Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Ngụy Mạc chỉ sững lại trong chớp mắt.
Anh một tay ôm Venn rất tự nhiên, bước tới trước mặt Orland. Gương mặt tuấn tú của y hiện ra từ trong bóng tối, y thuận tay vươn tay ra, muốn đón lấy bé trùng á thư.
“Hùng phụ đã nói là không cần đợi hùng phụ rồi mà.”
Ngụy Mạc cười nói.
“Phiền phức quá.”
Venn ngồi trong vòng tay anh. So với năm ngoái, năm nay chiều cao và cân nặng của nhóc con tăng vọt, giống như luống hẹ non mới mọc, sau một trận mưa liền đột nhiên vươn cao, đã có trọng lượng thật sự.
“Không.”
Venn không muốn sang vòng tay của trùng cái, nhóc con gác đầu lên vai Ngụy Mạc, chu môi về phía Orland.
“Con muốn hùng phụ bế.”
Tay còn lại của Ngụy Mạc đỡ lấy mái tóc mềm mại của nhóc con, tránh để nhóc con va vào cửa rồi khóc oang lên, chuyện như vậy không phải chưa từng xảy ra. Thông thường, nhóc con ngốc nghếch đều rất thích tự tìm đồ để va phải, rồi ngã xuống đất khóc lớn.
Chỉ số IQ của Venn hiển nhiên cũng nằm trong phạm vi này.
Orland không nói gì. Màu môi của y rất nhạt, đôi mắt hạnh nhân đầy đặn, con ngươi xanh phản chiếu ánh đèn sáng rõ, giống như một mặt biển tĩnh lặng. Đuôi mắt hơi dài, nhưng xương mày lại sâu sắc, nhìn từ xa toát ra cảm giác uy nghiêm không cần tức giận. Tay y vẫn lơ lửng giữa không trung, nâng mắt lên nói:
“Venn, hùng phụ rất mệt.”
“…”
Venn mím môi một chút, ngoan ngoãn đáp một tiếng, vươn tay để Orland bế.
Ngụy Mạc cúi đầu, xoa xoa đầu nhóc con, không nói gì thêm, giao nhóc con cho Orland, lúc này mới rảnh tay cởi áo khoác.
Lòng bàn tay anh lạnh buốt. Khi bước vào không gian ấm áp trong nhà, anh mới nhận ra nhiệt độ trong nhà đã được cố ý điều chỉnh cao hơn, vừa vào liền muốn thở dài một hơi thật dễ chịu. Trên bàn trà trong phòng khách đặt một chậu cây xanh nhỏ do chính Venn trồng, hoa Thủy Cầu hình thoi sắp nảy mầm. Bên cạnh chậu hoa là một bức tranh của trẻ con vẽ, có lẽ là vẽ văn phòng của Orland. Bên ngoài cửa kính khổng lồ sát đất là giếng trời của thủ đô, cũng là đường chân trời nhân tạo cao nhất.
Bức tranh được đóng khung gỗ, nhưng vẫn chưa biết treo ở đâu cho thích hợp, nên tạm thời đặt sang một bên.
Orland ném áo khoác của Ngụy Mạc vào máy giặt, thản nhiên nói:
“Ngài quá cưng chiều Venn rồi.”
“Hả?”
Ngụy Mạc cụp mắt, rửa tay, chậm một nhịp mới nhìn sang Orland, bật cười.
“Có đến mức đó sao?”
Trong thế giới này, chỉ có hai giới tính là trùng cái và trùng đực. Trùng cái chiếm tuyệt đại đa số, còn trùng á thư là phân nhánh của trùng cái, so với trùng cái phổ biến thì càng quý hiếm hơn.
Tuy nhiên, sự quý hiếm này phần nhiều là tương đối so với trùng đực.
Á thư cái vì thể chất bẩm sinh nên không thể gánh vác trách nhiệm xã hội của công dân trùng cái, nên không thể lấy thân phận độc lập để thừa kế tài sản gia tộc. Đồng thời, vì ưu thế về vóc dáng và ngoại hình, họ càng được trùng đực ưa thích, do đó dễ có cơ hội kết hôn với trùng đực hơn. Trong hôn nhân, họ thường được cưng chiều hơn. Á thư độc thân nếu không có đặc cách, thì không thể tồn tại với tư cách chủ thể độc lập. Bước vào một cuộc hôn nhân không bình đẳng gần như là con đường duy nhất sau khi á thư trưởng thành.
Đương nhiên, trùng đực cũng không khác mấy.
Thông thường, sau khi trưởng thành, trùng đực sẽ cưới ít nhất một trùng cái làm thư quân và có nhiều trùng cái làm thư hầu mới có thể có tài sản độc lập, đồng thời cũng được hưởng quyền chi phối tài sản của bạn đời. Nếu không, chỉ có thể nhận trợ cấp hào phóng của chính phủ, không được mở tài khoản cá nhân, các giao dịch tài chính đều bị hạn chế.
Quan niệm thân tình của trùng tộc vô cùng nhạt nhẽo.
Trùng cái con hoặc á thư con bình thường gần như rất khó có cơ hội được nhìn thấy và coi trọng khi sống trong quần thể gia tộc khổng lồ,
Tất cả đều vì sự mở rộng và sinh sôi của gia tộc.
