Sau Khi Thấy Bình Luận, Ta Đổi Vòng Ngọc Cho Chó

Chương 4

Trước Tiếp

Sự hoảng hốt trong mắt Bùi Thanh nhanh chóng biến mất.

 

Thay vào đó là vẻ chắc chắn.

 

“Được rồi, đừng làm loạn nữa. Nếu còn tiếp tục gây chuyện, ta sẽ...”

 

Chàng còn chưa dứt lời, một giọng nữ trong trẻo đã vang lên:

 

“Ồ? Không biết Bùi thế tử định làm gì ngay trong phủ Công chúa vậy?”

 

16

 

Ta quay đầu nhìn lại.

 

Chính là Công chúa trong bộ lễ phục lộng lẫy đang chậm rãi bước tới.

 

Sau khi hành lễ, Bùi Thanh nói:

 

“Thưa Công chúa điện hạ, Chu Tĩnh là vị hôn thê của thần. Không ngờ nàng ấy vì ghen ghét mà làm ra chuyện hãm hại đường muội, thần đang dạy dỗ nàng ấy.”

 

Ta đang định lên tiếng biện bạch thì Công chúa đã mỉm cười nói trước:

 

“Hôm qua, bài thi nữ quan đã được chấm xong. Kết quả cũng sắp được niêm yết.”

 

“Nhưng bản cung có thể nói trước. Chu Tĩnh là người đứng đầu kỳ thi nữ quan lần này, sẽ được bổ nhiệm làm Điển kế của Ty Kế thuộc Thượng thư tỉnh.”

 

Dù trong lòng đã có chuẩn bị, nhưng khi thật sự nghe tin mình thi đỗ.

 

Niềm vui vẫn cuộn trào trong lồng ngực.

 

Như thể có một xiềng xích vô hình vừa được tháo bỏ khỏi người ta.

 

Từ nay về sau, ta không cần bị giam cầm trong hậu viện.

 

Không cần ngày ngày nghĩ xem mình sẽ gả cho ai.

 

Trước mắt là cả một bầu trời rộng lớn mặc sức tung hoành.

 

Ta xúc động lập tức quỳ xuống hành lễ:

 

“Đa tạ Công chúa điện hạ.”

 

Khóe mắt ta thoáng thấy Bùi Thanh và Chu Yểu Yểu đều lộ vẻ không thể tin nổi.

 

Đặc biệt là Bùi Thanh.

 

Chàng vô thức đưa tay ra, dường như muốn kéo ta trở lại.

 

Công chúa tiếp tục nói:

 

“Bản cung đã đọc bài sách luận của ngươi.”

 

“Đọc mà như nhìn một danh tướng bày binh bố trận.”

 

“Không chỉ biết giải quyết việc trước mắt, mà còn biết tái lập cái ‘đạo’ trong cách xử lý vấn đề.”

 

“Tầm nhìn như vậy... quả thật mang khí tượng của bậc lương thần nơi triều đình.”

 

Lời khen ấy khiến mặt ta đỏ bừng.

 

“Điện hạ quá khen rồi.”

 

Có Công chúa đứng ra nói đỡ.

 

Bùi Thanh nghẹn đến đỏ cả mặt, mãi mới lắp bắp nói được:

 

“Nhiều khi... phẩm hạnh của một người và bài văn người đó viết... chưa chắc đã liên quan đến nhau.”

 

Công chúa khinh miệt liếc chàng một cái rồi cười nhạt:

 

“Thế cũng còn tốt hơn phẩm hạnh của kẻ đã có hôn ước mà vẫn dây dưa với nữ quyến khác.”

 

Xung quanh lập tức vang lên một tràng cười chế giễu.

 

Bùi Thanh xấu hổ đến mức không còn mặt mũi nào ở lại, cuối cùng chỉ có thể dẫn Chu Yểu Yểu lủi thủi rời đi.

 

Ta cũng định cáo lui, nhưng Công chúa chỉ khẽ liếc ta một cái.

 

“Chu Tĩnh, ngươi ở lại.”

 

17

 

Trong đại sảnh chỉ còn lại ta và Công chúa.

 

Ta không khỏi có chút căng thẳng.

 

Công chúa ung dung nhấp một ngụm trà rồi nói:

 

“Chu Tĩnh, ngươi có tài học như vậy mà chôn vùi nơi hậu viện thì thật đáng tiếc.”

