Sau Khi Thấy Bình Luận, Ta Đổi Vòng Ngọc Cho Chó

Chương 3

Trước Tiếp

Trong lòng ta chỉ âm thầm bật cười.

 

Một lúc sau, Chu Yểu Yểu có vẻ đã không chịu nổi nữa.

 

Nàng ta vừa xoay nửa người định quay đầu nhìn tình hình của ta thì có vị giám khảo quát lớn:

 

“Không được quay đầu! Định làm gì vậy?”

 

Nếu bị đuổi khỏi phòng thi vì tội gian lận thì thanh danh của Chu Yểu Yểu coi như hoàn toàn tiêu tan.

 

Nàng ta chỉ đành miễn cưỡng quay người trở lại.

 

Thế nhưng thời gian thi rất dài.

 

Đến cuối buổi, Chu Yểu Yểu thật sự không nhịn nổi nữa, vô tình bật ra một tiếng rên khe khẽ.

 

Ban đầu chưa ai để ý.

 

Nhưng dần dần, nàng ta gần như gục hẳn lên bàn, cả người không ngừng vặn vẹo, âm thanh phát ra cũng ngày càng kỳ quái.

 

Những thí sinh khác đều kinh ngạc nhìn về phía nàng ta.

 

Quan giám sát cau mày hỏi nàng ta có phải đang cảm thấy trong người không khỏe hay không.

 

Chu Yểu Yểu vừa mở miệng thì tiếng rên đã theo đó thoát ra:

 

“Ưm... không sao... a... ta chỉ là... người hơi khó chịu... một lát sẽ ổn thôi...”

 

Quan giám sát đương nhiên không thể mặc kệ.

 

Ông ta lập tức cưỡng ép kéo nàng ta ra ngoài.

 

Chu Yểu Yểu vừa khóc vừa xin tha.

 

Nhưng vị quan kia chẳng hề để tâm, chỉ bịt miệng nàng ta rồi đưa đi.

 

Ta chứng kiến toàn bộ quá trình.

 

Ngoài cảm giác hả hê, trong lòng còn dâng lên một trận sợ hãi.

 

Nếu không phải ta nhìn thấy những dòng bình luận ấy.

 

Rất có thể...

 

Đó mới chính là kết cục vốn thuộc về ta!

 

9

 

Nhờ những ngày tháng chăm chỉ đèn sách trước đó.

 

Đối với phần lớn các câu sách luận trong đề thi, ta đều đã có sẵn kiến thức trong đầu, viết bài vô cùng thuận lợi.

 

Ngày thi đầu tiên kết thúc.

 

Bước ra khỏi lều thi, ta hít một hơi thật sâu bầu không khí trong lành.

 

Có lẽ vì cảm thấy quá mất mặt nên Chu Yểu Yểu đã về trước.

 

Ta thuê một cỗ xe ngựa, cố ý vòng qua cửa sau rồi mới trở về.

 

Con chó lông đen ấy vẫn đang vừa thè lưỡi thở hổn hển, vừa chạy khắp nơi tìm chó cái để phối giống.

 

Trông nó vẫn còn tràn đầy sức lực.

 

Ta liếc nhìn Hồng Đậu.

 

Nàng lập tức hiểu ý.

 

Ta ra hiệu cho nàng nhất định phải trông chừng con chó ấy thật cẩn thận.

 

10

 

Qua những dòng bình luận, ta biết được.

 

Sau khi bị đuổi khỏi phòng thi, Chu Yểu Yểu tức giận đến cực điểm.

 

Vừa về đến nhà, nàng ta lập tức tháo chiếc vòng xuống rồi đập phá mọi thứ trong phòng.

 

Miệng còn không ngừng chửi rủa.

 

Thúc mẫu biết chuyện cũng chỉ biết thở ngắn than dài.

 

Ngay khi nghe tin ta đã trở về.

 

Chu Yểu Yểu hùng hổ xông thẳng vào phòng ta, chỉ tay vào mặt ta gào lên:

 

“Chu Tĩnh! Có phải là ngươi giở trò không?”

 

“Đáng lẽ người gặp chuyện phải là ngươi mới đúng! Sao lại thành ta... Ta biết ngay ngươi chẳng có ý tốt gì! Bình thường thì giả vờ ngây thơ, thật ra tâm cơ sâu nặng!”

 

Nhìn dáng vẻ đổi trắng thay đen của nàng ta, ta chỉ thấy buồn cười.

 

“Chu Yểu Yểu, ta đã làm gì ngươi?”

 

“Quả thật ta không chủ động hại người.”

