặc kệ chúng nó tự sinh tự diệt, miễn sao không đi chệch hướng là được, mọi sự tùy duyên.
Nhưng nghe Bùi Kha nói vậy, bà Viên cũng biến sắc, quay sang nhìn Bùi Nam đang bình thản lau tay đi theo sau Bùi Kha hỏi: "Hai đứa con nói cái gì đấy? Con ở bệnh viện gặp chuyện gì à?"
Bùi Nam vẫn giữ nguyên vẻ mặt, đáp: "Chả liên quan gì đến bệnh viện cả, con chỉ bảo nó là thích ai thì tranh thủ mà giành lấy, đừng có do dự thiếu quyết đoán, phải dứt khoát lên."
Đây là một câu nói rất bình thường.
Bà Viên nghe xong thở phào nhẹ nhõm, ông Bùi cũng gật đầu: "Anh con nói đúng đấy, thích thì phải giành lấy, con đừng có..."
Nhưng chưa nói hết câu ông đã nhận ra có gì đó sai sai, sắc mặt thay đổi nhìn Bùi Kha hỏi: "Khoan đã, không phải con lại thích đứa nào khác rồi đấy chứ? Thế còn hai đứa trước kia thì sao?"
Bùi Kha: ...
Bùi Nam thừa cơ chêm vào: "Nó cho thuê phòng ngủ trống, giờ trong nhà đang có một khách thuê trọ."
Trong chốc lát, hai ông bà đều nhìn chằm chằm Bùi Kha, bà Viên ôm trán chóng mặt nói: "Con yêu đương mẹ không có ý kiến, yêu nhiều lần mẹ cũng không quản, dù sao nhà họ Viên chúng ta cũng toàn kiểu dễ rung động, nhưng con có thể chơi từng đứa một được không?"
Bùi Kha nổi cáu: "Mẹ dùng từ 'chơi' nghe ghê thế? Con không có chơi họ!"
"Thế là con bị chơi à?" Bà Viên càng chóng mặt hơn, ôm đầu hỏi: "Lúc ở với Khúc Hầu con cũng bị chơi à? Con là Beta cơ mà con trai!"
Bùi Kha nghẹn lời đang định giải thích thì Bùi Nam cũng nhìn anh hỏi: "Đúng đấy, thế lúc ở với Khúc Hầu thì sao?"
"Thần kinh à, liên quan quái gì đến Khúc Hầu." Bùi Kha cạn lời từ tận đáy lòng, nhìn bố mẹ đang trên bờ vực suy sụp, quyết định "gắp lửa bỏ tay người", nói với hai ông bà: "Giờ vấn đề không phải ở con, mà là ở Bùi Nam, anh ấy xúi giục con đi cướp bạn trai người khác."
Hai ông bà đang than khóc cho thằng con út đã sai đường lạc lối trên hành trình sang Tây phương thỉnh kinh bỗng đứng hình, từ từ quay sang nhìn Bùi Nam, trong đầu cùng chung một ý nghĩ —
Nhà mình toang thật rồi.
Trong nhà cuối cùng cũng yên tĩnh trở lại, chỉ còn tiếng biên tập viên dự báo thời tiết trên tivi đang nói ngày mai nhiệt độ giảm mạnh, sắp tới có thể có mưa tuyết, người dân chú ý giữ ấm.
Đối diện với ánh mắt kinh hoàng của bố mẹ, Bùi Nam vẫn bình thản ngồi xuống sô pha, nhấp một ngụm trà giải thích: "Thứ nhất, người ta giờ hình như vẫn chưa chính thức yêu nhau; thứ hai, ý con là bảo Bùi Kha đá hai đứa hiện tại đi, để đến với người ta cho đàng hoàng."
Như vậy thì mối quan hệ tình cảm phức tạp của em trai biến mất, khúc mắc bấy lâu nay của bố mẹ cũng được giải tỏa. Hơn nữa lại tiện cho mình.
Quả là một mũi tên trúng ba đích, Bùi Nam cảm thấy Quách Tĩnh còn kém xa mình vài phần phong độ.
Ông Bùi nghe thấy bạn đời của con trai út có thể tinh lọc còn một người, tâm trạng kích động ban đầu cũng dịu đi đôi chút, ông ngẫm nghĩ một hồi rồi nhìn Bùi Kha: "Anh con nói hình như cũng có lý đấy, nhưng có chắc là người ta cũng thích con không?"
