Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Đầu dây bên kia, Bùi Nam khựng lại một lúc vì cách xưng hô hiếm gặp này, rồi mới chậm rãi mở miệng: "Bùi Kha, mày có nhớ lần trước mày gọi anh là 'anh' là vì cái gì không?"
Vì bật loa ngoài nên cả xe đều nghe thấy, Bùi Kha im lặng vài giây rồi trả lời với giọng điệu nghiến răng nghiến lợi: "Nhớ, hồi cấp ba bị mời phụ huynh."
Vì không muốn bố mẹ biết chuyện mình đánh nhau, anh chàng Beta ngỗ ngược hiếm khi cúi đầu trước anh trai, nhờ Bùi Nam đang nghỉ hè đại học đến trường một chuyến với tư cách phụ huynh.
Tuy ông anh có mỉa mai vài câu, nhưng Bùi Nam vẫn đến trường đúng giờ, định bụng nói chuyện tử tế với thầy giáo về vấn đề giáo dục em trai, ai dè bị thầy mắng xối xả vào mặt.
Bao nhiêu trận mắng hồi đi học chưa từng nếm trải, giờ gánh hết hộ thằng em.
Nên nghe Bùi Kha gọi "anh" ngọt xớt thế này, Bùi Nam đã thấy điềm chẳng lành, thằng em trời đánh này chắc chắn lại gây họa bắt mình dọn dẹp đây.
Anh ta định châm chọc vài câu, nhưng nhớ đến lời dặn dò của bố mẹ mấy hôm nay và bữa cơm tối nay, dù sao Bùi Kha cũng là em ruột, Bùi Nam dựa lưng vào ghế day day sống mũi: "Biết thế là tốt, anh đang trực ở bệnh viện đây, sao thế? Mày lại đánh ai rồi?"
"Không đánh ai cả." Bùi Kha nén giận: "Triệu Đỉnh Thiên xoạc chân hình như bị giãn dây chằng, em đưa nó qua anh khám."
Người bên kia đầu dây im bặt, một lúc lâu sau mới nói: "Tao nhớ nó học mỹ thuật chứ có phải học múa đâu."
"Tai nạn nhỏ thôi." Bùi Kha nói.
Bùi Nam ngẫm nghĩ xem tai nạn nhỏ kiểu gì mà khiến một Alpha xoạc chân đến mức giãn dây chằng, nghĩ đi nghĩ lại trong đầu toàn hiện lên mấy cảnh giường chiếu.
Dù sao thì cũng có người thích thử thách giới hạn bản thân, anh ta cũng từng gặp bệnh nhân chấn thương do tập thể dục nhịp điệu trên giường rồi.
Anh ta nhắm mắt cố xua đi hình ảnh đó, mím môi hít sâu vài hơi rồi mới nói: "Thế qua đây đi, đặt số trên điện thoại trước được đấy."
Bùi Kha: "Còn bạn cùng phòng của em cũng phải khám nữa, cậu ấy vô tình quỳ xuống đất bị thương, giờ đầu gối tím bầm kêu đau lắm."
Bùi Nam: ...
Bộ não vốn đang bình tĩnh của bác sĩ Bùi bỗng chốc nổ tung, anh ta không nhịn được nữa, lạnh lùng hỏi: "Quỳ xuống đất? Anh thấy là quỳ trên giường thì có."
Thành Việt Long ngồi ghế sau nghe thế trợn tròn mắt, ngay cả Bùi Kha cũng ngớ người rồi nổi đóa chửi ầm lên: "Anh bị thần kinh à, quỳ trên giường mà chấn thương đầu gối được chắc?"
"Thế nhỡ mày nằm giường phản gỗ thì sao?" Bùi Nam cười khẩy, không kìm được cơn giận: "Đứa thì quỳ hỏng gối, đứa thì xoạc rách cơ, không ngờ mày cũng lắm trò gớm nhỉ. Chấn thương hai đứa rồi, còn một đứa nữa đâu? Khúc Hầu không bị sao à?"
Đúng lúc này giọng Khúc Hầu u ám vang lên, cậu ta ngồi ghế phụ nói vào điện thoại: "Em đây, em không ngã đương nhiên là không sao rồi."
Lần này Bùi Nam câm nín toàn tập, anh ta không biết Khúc Hầu ngồi ngay cạnh và nghe hết những gì mình nói, tay nắm chặt điện thoại nhắm mắt lại, mãi không biết nói gì, đang định giải thích với Khúc Hầu là mình không có ý đó thì Bùi Kha đã đổi ý: "Thôi, em đi bệnh viện khác."