 

“Nhưng nếu có kẻ muốn hại ta, ta cũng sẽ không mềm lòng.”

 

“Giờ ngươi hoảng hốt đến thế này... Chẳng lẽ là hại người không thành, ngược lại còn tự chuốc họa vào thân?”

 

Chu Yểu Yểu lắp bắp:

 

“Ngươi... ngươi... ngươi...”

 

Cuối cùng chỉ có thể nghiến răng nói:

 

“Tỷ tỷ miệng lưỡi sắc bén, ta đương nhiên nói không lại tỷ.”

 

“Không sao cả, chỉ cần Bùi ca ca tin ta là đủ!”

 

“Tỷ và Bùi Thanh có bao nhiêu năm tình nghĩa thì sao chứ? Cuối cùng chàng vẫn chỉ tin ta!”

 

Sắc mặt thúc mẫu cũng lạnh xuống.

 

“Ta và thúc phụ ngươi nuôi nấng ngươi bao nhiêu năm, cuối cùng lại nuôi ra một con sói mắt trắng!”

 

“Ngươi lại dám tính kế cả muội muội mình, trong mắt ngươi còn có tình thân máu mủ hay không?”

 

Ta thản nhiên đáp:

 

“Nếu thúc mẫu không từng mưu tính gả ta cho đứa cháu trai bên nhà mẹ đẻ của người, có lẽ giữa chúng ta vẫn còn được vài phần tình thân.”

 

11

 

Ba ngày thi kết thúc.

 

Sau khi cùng phu tử đối chiếu đáp án, trong lòng ta cũng có thêm vài phần tự tin.

 

Nếu không xảy ra chuyện ngoài ý muốn, có lẽ ta sẽ thi đỗ.

 

Ngược lại, Chu Yểu Yểu vì làm trò xấu hổ trong phòng thi nên bị khiển trách, còn bị ghi vào hồ sơ.

 

Biểu hiện ngày hôm ấy của nàng ta cũng sớm âm thầm truyền khắp nơi.

 

Tin đồn càng lúc càng khó nghe.

 

Có người nói nàng ta phát điên ngay trong phòng thi.

 

Cũng có kẻ nói nàng ta d*c v*ng quá mạnh nên mới mất khống chế...

 

Chu Yểu Yểu biết mình đã mất hết thể diện nên nhiều ngày liền đóng cửa không ra ngoài.

 

Thúc phụ và thúc mẫu ngoài việc đau lòng cho Chu Yểu Yểu thì cũng oán trách ta không ít.

 

Họ không chỉ lấy cớ “cần kiệm quản gia” để cắt giảm chi tiêu của ta.

 

Mà còn ngày ngày ra ngoài bôi nhọ thanh danh ta.

 

Nào là nói ta ngang ngược.

 

Nào là nói ta không biết kính trọng trưởng bối.

 

Ta chẳng buồn để tâm đến họ.

 

Điều ta đang suy nghĩ là bước tiếp theo nên làm gì.

 

Dù rất có lòng tin, nhưng nếu chẳng may không đỗ kỳ thi nữ quan, ta vẫn phải chừa cho mình một con đường lui.

 

Bùi Thanh hôm nay đã có thể vì Chu Yểu Yểu mà nghĩ cách hãm hại ta.

 

Vậy thì làm sao ta có thể tin rằng sau khi thành thân, chàng sẽ thật sự đối xử tốt với ta như những dòng bình luận kia đã nói?

 

Ban đêm, ta lén khóc mấy trận.

 

Rồi cuối cùng cũng nghĩ thông.

 

Chàng...

 

Không phải người đáng để gửi gắm cả đời.

 

Ta yêu được thì cũng buông được.

 

Thứ tổn thương núp dưới danh nghĩa tình yêu như vậy, ta không cần.

 

Thúc phụ và thúc mẫu là trưởng bối của ta.

 

Họ hoàn toàn có thể danh chính ngôn thuận sắp đặt hôn sự của ta.

 

Ta phải sớm tìm cho mình một đối tượng thích hợp...

 

Một người đủ dễ nắm trong tay.

 

Trong đầu lần lượt lướt qua những thanh niên ưu tú ở kinh thành.

 

Ta ngoắc tay gọi Hồng Đậu đến, cẩn thận dặn dò nàng từng việc một.

 

12

 

Ngày sắp công bố kết quả.

 

Công chúa tổ chức tiệc thưởng hoa, thiệp mời được gửi đi khắp nơi.

 

Ngay cả ta cũng nhận được một tấm.

