Sổ Tay Sinh Hoạt Của Beta Viêm Mũi

Chương 20: Câu chuyện tình tay ba đầy máu chó

Trước Tiếp

Khi mình còn đang vật lộn trong chốn công sở hiểm ác, thì người anh em tốt đã bắt kịp làn gió xuân livestream làm giàu.

Tuy Bùi Kha không phải kiểu người vừa sợ anh em khổ lại vừa sợ anh em đi Land Rover (giàu hơn mình), nhưng tận mắt chứng kiến Khúc Hầu kiếm được 6666 tệ chỉ trong một giây, anh vẫn không kìm được trợn tròn mắt.

Bình dưa chua trong lòng đã bắt đầu lên men, thế giới này thêm một người giàu là tôi thì ch.ết ai à!

"Thế mà mày cũng nhận à?" Bùi Kha nhắc nhở Khúc Hầu, "Trời ơi anh giai ơi, là ai nói không nhận 'của bố thí', tuyệt đối không nhận quà của Alpha cơ mà?"

"Đây là thu nhập từ livestream của tao, sao gọi là của bố thí được?" Khúc Hầu lý sự cùn nhưng vẫn hùng hồn, "Với lại, sao mày dám khẳng định giới tính của người bên kia?"

Bùi Kha cười khẩy: "Ngoài Alpha ra, các giới tính khác không dễ bị mấy câu nói của mày câu như cá đâu."

Triệu Đỉnh Thiên, Alpha duy nhất có mặt tại hiện trường, lặng lẽ bỏ điện thoại xuống, quay sang nhìn Bùi Kha để phản đối trong im lặng, nhưng bị Beta máu lạnh vô tình lờ đi.

Chỉ có bạn cùng phòng bệnh Thành Việt Long ân cần an ủi: "Anh Triệu, uống nhiều nước ấm vào."

"Em Long, trên đời này chỉ có cậu tốt với anh thôi." Má Triệu vô cùng cảm động, nhưng cũng không quên nhắc nhở, "Nhưng cậu đang đưa anh chai Coca mà."

Em Long vội vàng xin lỗi, đổi chai Coca thành chai trà bí đao.

Khúc Hầu và Bùi Kha vẫn đang bàn tán sôi nổi về đại gia top 1, hai người vừa đẩy xe lăn vừa cãi nhau đi ra ngoài, đến tận lúc ngồi vào quán lẩu xương hầm gần bệnh viện gọi món vẫn không dứt.

Thành Việt Long chỉ ước tai mình bị điếc, cũng chẳng dám ngẩng đầu nhìn họ, sợ ánh mắt tố cáo sự kinh hoàng trong lòng mình.

Một Omega đã có hai bạn đời, giờ lại muốn yêu qua mạng, lại còn nói oang oang trước mặt bạn đời của mình không chút kiêng dè.

Mối quan hệ tình cảm này quá cấp tiến, khiến Thành Việt Long nhìn Triệu Đỉnh Thiên đang gọi món với nhân viên phục vụ, cuối cùng cũng hiểu tại sao anh ta được gọi tôn trọng là "má Triệu" rồi, cậu như nhìn thấy một chiếc mũ xanh (cắm sừng) lơ lửng trên đầu trống rỗng của đối phương.

Hóa ra không phải Alpha nào cũng ở kèo trên và nắm quyền chủ đạo trong tình cảm, đúng là người đàn ông đáng thương.

"Với lại, anh ta có là Alpha thì sao chứ? Tao có nhận tiền của người ta rồi quỵt luôn đâu." Khúc Hầu lúc nhận lì xì đã tính toán cả rồi, đợi đến tết cậu ta sẽ gửi lại đại gia một phong bao lì xì siêu to khổng lồ.

Không chỉ trả lại hết số tiền lì xì đối phương gửi, mà còn tặng thêm 2888 tệ, coi như quà cảm ơn đại gia đã comment trong livestream làm mình vui.

Cậu chủ Khúc cười với Bùi Kha: "Thế nào? Thế này chắc không bị coi là 'đào mỏ' ăn chặn của người ta đâu nhỉ?"

Bùi Kha im lặng một lát rồi nói: "Tao cũng vào livestream của mày comment đây, tao là người đàn ông rẻ tiền, không cần 2888 đâu, mày cho tao 288 là được."

"Mày có tiền đồ chút được không." Khúc Hầu tặc lưỡi hỏi: "Dạo này tài chính gặp vấn đề à?"