Điện thoại bị cúp cái rụp, mặt Bùi Kha dài ra như cái bơm, Thành Việt Long nhìn mà cũng thấy rét. Cả xe im phăng phắc, đến má Triệu đang đau quằn quại cũng phải nín thinh, nhìn ra cửa sổ tự nhủ im lặng là vàng.
Chiếc Jetta đen lúc này chỉ có nỗi buồn và niềm vui chứ không có ly hợp (ý nói xe số tự động), lao vút đi trong im lặng.
*chơi chữ đấy, đồng thời xe của Kha là xe số tự động, không có bàn đạp ly hợp.
Ngay lúc Thành Việt Long đang nghĩ xem nên nói gì để làm dịu tâm trạng của Bùi Kha, thì màn hình điện thoại trên giá đỡ lại sáng lên, nhìn cái tên "Mồm thối" hiện lên, Khúc Hầu vội vàng an ủi: "Kha ơi đừng giận, anh mày đi xa nhà lâu thế, chắc cũng nghe bác gái kể linh tinh thôi."
Bùi Kha không nói gì, cũng chẳng có ý định nghe máy, thậm chí còn bắt đầu chuyển làn định đi bệnh viện khác thật.
Điện thoại reo một lúc rồi tự ngắt, nhưng ngay sau đó lại reo tiếp, Khúc Hầu nhìn sắc mặt Bùi Kha rồi thở dài, với tay nghe máy: "A lô, em Khúc Hầu đây."
Nghe thấy giọng Khúc Hầu, Bùi Nam khựng lại, giọng điệu bớt gay gắt hơn hẳn: "Bùi Kha đang lái xe à?"
Khúc Hầu đáp lại một tiếng, cảm thấy Bùi Kha giảm tốc độ xe lại mới tiếp tục nói chuyện với Bùi Nam, hai người nói vài câu rồi Khúc Hầu cúp máy, đặt điện thoại lại giá đỡ bảo Bùi Kha: "Đi thôi, đến bệnh viện anh mày, ổng sắp xếp xong hết rồi."
Bùi Kha vẫn không nói gì, nhưng xe lại quay về lộ trình cũ, chẳng mấy chốc đã đến Bệnh viện số 1.
Má Triệu và Thành Việt Long đã đặt số qua điện thoại, Bùi Kha thuê hai cái xe lăn, cùng Khúc Hầu mỗi người đẩy một xe đưa hai bệnh nhân phi thẳng vào phòng khám.
Đợi bệnh nhân trước đi ra, Khúc Hầu đẩy Triệu Đỉnh Thiên vào trước.
Một lúc sau nghe thấy tiếng kêu thảm thiết của má Triệu vọng ra, Bùi Kha cau mày, Thành Việt Long cũng không kìm được ngước lên hỏi: "Anh Bùi, quan hệ của anh với anh trai tệ lắm à?"
Bùi Kha liếc cậu một cái, lạnh lùng đáp: "Đừng cố đánh giá những thứ không tồn tại."
Hiểu rồi.
Thành Việt Long bắt đầu lo lắng nhìn cửa phòng khám, hy vọng ông anh Bùi này lúc khám cho mình sẽ nương tay, đừng để cái đầu gối của mình thêm thê thảm.
Lát sau Khúc Hầu đẩy má Triệu mặt cắt không còn giọt máu đi ra, thấy sắc mặt Khỉ cũng chẳng tốt đẹp gì, Bùi Kha hỏi ngay: "Sao thế?"
"Anh mày đúng là mãn kinh sớm thật rồi, trước mặt tao còn cố tình hỏi má Triệu có phải học khỉ leo cây hái quả nên mới ngã dãn dây chằng không." Khúc Hầu hằn học, "Tao còn chưa chê mấy cọng tóc lơ thơ trên đầu ổng đấy nhé."
Thành Việt Long thấy tình hình căng thẳng vội chuyển chủ đề: "Tình hình anh Triệu thế nào?"
"Hơi nghiêm trọng tí, anh mày bảo đẩy má Triệu đi chụp phim trước, còn bảo có khi phải qua khoa nam học khám nữa." Khúc Hầu nói.
"Nghiêm trọng thế cơ á?" Bùi Kha cau mày, lo Triệu Đỉnh Thiên ngã cú này thành "thái giám" thật thì khổ.
Lúc này loa gọi số lại vang lên giục giã, Bùi Kha không chần chừ nữa, đẩy Thành Việt Long vào ngay, chạm mặt Bùi Nam đang ngồi gõ máy tính.
