Sổ Tay Sinh Hoạt Của Beta Viêm Mũi

Chương 11: Cuộc đời bấp bênh và công việc bảo vệ lương cao

Trước Tiếp

Phía trước có hổ, phía sau có sói, vừa mới tạm biệt gã bạn cùng phòng quái đản thì lại bị cuốn vào mối tình tay ba chật chội. Thành Việt Long ôm lấy bản thân, nhắm mắt nghĩ về cuộc đời mình.

Cuộc đời mình như đi trên băng mỏng, liệu có sang được bờ bên kia không?

Đang lúc rầu rĩ, chuông điện thoại bất chợt reo lên, Đại Ngưu, đồng nghiệp cũ ở phòng gym gọi điện nhắc nhở Thành Việt Long chiều nay đừng đi phỏng vấn muộn.

Thành Việt Long: "Biết rồi, nhưng cậu vẫn chưa nói cho tôi biết là phòng gym nào đâu đấy."

"Đến nơi rồi anh khắc biết." Đại Ngưu ấp úng ở điểm này, "Yên tâm, lương không thấp mà công việc cũng đàng hoàng, anh cứ đến xem thử, không ưng thì đi thẳng là được."

Thành Việt Long ậm ừ: "Được, ăn xong tôi qua."

Vừa cúp máy của Đại Ngưu, tin nhắn giới thiệu việc làm của một đồng nghiệp khác cũng đúng hẹn gửi tới.

Nhìn địa điểm phỏng vấn ở khu trung tâm thương mại sang chảnh, Thành Việt Long phấn chấn hẳn lên. Công việc mới đã vẫy gọi, sao có thể giậm chân tại chỗ được! Mọi vấn đề tình cảm cứ để sau đi, đợi đêm khuya thanh vắng rồi sầu đời tiếp.

Được sự cho phép của Bùi Kha, nồi canh gà được hâm nóng, mì được thả vào, hành lá thái nhỏ rắc lên, thêm chút ớt chỉ thiên. Nồi canh gà mái già chính hiệu ngon đến mức Thành Việt Long một mình xơi hết cả nồi.

Cất chỗ canh gà còn thừa vào tủ lạnh, dọn dẹp bếp núc xong xuôi, Thành Việt Long gội đầu thay quần áo, cầm hồ sơ xin việc ra khỏi nhà, đạp xe đạp công cộng hộc tốc đến địa điểm đồng nghiệp đã hẹn.

Nhưng cậu chẳng thấy cái biển hiệu phòng gym nào cả.

Cảm thấy có gì đó sai sai, anh Long gọi điện cho đồng nghiệp, rất nhanh sau đó, Đại Ngưu, huấn luyện viên Beta đồng nghiệp cũ, xuất hiện dưới khu nhà tái định cư cách đó không xa, chạy bước nhỏ về phía cậu.

Khu tái định cư có vẻ hơi cũ kỹ, tầng một toàn mấy cửa hàng đồ ăn nhanh đóng cửa im ỉm, cộng thêm thời tiết âm u khiến khung cảnh có phần thê lương, làm lòng Thành Việt Long cũng lạnh toát.

Đạo đức suy đồi lòng người khó đoán, người đáng tin cậy nhất hôm qua hôm nay đã là người dưng. Đúng là đồng nghiệp chỉ là đồng nghiệp, nghỉ việc xong là hết bạn bè.

Tưởng mình bị lừa, Thành Việt Long lạnh lùng nhìn Đại Ngưu chạy tới, chưa đợi đối phương mở miệng đã nói: "Triệu Đại Ngưu, ở đây làm gì có phòng gym nào, cậu lừa tôi."

Người đến ngớ ra một lúc rồi nói: "Anh Long, em là Tiểu Ngưu, anh em đang ở trên tầng."

Triệu Đại Ngưu và Triệu Tiểu Ngưu là một cặp sinh đôi, mặt mũi y hệt nhau, sở thích cũng y chang. Hồi bé hay đi thi hộ nhau, lớn lên cũng hay đi làm hộ nhau ở phòng gym.

Thành Việt Long nhìn cậu ta ngẩn người một lúc, rồi vuốt mặt bình tĩnh lại vài giây mới nói: "Triệu Tiểu Ngưu, ở đây làm gì có phòng gym nào, anh cậu lừa tôi."

