Sau Khi Mất Trí Nhớ, Tôi Bị Ảnh Hậu Cố Chấp Theo Dõi

Chương 6

Trước Tiếp

Trong vụ tai nạn xe, chiếc xe va chạm với Nhan Hạc lao tới từ phía bên phải, vì thế vết thương của Nhan Hạc phần lớn nằm ở bên sườn phải. Cánh tay phải và đùi phải bị thương tương đối nghiêm trọng, còn phía bên trái thân thể nàng chủ yếu là một vài vết trầy da và vết xước nhỏ, không cần phải băng bó quá nhiều.

Chẳng rõ có phải trong lúc tai nạn đã bị vật sắc nhọn nào đó cứa trúng hay không, mà đùi phải chính là bộ phận bị thương đau đớn nhất của nàng. Nhan Hạc từng liếc nhìn tấm ảnh bác sĩ mang tới, một vết thương dài chừng 20 centimet kéo dài từ đùi xuống tận mạn bắp chân, máu thịt be bét. Chỉ cần nhìn thôi Nhan Hạc cũng có thể cảm nhận được nỗi đau thấu xương lúc đó, khiến nàng toát mồ hôi lạnh khắp người.

Vì vết thương trên đùi vẫn đang được băng bó nên nàng không thể xuống giường đi lại, nếu không miệng vết thương sẽ bị rách ra. Mấy ngày nay, nàng coi như bị đóng đinh luôn trên giường bệnh.

Thấy thật nhàm chán, Nhan Hạc bèn bảo Lộc Hữu Thanh kể cho mình nghe về những chuyện từng xảy ra giữa hai người trước kia. Lộc Hữu Thanh kể rất nhiều và vô cùng chi tiết, phần lớn là những chuyện vụn vặt trong cuộc sống học đường năm 18 tuổi của cả hai. Thế nhưng Nhan Hạc lại nghe đến mức say sưa, từ lời kể của Lộc Hữu Thanh, nàng dần chắp vá ra được hình ảnh của hai thiếu nữ thanh xuân tràn đầy sức sống. Trong lòng nàng vừa nảy sinh cảm giác vui vẻ, nhưng đồng thời cũng xen lẫn vài phần phức tạp.

Những câu chuyện này qua lời kể của Lộc Hữu Thanh rồi được nàng nạp vào trong trí não. Nhan Hạc đã từng thử kết nối những sự việc này với đại não của mình, hy vọng có thể nhớ lại được dù chỉ là một chút ít. Thế nhưng dù có cố gắng thế nào, nàng cũng chẳng thể nhớ ra bất cứ điều gì, giống như nàng và nhân vật chính trong những câu chuyện này ngoại trừ cái tên giống nhau ra thì chẳng có nửa điểm liên quan.

Nói không buồn thì chắc chắn là giả, rõ ràng Lộc Hữu Thanh đang miêu tả lại những chuyện giữa hai người bọn họ, vậy mà bản thân nàng lại giống như chưa từng tham gia vào vậy. Nhưng chuyện khôi phục ký ức này không thể nóng vội được, bác sĩ kiểm tra cho nàng cũng đã nói như thế.

"Đôi khi cậu càng muốn khôi phục ký ức thì hiệu quả có khi lại càng kém đi, chi bằng cứ để thuận theo tự nhiên, đừng để tâm đến nó quá nhiều."

Những ngày nằm trên giường bệnh trôi qua thật lâu, mỗi ngày đều là trải qua cùng với Lộc Hữu Thanh. Theo thời gian, móng tay của Nhan Hạc cũng dần mọc dài ra, những lúc buồn chán nàng thường thích nghịch móng tay của chính mình.

Lộc Hữu Thanh nhìn thấy cảnh đó liền nhíu mày, nắm chặt lấy bàn tay đang táy máy của nàng, ép nàng phải đối diện với mình. Ánh mắt cô tối sầm lại nhưng giọng nói vẫn dịu dàng như trước, thế nhưng lời nói ra lại khiến trái tim Nhan Hạc run rẩy.

"Nếu cậu còn làm như vậy nữa, mình thật sự sẽ trói tay A Hạc lại đấy."

