Sau Khi Thấy Bình Luận, Ta Đổi Vòng Ngọc Cho Chó

Chương 5: Hoàn

Trước Tiếp

22

 

Cho đến ngày thứ hai sau khi chìa khóa bị người khác động vào, ta mới gặp lại Bùi Thanh.

 

Chàng đi cùng một vị quan của Bộ Lại đến Ty Kế thuộc Thượng thư tỉnh.

 

Bùi Thanh nhìn ta bằng ánh mắt đầy ẩn ý.

 

Vị quan Bộ Lại bên cạnh lớn tiếng tuyên bố:

 

“Gần đây có bản thảo đánh giá quan lại thuộc diện cơ mật bị thất lạc. Hôm nay chúng ta đặc biệt đến đây để khám xét!”

 

Trần Chủ sự lập tức bước lên trước, nhiệt tình nói:

 

“Kẻ nào gan to bằng trời, dám trộm thứ đó!”

 

“Ty Kế chúng tôi nhất định sẽ dốc sức phối hợp!”

 

Ta và các đồng liêu đưa mắt nhìn nhau.

 

Bản thảo đánh giá quan lại từ thời Tiên đế mà vị quan Bộ Lại nhắc đến là văn thư cơ mật do Thượng thư tỉnh và Bộ Lại cùng quản lý.

 

Theo quy định thì tuyệt đối không được tự ý mang ra khỏi Kho Giá Các.

 

Ai dám cất giấu trái phép.

 

Nhẹ thì cách chức lưu đày.

 

Nặng thì liên lụy cả gia tộc.

 

Bầu không khí lập tức trở nên im phăng phắc.

 

Chỉ còn tiếng lục lọi, khám xét của các quan Bộ Lại.

 

Khi đến trước bàn làm việc của ta, Trần Chủ sự lập tức nói:

 

“Chu Điển kế từ trước đến nay luôn chăm chỉ nhất. Lúc nào cũng đến sớm nhất, về muộn nhất.”

 

“Nếu nói ai có cơ hội...”

 

Ông ta bỏ lửng câu nói, nhưng ai cũng hiểu ý chưa nói hết.

 

Ánh mắt vị quan Bộ Lại nhìn ta lập tức mang theo vài phần nghi ngờ.

 

Ta đập mạnh xuống bàn:

 

“Trần Chủ sự, nói chuyện phải có chứng cứ!”

 

Trần Chủ sự tránh ánh mắt ta, lẩm bẩm:

 

“Chỉ là một nữ quan cấp thấp, chẳng qua dựa vào sự ưu ái của Công chúa mà thôi...”

 

Bùi Thanh nhìn ta chăm chú, giọng nói cũng dịu xuống:

 

“A Tĩnh, ta tin nàng chỉ nhất thời hồ đồ.”

 

“Nếu nàng chịu cầu xin ta, Bản Thế tử nguyện đứng ra bảo đảm cho nàng, tạm thời chưa báo việc này lên trên.”

 

Nhìn vẻ mong chờ thấp thoáng trong mắt chàng, ta lập tức quay mặt sang chỗ khác.

 

Thật khiến người ta buồn nôn.

 

Những dòng bình luận vẫn không ngừng lướt qua.

 

【Nam chính cũng bắt đầu dùng chút tâm cơ rồi nha.】

 

【Vợ sắp chạy mất rồi, sao mà không cuống được chứ?】

 

【Ngày nào nam chính cũng ở nhà vò đầu bứt tai, nghĩ đủ cách theo đuổi vợ đó!】

 

【Ngồi hóng màn truy thê hỏa táng tràng!】

 

Đám bình luận ấy dường như vẫn cho rằng giữa ta và Bùi Thanh chỉ là “giận dỗi”.

 

Chỉ cần chàng vẫy tay.

 

Chỉ cần chàng rơi vài giọt nước mắt.

 

Thì ta sẽ ngoan ngoãn quay về bên chàng.

 

Nực cười biết bao!

 

23

 

Quan viên Bộ Lại chẳng buồn để tâm đến những màn cãi vã ấy.

 

Ông ta đi thẳng đến bàn làm việc của ta bắt đầu lục soát.

 

Ngay cả tủ đựng văn thư đã khóa kín cũng bị mở ra, từng tập hồ sơ, từng quyển sách đều được kiểm tra kỹ lưỡng.

 

Thế nhưng kết quả lại không thu hoạch được gì.

 

Trần Chủ sự kinh ngạc lẩm bẩm:

 

“Chuyện... chuyện này không thể nào...”

 

Ngay trước ánh mắt khiếp sợ của Trần Chủ sự.

