Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Giây phút này dài hơn cả một đời người.
Bùi Kha chẳng nhớ mình đã hạ điện thoại xuống và nói "Hello" với Thành Việt Long kiểu gì, Thành Việt Long cũng chẳng biết mình lết đến trước mặt Bùi Kha thế nào, cứ như con vượn người mới tập đi bằng hai chân.
Biểu cảm của cả hai cứng đờ như người ch.ết trôi ba ngày, nhất là Thành Việt Long, sau khi phát hiện Bùi Kha hình như đang quay chụp mình, bộ não vốn hay suy diễn của cậu đã bắt đầu hoạt động hết công suất.
Anh ấy quay mình làm gì? Quay xong có gửi cho ai xem không? Có phải đã gửi cho hai vị kia rồi không?
Vừa nghĩ đến cảnh mình đang bị lôi ra mổ xẻ trong nhóm chat "Gia đình hạnh phúc 3 người" của Bùi Kha, thế giới quan của cậu đã bắt đầu sụp đổ.
Nhưng Bùi Kha rõ ràng còn ngạc nhiên hơn cậu, mở miệng hỏi trước: "Em Long, sao cậu lại ở đây? Chẳng lẽ cậu đang làm việc ở đây à?"
Chiêu thứ nhất để đối phó với tình huống xấu hổ: Ra tay trước chiếm ưu thế! Chỉ cần mình giả vờ không ngại trước, thì người ngại sẽ là đối phương!
Kế hoạch đúng là hiệu nghiệm, vẻ mặt ngạc nhiên như thật của Bùi Kha khiến Thành Việt Long ngớ người, cậu lập tức nhận ra có gì đó sai sai, trí tưởng tượng đang bay xa vội vàng phanh gấp bên bờ vực, ấp úng nói: "Tôi..."
Đột nhiên một bàn tay đặt lên vai Thành Việt Long cắt ngang lời cậu, cậu bạn Tiểu Hổ bất thình lình xuất hiện cười nói: "Anh Long, em đã bảo anh chắc chắn làm được mà. Hai anh em mình đứng đây đúng là 'hang rồng hang hổ', 'long tranh hổ đấu', nhìn cực kỳ chuẩn chỉnh, cực kỳ oách xà lách."
Bầu không khí im lặng mất một giây, Thành Việt Long quay sang nhìn tên mù chữ vô vọng này, mặt không cảm xúc nói: "Xin chào, làm ơn đừng dùng thành ngữ lung tung."
Tiểu Hổ nghẹn lời, hơi ngại ngùng: "Thì nói chung là thế, anh hiểu là được."
Thấy Thành Việt Long vẫn nhìn mình chằm chằm không nói gì, Triệu Minh Hổ mới từ từ quay đầu, nhìn thấy Bùi Kha đang mím môi đứng trước mặt họ, cậu ta ngẩn ra một lúc rồi sực nhớ ra điều gì đó.
Thành Việt Long đang định giới thiệu chủ nhà của mình, thì nghe thấy thằng nhóc này đột nhiên nghiêm mặt, giọng điệu chính nghĩa đầy thành thục: "Chào anh, chúng tôi là bảo vệ đàng hoàng, không cung cấp bất kỳ dịch vụ đặc biệt nào."
Bùi Kha: ...
Bùi Kha: "Hả?"
Cái quái gì thế?
"Đúng thế, chúng tôi không cung cấp bất kỳ dịch vụ cá nhân nào." Tiểu Hổ nói với Bùi Kha xong quay sang Thành Việt Long: "Anh Long đừng sợ, loại người này em gặp rồi, cứ dứt khoát từ chối là được. Có mấy người đi làm áp lực quá nên lén lút làm bậy, trước đây anh Vương đội mình cũng bị quấy rối rồi."
Giọng cậu ta không hề nhỏ đi chút nào, Bùi Kha nghe rõ mồn một, anh nhướng mày hắng giọng: "Xin lỗi, hình như cậu hiểu lầm rồi."
