Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Lần đầu tiên tổ chức cuộc họp định kỳ không chính thức của bộ phận, Bùi Kha nghĩ đi nghĩ lại, câu mở đầu vẫn là câu kinh điển: "Bây giờ tôi nói ngắn gọn hai câu."
Những đôi mắt vô hồn như thây ma lập tức đổ dồn về phía anh, anh biết thừa mọi người đang nghĩ gì trong bụng, nên không lãng phí thời gian mà đi thẳng vào vấn đề, ba câu nói rõ lý do gọi mọi người đến là để bàn về tiết mục tiệc tất niên.
"Hy vọng mọi người cùng nhau đóng góp ý kiến xem bộ phận mình làm tiết mục gì, rồi chốt trước giờ tan làm ngày mai. Năm nay ai lên sân khấu cũng đều có phong bao đỏ, nên chỉ cần mọi người chịu khó lên sân khấu là có tiền."
Thấy có phong bao đỏ mà vẫn chưa đủ để k*ch th*ch sự nhiệt tình của mọi người, Bùi Kha hạ giọng nói thêm: "Hơn nữa quy trình phê duyệt giải thưởng tiệc tất niên mới nhất đã đến chỗ tôi, so với mọi năm thì đúng là nhiều hơn hẳn, và công ty còn bổ sung thêm giải đặc biệt siêu to khổng lồ."
Ngôn Kiều và Lữ Mại lập tức tỉnh cả ngủ nhìn nhau, y chang những gì họ nghe được.
"Giải đặc biệt gì thế?"
Các đồng nghiệp tham gia họp cuối cùng cũng thấy hứng thú, nhưng do bài học xương máu từ những lần trước, cô Tăng Thiện Mỹ ngồi cạnh Lữ Mại chủ động xác nhận với Bùi Kha: "Anh Bùi, giải thưởng lớn anh nói không phải lại giống năm kia, là phiếu giảm giá tiệm bánh ngọt nhà ông Bành đấy chứ?"
"Đương nhiên là không." Bùi Kha ngồi trên ghế chủ tọa cười nhếch mép, đầy vẻ quyền lực: "Tuy năm nay ông ta cũng có ám chỉ, bên thu mua cũng đến bàn với tôi, nhưng rất tiếc là tôi và người đẹp Dương đều không đồng ý."
Dù sao bánh ngọt nhà lão Bành cũng giống y hệt lão ta, xấu đau xấu đớn, giá thì cắt cổ, ăn vào chỉ muốn nôn.
Trong chốc lát ánh mắt mọi người nhìn Bùi Kha thay đổi hẳn, tuy đều nghe phong thanh anh không ưa lão Bành, nhưng không ngờ ông anh này lại cứng thật, chẳng nể mặt mũi tí nào.
Thấy mọi người cuối cùng cũng tập trung chú ý, Bùi Kha hắng giọng nghiêm túc tuyên bố: "Giải đặc biệt năm nay là chuyến du lịch nước ngoài cho cả bộ phận, chỉ cần giật giải là cả phòng cùng đi."
Nghe vậy cả phòng họp nín thở, biểu cảm mỗi người một khác nhưng chưa ai dám manh động, chỉ có cậu thực tập sinh Tiểu Lưu mới đến là hớn hở hỏi: "Thế thực tập sinh có được đi không ạ?"
Bùi Kha trả lời dứt khoát: "Mơ đi cưng, chắc chắn là không rồi."
Tiểu Lưu xìu xuống như bánh đa nhúng nước.
Bùi Kha: "Nhưng nếu cậu chuyển chính thức thành công thì được đi cùng."
Tiểu Lưu lại phấn chấn trở lại, với vẻ ngây thơ vô số tội hỏi trước mặt bao người: "Thế sếp Bùi ơi, sếp thấy em có chuyển chính thức được không?"
Bùi Kha: ...
"Thứ nhất chú ý cách xưng hô, thứ hai chuyện cậu chuyển chính thức không phải tôi quyết định được." Bùi Kha vừa nói vừa liếc nhìn Ngôn Kiều, sếp trực tiếp của Tiểu Lưu, rất mong quý cô này đứng ra quản lý lính của mình.