Bùi Kha mặt không đỏ tim không đập nói: "Bị chứng khoán đâm sau lưng, đầu tư thua lỗ nhảy lầu, giờ bần tăng đã nhìn thấu hồng trần, mặc kệ thế gian đèn màu rực rỡ ta vẫn bình chân như vại."

Quan trọng nhất là cuối năm công việc bận bù đầu, anh đã lâu không cập nhật câu chuyện tình cảm bịa đặt của mình, thu nhập từ tiền donate giảm đi đáng kể.

Triệu Đỉnh Thiên nghe họ nói chuyện cuối cùng cũng lên tiếng: "Mày bận xong việc cuối năm chẳng phải lại viết tiếp được à, lần này mày cứ viết theo cái tư duy b**n th** của Bùi Nam đi, giờ thiên hạ thích đọc mấy cái tình yêu bi thương, máu chó kiểu đấy lắm."

Bùi Kha ngẫm nghĩ thấy cũng có lý, chỉ có Thành Việt Long bị chủ đề nhảy cóc làm ong cả đầu, thắc mắc hỏi: "Anh Bùi còn viết truyện trên mạng sao?"

"Đúng rồi, không thì sao nó gom đủ tiền mua nhà mua xe." Khúc Hầu cho biết ai trong cuộc sống cũng là diễn viên, rồi chỉ vào mình, "Ví dụ như anh là một doanh nhân trẻ phong lưu, mãi mãi tuổi thanh xuân, mãi mãi rưng rưng lệ nóng, mãi mãi là mối tình đầu, nhưng thực tế lịch sử yêu đương còn dài hơn cả sử sách 24 triều đại."

Bùi Kha cười khẩy: "Mày nói xem cửa hàng hoa quả nhà mày có tính là doanh nghiệp không đã."

"Doanh nhân phải lên kênh tài chính, nhà tao căng lắm lên kênh nông nghiệp chạy quảng cáo thôi." Khúc Hầu rất biết mình biết ta, cho biết mình không có sở thích Omega giả làm Beta.

Thành Việt Long nghe mà ngớ người, buột miệng hỏi: "Thế còn má Triệu?"

"Một giảng viên hướng dẫn nghiên cứu sinh ngàn người mê, tài năng nhưng kém giao tiếp, u sầu và cảm tính." Má Triệu nhấn mạnh hai chữ cuối, mỉm cười vô cùng hài lòng.

Dù sao hiện tại cậu ta mới chỉ là hướng dẫn thạc sĩ, nhưng dưới ngòi bút của Bùi Kha, trình độ học thuật đã tiến một bước dài, ai mà chẳng thích?

Thành Việt Long lại nhìn sang Bùi Kha: "Thế anh Bùi là gì?"

"Người ngoài cuộc lạnh lùng vô tình, thùng rác cảm xúc của bọn họ." Bùi Kha cho biết mình không quan trọng, anh viết về câu chuyện tình yêu méo mó giữa má Triệu và Khúc Hầu ở thế giới song song.

Xưa có Triệu Tử Long bảy lần vào ra vòng vây quân địch, nay có Khúc Triệu bảy lần tan hợp, người có tình cứ tan rồi lại hợp, đôi nam nữ si tình biết tỏ cùng ai.

Thành Việt Long nghe mà nổi da gà, cậu không dám tưởng tượng trong đó có bao nhiêu phần là sự thật, bao nhiêu phần là nghệ thuật hư cấu, chỉ cảm thấy rối như tơ vò, đồng cảm thì tuyệt đối không thể nào, chỉ đành gượng cười gật đầu: "Hay đấy anh."

"Nhắc đến vụ này, cậu có phiền nếu trở thành một nhân vật trong câu chuyện bịa đặt của tôi không? Yên tâm, tôi không dùng tên thật của cậu đâu, chỉ mượn nghề nghiệp, vóc dáng và ngoại hình của cậu thôi." Bùi Kha hỏi.

Nghe đến đây, trong lòng Thành Việt Long lập tức kéo còi báo động. Anh ấy định làm gì? Cuối cùng cũng lộ đuôi cáo, mượn gió bẻ măng nhân lúc mình bị thương để mời mình tham gia vào bữa tiệc gia đình hỗn loạn này sao?

Đây là một cú va chạm, cậu có muốn tham gia không?

Câu nói này hiện lên trong đầu khiến bạn Long thật thà nuốt nước bọt cái ực, run giọng hỏi: "Anh Bùi, anh định làm gì?"

Bùi Kha: "Cho cậu làm 'bé ba' một lần."

Thành Việt Long: !!!