 

Quan viên Bộ Lại lại tìm thấy bản thảo đánh giá quan lại bị thất lạc... kẹp trong chồng sách trên bàn của chính ông ta.

 

24

 

Mồ hôi lạnh trên trán Trần Chủ sự tuôn ra không ngừng.

 

Trông như chỉ cần thêm một khắc nữa là sẽ ngã quỵ.

 

Ông ta chỉ thẳng vào ta, hét lớn:

 

“Là ả ta làm! Tất cả đều là ả ta!”

 

“Ta... ta vô tội!”

 

Ta chỉ khẽ lắc đầu, giả vờ vô tội.

 

Chẳng qua chỉ là lấy gậy ông đập lưng ông mà thôi.

 

Quan viên Bộ Lại nheo mắt nhìn ông ta:

 

“Trần Chủ sự, chuyện này chúng ta sẽ báo lên Hình bộ. Ông vẫn nên đến đó mà giải thích với người của Hình bộ thì hơn.”

 

Ánh mắt cầu cứu của Trần Chủ sự liên tục hướng về phía Bùi Thanh.

 

Cuối cùng Bùi Thanh cũng bước ra.

 

“Chuyện này...”

 

Chàng còn chưa nói hết thì cận vệ của Công chúa đã dẫn theo vị Thượng thư Hình bộ nổi tiếng thiết diện vô tư bước vào.

 

Thượng thư quét mắt nhìn quanh, thản nhiên nói:

 

“Thật khéo, Công chúa điện hạ cũng đã biết chuyện này.”

 

“Đúng lúc bản quan cũng có mặt nên Điện hạ liền sai người đồng thời đến Bộ Lại điều tra.”

 

“Kết quả phát hiện hôm qua Bùi thế tử đã âm thầm nhờ cậy một vị Chủ sự Bộ Lại, lấy cớ ‘phủ Hầu cần đối chiếu hồ sơ khảo hạch của tổ tiên’ để mượn tài liệu cơ mật.”

 

“Cũng trong giờ nghỉ trưa hôm qua, một gã sai vặt của phủ Hầu đã lấy danh nghĩa ‘đưa văn thư’ để vào Ty Kế.”

 

“Nhân chứng, vật chứng đều đã đầy đủ.”

 

“Bùi thế tử, ngươi có muốn đối chất ngay tại đây không?”

 

Sắc mặt Bùi Thanh lập tức trắng bệch, thân hình lảo đảo như sắp ngã.

 

Người...

 

Đương nhiên là do ta gọi đến.

 

Đã bày mưu hãm hại ta, còn muốn chuyện này cứ thế nhẹ nhàng trôi qua sao?

 

Không thể nào!!

 

25

 

Thấy sự việc đã không còn đường cứu vãn, Trần Chủ sự dứt khoát vò đã mẻ lại sứt:

 

“Đúng! Đều là Bùi Thanh sai ta làm!”

 

“Bùi thế tử, ngài mau nghĩ cách cứu chúng ta đi!”

 

Ánh mắt Bùi Thanh hoảng loạn đảo liên hồi.

 

“Ngươi... ngươi nói bậy cái gì. Ta... ta...”

 

Bùi Thanh nhất thời nghẹn cứng.

 

Đến khi nhìn thấy ta, chàng kích động lao tới.

 

“A Tĩnh, nàng giúp ta cầu xin đi!”

 

“Chẳng phải Công chúa rất coi trọng nàng sao?”

 

“Nàng giúp ta đi, ta cầu xin nàng!”

 

Ta chán ghét lùi về sau một bước.

 

Trông ta giống kiểu người lấy đức báo oán lắm sao?

 

Tên thị vệ lạnh lùng lên tiếng:

 

“Thế tử vu hãm mệnh quan triều đình, Công chúa điện hạ đã biết việc này nên đặc biệt lệnh Thượng thư giám sát điều tra. Quyết không khoan dung!”

 

Hai chân Bùi Thanh mềm nhũn, phịch một tiếng quỳ sụp xuống đất.

 

Dù cố thế nào cũng không đứng dậy nổi.

 

Trông chật vật vô cùng.

 

26

 

Trần Chủ sự bị cách chức, tống vào ngục.

 

Nhờ Chiêu Dũng Hầu hết lời cầu xin, Bùi Thanh chỉ bị tước bỏ ngôi vị Thế tử.

 

Thứ tử Hầu phủ thay thế vị trí của chàng.

 

Cuộc sống của chàng và Bùi phu nhân từ đó càng ngày càng sa sút.

 

Bùi phu nhân, người trước nay luôn lạnh nhạt với ta, bỗng nhiên nhớ đến ân cứu mạng năm xưa của mẫu thân ta.