Tiểu Hổ vẫn luyên thuyên không ngừng: "Không sao, ai bị từ chối cũng nói câu đấy cả, dù sao thì..."
Thành Việt Long vội vàng bịt mồm cậu ta lại, nghiêm túc nói: "Không phải, Hổ à cậu hiểu lầm thật rồi. Đây là anh Bùi, chủ nhà trọ hiện tại của tôi."
Tiểu Hổ ngớ người, cậu ta trợn tròn mắt nhìn qua nhìn lại giữa Bùi Kha và Thành Việt Long, khuôn mặt vốn đã không trắng trẻo gì lập tức đỏ bừng như gấc chín.
Mâu thuẫn đã được chuyển giao, giờ người xấu hổ lại chính là "kẻ thứ ba" Tiểu Hổ.
Vừa được Thành Việt Long buông tay, cậu ta liền cúi gập người xin lỗi Bùi Kha: "Xin lỗi anh Bùi, thật sự xin lỗi, là em nghĩ bậy, thật sự ngại quá."
"Không sao không sao." Bùi Kha xua tay lia lịa, nghiêm túc giải thích: "Tôi tình cờ tan làm đi ngang qua, thấy các cậu đổi ca định quay video gửi cho bạn xem, không ngờ lại gặp em Long ở đây."
Anh vừa nói vừa nhìn Thành Việt Long, hy vọng cậu chàng hiểu ý mình.
Tôi không quay cậu, tôi chỉ quay dàn bảo vệ mà vô tình trúng cậu thôi!
Thành Việt Long: "Tôi cũng không ngờ gặp anh Bùi ở đây, trùng hợp quá, anh Bùi làm việc ở tòa nhà này à?"
"Ừ, tôi làm ở tầng 18." Bùi Kha chỉ tay lên trên rồi hỏi: "Thế đây là công việc cậu mới tìm được hôm nay à?"
Thành Việt Long gật đầu: "Chiều nay thử việc hai tiếng trước, cụ thể thế nào thì tí nữa về còn phải bàn bạc thêm với người bên này."
"Thế giờ tan làm rồi chứ gì?" Bùi Kha nhìn đồng hồ, để chứng tỏ mình hoàn toàn không thấy ngại ngùng, anh hào phóng chủ động đề nghị: "Về cùng không? Xe tôi đỗ ngay dưới kia."
Vừa dứt lời, bầu trời âm u cả buổi chiều cuối cùng cũng đổ mưa, khiến Thành Việt Long chẳng tìm được lý do nào từ chối, cậu đành cúi đầu trước hiện thực: "Thế làm phiền anh Bùi. Nhưng phiền anh đợi chút, tôi đi thay bộ đồ khác đã."
Cậu chỉ vào bộ vest bảo vệ trên người, ý bảo bộ này không mang về được.
Bùi Kha cười với cậu: "Không sao, tiện thể tôi sang tiệm bánh đối diện đặt cái bánh kem, cậu thay đồ xong mà chưa thấy tôi thì đợi một lát, tôi sẽ sang ngay."
Thành Việt Long đáp lại một tiếng, lập tức cùng Tiểu Hổ đi thay đồ.
Bùi Kha cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, cầm điện thoại mượn cái ô của tòa nhà lao sang tiệm bánh đối diện. Khi anh lấy điện thoại ra định hỏi má Triệu và Khúc Hầu muốn ăn gì, thì phát hiện đoạn video vừa quay đã lỡ tay gửi vào nhóm chat "Ba chàng ngự lâm điên khùng".
Và hai tên kia đã xem xong rồi.
> Má Triệu: Cái người cuối cùng kia... trời ơi, Kha ơi mày đang làm cái gì thế?
> Vua Khỉ: Hóa ra mày thích kiểu em Long thật à, còn quay trộm người ta nữa.
> Vua Khỉ: Tao thật sự không dám tưởng tượng sau này bọn mày sẽ xảy ra chuyện gì luôn.