Hai ánh mắt chạm nhau tóe lửa, Bùi Nam mới nhìn sang cậu chàng to con ngoan ngoãn ngồi im như thóc trên xe lăn.
Hàng lông mày giống hệt Bùi Kha khẽ nhướng lên, dường như người trước mặt khác xa với tưởng tượng của anh ta, anh ta nhìn kỹ vài lần mới hỏi: "Thành Việt Long?"
Thành Việt Long gật đầu: "Là tôi."
"Sao mà ngã?" Bùi Nam hỏi xong lại tự trả lời: "Thôi, tôi cũng chẳng muốn biết. Kéo ống quần lên tôi xem đầu gối."
Bùi Nam không hỏi nhưng Thành Việt Long vẫn nói, để chứng minh sự trong sạch của mình, cậu vừa kéo quần vừa giải thích cặn kẽ thời gian, địa điểm, nhân vật và nguyên nhân cú ngã.
Cuối cùng còn nhìn Bùi Nam cười nói: "Cho nên không phải như bác sĩ Bùi nghĩ đâu, anh Bùi chỉ đơn thuần là chủ nhà của tôi thôi."
Bùi Nam cau mày, theo phản xạ nhìn sang Bùi Kha muốn nghe câu trả lời, nhưng chỉ nhận được cái lườm cháy mắt.
"Nhìn cái gì? Em lái xe nghe điện thoại chắc chắn phải bật loa ngoài, họ nghe thấy hết rồi." Bùi Kha cười khẩy, "Cũng coi như em đánh giá quá cao đạo đức của anh rồi, hóa ra thú đội lốt người không cần vào sở thú, đến bệnh viện là gặp ngay."
"Trách anh thì mày tự quản lý bản thân mình trước đi, nếu mày không làm mấy chuyện đó thì anh cũng chẳng nghĩ nhiều thế."
Bác sĩ Bùi miệng thì nói thế nhưng lúc kiểm tra đầu gối sưng vù của Thành Việt Long thì nhẹ nhàng hơn hẳn, ấn ấn vài cái hỏi cảm giác đau rồi nói: "Không vấn đề gì đâu, về nhà nghỉ ngơi cho khỏe, hai hôm nay đừng vận động mạnh."
Thành Việt Long lại bảo: "Nhưng bác sĩ ơi, giờ tôi cứ chạm vào đầu gối là đau."
Tay gõ bệnh án của Bùi Nam khựng lại, anh ta nhìn Thành Việt Long với ánh mắt khó hiểu: "Thế cậu đừng chạm vào nó là được chứ gì?"
Thành Việt Long: ...
Ừ nhỉ, không chạm thì không đau.
"Cho chắc ăn thì cậu cứ đi chụp cái phim đi." Thấy Thành Việt Long có vẻ lo lắng, Bùi Nam kê đơn chụp chiếu, "Kết quả sẽ gửi về máy tôi, cậu có việc thì cứ về trước, có vấn đề gì tôi sẽ gọi điện."
Thành Việt Long rối rít cảm ơn.
Thấy khám xong rồi, Bùi Kha đẩy Thành Việt Long định đi ngay, không muốn ở lại phòng làm việc của Bùi Nam thêm một giây nào nữa.
Nhưng Bùi Nam gọi giật lại: "Đừng quên tối nay về nhà ăn cơm, bố mẹ đi chợ từ sớm rồi đấy, hy vọng lần này mày ăn hết bát cơm hẵng đi."
"Biết rồi." Bùi Kha quay đầu lại, không nhịn được mỉa mai: "Hôm nay cảm ơn bác sĩ Bùi vĩ đại nhé."
Bùi Nam nhìn chằm chằm Bùi Kha vài giây, đột nhiên nở nụ cười kỳ quái: "Thế à? Anh cũng nghĩ thế đấy, hôm nay anh mày vĩ đại thật."
Thấy sắc mặt em trai tối sầm lại, nụ cười của anh ta mới thật hơn một chút, ánh mắt lại chuyển sang Thành Việt Long ngồi trên xe lăn.
Sống chung mà chỉ là bạn cùng phòng? Bùi Nam đếch tin.
Nhưng thằng nhóc này trông sáng sủa hơn Triệu Đỉnh Thiên nhiều, cũng hợp với Bùi Kha hơn Khúc Hầu, dáng người được đấy, chắc đánh đấm cũng ra trò, sau này Bùi Kha có gây chuyện bên ngoài chắc nó cũng giải quyết êm đẹp.
