Sau Khi Mất Trí Nhớ, Tôi Bị Ảnh Hậu Cố Chấp Theo Dõi

Chương 7

Trước Tiếp

Giọng nàng khàn đặc vì cổ đang bị Lộc Hữu Thanh siết chặt. Ngay khi vừa mở miệng, nàng liền cảm nhận được xúc cảm từ lòng bàn tay Lộc Hữu Thanh đang m*n tr*n trên cổ mình. Từng chút một, trong lòng nàng như có sóng cuộn trào, khiến nàng không tự chủ được mà rùng mình co rúm lại.

Nhan Hạc nắm lấy cổ tay Lộc Hữu Thanh, dùng chút sức lực để gạt bàn tay ấy ra khỏi cổ mình.

Hương thơm ngào ngạt dần tan đi, hơi thở vốn bị người kia khóa chặt dường như cũng trở nên thông thuận hơn. Nàng cúi đầu th* d*c, lồng ngực phập phồng liên hồi, khẽ l**m bờ môi có chút khô khốc.

Khoảng cách giữa hai người vẫn chẳng có dấu hiệu gì là sẽ xa nhau ra. Lộc Hữu Thanh nhìn Nhan Hạc từ trên xuống dưới, thu hết mọi sự thay đổi trên nét mặt nàng vào mắt, ánh mắt cô dần trở nên trầm mặc.

Rất lâu sau đó, lâu đến mức nhịp thở của Nhan Hạc đã dần bình ổn lại, nàng vẫn không nghe thấy bất kỳ phản ứng nào từ phía Lộc Hữu Thanh, ngay cả tiếng thở của cô cũng im bặt một cách quỷ dị.

Nếu không phải chính tay nàng đang nắm lấy cổ tay cô, cảm nhận được nhiệt độ ấm áp truyền đến từ làn da ấy, nàng suýt chút nữa đã tưởng rằng người trước mặt này đã biến mất rồi.

Nhan Hạc nghiêng đầu, những sợi tóc rũ xuống che khuất hơn nửa tầm mắt. Nàng thu lại tâm tình, hơi ngẩng đầu lên nhìn về phía Lộc Hữu Thanh, liền bắt gặp một đôi con ngươi sâu thẳm.

Lộc Hữu Thanh nhìn nàng, ánh mắt chậm rãi rời từ khuôn mặt nàng xuống dưới, dừng lại trên hai bàn tay đang đan vào nhau của hai người.

Lúc này Nhan Hạc mới nhận ra mình vẫn còn nắm chặt cổ tay Lộc Hữu Thanh, nàng vội vàng buông tay ra.

Làn da của Lộc Hữu Thanh rất trắng và mềm, chỉ cần chạm nhẹ một chút là sẽ để lại vết đỏ. Vừa rồi Nhan Hạc có dùng chút sức nên trên cổ tay cô đã in hằn vài dấu tay rõ rệt. Thấy vậy, Nhan Hạc vội vàng xin lỗi.

"Xin, xin lỗi cậu." Hình như lúc nãy nàng dùng lực hơi mạnh quá.

Lộc Hữu Thanh bình thản nhìn cổ tay mình, cổ tay trắng như sứ bị vài vệt đỏ bao quanh trông rất không hài hòa. Thế nhưng Lộc Hữu Thanh lại cong môi, dường như cô rất hài lòng với tác phẩm mà Nhan Hạc đã để lại này.

Cô vươn tay, giúp Nhan Hạc vén những sợi tóc xõa xuống ra sau tai, để lộ khuôn mặt hoàn mỹ không chút tì vết.

"A Hạc." Cô gọi, ngón trỏ nâng cằm Nhan Hạc lên, bắt nàng phải đối diện với mình, đôi môi đỏ mọng mấp máy.

"Mình là vị hôn thê của cậu, cậu không cần phải nói xin lỗi."

Vị hôn thê.

Nhan Hạc lặp đi lặp lại danh xưng này trong đầu, vành tai đỏ ửng lên. Dưới cái nhìn từ trên cao xuống của Lộc Hữu Thanh, nàng khẽ gật đầu.

Lộc Hữu Thanh cuối cùng cũng buông tay, cô ngồi dậy từ mép giường, cầm lấy ly nước bên cạnh chậm rãi uống. Bởi vì nụ hôn lúc nãy, lớp son môi của cô bị lem không đều, giờ đây phần lớn đều dính lại trên thành ly.