 

Hôm diễn ra yến tiệc, Chu Yểu Yểu cũng ăn diện lộng lẫy đến tham dự.

 

Ta có chút kinh ngạc nhìn nàng ta.

 

Chu Yểu Yểu hừ lạnh một tiếng:

 

“Chu Tĩnh, tỷ tưởng mình thắng rồi sao?”

 

“Tấm thiệp mời này là do phủ Hầu gia gửi cho muội đấy. Khoảng thời gian này, Bùi ca ca chưa từng đến tìm tỷ đúng không?”

 

Trong lòng ta khẽ nhói.

 

Dẫu đã quyết định từ bỏ Bùi Thanh, nhưng thấy chàng hành xử như vậy vẫn khiến người ta lạnh cả lòng.

 

Ta còn chưa kịp lên tiếng thì người trước mắt lại chính là kẻ ta không hề muốn gặp.

 

13

 

Bùi Thanh mặc một thân bạch y, đứng chắn trước mặt ta.

 

Giọng điệu lạnh lùng, trong mắt tràn ngập cơn giận:

 

“Chu Tĩnh, ta không ngờ nàng lại là loại người như vậy.”

 

“Bình thường nàng bất hòa với Yểu Yểu thì thôi. Lần này lại còn công khai hãm hại nàng ấy ngay trong phòng thi, khiến nàng ấy mất hết thể diện.”

 

Ta chỉ thấy đúng là chó không thể nhả ngà voi.

 

“Bùi Thanh, chàng còn nhớ ta mới là vị hôn thê của chàng không?”

 

“Mở miệng là Yểu Yểu bị oan ức, ngậm miệng cũng là Yểu Yểu chịu thiệt. Người không biết còn tưởng chàng mới là vị hôn phu của Chu Yểu Yểu đấy!”

 

Chu Yểu Yểu lại dùng giọng điệu vô tội quen thuộc:

 

“Tỷ tỷ, chúng ta đều là nữ tử cùng đi thi, vốn nên nâng đỡ lẫn nhau. Tại sao tỷ cứ nhất quyết đối đầu với muội?”

 

“Chỉ vì Bùi công tử nói với muội vài câu mà tỷ lại nhục nhã muội đến mức này sao?”

 

Vừa nói, nàng ta vừa lấy tay che mặt nức nở.

 

Cứ như thể ta thật sự là kẻ tội ác tày trời vậy.

 

Bùi Thanh đau lòng nhìn Chu Yểu Yểu một cái rồi nói:

 

“Thôi vậy.”

 

“Nể mặt Yểu Yểu, nếu nàng chịu công khai thừa nhận mình vì ghen ghét đường muội nên mới làm ra chuyện xấu, lại từ bỏ không đi làm nữ quan nữa, thì hôn ước của chúng ta vẫn tiếp tục.”

 

“Nếu không… nàng đừng hòng bước chân vào phủ Hầu gia!”

 

“Ta muốn xem một cô nhi không cha không mẹ như nàng, ngoài gả cho ta ra thì còn gả được cho ai!”

 

Lòng ta lạnh đến tận cùng.

 

Ta bình tĩnh đáp:

 

“Vậy thì hủy hôn đi.”

 

14

 

Bùi Thanh sững người.

 

Chàng vô thức hỏi:

 

“Nàng nói gì?”

 

Ta nhìn thẳng vào mắt chàng, từng chữ rõ ràng:

 

“Ta nói... hủy hôn.”

 

Đám bình luận lập tức nổ tung.

 

【Đừng mà! CP tôi chèo sắp BE rồi sao!】

 

【Đều do nữ phụ xúi giục nên nam chính mới bị lừa thôi! Nữ chính cho nam chính thêm chút thời gian đi!】

 

【Đúng đó đúng đó! Sau khi thành thân nam chính sẽ cưng chiều nữ chính lên tận trời luôn!】

 

15

 

Trong mắt Bùi Thanh thoáng hiện vẻ hoảng hốt.

 

Đúng lúc ấy, Chu Yểu Yểu kéo nhẹ tay áo chàng, dịu dàng nói:

 

“Tỷ tỷ, dù có tức giận đến đâu cũng không nên nói những lời như vậy chứ.”

 

“Muội biết tỷ chỉ muốn lùi một bước để tiến hai bước thôi.”

 

“Nếu không với cái tiếng khắc thân nhân của tỷ, ngoài Bùi ca ca tốt bụng ra thì còn ai chịu cưới tỷ nữa?”

 

“Hay là tỷ thật sự muốn gả cho người biểu ca đã đánh chết ba đời thê tử?”

Trước Tiếp