 

Ta lập tức đáp:

 

“Điện hạ, vốn dĩ hôm nay thần nữ cũng định hủy hôn.”

 

“Đa tạ Điện hạ đã mở ra con đường tuyển chọn nữ quan, mới cho thần nữ cơ hội thi thố bản lĩnh.”

 

“Tất cả học vấn của thần nữ... chỉ nguyện vì Điện hạ mà cống hiến.”

 

Ta không phải kẻ ngốc.

 

Công chúa đường đường tôn quý, lại hạ mình chống lưng cho một cô nhi không cha không mẹ như ta.

 

Chắc chắn người có điều muốn dùng đến ta.

 

Mà điều đó...

 

Ta cũng vô cùng sẵn lòng.

 

Bởi nếu không có Công chúa kiên quyết đấu tranh để mở ra tiền lệ tuyển nữ quan, thì cho dù hôm nay ta có thể thoát khỏi Bùi Thanh…

 

E rằng cũng phải lột đi nửa lớp da mới làm được.

 

Nụ cười của Công chúa càng thêm chân thành.

 

“Nói chuyện với người thông minh quả thật sảng khoái.”

 

“Đây là Kim Qua Cống Trà, ngàn vàng cũng khó mua được.”

 

“Thử xem đi.”

 

18

 

Dưới sự chống lưng của Công chúa, ta trả lại hôn thư với Bùi Thanh.

 

Bùi Thanh vốn muốn đến gặp ta.

 

Nhưng Chiêu Dũng Hầu đã nhốt chàng trong phủ, đánh cho mấy trận thừa sống thiếu chết. Nghe nói đến giờ chàng vẫn còn phải nằm dưỡng thương.

 

Không còn cách nào khác, Bùi Thanh đành sai gã sai vặt mang thư đến cho ta.

 

Trong thư, chàng tha thiết hồi tưởng những kỷ niệm giữa hai người, lại hết lần này đến lần khác cầu xin ta đừng hủy bỏ hôn ước.

 

Đọc xong, ta chỉ thấy phí thời gian.

 

Ngay trong đêm, ta đốt sạch.

 

19

 

Ngay khi sắc lệnh bổ nhiệm nữ quan được ban xuống.

 

Ta lập tức dọn ra khỏi nhà thúc phụ.

 

Phụ mẫu để lại cho ta một khối tài sản không nhỏ.

 

Đương nhiên, ta phải mang đi toàn bộ.

 

Sắc mặt thúc mẫu xanh mét, gần như vò nát chiếc khăn tay trong lòng bàn tay.

 

Bà ta mở miệng định nói gì đó.

 

Nhưng nhìn thấy bà vú thân cận của Công chúa đang đứng cạnh ta, cuối cùng vẫn phải nuốt lời vào trong, chỉ không ngừng nháy mắt ra hiệu với ta.

 

Ta mở toang cửa phủ, cố ý kiểm kê từng món tài sản ngay trước mặt mọi người.

 

Sau khi kiểm kê xong, quả nhiên có không ít châu báu quý giá đã biến mất.

 

Thế nhưng ta chỉ mỉm cười thản nhiên:

 

“Thúc mẫu, những năm qua ăn ở trong phủ, đã làm phiền người rất nhiều.”

 

“Những món đã thất lạc ấy...”

 

“Xin coi như chút hiếu kính của cháu dành cho người.”

 

Vừa dứt lời, đám người đứng xem đều liên tục khen ta hiếu thuận.

 

Không ít người nhìn thúc phụ và thúc mẫu bằng ánh mắt đầy khinh thường.

 

Thúc mẫu chỉ đành nén giận, gượng cười gật đầu liên tục.

 

Đương nhiên ta có thể truy cứu tung tích số tài sản ấy ngay tại chỗ.

 

Nhưng dù thế nào đi nữa, trong mắt người ngoài, thúc phụ và thúc mẫu vẫn có “ơn dưỡng dục” với ta.

 

Nếu thật sự xé rách mặt mũi, ngược lại sẽ ảnh hưởng đến thanh danh của chính ta.

 

Giờ đây dùng một ít tiền bạc để đổi lấy việc danh tiếng của họ bị tổn hại.

 

Đổi lấy việc giữa ta và họ xem như “ân nghĩa đã dứt”.