Ánh mắt Nhan Hạc dời theo chiếc ly khi cô đặt nó xuống, dường như nàng lại cảm nhận được xúc cảm dinh dính của dấu môi ấy khắc trên cổ mình. Nàng quay đầu đi chỗ khác không nhìn nữa, vô tình lại thấy chiếc điện thoại mà Lộc Hữu Thanh đặt trên bàn.

Lúc nãy khi kiểm tra, bác sĩ đã giúp nàng thay băng gạc mới trên đầu. Không biết có phải do tác động của tiềm thức hay không mà nàng cảm thấy tư duy của mình cũng minh mẫn hơn nhiều.

"Vừa rồi cuộc điện thoại đó là Lâm Nhạc tìm tôi sao?" Nhan Hạc mở lời.

Lộc Hữu Thanh nhìn về phía nàng: "Cô ấy tìm cậu làm gì?"

"Lúc trước khi cậu không có ở đây, tôi có nhờ cô ấy mang cho mấy quyển sách. Cô ấy nói lần sau tới sẽ mang qua." Nhan Hạc giải thích, nàng nhìn Lộc Hữu Thanh, chờ đợi câu trả lời từ cô.

Lộc Hữu Thanh ngồi bên cạnh, hơi nâng cằm nhìn nàng: "Chuyện như vậy, tại sao cậu không nói với mình?"

Nhan Hạc: "Mỗi ngày cậu ở đây bầu bạn với tôi đã rất mệt rồi, còn phải làm những việc vặt này nữa, tôi... tôi sẽ thấy áy náy lắm."

Lộc Hữu Thanh nghe vậy thì nghiêng đầu, lặng lẽ nhìn nàng. Đôi mắt đen láy bẩm sinh đã mang theo vài phần xa cách, khi cô không cười thì vẻ lạnh lùng ấy càng đậm nét hơn.

Những lời này của Nhan Hạc đã lấy lòng Lộc Hữu Thanh rất nhiều. Cô không buồn truy cứu xem đó là thật hay giả, cô đứng dậy tiến tới, khóe môi cong lên, không nhịn được mà xoa xoa má Nhan Hạc, vẻ mặt lại khôi phục sự dịu dàng như thường lệ.

"Không sao đâu, sau này những chuyện này nhớ phải nói cho mình biết đấy." Cô nói, rồi tiếp tục giải thích.

"Cuộc điện thoại vừa rồi không phải Lâm Nhạc gọi đâu."

"À, vậy được rồi." Giọng Nhan Hạc có chút hụt hẫng, nàng cũng không hỏi tới cùng xem đó là ai, giống như nàng thực sự chỉ quan tâm đến việc Lâm Nhạc mang sách cho mình.

Lộc Hữu Thanh nhìn mái tóc bồng bềnh khi nàng cúi đầu, không nhịn được mà mỉm cười.

"Được rồi, lát nữa mình sẽ đi hỏi cô ấy xem sao." Nghĩ một lát, cô bổ sung thêm một câu.

"Cuộc điện thoại này là do Tiết tỷ gọi tới."

"Tiết tỷ?" Nhan Hạc ngẩng đầu nhìn cô, trong mắt hiện lên vẻ nghi hoặc.

"Cậu có quen biết chị ấy, chỉ là hiện tại cậu đang mất trí nhớ thôi." Lộc Hữu Thanh đáp.

"Chị ấy cũng là bạn của tôi sao?"

Lộc Hữu Thanh nghe vậy liền nhìn nàng, cười như không cười: "Không phải, nói đúng ra thì không phải bạn của chúng ta. Chị ấy chỉ là cộng sự trong công việc của mình thôi, kiểu như là... cấp trên của mình vậy."

Trái tim Nhan Hạc khẽ rung động, đây là lần đầu tiên Lộc Hữu Thanh nhắc với nàng về công việc của mình.

Nhớ lại mấy ngày nay Lộc Hữu Thanh gần như một bước không rời để chăm sóc mình, Nhan Hạc thực sự không ngờ rằng Lộc Hữu Thanh còn cần phải làm việc. Nói chính xác hơn là khi Lộc Hữu Thanh nhắc đến từ công việc này, Nhan Hạc mới nhận thức được sự tồn tại của nó.

"Chị ấy gọi tới để giục cậu đi làm sao?" Nhan Hạc rụt rè hỏi thăm.

Lộc Hữu Thanh nhướng mày, ánh mắt khẽ chuyển rồi thở dài. Cô hiếm khi lộ ra vẻ mặt buồn bã: "Đúng vậy, còn bị giáo huấn một trận nữa, khổ thân mình quá đi." Vừa nói cô vừa nhìn Nhan Hạc, đôi mắt thâm tình như phủ một lớp sương mù, giống như vừa đổ một vò rượu thơm nồng khiến người ta nhìn vào là say đắm. Có vẻ như bao nhiêu uất ức những ngày qua sau khi Nhan Hạc mở lời cuối cùng cũng tìm được chỗ để giải tỏa.