Ngay khi hai ánh mắt chạm nhau, Ngôn Kiều đứng dậy, nhưng cô lại không nói những lời Bùi Kha muốn nghe, mà chất vấn tại sao giải thưởng lại là du lịch nước ngoài, lại còn đi cả bộ phận.
Là một người mỗi ngày dành mười mấy tiếng lướt TikTok quan tâm đến tình hình chính trị thế giới, Ngôn Kiều chỉ ra rõ ràng điều này là không an toàn và bất thường: "Nhỡ xảy ra chuyện gì, tài chính công ty chúng ta sẽ gặp vấn đề nghiêm trọng đấy."
Bùi Kha không biết cô nàng rốt cuộc đang lo cho an nguy của bản thân hay an nguy của công ty, cạn lời nói: "Em yên tâm, ếch ba chân thì khó tìm chứ kế toán hai chân chạy đầy đường. Công ty tuyệt đối không có vấn đề gì đâu."
"Nhưng anh Bùi, dạo này tin tức căng lắm." Người anh em Ngũ Cốc rụt rè giơ tay phát biểu, "Với lại sắp tết rồi, nhỡ đâu người ta cũng muốn kiếm một vố lớn trước tết thì sao?"
"Đúng đấy anh Bùi, không phải công ty định bán bọn em lấy tiền đấy chứ?" Cô Tăng Thiện Mỹ hất mái tóc xoăn sóng, "Nguy hiểm quá em chả đi đâu."
Vua làm sổ sách Lý Hoa cũng đẩy kính nói: "Em không muốn tết nhất còn phải đi làm gọi điện lừa đảo đâu."
Bùi Kha càng nghe càng thấy hoang đường, anh gõ gõ mép bàn ra hiệu trật tự, cau mày nhìn đám "yêu ma quỷ quái" làm việc thì dở mà tưởng tượng thì phong phú của bộ phận mình: "Thứ nhất, kể cả có gọi điện lừa đảo thì đám sale mồm mép tép nhảy bên cạnh cũng bị lôi đi đầu tiên, không đến lượt dân tài chính chúng ta chịu khổ đâu. Thứ hai, chưa đâu vào đâu mà mấy người đã chắc cú giải đặc biệt thuộc về chúng ta rồi à?"
Anh nhìn quanh một lượt rồi chậm rãi nói điều thứ ba: "Thứ ba, điểm đến là Mỹ, bao vé máy bay trọn gói ăn ở miễn phí, ở khách sạn 5 sao Sheraton!"
Im lặng trong vài giây ngắn ngủi, rồi đột nhiên cả phòng đứng dậy vỗ tay rầm rầm, Ngôn Kiều nắm chặt tay Bùi Kha: "Anh Bùi, anh nói sớm đi chứ, em IELTS 7.0, chọn em đi nước ngoài là chuẩn bài rồi!"
"Kệ nhỏ này đi anh Bùi." Lữ Mại hất Ngôn Kiều ra, chắp tay thi lễ: "Em nguyện làm trâu làm ngựa cho bộ phận, phấn đấu vì ngày mai tươi sáng của đồng nghiệp."
Cậu ta hạ giọng: "Em đã lén lút luyện tập bản remix Hồng Nhạn của lão Trương mười lăm ngày nay rồi, người thường em không nói đâu."
Bùi Kha: ...
Đám thần kinh này hết thuốc chữa rồi.
Lý Hoa lôi điện thoại ra xem ghi chú: "Anh Bùi, theo thông tin của em, giải nhất tiệc tất niên công ty các bộ phận khác đều ẵm rồi, lần này kiểu gì cũng phải đến lượt bộ phận Tài chính chúng ta!"
Mọi người nhao nhao hưởng ứng, nhưng Bùi Kha giơ tay ra hiệu im lặng, giờ chưa phải lúc kích động.
"Bình tĩnh hết đi, theo tình báo của tôi thì giải đặc biệt năm nay chắc vẫn chưa đến lượt chúng ta đâu." Bùi Kha thì thầm, "Năm nay điều chỉnh cơ cấu công ty, lãnh đạo tập đoàn đều xuống dự. Để 'mua vui cho các cụ', các sếp lớn cũng phải biểu diễn, giải này chắc là chuẩn bị cho các sếp đấy."