"Anh em có bảo là làm ở phòng gym đâu." Triệu Tiểu Ngưu giải thích, "Với lại anh cứ lên xem thử đi, không được thì về, bọn em không hại anh đâu."

Thành Việt Long nhìn cậu ta: "Mấy đứa tội phạm toàn dỗ ngon dỗ ngọt nạn nhân kiểu đấy cả."

Tiểu Ngưu nhìn cậu: "Anh Long, anh soi gương lại đi, người thường ai mà phạm tội được với anh."

Chỉ sợ anh phạm tội với người ta thôi.

Thành Việt Long im lặng một lát rồi hỏi: "Cậu biết tôi từng học tán thủ, Taekwondo với võ thuật rồi chứ?"

"Biết chứ, còn biết tên anh có nghĩa là vượt qua Thành Long nữa." Tiểu Ngưu nhìn cậu đầy chân thành, "Anh yên tâm, việc đàng hoàng chính quy, nếu không phải anh có thể ra tay bất cứ lúc nào."

Thành Việt Long nhìn chằm chằm cậu ta thêm vài giây, rồi móc hai cái nút bịt mũi trong túi ra nhét vào mũi, vừa đi vừa nói: "Cậu đã nói thế thì tôi lên xem thử."

Cẩn thận vẫn hơn, Tiểu Ngưu đi trước dẫn đường, điện thoại trong túi Thành Việt Long đã bấm sẵn ba số điện thoại khẩn cấp, có biến là gọi cảnh sát ngay.

Mấy bước chân lên cầu thang, trong đầu cậu hiện lên bao nhiêu viễn cảnh, cuối cùng rẽ qua khúc cua lên tầng hai, đập vào mắt lại là một cái hòn non bộ có nước chảy róc rách, bên trên còn treo một chữ "Bảo".

Thành Việt Long: ...

Lúc này Đại Ngưu cũng dẫn người ra đón, đặc biệt là người đi sau Đại Ngưu, vừa nhìn thấy vẻ mặt lạnh tanh của Thành Việt Long mắt đã sáng rực lên.

"Anh Thành, xin chào xin chào!" Một gã gầy nhom mặc vest lập tức bước tới bắt tay cậu, "Tôi là giám đốc công ty tài chính Tín Thành, tôi tên là..."

"Khoan đã." Thành Việt Long ngắt lời, cau mày hỏi: "Anh bảo anh là công ty gì?"

Gã giám đốc gầy nhom cười nhắc lại: "Công ty tài chính."

Thành Việt Long trầm ngâm suy nghĩ, theo những gì cậu biết về IQ của Đại Ngưu và Tiểu Ngưu, năng lực của hai cậu này hoàn toàn không đủ để làm việc trong lĩnh vực tài chính.

Nhưng cả hai đều được tuyển vào đây, điều này chứng tỏ công ty này có vấn đề.

Thành Việt Long ôm tia hy vọng cuối cùng hỏi: "Công ty các anh cần huấn luyện viên thể hình làm gì? Chẳng lẽ phúc lợi nhân viên công ty anh là thuê huấn luyện viên dạy kèm riêng cho nhân viên yếu ớt à?"

Gã giám đốc ngớ người, không ngờ tư duy của anh chàng to con này lại lạ lùng đến thế, theo phản xạ nhìn sang Tiểu Ngưu: "Trước khi đến cậu không giới thiệu công ty mình với bạn cậu à?"

Tiểu Ngưu nhìn sang Đại Ngưu, Đại Ngưu gãi đầu cười trừ: "Em nghĩ để sếp tự giới thiệu thì thuyết phục hơn."

Gã giám đốc nghe vậy liền mời Thành Việt Long vào văn phòng ngồi uống trà từ từ nói chuyện. Nhưng vóc dáng của huấn luyện viên Long quá "khủng", gã ta kéo mãi không được.

"Nói luôn ở đây đi." Thành Việt Long lạnh lùng nói.