Theo số liệu phân tích, độc giả đã chán ngấy tình yêu nồng thắm giữa hai người, giờ cần có xung đột kịch tính, mâu thuẫn nảy sinh giữa Khỉ và Triệu.

Và huấn luyện viên thể hình Thành Việt Long chính là ứng cử viên sáng giá nhất.

"Yên tâm, không bắt cậu làm bé ba thật đâu, chỉ là má Triệu bị giãn dây chằng ở phòng gym của cậu, rồi Khỉ đi công tác về tưởng nó bị ai dụ dỗ, lúc hai đứa cãi nhau thì cậu xách giỏ hoa quả đến thăm hỏi, thế là má Triệu trong cơn tức giận lao tới dùng lưỡi c.ưỡng hôn cậu..."

Bùi Kha đang nói thì Thành Việt Long đột ngột cắt ngang: "Ngại quá anh Bùi, đừng 'dùng lưỡi' được không."

Cậu không thể chấp nhận việc mình bị một gã mặc áo trùm đỏ đội mũ xanh (bị cắm sừng) c.ưỡng hôn, nhất là khi đối phương còn chẳng khỏe bằng mình, dù là chuyển thể hư cấu cũng không được bịa đặt lung tung thế chứ.

Khúc Hầu xung phong nhận việc, để cậu ta hiến dâng nụ hôn nồng cháy cho tình địch trong thế giới ảo.

Nhưng Thành Việt Long vẫn lắc đầu quầy quậy, Bùi Kha buồn cười hỏi: "Thế cậu thấy để ai hôn thì hợp? Tôi á?"

Nhìn khuôn mặt đối phương, Thành Việt Long ngẩn ra, trong đầu lóe lên vài hình ảnh, cuối cùng dừng lại ở cái ôm thân mật trong nhà vệ sinh hôm qua.

Biểu cảm của cậu bỗng trở nên hoảng sợ, lắc đầu như trống bỏi, phản ứng còn kịch liệt hơn lúc nãy, lớn tiếng nói "Không".

Bùi Kha cau mày không hài lòng: "Ghét tôi thế à?"

"Không không không, không phải ghét." Thành Việt Long muốn giải thích nhưng sợ càng nói càng đen, vội nói: "Hay để anh Khúc lao vào đấm tôi một phát đi, thế mới kịch tính, mới đàn ông."

Nổi giận vì hồng nhan, vợ cả và bé ba lao vào đánh nhau, Khúc Hầu tuy là Omega nhưng không thua kém Beta, trong chốc lát hai người đánh nhau không phân thắng bại, thậm chí nảy sinh cảm giác anh hùng trọng anh hùng (tôn trọng lẫn nhau).

Triệu Đỉnh Thiên ngừng gặm xương, không nhịn được xen vào: "Thế tao thì sao? Chẳng lẽ tao đứng nhìn chúng mày đánh nhau à?"

"Mày vừa rơi lệ vừa ôm ngực gào lên 'Đừng đánh nữa, đừng đánh nữa'." Bùi Kha vừa ôm ngực diễn tả vài câu thì nhận được sự tán thưởng của Thành Việt Long.

Cậu giơ ngón cái: "Chuẩn bài, nếu anh Bùi cần miêu tả cảnh hành động võ thuật thì cứ tìm tôi, tuy tôi không giỏi văn chương nhưng cũng biết chút võ thuật."

Làm kẻ thù còn hơn làm người tình, nhất là người quen.

Bùi Kha được khơi nguồn cảm hứng lập tức tuyên bố không lãng phí thời gian nữa, ăn nhanh rồi về nhà múa bút. Với phương châm "ăn gì bổ nấy", mỗi người hì hục gặm vài cục xương to rồi ai về nhà nấy.

Về đến nhà, dìu Thành Việt Long vào phòng nằm nghỉ xong, Bùi Kha tranh thủ ngồi vào phòng làm việc viết một mạch mười ngàn chữ rồi đăng lên. Lúc anh ra khỏi phòng, phần bình luận đã nổ tung, đủ các thành phần vào chỉ trích phê phán.

Nhưng chuyện đó chẳng liên quan gì đến Bùi Kha, anh chỉ liếc nhìn số liệu tăng vùn vụt rồi hài lòng tắt máy tính ra khỏi phòng làm việc, gõ cửa phòng Thành Việt Long.

Nhìn cậu chàng nằm im trên giường nghịch điện thoại, Bùi Kha thấy hơi tội nghiệp hỏi: "Hay tối nay tôi mua cơm về cho cậu nhé."