Nhan Hạc ngẩn người theo bản năng, lồng ngực run lên. Nàng cụp mắt xuống, giọng nói trở nên nghẹn ngào: "Có phải là vì tôi không?"

Bởi vì vết thương trên người nàng mà Lộc Hữu Thanh không thể không ở lại bầu bạn, vì thế mới phải gác lại công việc, cho nên mới bị người kia mắng mỏ.

Căn phòng nàng đang nằm chắc hẳn là phòng VIP của bệnh viện. Dù không có ký ức nhưng Nhan Hạc vẫn cảm nhận được ba chữ VIP này đồng nghĩa với sự đắt đỏ, điều đó càng khiến nàng thấy áy náy hơn.

"Thành thật xin lỗi cậu, tất cả đều là tại tôi."

Lộc Hữu Thanh vốn dĩ định nhân cơ hội này để than vãn một chút cho Nhan Hạc thấy thương mình, nào ngờ nàng lại tự trách đến mức này.

"Không phải lỗi của cậu đâu." Cô nói rồi đưa tay nâng mặt Nhan Hạc lên, bắt nàng nhìn mình, "Vốn dĩ mình cũng muốn gác lại công việc để nghỉ ngơi một thời gian. Trước khi cậu nhập viện, mình đã xin phép Tiết tỷ nghỉ ngơi rồi."

"Thật không?" Nhan Hạc không tin lắm. Thế nhưng cho dù Lộc Hữu Thanh đã xin nghỉ, việc cô dành thời gian nghỉ ngơi đó để ở bệnh viện chăm sóc nàng chẳng phải cũng là lãng phí thời gian sao? Dù nghĩ thế nào đi nữa, lòng Nhan Hạc vẫn thấy rất bứt rứt.

Lộc Hữu Thanh dường như nhận ra Nhan Hạc đang nghĩ gì, cô cúi người ôm lấy nàng, vùi đầu vào cổ nàng, hơi thở thơm tho như hoa lan phả ra.

"Đối với mình mà nói, hiện tại chính là khoảng thời gian nghỉ ngơi tốt nhất rồi."

Nghỉ ngơi đối với cô chưa bao giờ có nghĩa là chỉ nằm lì trong nhà. Được nhìn thấy Nhan Hạc mỗi phút mỗi giây đều khiến tâm trạng cô vô cùng vui vẻ. Ở bên cạnh Nhan Hạc mới thực sự là khoảng thời gian thư giãn nhất của cô.

Nhan Hạc vươn tay ôm chặt lấy cô, động tác có chút vụng về vỗ vỗ vai cô: "Vậy cậu ngủ một lát đi."

Lộc Hữu Thanh khẽ cọ vào cổ nàng, dịu dàng đáp: "Được."

"Tiết tỷ có còn gọi điện cho cậu nữa không? Liệu chị ấy có mắng cậu nữa không?"

"Sẽ không đâu, chị ấy không dám."

-

Trong lần kiểm tra, bác sĩ thông báo rằng chân của Nhan Hạc đã có thể xuống giường đi lại nhẹ nhàng, chỉ là đùi phải tốt nhất vẫn không nên dùng sức quá nhiều.

Cuối cùng, đây là lần đầu tiên Nhan Hạc đứng dậy kể từ khi mất trí nhớ. Khi đôi chân chạm xuống sàn nhà, nàng có cảm giác toàn thân như vững chãi hẳn lên, nói không phấn khích thì đúng là nói dối.

Chân trái của nàng không bị thương nên có thể đi lại bình thường, nhưng vết thương ở đùi phải khiến chân nàng không thể gập lại được. Điều này làm cho dáng đi của nàng trông hơi kỳ quặc vì chân trái phải gánh hết lực. Hơn nữa, do vết thương ở đùi phải, khi cả hai chân đứng vững trên mặt đất, vết thương vẫn còn chút đau nhức, vì vậy nàng không thể xuống đất đi lại quá lâu.

Lộc Hữu Thanh chỉ cho phép nàng đi lại một chút trong phòng bệnh, tuyệt đối không cho nàng vận động quá nhiều.

"Hôm nay cậu đã đi nhiều bước lắm rồi, nếu đi tiếp đùi phải sẽ đau đấy, nghe lời nào." Lộc Hữu Thanh dịu dàng dỗ dành.