> Má Triệu: Việt Long in the house, PK in the house~
Bùi Kha: ...
> Bùi Kha: Điên quá má, đây là bảo vệ tòa nhà tao đổi ca, chẳng phải trước bọn mày bảo muốn xem à?
> Bùi Kha: Tao đếch biết cậu ta làm việc ở đây, vừa nãy suýt nữa thì quê độ ch.ết rồi.
Cuộc gọi nhóm ba người lại được kết nối, dăm ba câu giải thích rõ ngọn ngành, má Triệu và Khỉ lập tức thấy chủ đề này nhạt toẹt, sự chú ý lại quay về cái bánh kem đón năm mới.
Đặt bánh xong Bùi Kha quay lại tòa nhà, Thành Việt Long đã thay đồ xong đứng đợi, thấy Bùi Kha đến liền bước tới chào.
Hai người xuống hầm lấy xe, Bùi Kha càng bình tĩnh tự nhiên bao nhiêu thì Thành Việt Long càng xấu hổ về những suy nghĩ linh tinh của mình bấy nhiêu, chẳng biết mở lời thế nào.
Bùi Kha thấy thế lại tưởng sự im lặng của cậu là do da mặt mỏng, nghĩ cậu chàng bị người quen bắt gặp đi làm bảo vệ nên hơi ngượng, bèn hắng giọng lúc đợi đèn đỏ thứ hai, gọi một tiếng em Long đầy thân thiết.
"Sao thế anh Bùi?"
Tim Thành Việt Long thót lên tận cổ, đang đoán già đoán non xem anh định nói gì, thì đối phương quay sang cười với cậu, ôn tồn bảo: "Không sao đâu mà."
"Cuối năm đúng là khó tìm việc, tìm tạm việc gì đó làm để trang trải cuộc sống rồi ra tết tìm việc phù hợp hơn là chuyện bình thường." Bùi Kha nhẹ nhàng nói, "Nghề nghiệp không phân biệt sang hèn, ai cũng là người lao động cả, cậu đừng nghĩ nhiều."
Thành Việt Long ngớ người, không ngờ Bùi Kha lại an ủi mình, theo phản xạ "A" lên một tiếng.
"Bảo vệ tòa nhà chỗ tôi tốt lắm, nghe bảo yêu cầu cao mà lương cũng không thấp đâu, cậu cứ yên tâm làm việc đừng nghĩ ngợi gì, cuộc sống của mình là quan trọng nhất, không cần để ý ánh mắt người khác quá đâu."
Bùi Kha nói toạc móng heo ra, Thành Việt Long cuối cùng cũng hiểu đối phương đang hiểu lầm cái gì, trái tim đang căng thẳng bỗng trở nên hỗn độn cảm xúc, nỗi xấu hổ lại dâng cao.
Trời ơi, anh ấy tốt quá đi mất.
"Nhưng mà tôi cũng không ngờ lại trùng hợp thế, cậu tìm việc lại tìm đúng tòa nhà tôi làm." Bùi Kha cười khẽ, nhìn đèn tín hiệu chuyển xanh liền nhấn ga, lắc đầu cảm thán: "Trái đất tròn thật."
Thành Việt Long gật đầu lên tiếng: "Đúng thật."
Bùi Kha sợ cậu vẫn canh cánh chuyện mình chụp ảnh, bèn nghiêm túc giải thích tiếp: "Cái màn đổi ca này mới có gần đây thôi, trước Khỉ với má Triệu cứ đòi xem, nhưng cuối năm bận quá chẳng có thời gian. Hôm nay tôi vớ được đúng lúc nên định quay cho họ xem, ai ngờ quay trúng cậu."
Thái độ dịu dàng và giọng điệu chân thành khiến Thành Việt Long, kẻ vừa nãy còn lo lắng đủ điều, cảm thấy không còn mặt mũi nào mà nhìn người ta nữa.
Người sai không phải anh ấy, là mình. Bàng Đồng nói đúng, mình thật sự nên mua ít nước tẩy Mr. Muscle về tẩy rửa cái tâm hồn còn bẩn hơn cả cống rãnh này.