"Không cần đâu anh Bùi, phiền anh quá, tôi gọi đồ ăn ngoài là được." Thành Việt Long vội từ chối, vỗ vỗ đầu gối: "Giờ đỡ đau nhiều rồi, đi lại không vấn đề gì đâu."

Bùi Kha dặn cậu đừng cố quá, dặn dò thêm vài câu rồi mới rời nhà, lái xe xuyên qua nửa thành phố, xách hộp quà hoa quả của Khúc Hầu về căn nhà đèn đuốc sáng trưng của bố mẹ.

Không khí trong nhà vắng Bùi Nam trong lành hơn hẳn, Bùi Kha cởi áo khoác vào bếp phụ bố nhặt rau, một lúc sau thì nghe thấy tiếng bà Viên gọi Bùi Nam.

Bùi Nam vừa thay giày ở cửa vừa nhìn hộp quà hoa quả quen thuộc trong góc tường hỏi: "Hôm nay Bùi Kha dẫn người về à?"

"Đâu có, nó xách đồ về một mình thôi." Bà Viên ra đón túi xách của con trai, hạ giọng cảnh cáo: "Hôm nay liệu hồn mà nói chuyện, đừng có chọc ngoáy em nó, để nó ăn bữa cơm yên ổn, đừng như lần trước ăn được nửa bữa đã bỏ đi."

Bùi Nam cau mày có vẻ không hài lòng, nhưng vẫn gật đầu bảo biết rồi.

Vào phòng thay quần áo đi ra, Bùi Kha đã bưng thức ăn từ bếp ra, liếc nhìn anh ta một cái rồi nói: "Rửa tay chuẩn bị ăn cơm."

Không khí của bữa cơm đoàn viên đầu năm mới tuy không sôi nổi nhưng cũng coi như hòa bình, hai anh em bình an vô sự ăn xong bữa cơm, thậm chí còn hiếm hoi cùng nhau rửa bát sau bữa ăn.

Bùi Nam nhìn bố mẹ đang xem tivi ngoài phòng khách, cẩn thận đóng cửa bếp lại, hạ giọng nói với Bùi Kha: "Yên tâm, chuyện hôm nay mày đến bệnh viện anh không nói với bố mẹ đâu."

"Nói cũng chả sao." Bùi Kha cắm cúi rửa bát, chẳng thèm cảm kích.

Bùi Nam không vì thái độ lạnh lùng của anh mà im miệng, tiếp tục nói: "Thằng nhóc tên Long đấy cũng được đấy, tuy là Beta nhưng ngon hơn Triệu Đỉnh Thiên nhiều."

Tay rửa bát của Bùi Kha khựng lại, quay đầu nhìn anh ta khó hiểu: "Thì sao? Cần em giới thiệu cho anh không?"

"Anh không hứng thú với tạng người đấy." Bùi Nam chậm rãi nói, "Ý anh là mày có thể chọn nó, nếu mắt mày không bị cận thì nên làm thế."

Bùi Kha cười khẩy: "Sao? Giờ lại không chê gia đình ba người của em đông quá à? Thấy bốn người đủ mâm cũng được chứ gì?"

"Tiền đề đương nhiên là mày phải rời bỏ hai đứa kia." Bùi Nam nhìn cậu, "Nhất là Triệu Đỉnh Thiên, từ hồi đi học anh đã ngứa mắt nó rồi."

Bùi Kha: "Nói thừa, anh cũng là Alpha, Alpha ngứa mắt nhau là chuyện quá bình thường."

"Giải thích theo góc độ sinh học thì cũng đúng." Bùi Nam không phủ nhận một phần nguyên nhân đó.

Tiếng cười khẩy của Bùi Kha càng thêm sắc nhọn: "Thế thì xin lỗi nhé, ước nguyện của anh e là không thành hiện thực được đâu, vì Thành Việt Long là bạn trai em họ của Khúc Hầu, tuy chưa chính thức công khai nhưng cũng chẳng xa nữa đâu."

"Kể cả có yêu nhau rồi thì sao?" Bác sĩ Bùi lại tiếp tục phát ngôn gây sốc, "Cướp về là xong chứ gì?"

Bùi Kha đứng hình tại chỗ, mất mấy giây mới phản ứng lại hỏi: "Xin lỗi, anh nói cái gì cơ?"

"Anh nói." Bùi Nam dừng động tác tay, nhìn Bùi Kha gằn từng chữ: "Thích thì cướp về là được."

Lời tác giả:

Bùi Nam: Nghĩ sao nói vậy, người thật việc thật chính là tôi.

Thành Việt Long: Câu chuyện này tôi bắt buộc phải tham gia à?

Trước Tiếp