Quan trọng nhất là nói năng lễ phép.
Sau khi âm thầm đánh giá Thành Việt Long từ đầu đến chân, độ hài lòng của Bùi Nam tăng vùn vụt, nghĩ bụng bố mẹ mà thấy nó đi cùng em trai chắc cũng ưng cái bụng, trong đầu anh ta lập tức nảy ra một ý tưởng.
Hai người nhìn nhau một lúc, Thành Việt Long cảm thấy nụ cười trên mặt sắp cứng đờ thì nghe thấy lời xin lỗi của Bùi Nam.
"Xin lỗi nhé, ban đầu tôi hiểu lầm nên nói mấy lời khó nghe, thành thật xin lỗi cậu, mong cậu bỏ qua cho." Bùi Nam khựng lại một chút, "Tính Bùi Kha không tốt lắm, hai người sống chung hy vọng cậu bao dung cho nó nhiều hơn."
"Anh khách sáo quá, anh Bùi giúp tôi nhiều lắm, với lại..."
Thành Việt Long chưa nói hết câu thì Bùi Kha đã đẩy xe lao ra khỏi phòng khám, phi thẳng đến chỗ chụp phim, còn cảnh cáo: "Cậu không cần nói nhiều với ổng làm gì."
Thành Việt Long định bảo anh Bùi lớn cũng tốt tính mà, nhưng nhìn cái cằm bạnh ra căng thẳng của Bùi Kha khi nhìn từ dưới lên, cậu lập tức bỏ qua chủ đề về Bùi Nam, chuyển sang hỏi: "Anh Bùi đẩy tôi có mệt không? Hay để tôi tự lăn bánh xe nhé."
Cậu chỉ đau đầu gối chứ tay có làm sao đâu.
"Không cần, đi có mấy bước mệt gì đâu." Bùi Kha nói.
Chụp chiếu, chờ kết quả, buổi sáng trôi qua nhanh chóng, xong xuôi bốn người tụ họp lại, Bùi Kha hỏi: "Em Long bên này không sao, bên bọn mày thế nào?"
"Hơi giãn dây chằng tí thôi." Khúc Hầu nhìn má Triệu mặt mày ủ rũ: "Nó bảo đỡ đau rồi, nhưng anh mày bảo hai tuần tới không được vận động, tốt nhất là ngồi xe lăn."
Bùi Kha gật đầu hỏi: "Má Triệu, mày báo với mẹ mày chưa?"
"Báo rồi." Nhắc đến chuyện này má Triệu càng rầu rĩ hơn, "Tao chụp cái ảnh gửi cho bà ấy, bà ấy hỏi có phải hai nhà bọn mày cuối cùng cũng không chịu nổi nữa mà đánh gãy chân tao rồi không. Nghe giọng bà ấy có vẻ vui lắm."
Bùi Kha: ...
Thành Việt Long: ...
"Hay hôm nào mày đi xét nghiệm ADN với mẹ mày đi, tao nghi mày là con nuôi lắm." Bùi Kha tặc lưỡi, quay sang thấy Khúc Hầu đang bấm điện thoại.
"Làm gì đấy?" Bùi Kha hỏi.
Khúc Hầu không ngẩng đầu lên: "Chặn số anh mày, đằng nào mỗi năm ổng cũng chỉ gửi tin nhắn chúc tết hàng loạt cho tao, giữ làm gì cho chật đất."
Bùi Kha ngớ người, nghĩ thầm ông anh mình còn chả thèm nhắn tin cho mình, nhưng má Triệu bên cạnh đã nhanh nhảu cướp lời: "Cái gì? Mày có cả WeChat của ổng á? Tao còn chưa kết bạn với anh Bùi lớn bao giờ."
"Có gì mà ham." Khúc Hầu giơ đoạn chat ra cho họ xem, mỗi năm đúng hai tin, một tin chúc mừng Tết tây, một tin chúc Tết âm.
Mà toàn là Bùi Nam độc thoại, Khúc Hầu chưa bao giờ trả lời.
Bùi Kha đang định hỏi sao Khỉ không trả lời người ta, thì thấy màn hình điện thoại trước mặt nhảy thông báo tin nhắn mới, anh nhướng mày: "Khỉ, đại gia top 1 của mày gửi lì xì WeChat cho mày kìa."
—
Lời tác giả:
Bùi Nam: Nói thật lòng, bọn chúng có thể bị thương thêm vài lần nữa cũng được, miễn là Khúc Hầu đưa chúng đến.
Má Triệu: Tôi mới là người bị gia đình hắt hủi này.