"Anh Bùi, xin lỗi anh." Huấn luyện viên Long đột nhiên nghiêm mặt, gửi lời xin lỗi chân thành đến chủ nhà của mình.
Bùi Kha ngạc nhiên không hiểu mô tê gì: "Cậu xin lỗi cái gì? Chuyện cỏn con ấy mà."
Thành Việt Long lắc đầu: "Là tôi suy bụng ta ra bụng người, tôi phải xin lỗi anh."
Anh ấy cũng là Beta giống mình, Beta thì có thể có ý đồ xấu xa gì được chứ? Cho dù anh ấy có vướng vào cuộc tình tay ba, thì chắc chắn đó cũng là lỗi của Alpha và Omega, những kẻ chiếm ưu thế giới tính thường hay làm bậy.
Thấy cậu chàng mặt mày đau khổ, Bùi Kha vội lảng sang chuyện khác: "Đừng xoắn xuýt chuyện vặt vãnh ấy nữa, mà vị trí này lương lậu thế nào? Tôi nghe đồng nghiệp bảo lương cao lắm."
Thành Việt Long gật đầu: "Cũng tạm được, làm sáu tiếng một ngày, hai tiếng đổi ca một lần. Nếu đi làm đầy đủ một tháng thì lương thực nhận được mười tám ngàn."
Bùi Kha: ...
Không gian trong chiếc Jetta đen bỗng trở nên tĩnh lặng lạ thường, nụ cười trên mặt Bùi Kha tắt ngấm, khiến Thành Việt Long lập tức nhận ra có gì đó không ổn.
Mình vừa nói sai gì à?
Chưa kịp nghĩ ra vấn đề nằm ở đâu thì nghe thấy Bùi Kha buột miệng: "Hộp quà bất ngờ."
Nhưng ngoài tiếng "Hả" của Thành Việt Long, Bùi Kha không nhận được phản hồi nào khác, cũng giống như cuộc đời anh vậy, chưa bao giờ xuất hiện hiệu ứng "bánh từ trên trời rơi xuống" thế này.
Bùi Kha: "Nói thật lòng, cậu vẫn nên xin lỗi tôi đi. Một tháng mười tám ngàn, quá đáng lắm luôn."
Thành Việt Long vội vàng an ủi: "Đứng yên một chỗ không được cử động cũng mệt lắm anh."
Nhất là chiều nay cậu uống nhiều nước quá, mỗi giây mỗi phút đứng đó đều là cực hình, dù sau đó lúc nghỉ giải lao đã đi vệ sinh gấp, nhưng bàng quang của cậu giờ đã "trọng thương".
"Có đóng bảo hiểm xã hội không?" Bùi Kha truy hỏi.
Thành Việt Long lắc đầu: "Hơn nữa một tuần chỉ được nghỉ một ngày thôi."
Bùi Kha thấy cân bằng hơn chút, dù sao xã hội bây giờ nghỉ hai ngày cuối tuần là chuyện viển vông, có những thứ chỉ tồn tại trên danh nghĩa, anh chậm rãi nói: "Cứ làm tạm đi, sau này cậu vẫn nên quay lại làm ở phòng gym thì hơn."
"Tôi tính cả rồi anh Bùi, nếu không có phòng gym nào nhận tôi, tôi sẽ tự mở phòng gym." Thành Việt Long hùng hồn tuyên bố, "Tôi đứng đây vài tháng coi như tập chân, đợi gom đủ vốn khởi nghiệp thì đi mở tiệm!"
Bùi Kha: ...
Bùi Kha chỉ biết động viên: "Được được được, đến lúc đấy tôi sẽ đến tiệm cậu làm thẻ tập."
—
Lời tác giả:
Bùi Kha: Ông chủ phòng gym ở nhà mình, lần này chắc không chạy mất nữa đâu nhỉ.
Thành Việt Long: Beta chúng mình là nhất!