Cô hơi nheo mắt lại, Nhan Hạc chỉ có thể nhìn thấy đôi mắt đen thẳm dưới hàng lông mi dài của cô. Chẳng biết tại sao, nàng bỗng cảm thấy câu nói này của Lộc Hữu Thanh không giống như đang hù dọa mình chút nào, chỉ đành rụt cổ lại liên tục gật đầu.

Dường như không tin tưởng vào nghị lực của Nhan Hạc, Lộc Hữu Thanh giữ chặt lấy tay nàng, lấy từ trong ngăn kéo ra một chiếc bấm móng tay, bắt đầu cắt tỉa bằng phẳng những chiếc móng mới mọc của nàng.

Hai bàn tay trắng nõn đan vào nhau, Lộc Hữu Thanh nắm lấy một ngón tay của nàng, vẻ mặt vô cùng tỉ mỉ. Thần sắc cô nghiêm túc giống như đang thực hiện một việc gì đó cực kỳ trọng đại.

Rèm cửa trong phòng được kéo ra một nửa, ánh nắng từ nửa bên kia tràn vào, đổ dồn lên người Lộc Hữu Thanh. Dường như ngay cả ánh mặt trời cũng đặc biệt ưu ái cô, dịu dàng bao bọc lấy thân hình cô, khiến cho từng sợi tóc đều như đang phát sáng.

Hôm nay cô mặc một chiếc áo sơ mi trắng, vì trong phòng đang bật điều hòa mát lạnh nên cô không cởi áo khoác ngoài. Mái tóc buông xõa tùy ý trên chiếc áo khoác vest, chiếc áo sơ mi bên trong bị cô mở hai chiếc cúc trên cùng, để lộ ra phần lớn làn da trắng ngần. Nhan Hạc chỉ thoáng liếc nhìn qua đã vội vàng dời tầm mắt đi chỗ khác.

Nàng rũ mắt nhìn nghiêng khuôn mặt Lộc Hữu Thanh, nốt ruồi nơi khóe mắt cô đặc biệt thu hút sự chú ý của nàng. Trong lòng nàng không kìm được mà cảm thấy một sự bình yên lạ kỳ. Từ nơi ngón tay đang đan vào nhau của hai người dường như nhen nhóm lên một ngọn lửa nóng rực, nó lan tỏa dọc theo cánh tay rồi cuối cùng dừng lại nơi trái tim đang trống rỗng của nàng.

Động tác cắt móng tay của Lộc Hữu Thanh dần chậm lại, cuối cùng dừng hẳn. Cô ngẩng đầu lên, vừa vặn chạm phải ánh mắt đang nhìn tới của Nhan Hạc.

Đáy mắt trong veo phản chiếu hình bóng của cô, đôi mắt màu hạt dẻ cùng hàng lông mi run run, đó là dáng vẻ khiến người ta không khỏi rung động.

Cô không nhịn được mà cúi người tới gần, các đốt ngón tay đang nắm lấy tay Nhan Hạc thừa cơ luồn vào giữa các kẽ tay của nàng, mười ngón tay đan chặt vào nhau, không để lại một khe hở nào.

Nhan Hạc bị sự tiếp cận của cô làm cho giật mình, theo bản năng ngả người ra sau, lưng tựa vào thành giường. Trước mặt nàng là một Lộc Hữu Thanh đẹp đến mức kinh tâm động phách, hai người cứ thế nhìn nhau đắm đuối.

Nhiệt độ trong phòng dần tăng lên, không khí dường như cũng trở nên đặc quánh lại, đến mức ngay cả từng nhịp thở cũng mang theo hơi nóng hầm hập. Khoảng cách bị không khí kéo lại gần hơn, Nhan Hạc có thể cảm nhận được hơi thở của Lộc Hữu Thanh, cùng với nhịp tim đập loạn xạ của chính mình, dường như sắp nổ tung trong lồng ngực.

Lộc Hữu Thanh rũ mắt, hàng lông mi dài rung rinh, ánh mắt cô dừng lại trên đôi môi mềm mại của Nhan Hạc. Ánh nhìn trở nên tối tăm, rồi sau đó cô cúi người xuống.

Nhan Hạc sững người, theo bản năng nắm chặt cổ tay, cả cơ thể căng cứng lại. Giây tiếp theo, nàng liền cảm nhận được một sự mềm mại và ấm áp lướt qua khóe miệng mình. Cảm giác ấy giống như một luồng điện từ khóe môi chảy dọc khắp toàn thân, tê tê dại dại siết chặt lấy ý thức của nàng. Nàng đưa tay ra, cơ thể không tự chủ được mà lùi về phía sau, nhưng ngay lập tức đã bị người kia ôm trọn vào lòng.