"Có lý cái gì mà có lý." Bà Viên ngắt lời chồng, dáng vẻ tức giận của bà khiến Bùi Kha cảm thấy an ủi phần nào, nhà mình vẫn còn một người có đạo đức xã hội bình thường.
Nhưng không ngờ câu tiếp theo của mẹ anh lại là: "Thế chẳng hóa ra thằng Kha nhà mình ngoại tình à? Kiểu gì cũng phải để thằng Khúc Hầu hay thằng Đỉnh Thiên ngoại tình trước đã, rồi mình hẵng ngoại tình chứ."
Bà Viên đúng là xứng danh Chủ tịch Hội Phụ nữ, tác phong hành động luôn giữ nguyên tắc, có nhân có quả, phe ta nhất định phải chiếm lĩnh địa vị đạo đức trước rồi mới được tổng tấn công.
"Em nói cũng đúng." Bùi Hữu Trác gật đầu, cảm thấy vợ mình đúng là Gia Cát Lượng trong giới Beta.
Còn Bùi Kha chỉ cảm thấy độ thần kinh của người nhà mình đúng là kẻ tám lạng người nửa cân, trừ mình ra thì toàn là kẻ ác, cho dù có một ngày mình điên thật, lập thành gia đình ba người với Khúc Hầu và Triệu Đỉnh Thiên, thì mình vẫn là người có đạo đức xã hội nhất cái nhà này.
Bảo sao Bùi Nam b**n th** thế, hóa ra là do gen di truyền của bố mẹ tốt quá. Nghĩ đến đây, Bùi Kha lại một lần nữa cảm thấy mình lạc loài, giơ tay ra hiệu cho mọi người im lặng.
Anh mệt mỏi nói: "Thứ nhất, con nói lại lần nữa là con với Triệu Đỉnh Thiên và Khúc Hầu không có gì cả. Thứ hai, con không có hứng thú đi đào góc tường nhà người khác. Thứ ba... thôi bỏ đi không có thứ ba nữa."
Giờ anh dị ứng với con số ba lắm rồi.
"Thế thì thôi không nói nữa." Bùi Nam nhìn thông báo tin nhắn mới hiện lên trên điện thoại, hiếm khi tha cho Bùi Kha không xoáy sâu vào chủ đề này nữa, "Ăn chút hoa quả đi, anh về phòng xử lý chút việc đây, mày ở lại xem tivi với bố mẹ đi."
Anh ta dứt khoát đứng dậy đi về phòng mình, để lại Bùi Kha và bố mẹ nhìn nhau ngơ ngác.
Nhìn quầng thâm dưới mắt con trai, nguyên tắc sống vốn đã lung lay của ông Bùi cuối cùng cũng lùi thêm một bước dài, thở dài: "Thật ra bố cũng nghĩ thoáng rồi, Kha à nếu con thật sự muốn..."
"Tiếc là con chẳng muốn gì cả." Bùi Kha ngắt lời bố ngay tắp lự, nhét một nắm cherry vào tay ông, "Ăn hoa quả đi bố, sống lâu trăm tuổi."
Đẩy lùi được cả bố lẫn mẹ, nhưng tục ngữ có câu "há miệng mắc quai", bà Viên ăn cherry Khúc Hầu biếu nên không đưa ra bình luận chấn động nào nữa.
Bà chỉ cảm thán: "Nói thật lòng, con cũng đừng cướp bạn trai người khác làm gì, thằng Khúc Hầu tốt đấy chứ. Năm nào lễ tết cũng bảo con xách hoa quả về, chứng tỏ trong lòng nó có bố mẹ."
Bùi Kha khựng lại, quay sang nhắc nhở bà: "Mẹ nói thế thì năm ngoái con xách nửa con lợn về là của Triệu Đỉnh Thiên biếu đấy, xét về trọng lượng thì trong lòng nó bố mẹ còn nặng ký hơn."
Nhắc đến nửa con lợn ăn tết năm ngoái bà Viên cũng im bặt, Bùi Kha cuối cùng cũng có được sự yên bình ngắn ngủi, an tâm ngồi xem nốt dự báo thời tiết cùng bố mẹ rồi đứng dậy ra về.
Bà Viên và ông Bùi nhìn theo xe con trai đi xa, ông Bùi vỗ trán cái bốp: "Ây da, quên chưa hỏi nó xem người thuê nhà thế nào rồi!"
