Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Bảy năm về trước, cả hai người đều mới mười tám tuổi, học cùng một trường cấp ba, thậm chí là ngồi chung trong một lớp học. Thế nhưng vì một vài nguyên nhân khác, suốt cả năm lớp mười một, sự giao lưu giữa hai người gần như bằng không, hay có thể nói là căn bản chưa từng chạm mặt nhau bao giờ.
Lộc Hữu Thanh vốn biết Nhan Hạc, nàng là con gái của Nhan Tố Dịch, là người thừa kế tương lai của tập đoàn Nhan thị. Nàng đi đến đâu cũng có người nhận ra, vốn dĩ cùng cô chẳng phải là người chung một con đường.
Bước ngoặt bắt đầu từ một buổi tiệc tối vào đêm hè năm ấy. Với thân phận là đại tiểu thư của tập đoàn Nhan thị, Nhan Hạc dĩ nhiên bị Nhan Tố Dịch ép buộc phải đến tham dự buổi tiệc.
Nhan Tố Dịch vốn dĩ muốn đưa con gái đi cùng để làm quen với người của các công ty lớn cho biết mặt, chờ sau khi dẫn Nhan Hạc đi chào hỏi mọi người xong xuôi, bà tự nhiên để cho Nhan Hạc được tự do.
Nhan Hạc giống như một chú chim vừa được thả ra khỏi lồng sắt, nàng kéo vạt váy lễ phục trên người, đi dạo vẩn vơ trong khu vườn sau của buổi yến tiệc. Vào thời điểm này, những người đó hẳn là đều đang ở bên trong để xã giao, khu vườn phía sau rất yên tĩnh. Tiếng ve kêu và tiếng chim hót rơi vào trong đêm thanh vắng, hòa cùng làn gió nhẹ thổi tới trên người cảm thấy vô cùng thoải mái, dường như cách biệt hoàn toàn với sự ồn ào náo nhiệt của buổi tiệc bằng một rào chắn vô hình.
Thế là, chính tại một nơi yên tĩnh và thoải mái như vậy, Nhan Hạc đang mặc lễ phục đã tình cờ gặp được Lộc Hữu Thanh cũng đang diện một bộ lễ phục.
"Sau khi gặp mặt, tôi có nói gì không?" Nhan Hạc nghe rất chăm chú. Cảm giác một bên đầu óc trống rỗng, một bên lại nghe kể về câu chuyện của chính mình thật sự rất kỳ diệu, giống như đang có thứ gì đó được lấp đầy vào trong đại não vậy.
"Đương nhiên là có, hơn nữa những lời cậu nói mình vẫn luôn ghi nhớ kỹ."
Những lời này của Lộc Hữu Thanh ngay lập tức khơi dậy sự tò mò trong lòng Nhan Hạc, nàng nôn nóng hỏi: "Tôi đã nói gì thế?"
Gương mặt ẩn trong bóng tối của Lộc Hữu Thanh chợt nở nụ cười, cô cất lời: "Cậu nói là: 'Cậu thật xinh đẹp, tôi có thể kết bạn với cậu không?'"
Nhan Hạc tức khắc im bặt, nàng vùi đầu vào trong chăn một lúc lâu mà không hề phát ra tiếng động nào, chỉ có thể nghe thấy tiếng cười trầm thấp của Lộc Hữu Thanh nương theo không khí lọt vào tai nàng. Nàng dường như có thể hình dung ra được biểu cảm của Lộc Hữu Thanh lúc này, đôi gò má nàng hơi ửng hồng. Nàng suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng vẫn nhân lúc bóng đêm che khuất mà hỏi lại.
"Lúc đó tôi thật sự đã nói như vậy sao?"
"Tự nhiên rồi." Lộc Hữu Thanh đáp lại, cô nghiêng người cử động một chút lại tạo ra tiếng vải ma sát, "Chuyện này cậu cũng từng nhớ rất rõ ràng, chỉ là hiện tại cậu bị mất trí nhớ nên mới quên mất thôi."
Nhan Hạc vì thế không hỏi thêm nữa, chỉ cần nhắm mắt lại, nàng thậm chí có thể dựa theo những gì Lộc Hữu Thanh nói mà phác họa ra khung cảnh lúc bấy giờ. Con người khác với những loài động vật khác ở chỗ con người biết tưởng tượng, có thể tự vẽ ra một cảnh tượng mà mình chưa từng nhớ rõ, thậm chí còn thêm thắt cả những chi tiết nhỏ nhặt. Nhan Hạc cứ như vậy, càng nghĩ cảnh tượng ấy càng rõ ràng, mà càng nghĩ lại càng thấy xấu hổ.
"Sau đó thì sao? Cậu đã trả lời thế nào." Nàng vội vàng lắc lắc đầu, muốn vứt bỏ những cảnh tượng đó ra khỏi trí não, suýt chút nữa thì tự làm mình đau đầu.