 

Không hề lỗ.

 

20

 

Ta chính thức nhận chức quan.

 

Mua một căn viện nhỏ cùng vài người hầu.

 

Ngày hôm sau, ta ăn mặc chỉnh tề đến nha môn nhậm chức.

 

Ánh mắt các nam quan qua lại nhìn ta vô cùng phức tạp.

 

Có người kinh ngạc.

 

Có người khinh thường.

 

Đặc biệt là Trần Chủ sự, ông ta bóng gió mỉa mai:

 

“Đúng là thế phong nhật hạ! Nữ nhân không yên phận trong khuê phòng, không giữ nữ đức, thật uổng làm đàn bà!”

 

Ta không muốn tranh cãi miệng lưỡi, chỉ ngày ngày tận tâm làm tròn bổn phận.

 

Mỗi bản sao chép và đối chiếu do ta phụ trách đều được kiểm tra đi kiểm tra lại nhiều lần, tuyệt đối không để xảy ra sai sót.

 

Có một lần, ta còn dựa vào năng lực tính toán nhạy bén của mình để phát hiện sai sót trong sổ sách cống phẩm của một địa phương.

 

Nhờ vậy tránh được một vụ tranh chấp khi nhập kho.

 

Dần dần, các đồng liêu bắt đầu công nhận năng lực của ta.

 

Có người thân thiết còn âm thầm nhắc nhở:

 

“Trần Chủ sự vốn là họ hàng xa của phủ Chiêu Dũng Hầu. Quan hệ với phủ Hầu rất tốt, lại là người thích nịnh trên đạp dưới.”

 

“Những văn thư cô xử lý nhất định phải đối chiếu từng chữ, lưu lại đầy đủ dấu vết. Đừng để ông ta nắm được bất cứ sơ hở nào.”

 

Trong lòng ta đã có tính toán.

 

Làm việc càng cẩn trọng chu đáo hơn.

 

Ánh mắt Trần Chủ sự nhìn ta mỗi ngày một âm hiểm.

 

Nhưng ông ta mãi vẫn không tìm được lý do để gây khó dễ.

 

Cho đến hôm ấy, sau giờ nghỉ trưa, ta trở lại chỗ làm.

 

Lại phát hiện sợi tóc mình từng kẹp trong ngăn bí mật của chiếc tủ đã biến mất.

 

Trong ngăn bí mật ấy, ta cất chìa khóa tủ văn thư của mình.

 

Xem ra đã có kẻ nhân lúc ta vắng mặt lấy chìa khóa đi.

 

Ta lặng lẽ quan sát chiếc chìa khóa.

 

Trong đầu dần hình thành một kế hoạch.

 

21

 

Trong khoảng thời gian ấy, người thúc phụ vốn trước nay chẳng hề quan tâm đến ta lại nhiều lần tìm đến, muốn hàn huyên tình thân.

 

Tất cả đều bị ta lấy lý do “bận việc” từ chối.

 

Bùi Thanh cũng liên tục đến tìm ta.

 

Ta không gặp, chàng liền ngày ba bữa sai người mang quà tới.

 

Hôm nay là tranh quý.

 

Ngày mai là những món điểm tâm ta từng thích ăn.

 

Ở giữa còn kèm theo những mẩu giấy viết mấy câu đầy ẩn ý.

 

Ví dụ như:

 

“A Tĩnh, ta biết mình sai rồi, nàng để ý đến ta một chút được không?”

 

Toàn bộ đều bị ta ném đi.

 

Ngược lại, ta nghe nói Chu Yểu Yểu vẫn luôn quấn quýt lấy Bùi Thanh.

 

Nhưng Bùi Thanh nhất quyết không chịu để nàng ta bước qua cửa phủ.

 

Về sau không biết vì sao lại bị người khác phát hiện Chu Yểu Yểu và Bùi Thanh cùng nằm trên một chiếc giường.

 

Thế mà Bùi Thanh vẫn sống chết không chịu cưới nàng ta.

 

Chu Yểu Yểu không còn cách nào khác, đành cắn răng chấp nhận bước vào phủ Bùi với thân phận thiếp thất.

 

Hai người ngày nào cũng cãi vã, để cả kinh thành xem đủ trò cười.

 

Cũng khiến phủ Bùi mất sạch mặt mũi.

Trước Tiếp