“Nửa cuối năm nay Venn sẽ phải đi học rồi.”
Giọng Orland có chút bất lực.
“Nếu ngài còn chăm sóc nâng niu nhóc con như khi còn trong trứng trùng, em sợ thằng bé sẽ khó thích nghi với cuộc sống ở trường.”
Ngụy Mạc nói:
“Được, tôi sẽ chú ý.”
Kết thúc chủ đề nuôi dạy con ngắn ngủi này, hai trùng đều không nói thêm gì nữa.
Orland vẫn còn công việc cần xử lý. Trên quang não hiển thị kín đặc các văn kiện chưa đọc. Y ngồi bên bàn ăn, hai chân khép lại, tùy ý tựa nửa người vào lưng ghế, cầm một cốc nước ấm, mở mục văn kiện chờ xử lý đầu tiên.
Ngụy Mạc đặt Venn vào chiếc ghế trẻ em mềm mại. Rất nhanh sau đó, một robot tự động tiếp nhận công việc đút ăn cho nhóc con.
Chế độ ăn uống của Orland rất điều độ, hiếm khi chấp nhận thực phẩm có hàm lượng đường và tinh bột cao. Việc quản lý vóc dáng của y nghiêm khắc đến mức gần như ám ảnh. Dù trùng cái nói chung không quá hứng thú với mỹ thực, nhưng nghiêm ngặt kiểm soát lượng đường nạp vào như y thì vẫn là số rất ít.
Venn lén lút ghé sát Ngụy Mạc:
“Hùng phụ, con nói nhỏ cho ngài biết nhé, dạo này thư phụ sắp được thăng chức đó.”
Ngụy Mạc múc một thìa súp đặc, chỉ cảm thấy độ ngọt vừa phải, vị tươi đậm đà bùng nổ trên đầu lưỡi. Nghe vậy, anh khẽ nhướng mày:
“Venn giỏi thật, chuyện này mà cũng biết sao?”
“Vì con lén nhìn tài khoản quang não của thư phụ.”
Venn cắn một miếng táo to, tay còn cầm một chiếc bánh trứng, lúc nào cũng sẵn sàng nhét vào cái miệng nhỏ xinh của mình, đắc ý hạ thấp giọng.
“Venn nhận ra khá nhiều chữ trên đó.”
“…”
Ngụy Mạc cười một tiếng, liếc nhìn Orland ở phía xa. Đối phương vừa thong thả ký xong tên mình trên màn hình quang não trong suốt, vừa lạnh lùng lên tiếng:
“Thư phụ nghe thấy đấy, Venn.”
Thấy nhóc con không nói gì, Orland khép quang não lại, vẻ mặt lạnh nhạt, cụp mắt xuống:
“Lén xem cơ mật liên bang, con có biết đó là tội gì không? Thư phụ có thể lập tức đưa con vào trại giam quân sự dành cho vị thành niên.”
Ngụy Mạc chống cằm, ung dung phụ họa một câu:
“Ây da, vậy thì Venn nhà chúng ta sẽ là phạm nhân nhỏ tuổi nhất trong trại giam rồi.”
Venn ngây người nhìn thư phụ trùng cái lạnh lùng của mình, rồi lại nhìn sang hùng phụ thờ ơ như không liên quan gì. Một lúc sau, nhóc con “oa” một tiếng, đột nhiên bật khóc.
Robot đút ăn cuống cuồng rút ra một cuộn giấy, định lau mặt cho Venn, kết quả càng lau thì tiếng khóc càng to.
Robot đút ăn nghi hoặc nghiêng đầu:
“?”
Orland quay người lại, lúc này mới nói với Ngụy Mạc:
“…Xin lỗi.”
“Em định đợi ngài ăn xong rồi mới nói cho ngài biết tin này.”
Y nói rất nhẹ nhàng.
“Vì thực sự không cần thiết phải làm phiền ngài. Chỉ là sau này em cần kiêm thêm phần công việc điều phối của Thượng nghị viện thôi, cũng không tính là thăng chức.”
Chỉ vài câu ngắn ngủi, hoàn toàn không thấy bóng dáng của những tranh đấu quyền lực đầy máu tanh.
Ngụy Mạc “ừ” một tiếng, không hỏi thêm, mỉm cười nâng ly, chạm nhẹ vào cốc nước ấm của Orland.
“Dù thế nào thì cũng chúc mừng em, Orland.”
“Chúc em nhậm chức thuận lợi.”
Dù chỉ là vợ chồng trên danh nghĩa, nhưng sự ăn ý tích lũy suốt năm năm đã đủ để cả hai ngầm hiểu lòng nhau.
Khóe môi Orland khẽ cong lên một đường mờ nhạt:
“Cảm ơn ngài.”
·
Sau khi ăn xong, Ngụy Mạc một mình trở về phòng.
Nụ cười dư thừa trên mặt anh dần dần thu lại, mệt mỏi xoa xoa huyệt thái dương đang giật giật.
Trước mắt anh là một màn hình trong suốt, phía trên hiển thị rõ ràng, bằng chữ Trung, dòng chữ mà anh đã nhìn thấy vào buổi trưa hôm nay:
Xin chú ý!
Còn một trăm ngày nữa cốt truyện sẽ chính thức bắt đầu.