Hết cách, giám đốc đành đứng ngay cửa công ty bắt đầu giới thiệu, nói một tràng dài dòng văn tự, cuối cùng Thành Việt Long tóm lại một câu, cậu nhìn đám nhân viên tài chính béo bệu nhưng yếu nhớt kia nói: "Anh muốn tôi đi cùng bọn họ đến nhà người ta đòi nợ chứ gì."

"Sai." Gã giám đốc đính chính ngay, "Là bọn họ đi theo cậu đến nhà người ta đòi nợ."

Gã săm soi Thành Việt Long, cơ bắp này, tướng mạo này, khí thế này, đủ hung dữ, đủ tàn nhẫn, bảo sao Đại Ngưu kịch liệt đề cử, nhìn phát biết ngay là nhân tài đòi nợ thuê.

Nhưng Thành Việt Long lại dõng dạc từ chối ngay tắp lự: "Xin lỗi, tôi không làm mấy việc phạm pháp này."

"Bọn tôi không phải công ty phạm pháp, có giấy phép kinh doanh đàng hoàng, thủ tục đầy đủ cả." Gã giám đốc vội vàng giải thích, nhưng không giữ nổi bước chân rời đi của Thành Việt Long.

Đại Ngưu vội đuổi theo: "Anh Long, đừng đi vội, anh còn chưa nghe mức lương mà."

"Không nghe." Thành Việt Long tuy hùng hổ lao xuống lầu tìm xe đạp, nhưng cũng biết đồng tiền đi liền khúc ruột, nhỡ bên kia trả lương cao ngất ngưởng thì cậu sợ mình không giữ được nguyên tắc, trở thành nô lệ của đồng tiền mất.

Cậu quét mã mở khóa xe một mạch, quay đầu bảo Đại Ngưu: "Tôi khuyên mấy cậu sớm quay đầu là bờ, đừng để có ngày gặp lại, cậu ở trong song sắt tôi ở ngoài, với cái lan can chắn giữa đôi ta."

Không báo cảnh sát tố giác đã là sự dịu dàng cuối cùng của cậu rồi.

Hy vọng của Đại Ngưu tan thành mây khói, tuyển thủ số 2, Tiểu Hổ lên sàn. Lần này địa điểm phỏng vấn là khu trung tâm thương mại nổi tiếng trong thành phố, Thành Việt Long biết ở đó có một phòng gym cao cấp.

Ăn vội thanh Snickers bên đường cho đỡ đói, Thành Việt Long ném chuyện công ty tài chính ra sau đầu, tràn trề hy vọng đến chỗ hẹn.

Nhưng ngay lúc cậu tưởng mình sắp bước l*n đ*nh cao nhân sinh, trở thành biểu tượng của ngành gym, thì Tiểu Hổ lại xuất hiện trước mặt cậu trong bộ đồng phục bảo vệ của khu trung tâm.

Thành Việt Long: ...

Thành Việt Long: "Thế đây là cái cậu bảo bớt đi mấy chục năm đường vòng đấy hả?"

Tiểu Hổ biết Thành Việt Long đang nghĩ gì, cậu ta đi thẳng vào vấn đề: "Vị trí trực gác cần người có ngoại hình ưa nhìn, yêu cầu cao trên 1m9, tướng mạo đoan chính, lương tháng 2 vạn, làm việc 6 tiếng một ngày, nội dung công việc chỉ cần đứng im là được."

"Cái gì?" Thành Việt Long sốc đến mức lạc cả giọng.

Tiểu Hổ nói tiếp: "Hơn nữa lương quyết định theo nhan sắc, anh Long, em mà còn được 2 vạn một tháng, thì anh bảo cái mặt này của anh một tháng kiếm được bao nhiêu?"

Thành Việt Long vô thức sờ lên mặt mình, bỏ đi điểm cao nhất, bỏ đi điểm thấp nhất, điểm trung bình là 9.8 thì một tháng kiếm được bao nhiêu nhỉ?

Cậu không dám tưởng tượng.

Trong lúc Thành Việt Long đang chìm vào suy tư ở sảnh tầng 1, thì trong phòng trà nước tầng 18 của tòa nhà này, Bùi Kha đang "giao dịch" với người đẹp Dương, trao đổi một số tin tức nội bộ về tiệc tất niên.