"Ông hỏi nó có nói thật với ông không?" Bà Viên hừ một tiếng, nhìn đèn hậu xe con trai khuất dần mà lẩm bẩm: "Tôi vẫn không yên tâm lắm, phải tìm hôm nào tự qua xem mới được..."
Bùi Kha hoàn toàn không biết gì về toan tính của bố mẹ, anh vượt xe liên tục, xách đồ ăn gói từ nhà về đến cửa thì đụng ngay Thành Việt Long đang lấy đồ ăn ngoài. Hai người cùng vào nhà, Bùi Kha đặt cặp lồng lên bàn, mở ra rồi hỏi: "Đồ ăn ngoài có đủ không? Tôi mang gà với sườn về đây, cậu ăn thêm chút đi."
"Để dành mai ăn trưa đi anh Bùi." Thành Việt Long đưa cho anh cốc trà sữa, "Thế là sáng mai tôi đỡ phải ra ngoài mua đồ ăn rồi."
Bùi Kha nghĩ cũng phải, nhưng nhìn thấy túi gà rán Thành Việt Long mua thì cau mày hỏi: "Cậu ăn được mấy cái này à? Không phải để giữ dáng thì phải ăn uống thanh đạm sao?"
Bệnh nhân Thành Việt Long mặt không đổi sắc tim không đập nói: "Đây là bữa ăn gian lận (cheat meal) của tôi."
*một bữa ăn trong chế độ ăn kiêng mà bạn cho phép bản thân ăn những món mình thích, thường là những món giàu calo, đường hoặc chất béo mà bạn thường phải tránh. Mục đích là để giảm áp lực, giải tỏa căng thẳng và tạo động lực để duy trì kế hoạch ăn kiêng lâu dài.
Tuy ăn xong gà rán cảm giác tội lỗi đầy mình, nhưng ăn vào ấm bụng, thèm quá rồi thì kệ thây cân nặng, mai tính tiếp.
Đàn ông phải tàn nhẫn với bản thân một chút, đến cả lừa dối bản thân cũng phải lừa cho trót. Lừa mình xong xuôi, Thành Việt Long ngồi vào bàn ăn thỏa mãn, thở hắt ra một hơi, ngẩng đầu lên thì thấy Bùi Kha đang ngồi xếp bằng trên sô pha nghịch điện thoại.
Vì không phải ngày đi làm nên tóc Bùi Kha không vuốt keo, để rủ tự nhiên xuống má, ánh đèn vàng ấm áp chiếu l*n đ*nh đầu anh tạo thành một vòng hào quang trắng.
Trông anh như một thiên thần.
Thành Việt Long ngẩn người ngắm nhìn hồi lâu, mãi đến khi tiếng tát tai giòn giã vang lên từ tivi mới làm cậu bừng tỉnh.
Mâu thuẫn trong phim truyền hình đã leo thang, Omega đi công tác về phát hiện bạn đời nằm trên giường mình với người khác, nước mắt rơi lã chã xuống đất khi cái tát giáng xuống mặt người kia.
Nhìn nam chính tát bạn đời xong tát luôn cả người tình, Thành Việt Long vô thức ôm lấy mặt mình, tuy ánh mắt chăm chú vừa rồi của mình không bị ai phát hiện, nhưng mắt cậu vẫn đảo liên hồi như thể vừa bị bắt quả tang làm chuyện xấu.
Cho đến khi đống dụng cụ tập gym ngoài ban công lọt vào tầm mắt, Thành Việt Long như vớ được cọc cứu mạng, đột nhiên gọi to: "Anh Bùi."
"Sao thế?" Bùi Kha dừng tay, quay lại nhìn cậu: "Đầu gối khó chịu à?"
Thành Việt Long lắc đầu: "Không phải, tôi muốn hỏi chuyện dạy kèm gym cho anh, hôm nay bắt đầu được luôn đấy."
"Hôm nay á?" Bùi Kha ngạc nhiên, "Đầu gối cậu không sao chứ?"
Thành Việt Long cho biết chỉ là kiểm tra thể lực cho Bùi Kha thôi, cậu không vận động mạnh thì hoàn toàn không vấn đề gì: "Kế hoạch tập luyện cần dựa trên tình trạng cơ thể anh để xây dựng, tôi kiểm tra trước đã, nội dung cụ thể tính sau."
Bùi Kha chớp chớp mắt rồi hỏi: "Vậy tôi chỉ cần làm theo lời cậu nói là được đúng không?"