Ngôn Kiều nghe vậy biến sắc: "Cái gì, em..."
"Dừng, khoan hãy chửi." Bùi Kha nhận ra Ngôn Kiều sắp tuôn ra những lời công kích cá nhân và sỉ nhục gia quyến lãnh đạo, vội vàng nói tiếp: "Nhưng giải nhất thì chúng ta có thể tranh được."
Anh giơ một ngón tay lên: "Mọi năm giải nhất là mười ngàn tệ chia đều cho những người lên sân khấu, nhưng năm nay tăng tiền thưởng rồi."
"Tăng bao nhiêu?" Mọi người lại hào hứng, Tăng Thiện Mỹ thấy Bùi Kha úp mở liền hỏi ngay: "Chẳng lẽ thêm một số không vào đằng sau?"
Tất cả im bặt, mắt sáng rực nhìn Bùi Kha, dường như chỉ cần anh gật đầu một cái là mọi người sẵn sàng liều mạng.
"Đương nhiên không nhiều thế." Một ngón tay của Bùi Kha xòe ra thành năm ngón, "Nhưng cũng được một nửa chỗ đó."
Các nhân viên tài chính trong phòng họp không vội mừng ngay, ai nấy đều ăn ý mở máy tính điện thoại lên tính toán, nếu cả phòng cùng lên sân khấu thì năm mươi ngàn tệ chia ra mỗi người được bao nhiêu.
Ngôn Kiều kỹ tính hơn: "Năm vạn là trước thuế hay sau thuế?"
"Sau thuế." Bùi Kha cười với họ, "Chuyện này tôi có thể đảm bảo với mọi người, nhưng các cô cậu phải giữ bí mật, vì nếu bộ phận khác giật giải nhất thì tôi không đảm bảo được đâu."
Thân sơ có khác, làm lãnh đạo phải nắm được điểm này, để cấp dưới biết người nhà mình khác với người ngoài, thế mới có động lực làm việc và mục tiêu phấn đấu.
"Ai lên sân khấu cũng được chia sao?" Lữ Mại xác nhận lại lần nữa.
Bùi Kha gật đầu: "Đúng, cứ lên là có tiền, không cần mấy cậu phải như chơi Pinduoduo (app mua sắm chung) chém mỏi tay cũng không ra tiền đâu, chỉ cần chúng ta giật giải là chia tiền ngay tại chỗ, cầm tiền mặt về nhà luôn."
"Vỗ tay!"
Lý Hoa tự dưng hô lên một tiếng, thế là cả phòng vỗ tay rào rào.
Đúng lúc này cửa phòng họp hé ra, người đẹp Dương thò đầu vào ngơ ngác hỏi: "Mọi người làm cái trò gì thế? Trong này lúc thì sấm chớp lúc thì mưa rào, chị Vương bảo tôi sang hỏi xem có phải cuối năm mọi người bị điên rồi không."
"Không có gì, chúng tôi đang họp động viên tinh thần cho tiệc tất niên." Bùi Kha ra hiệu cho cô yên tâm, "Xin lỗi nhé, chúng tôi sẽ chú ý kiềm chế cảm xúc, không làm ồn đến đồng nghiệp khác."
Người đẹp Dương gật đầu rồi mới đóng cửa bỏ đi.
"Nghe thấy chưa, bình tĩnh lại, lặng lẽ mà tiến vào thôn, đừng có đánh động." Bùi Kha mở máy tính, chiếu thông tin các tiết mục của phòng ban khác lên màn hình lớn, "Nội dung tiếp theo là bí mật bộ phận, tuyệt đối không được tiết lộ ra ngoài."
Mọi người im lặng xem, Lữ Mại nhìn thấy điệu múa Hốt Tiền của phòng Kinh doanh thì chửi thề: "Chơi bẩn vãi! Dám diễn trò này trong tiệc tất niên công ty tôi."