"Đây là giải thưởng cuối cùng à? Cậu chắc chắn là không sửa nữa chứ?" Bùi Kha cầm điện thoại hỏi người đẹp Dương, "Sửa nữa là tôi đếch hầu đâu đấy."

Người đẹp Dương: "Yên tâm, chị Vương nhà tôi chốt rồi, đây là bản cuối cùng. Hơn nữa nội dung báo cáo trước đó cũng không thay đổi, cậu cứ coi như bổ sung thêm chút ở phần sau thôi."

"Cái này thì không vấn đề gì." Bùi Kha nhìn ngó xung quanh rồi hạ giọng: "Cho tôi xem danh sách tiết mục đăng ký một cái."

Người đẹp Dương tặc lưỡi: "Đến lúc công khai thì khắc biết thôi mà? À mà bộ phận các cậu diễn cái gì đấy, còn mỗi bộ phận Tài chính là chưa đăng ký thôi."

"Không phải còn một ngày nữa à? Cậu cho tôi xem danh sách trước đi, tôi nghiên cứu tí rồi mai tan làm báo cho cậu." Bùi Kha nhìn cô nàng, "Chúng ta là bạn học cũ, tình nghĩa nó phải khác chứ."

Người đẹp Dương cười khẩy một cái, nhưng vẫn rút điện thoại ra cho Bùi Kha xem.

Lãnh đạo cấp cao ngâm thơ, lãnh đạo cấp trung đệm nhạc múa phụ họa, lãnh đạo cấp thấp dẫn dắt bộ phận mình trăm hoa đua nở, chủ yếu là bát tiên quá hải (mỗi người mỗi vẻ), mạnh ai nấy diễn.

Bùi Kha xem mà cau mày nhưng trong lòng vẫn khá thoải mái, dù sao cũng toàn mấy tiết mục khuôn mẫu chẳng có gì mới mẻ, cho đến khi nhìn thấy tên tiết mục của phòng Kinh doanh —

Múa Hốt Tiền.

Anh nín thở lên mạng tìm kiếm ba chữ này ngay lập tức, sau khi xác nhận đúng là cái điệu nhảy như mình tưởng tượng, anh không nhịn được quay lại hỏi: "Thế này không ổn lắm đâu nhỉ, dù sao mình cũng là công ty lớn mà."

Người đẹp Dương nhìn Anh: "Cậu cứ nói xem công ty lớn có cần hốt tiền không đã."

Bất kể công ty lớn hay nhỏ, hốt tiền là điều bắt buộc, lính không muốn làm tướng không phải lính giỏi, sếp không muốn kiếm tiền không phải sếp tốt, phòng Kinh doanh đúng là đánh trúng trọng tâm.

"Đối thủ mạnh thật, 'Hồng Nhạn' e là không đỡ nổi rồi." Bùi Kha thở dài xem tiếp, tìm thấy ngay tiết mục của lão Bành.

Anh nhướng mày: "Ổng với thằng cháu diễn tấu hài đôi à?"

"Ừ, nghe bảo thuê chuyên gia về hướng dẫn, chuẩn bị từ lâu rồi." Người đẹp Dương biết anh và lão Bành có chút xích mích, vừa tò mò vừa phấn khích hỏi: "Cậu định làm gì thế?"

Bùi Kha liếc cô nàng một cái không trả lời, mà rút trong túi ra hai phiếu buffet trà chiều của khách sạn 5 sao gần công ty: "Này, coi như tôi mời cậu với chị Vương uống trà."

"Trời đất ơi, mặt trời mọc đằng tây à." Người đẹp Dương cầm lấy phiếu kiểm tra, thấy là hàng thật liền thì thầm với Bùi Kha: "Nể tình bạn học cũ nhắc nhở cậu một câu, tiệc tất niên lần này chịu khó lộ mặt nhiều vào, chị Vương dễ nói đỡ cho cậu."

Hai người nhìn nhau ngầm hiểu ý, Bùi Kha nhìn người đẹp Dương đi khuất, quay về chỗ làm việc vung tay hô lớn —

"Họp!"

Lời tác giả:

Thành Việt Long: Thượng tướng 5 sao của trung tâm thương mại xin xuất trận (đùa đấy).

Bùi Kha: Mã cha nó, dám cướp điệu Múa Hốt Tiền của ông!

Trước Tiếp