"Đúng thế." Thành Việt Long gật đầu, "Cả chuyện ăn uống cũng phải nghe tôi nữa."
Bùi Kha: "Thế thi thoảng tôi lừa dối (cheat) bản thân một tí được không?"
"Hoàn toàn không vấn đề." Thành Việt Long thậm chí còn bảo mình sẽ lừa dối cheat cùng anh, "Nhưng phải kiểm soát số lần, không được ngày nào cũng cheat, một tuần một lần hoặc nửa tháng một lần thôi."
Bùi Kha gật đầu, rồi bất ngờ giơ tay cởi áo. Em Long thật thà không chút phòng bị sợ quá hét toáng lên, làm Bùi Kha cũng giật mình nhảy dựng trên sô pha, quát lên: "Cậu hét cái gì!"
Em Long không dám nhìn anh, nghiêng đầu nói: "Anh Bùi, tôi bảo kiểm tra thể lực không cần cởi áo mà."
Bùi Kha: ...
Bùi Kha: "Tôi thay quần áo, anh giai ạ."
Thành Việt Long: ...
Căn phòng bỗng chốc im bặt, Thành Việt Long cúi gằm mặt xấu hổ vì suy nghĩ đen tối của mình, đồng thời bảo Bùi Kha cứ tự nhiên thay đồ, cậu đã nhắm mắt rồi.
"Không ngờ cậu cũng hay ngại phết nhỉ." Bùi Kha vừa mặc áo phông thể thao vừa hỏi: "Có phải tên bạn cùng phòng lần trước để lại bóng ma tâm lý cho cậu không?"
Thành Việt Long khẩu thị tâm phi gật đầu: "Đúng thế."
Đợi Bùi Kha thay đồ xong trải thảm yoga cách âm ra, Thành Việt Long bắt đầu buổi kiểm tra. Bắt tay vào việc, thái độ của em Long vô cùng nghiêm túc, mặt mày chỉnh tề, cầm điện thoại bấm giờ hướng dẫn chủ nhà thực hiện các động tác.
Nhưng cậu đã đánh giá quá cao bản thân, không biết do tiếng tivi làm nền hay do đời sống tình cảm phức tạp của đối phương, mà mỗi lần vô tình chạm vào nhau, sự ma sát giữa làn da và cảm nhận nhiệt độ cơ thể đối phương đều khiến cậu thấy không tự nhiên.
Bàn tay nắm lấy cánh tay đối phương đáng lẽ phải dùng lực nhưng lại sợ dùng lực, muốn buông ra nhưng lại không nỡ buông hẳn, cứ giữ một khoảng cách gần gần xa xa, cũng như mùi hương thoang thoảng tỏa ra từ mái tóc Bùi Kha vậy.
Huấn luyện viên Long vừa chỉnh động tác vừa hơi cúi đầu nhìn cái gáy trắng ngần của đối phương, khựng lại một chút rồi hỏi: "Anh, anh thật sự không tập tành gì bao giờ à?"
Bùi Kha cười khẩy: "Chúc mừng cậu, trả lời đúng rồi đấy."
Đi làm đã mệt bở hơi tai rồi về nhà còn tập tành gì nữa, thà để Bùi Kha ch.ết quách đi cho xong.
"Thế giáo trình của chúng ta phải bắt đầu từ cơ bản nhất, rồi tăng dần độ khó lên." Thành Việt Long lùi lại một bước kéo giãn khoảng cách hai người, cúi đầu gõ chữ trên điện thoại, ép buộc bản thân tập trung vào việc chính.
Ngay lúc cậu đang tính toán dựa trên số liệu vừa ghi chép được, thì Bùi Kha trước mặt bỗng nghe điện thoại, rồi đi ra cửa sổ nhìn xuống dưới vài giây, đột nhiên kéo rèm cửa lại.
Thành Việt Long ngơ ngác, chưa kịp hỏi thì nghe thấy Bùi Kha nói: "Khúc Hầu gọi điện hỏi tôi với cậu đang làm gì ngoài ban công đấy, lần sau nhớ nhắc tôi kéo rèm nhé."
Thành Việt Long: ...
Á á á á á! Cứu tôi với! Bị nhìn thấy rồi!
—
Lời tác giả:
Bùi Nam: Livestream sắp bắt đầu rồi, tôi đi trước đây.
Thành Việt Long: Muốn độn thổ quá.