 

Cũng bỗng nhiên nhớ đến giao tình giữa hai nhà.

 

Ngày nào bà ta cũng tìm đến muốn hàn gắn tình cảm với ta.

 

Đúng là mẹ con.

 

Bùi Thanh và Bùi phu nhân giống nhau như đúc.

 

Đều thích đợi đến khi đắc tội người ta đến cùng cực rồi mới nhớ lại tình nghĩa năm xưa.

 

Ta chỉ bảo người gác cổng nhắn lại:

 

“Năm xưa mẫu thân ta cứu phu nhân. Trước lúc lâm chung còn gửi gắm cô nhi cho phu nhân chăm sóc.”

 

“Thế nhưng suốt những năm qua, phu nhân chưa từng quan tâm đến ta lấy một lần. Giờ đây còn mặt mũi nào nhắc đến tình nghĩa nữa?”

 

Cuối cùng, Bùi phu nhân chỉ có thể thất thần rời đi.

 

27

 

Thời gian trôi đi như nước chảy.

 

Chức quan của ta cũng từng bước được thăng tiến.

 

Càng ngày càng nhiều người biết bên cạnh Công chúa có một “quân sư” mang họ Chu.

 

Mọi người đều gọi ta là “Chu nữ quan”, chứ không còn là phu nhân của bất kỳ ai nữa.

 

Những dòng bình luận cũng ngày càng ít đi.

 

Đến giờ, phần lớn chỉ còn lại những câu như:

 

【Tỷ tỷ ngầu quá!】

 

【Tỷ tỷ giỏi quá!】

 

28

 

Ngay trước kỳ khảo hạch nữ quan ba năm một lần, ta tìm được chứng cứ phủ Chiêu Dũng Hầu từng biển thủ ngân lượng.

 

Không biết có phải vì chuyện của Bùi Thanh hay không.

 

Mà phủ Chiêu Dũng Hầu dần xa lánh Công chúa.

 

Lại càng lúc càng thân cận với mấy vị Vương gia khác.

 

Sau khi Công chúa biết được, người đương nhiên sắp xếp một người thích hợp đứng ra “tố giác”.

 

Vốn dĩ Chiêu Dũng Hầu đã không được Hoàng thượng yêu thích.

 

Hoàng thượng thuận thế ban chiếu.

 

Toàn bộ phủ Hầu bị lưu đày.

 

Dù Chu Yểu Yểu chỉ là thiếp thất của Bùi Thanh, nhưng nhổ củ cải thì kéo theo cả bùn đất.

 

Việc ấy cũng liên lụy đến thúc phụ ta.

 

Ông ta không phải đi lưu đày.

 

Nhưng chức quan lục phẩm thì mất sạch.

 

Nghĩ đến việc thúc phụ cả đời khổ tâm chạy theo chức quan, cuối cùng lại chỉ còn hai bàn tay trắng.

 

Ta vui đến mức vỗ đùi cười lớn.

 

29

 

Ngày phủ Chiêu Dũng Hầu bị áp giải đi lưu đày, ta cũng đến.

 

Chỉ thấy Bùi Thanh và Chu Yểu Yểu đang đánh nhau túi bụi.

 

Chu Yểu Yểu nhiều năm không gặp đã chẳng còn chút nhan sắc, trông già hơn tuổi thật đến cả chục năm.

 

Y phục nàng ta rách rưới.

 

Miệng không ngừng chửi Bùi Thanh là đồ vô dụng.

 

Bùi Thanh cũng chẳng chịu lép vế.

 

Quần áo rộng thùng thình treo trên thân hình gầy trơ xương.

 

Chàng giơ tay tát mạnh nàng ta một cái.

 

Lòng ta chợt lạnh.

 

Nếu năm đó ta thật sự gả cho Bùi Thanh, e rằng kết cục của ta cũng chẳng khá hơn bao nhiêu.

 

Ta thật sự không hiểu.

 

Thứ mà đám bình luận vẫn luôn tung hô là “tình yêu của nam chính dành cho nữ chính”, rốt cuộc có gì đáng quý?

 

May mà...

 

May mà đã có người trao cho ta một cơ hội.

 

Và ta đã nắm lấy nó.

 

Nhờ thế mới có thể bước ra khỏi vũng bùn ấy.

 

Phía xa, Công chúa đưa tay về phía ta.

 

“Còn không mau về?”

 

“Có biết bao việc quan trọng đang chờ ngươi xử lý đấy.”

 

Ta mỉm cười gật đầu.

 

Từng bước, từng bước một...

 

Tiến về tiền đồ thuộc về chính mình.

 

(Hết)

Trước Tiếp