Chẳng biết là hụt hẫng hay là may mắn, Nhan Hạc chỉ cảm thấy sợi dây thần kinh vốn đang căng như dây đàn trong đầu kể từ khi Lộc Hữu Thanh tiến lại gần bỗng nhiên được thả lỏng. Nàng không nhịn được mà thở phào nhẹ nhõm, nghiêng đầu nhìn những sợi tóc của Lộc Hữu Thanh ở ngay sát bên cạnh. Trong lòng nàng thầm thắc mắc tại sao vừa rồi cô lại không hôn lên, nhưng rồi lại tự phản bác chính mình rằng chẳng lẽ nàng lại muốn thân mật đến thế sao.

Lộc Hữu Thanh ôm lấy nàng, đôi mắt trong trẻo nhìn vào tấm ván giường phía sau Nhan Hạc. Cô có thể cảm nhận được bàn tay đang đan vào tay Nhan Hạc vì sự lo lắng của nàng mà rịn ra mồ hôi, dính dính, vây khốn chặt chẽ trái tim cô. Bàn tay còn lại lúc này đang siết chặt, dùng sức đến mức đầu ngón tay trắng bệch.

Bây giờ vẫn chưa được, sẽ làm A Hạc sợ mất.

Trong phòng nhất thời không ai nói gì, chỉ có hơi thở của hai người đan xen bên tai nhau. Nơi vành tai Nhan Hạc lan tỏa ra từng vệt đỏ ửng, tiếng thở của Lộc Hữu Thanh bên tai dường như bị phóng đại lên, từng nhịp thở chiếm trọn mọi giác quan của nàng. Tiếng tim đập khi áp sát lồng ngực dần trở nên đồng điệu, nhấp nhô phập phồng, bên tai nàng dường như chỉ còn nghe thấy tiếng tim đập thình thịch.

"Cộc cộc." Tiếng gõ cửa vang lên, hai người đang ôm chặt lấy nhau đều sững lại. Lộc Hữu Thanh nhắm hai mắt lại, khi mở ra lần nữa thì đã khôi phục lại vẻ bình thường. Cô nghiêng đầu đặt một nụ hôn nhẹ lên cổ Nhan Hạc, mỉm cười đứng dậy, sau đó đi mở cửa dưới ánh mắt ngơ ngác của nàng.

Đó là bác sĩ đến kiểm tra định kỳ hàng ngày.

Trong khoảng thời gian này, vết thương của Nhan Hạc đã bắt đầu đóng vảy gần hết, cánh tay phải bị gãy cũng đã có thể thực hiện những động tác cầm nắm đơn giản, chỉ có điều vẫn còn bó bột nên không thể cử động mạnh.

Đáng tiếc là vết thương ở chân vẫn cần phải tiếp tục tĩnh dưỡng, nhưng bác sĩ cũng khuyên rằng thỉnh thoảng có thể rời giường để thử đi lại một chút.

Suốt cả quá trình Nhan Hạc đều cúi gầm mặt, những sợi tóc rủ xuống che khuất cả khuôn mặt nàng. Bác sĩ nói gì nàng cũng vâng dạ đáp lời, trông có vẻ rất ngoan ngoãn, thế nhưng ẩn sau làn tóc ấy, Nhan Hạc đang nghiến răng thật chặt.

Lộc Hữu Thanh rõ ràng là cố tình mà!

Nhan Hạc hậm hực nghiến răng, lửa giận bốc lên ngùn ngụt. Lộc Hữu Thanh cố tình muốn hôn lên cổ nàng ngay trước khi bác sĩ vào kiểm tra, cô chẳng lẽ không biết loại son môi mình dùng bám dính đến mức nào sao! Đã vậy còn cố ý hôn vào chỗ cổ không có quần áo che chắn, bây giờ chắc chắn trên cổ nàng vẫn còn in hằn dấu môi tươi rói của Lộc Hữu Thanh rồi. Nếu không phải nàng cúi đầu dùng tóc che lại, chắc chắn đã bị bác sĩ nhìn thấy mất!