"Gian xảo thật, ban đầu tôi cũng định đề xuất diễn cái này đấy." Ngôn Kiều tặc lưỡi, không ngờ phòng Kinh doanh cũng có bộ não thiên tài giống mình, xứng đáng để phòng Tài chính coi là đối thủ cạnh tranh sừng sỏ nhất cần đặc biệt lưu tâm.
Tiểu Lưu lại giơ tay: "Biểu diễn văn nghệ thực tập sinh có được tham gia không ạ?"
"Đương nhiên là được." Bùi Kha vỗ vai cậu ta, thấm thía nói: "Có vẻ cậu chưa ngộ ra bản chất của thực tập sinh rồi, cần nỗ lực nhiều hơn nhé."
Đối với thực tập sinh, việc thì nhất định phải làm, nhưng thưởng thì nhất định không có. Bây giờ chăm chỉ cày cuốc là để sau này lên chính thức tha hồ mà lười biếng.
Bùi Kha nhìn mọi người, chậm rãi nói: "Tình hình là như thế, mọi người cũng thấy rồi đấy, giờ là lúc mọi người phải chung sức đồng lòng, trước giờ tan làm ngày mai phải chốt được tiết mục biểu diễn, nếu không coi như tự động bỏ cuộc, vĩnh viễn mất đi quyền tranh đoạt năm mươi ngàn tệ."
Thấy mọi người gật đầu răm rắp, Bùi Kha cũng không dài dòng nữa: "Còn hai mươi phút nữa là tan làm, mọi người về chỗ thu dọn đồ đạc chuẩn bị về thôi, tan họp!"
Về chỗ thu dọn một lúc, Bùi Kha lại một lần nữa chen vào thang máy tan làm đúng giờ. Vì đã hứa với má Triệu và Khỉ nên hôm nay anh phải ghé tiệm bánh gần công ty đặt cái bánh kem đón năm mới trước khi về nhà, nên anh xuống thang máy sớm ở tầng 1.
Sảnh lớn lúc này chưa đông người tan làm lắm, Bùi Kha rút điện thoại định gọi nhóm chat hỏi xem hai tên kia muốn ăn bánh vị gì, thì nghe thấy một tiếng hô lớn, quay đầu lại thấy đội bảo vệ "visual" cực phẩm mà khu trung tâm thương mại đặc biệt sắp xếp đang đổi ca.
Vest đen, kính râm đen, tai nghe dây xoắn màu trắng, đứng trên bục im phăng phắc, ngẩng cao đầu ưỡn ngực đầy kiêu hãnh. Ai không biết còn tưởng MI6 đã mở chi nhánh tại đây, James Bond đang đứng ngay dưới nhà mình.
Tuy động tác có hơi gượng gạo, nhưng phải công nhận mấy cậu chàng này dáng dấp ngon nghẻ thật, tháo kính râm ra mặt mũi cũng gọi là mãn nhãn.
Ngay lúc Bùi Kha vừa giơ điện thoại lên định chụp vài tấm vừa tranh thủ ngắm nghía tẩm bổ cho đôi mắt, thì bất ngờ một trong những chàng bảo vệ cao to vừa tan ca tháo kính râm xuống, khoảnh khắc ánh mắt hai người chạm nhau, cả hai đều đứng hình tại chỗ.
Sao cậu ta lại ở đây!
Đồng tử Bùi Kha giãn ra chấn động, tay chân luống cuống, Beta dù bình tĩnh đến đâu cũng có lúc hoảng loạn. Hơn nữa mình còn đang giơ điện thoại chĩa vào người ta chụp ảnh, thế này có khác gì đang xem clip nóng thì gặp người quen không?
Thành Việt Long còn hoảng hơn anh gấp bội, hoàn toàn không hiểu sao mình lại đụng mặt Bùi Kha ở đây, chẳng lẽ đây là cái gọi là duyên phận như con lừa hoang kéo mãi không lại sao?
Trời ơi! Anh ấy sẽ không nghĩ mình đang theo dõi anh ấy chứ? Khoan đã! Sao điện thoại anh ấy lại chĩa vào mình?
—
Lời tác giả:
Bùi Kha: Cứu tôi với!!!!
Thành Việt Long: Tại sao???