Lúc đó, Nhan Hạc đang ngồi trên giường bệnh, còn Lộc Hữu Thanh thì bưng một bát cháo đút cho nàng ăn.

Mặc dù tay trái của Nhan Hạc vẫn có thể tự múc cháo ăn cơm được, nhưng trong chuyện này Lộc Hữu Thanh vẫn kiên quyết đòi đút cho nàng. May mắn là trong khoảng thời gian chung sống vừa qua, Nhan Hạc cũng đã dần thích nghi với sự chăm sóc tỉ mỉ từng li từng tí này của Lộc Hữu Thanh nên không còn thấy quá ngượng ngùng nữa.

Lộc Hữu Thanh múc một thìa cháo đưa vào miệng Nhan Hạc. Món cháo này là do đích thân cô nấu nên rất hợp khẩu vị của nàng.

Nhan Hạc ngoan ngoãn nuốt xuống, bỗng nhiên nàng nhớ ra điều gì đó.

"Đợi thêm một thời gian nữa, khi vết thương trên đùi lành hẳn, tôi có thể xuất viện được không?" Nàng hỏi. Những ngày qua cứ ở lì trong bệnh viện chẳng được làm gì khiến nàng thấy thật nhàm chán, nàng rất khao khát được rời khỏi đây.

"Đúng vậy, chờ vết thương lành rồi chúng ta sẽ về nhà." Lộc Hữu Thanh nhẹ nhàng thổi thìa cháo rồi lại đưa đến trước mặt Nhan Hạc.

"Thật tốt quá." Nhan Hạc vui mừng nói, nét mặt rạng ngời niềm hạnh phúc.

Lộc Hữu Thanh nhìn nàng, đôi mày cũng không tự chủ được mà cong lên.

Chiếc điện thoại đặt bên cạnh đột nhiên vang lên, cả hai cùng nhìn sang, chỉ thấy tên người gọi đến là —— Tiết Y.

Sắc mặt Lộc Hữu Thanh khựng lại, cô đặt bát cháo xuống, cầm lấy điện thoại do dự trong giây lát. Cuối cùng cô vẫn không rời khỏi phòng bệnh mà bắt máy ngay bên cạnh Nhan Hạc. Cô không bật loa ngoài nên Nhan Hạc không nghe rõ đầu dây bên kia đang nói gì.

Vẻ mặt Nhan Hạc trầm xuống, đây đã là cuộc điện thoại thứ ba của Tiết Y trong hai ngày nay. Nếu những gì Lộc Hữu Thanh nói đều là thật thì có lẽ Tiết Y đang có việc công gấp gáp.

"Vâng, em biết rồi Tiết tỷ, xin lỗi chị, thời gian qua đã làm phiền chị nhiều rồi." Lộc Hữu Thanh cúp điện thoại, thấy vẻ mặt nghiêm trọng của Nhan Hạc, cô không nhịn được mà hỏi.

"Sao mặt mũi lại ủ dột thế kia?"

Nhan Hạc nhìn cô, thở dài một hơi thật sâu: "Có phải Tiết tỷ tìm cậu vì chuyện công việc không?"

Lộc Hữu Thanh vốn cũng không định giấu Nhan Hạc: "Đúng là có một chút việc."

Nhan Hạc nghe vậy liền vội vàng nói: "Cậu mau đi làm đi, tôi ở đây một mình không sao đâu." Nàng vẫn luôn thấy có lỗi vì việc Lộc Hữu Thanh cứ mãi chăm sóc mình.

"Hai ngày này chắc không phải là ngày cậu xin nghỉ đâu, cậu cứ đi lo công việc trước đi, tôi sẽ đợi cậu về." Nàng thực sự không muốn thấy Lộc Hữu Thanh vì chăm sóc mình mà phải bỏ bê công việc.

Lộc Hữu Thanh nhíu mày, cô tiến lại gần Nhan Hạc rồi hỏi: "Mình đi rồi thì cậu tính sao?"

Nhan Hạc lắc đầu, khi nhìn cô, nàng nở một nụ cười rạng rỡ, đôi mắt sáng lấp lánh, ngay cả giọng nói cũng trở nên dịu dàng hơn: "Không sao đâu mà, chẳng phải vẫn còn Lâm Nhạc sao? Hơn nữa vết thương ở chân tôi cũng chưa lành hẳn, có muốn đi đâu cũng chẳng được."

"Huống hồ chẳng phải ngoài cửa vẫn còn hai anh bảo vệ mặc đồ đen đó sao, có họ trông chừng tôi thì sẽ không xảy ra chuyện gì đâu."

Trước Tiếp