Nhan Hạc càng nghĩ càng giận, càng nghĩ lại càng thấy ngượng ngùng xấu hổ. Nàng thậm chí còn cảm thấy Lộc Hữu Thanh thoa loại son bám dính như vậy cũng là cố ý luôn. Nàng suýt chút nữa đã không nghe rõ câu hỏi của bác sĩ, khi nghe thấy nói có thể đứng dậy đi lại một chút nàng cũng không phản ứng gì nhiều, ngược lại là Lộc Hữu Thanh đã hỏi rất kỹ vài vấn đề.

Vành tai và cổ đều đang nóng bừng lên, Nhan Hạc định nhân lúc hai người bọn họ đang nói chuyện sẽ lén lau đi dấu son môi, nhưng tay vừa mới nhấc lên đã nghe thấy tiếng chuông điện thoại đặt trên bàn vang lên.

Điện thoại của Nhan Hạc đã hoàn toàn hỏng nát trong vụ tai nạn, hiện tại nàng không có điện thoại, lúc này chỉ có thể là điện thoại của Lộc Hữu Thanh.

Nhan Hạc theo bản năng ngẩng đầu nhìn qua, vốn tưởng rằng là Lâm Nhạc lại tới gửi mấy món đồ dùng cần thiết, ai ngờ lần này nàng lại nhìn thấy một cái tên hoàn toàn xa lạ trên màn hình. Ánh mắt nàng vừa mới chạm vào màn hình thì điện thoại đã bị Lộc Hữu Thanh cầm đi, nàng chỉ kịp nhìn rõ đối phương họ Tiết.

Lộc Hữu Thanh nghe máy, vẫy tay ra hiệu với bác sĩ rồi đẩy cửa bước ra ngoài. Trong lòng Nhan Hạc vang lên tiếng tí tách như nước rơi.

"Nhan tiểu thư?" Bác sĩ gọi nàng, Nhan Hạc giật mình ngẩng đầu lên, ngay sau đó lại nhận ra dấu hôn trên cổ mình, vội vàng giơ tay lên giả vờ vô tình che lại.

"Có chuyện gì vậy ạ?" Nàng hỏi.

Bác sĩ tháo kính xuống, cầm bút ghi chép gì đó vào cuốn sổ trước mặt: "Hiện tại các vết thương trên người cô đại bộ phận đã đóng vảy rồi, thời gian này nhớ kỹ đừng có gãi, vảy bong ra sẽ rất dễ để lại sẹo đấy."

Nhan Hạc theo bản năng đưa tay sờ sờ vết thương trên cánh tay, chợt nhận ra móng tay của mình đã bị Lộc Hữu Thanh cắt tỉa tròn trịa rồi, dù có muốn gãi cũng chẳng gãi được, thế là nàng gật gật đầu.

Bác sĩ dặn dò xong những gì cần dặn, nhìn đồng hồ rồi chuẩn bị rời đi. Ngay khi bước chân vừa tới cửa, tay chạm vào nắm đấm cửa thì như nhớ ra điều gì, động tác đột ngột dừng lại.

"Còn nữa, hiện tại thương thế của cô đang chuyển biến tốt, những chuyện thân mật thỉnh thoảng có thể làm, nhưng vẫn phải chú ý đừng để chạm vào vết thương."

Nhan Hạc: "?"

Nhan Hạc: "!"

Nhan Hạc sững sờ tại chỗ, gương mặt đỏ bừng như sắp bốc cháy. Đến khi phản ứng lại muốn giải thích thì bác sĩ đã mở cửa rời đi mất rồi.

Bàn tay đang che lấy dấu hôn kia dường như cũng đang nóng lên, cái nóng ấy từ lòng bàn tay thiêu đốt thẳng tới gò má, nàng không thốt nên lời, chỉ biết ôm lấy khuôn mặt đang đỏ lựng của mình.

Nhan Hạc không thể tin được lần đầu tiên mình dùng cả hai tay che mặt lại là vì sự ngượng ngùng đến mức không còn lỗ nào mà chui.

Khi Lộc Hữu Thanh từ bên ngoài trở vào, nhìn thấy vẻ mặt như tro tàn của Nhan Hạc thì giật nảy mình.

Cô vội vàng đi tới, vẻ mặt đầy lo lắng.

"Sao vậy?"

Nhan Hạc thoát khỏi trạng thái sống không bằng chết, nhìn về phía Lộc Hữu Thanh bằng ánh mắt đầy oán hận.

"Tất cả là tại cậu đấy!" Nàng nói, rồi chìa cái cổ vẫn còn in dấu môi đỏ tươi cho Lộc Hữu Thanh xem. Sợ cô nhìn không rõ, nàng còn dùng tay vén lọn tóc ở bên đó ra sau tai.

Chiếc cổ trắng ngần thon dài hoàn toàn lộ ra, ngay dưới vành tai hồng hào, một dấu môi nằm ngay ngắn trên cổ Nhan Hạc, dường như còn có thể thấy được những mạch máu đang lưu chuyển dưới lớp da ấy.

Nàng cứ thế phơi bày nơi yếu đuối nhất của mình ra, không chút phòng bị mà bày ra trước mặt Lộc Hữu Thanh, hoàn toàn tin tưởng cô.

Lộc Hữu Thanh khẽ mỉm cười, đưa tay muốn chạm vào gò má Nhan Hạc nhưng lại bị nàng né tránh.

Động tác của Lộc Hữu Thanh khựng lại nhưng cô không hề giận, bởi vì một Nhan Hạc có chút trẻ con và đáng yêu thế này cô đã lâu rồi chưa được thấy, giống như đưa cô trở về thời kỳ trung học năm nào.

Cô cười, thu bàn tay đang đưa ra lại, xoay người ngồi xuống bên mép giường của Nhan Hạc. Nếu không phải vì đùi phải của Nhan Hạc đang bị thương, nàng dám chắc chắn rằng Lộc Hữu Thanh sẽ ngồi lên đùi mình luôn mất.

Khoảng cách đột ngột kéo gần, mùi nước hoa thoang thoảng trên người Lộc Hữu Thanh len lỏi vào cánh mũi Nhan Hạc. Cả người nàng sững lại, chiếc cổ vừa mới chủ động đưa tới trước mặt Lộc Hữu Thanh giây tiếp theo đã bị người ta giữ chặt.

Một bàn tay Lộc Hữu Thanh đỡ lấy cổ nàng, tay kia tỉ mỉ lau đi vết son môi cho nàng, đôi mắt chăm chú nhìn vào cổ nàng, miệng thì nói lời xin lỗi.

"Xin lỗi nhé, mình không biết là bác sĩ sẽ tới."

"Tôi biết mà, nếu cậu mà biết bác sĩ tới thì chỗ cậu hôn chắc chắn không chỉ đơn giản là cái cổ đâu." Nhan Hạc tức giận nói.

Lộc Hữu Thanh ngẩn người, rồi không nhịn được mà bật cười, hoàn toàn không có vẻ lúng túng khi bị Nhan Hạc đoán trúng tâm tư. Tay cô vuốt nhẹ lên cổ Nhan Hạc, như có như không mà chạm vào.

Cổ vốn là bộ phận nhạy cảm của con người, lúc này lại bị người ta v**t v* như vậy, Nhan Hạc cảm thấy mỗi tấc da thịt nơi ngón tay Lộc Hữu Thanh lướt qua đều như đang run rẩy. Hàng lông mi nàng run rẩy, nàng không kìm được mà căng thẳng nuốt nước bọt, và hành động ấy đương nhiên cũng lọt vào lòng bàn tay của Lộc Hữu Thanh.

Lộc Hữu Thanh cười khẽ, ngón trỏ xoay tròn trên cổ nàng, m*n tr*n từng chút một. Cô ngước mắt nhìn nàng, đáy mắt mang theo ý cười nửa kín nửa hở, tà váy dài khẽ lay động theo gió.

Nhan Hạc cuối cùng cũng không nhịn được nữa, không chỉ vì ánh mắt của Lộc Hữu Thanh mà còn vì cảm giác trống trải xen lẫn hồi hộp khi cô tiến lại gần. Nàng đưa tay nắm lấy cổ tay Lộc Hữu Thanh, nghiêng đầu đi không dám nhìn cô, khi cất lời nàng vẫn còn cảm nhận được hơi ấm từ lòng bàn tay Lộc Hữu Thanh trên cổ mình.

"Đủ... đủ rồi."

Trước Tiếp