"Sau đó," Lộc Hữu Thanh ngẫm nghĩ một chút, "Mình còn chưa kịp trả lời thì cậu đã bị mẹ dẫn đi mất rồi, sau đó chúng ta không còn giao lưu gì thêm nữa."
"Được rồi." Giọng nói của Nhan Hạc không kìm được mà lộ ra vẻ thất vọng, nàng cứ ngỡ lần đầu tiên gặp mặt, ít nhất hai người cũng phải nói với nhau được vài câu chứ.
"Đúng rồi, tại sao cậu lại ở đó, cũng là đến tham gia tiệc tối sao?" Nhan Hạc hỏi thăm.
Lần này Lộc Hữu Thanh trả lời không còn nhanh chóng như trước nữa, giọng của cô cũng thấp hơn một chút, giống như đã trải qua suy nghĩ kỹ càng rồi mới đáp lại.
"Ừm."
Giọng nói của cô nương theo bóng tối truyền đến tai Nhan Hạc, Nhan Hạc cũng không nghe ra được điều gì bất thường, chỉ tự mình gật đầu nói.
"Hóa ra là như vậy, thế lần sau chúng ta gặp lại là khi nào?"
"Lần sau chính là khoảng thời gian khai giảng đó." Có lẽ là vì thời gian quả thật không còn sớm nữa, lời nói của Lộc Hữu Thanh cũng trở nên ngắn gọn hơn.
"Sau khi khai giảng, bởi vì lần gặp mặt trước đó nên giữa chúng ta bắt đầu có sự giao nhau. Sau này lại đổi chỗ ngồi, vừa vặn hai chúng ta lại ngồi cùng nhau, thế là dần dần trở nên thân thiết."
Sau khi nói xong, cô nhìn chằm chằm về hướng của Nhan Hạc, chậm rãi bảo: "Được rồi, A Hạc đã biết nhiều như vậy là đủ rồi, nên đi ngủ thôi."
Nhan Hạc cũng biết hiện tại thời gian đã muộn đến mức nào. Thực ra buổi chiều nàng đã ngủ rất lâu nên bây giờ không thấy buồn ngủ, nhưng vì lo lắng Lộc Hữu Thanh đã bận rộn cả ngày, hiện tại chắc hẳn rất mệt mỏi nên nàng không hỏi thêm nữa. Dù sao sau này vẫn còn thời gian rất dài để tìm hiểu, không cần phải vội vàng trong một sớm một chiều này.
Nghĩ rồi, Nhan Hạc kéo lại chăn, lên tiếng chúc Lộc Hữu Thanh ngủ ngon rồi nhắm hai mắt lại.
Hơi thở trong phòng dần trở nên bình ổn, ngay cả tiếng gió ngoài cửa sổ cũng trở nên chậm rãi hơn. Qua khe hở của cánh cửa sổ đang mở, làn gió nhẹ từ từ thổi vào, làm lay động tấm rèm cửa đang nhảy múa. Ý thức hỗn loạn của Nhan Hạc dần dần trở nên tĩnh lặng, nhịp thở trở nên đều đặn, toàn bộ thế giới dường như đều chìm vào trong một mảng yên tĩnh.
Lộc Hữu Thanh xoay người, nghiêng mình nằm đó, đôi mắt trong trẻo lạnh lùng nhìn thẳng về phía Nhan Hạc ở cách đó không xa. Ánh mắt cô dần trở nên sâu thẳm và dịu dàng, hòa làm một với đêm tối vô tận này. Ánh đèn mờ ảo rơi trên khuôn mặt Nhan Hạc, trông thật ấm áp và rạng rỡ.
Lộc Hữu Thanh chậm rãi đưa tay ra, cách một khoảng không gian mà lặng lẽ v**t v* khuôn mặt Nhan Hạc. Thần sắc cô đầy vẻ quyến luyến, bóng tối đè nén hơi thở của cô, cô nghe thấy tiếng mạch máu và nhịp tim mình đang đập rộn ràng, nhưng cũng chính vì có sự hiện diện của Nhan Hạc mà cô bắt đầu cảm thấy yêu thích bóng đêm này.
Vừa rồi cô thật sự đã không nói hết toàn bộ sự thật. Lần gặp mặt tiếp theo của hai người không phải là ở trường học. Cô nói là vào khoảng thời gian khai giảng đó, Nhan Hạc cũng liền mặc định nghĩ rằng đó là sau khi đã khai giảng, nhưng thực tế thì không phải vậy.
Lần gặp ở buổi tiệc tối kia Lộc Hữu Thanh vốn không có ấn tượng gì quá sâu sắc, cho dù Nhan Tố Dịch không xuất hiện thì cô cũng sẽ không có phản hồi gì. Thời điểm khiến cô thực sự lưu tâm đến con người Nhan Hạc này là vào buổi tối trước ngày khai giảng một ngày.
Đôi mắt Lộc Hữu Thanh đột nhiên trở nên u tối, xuyên qua gương mặt đang ngủ của Nhan Hạc mà chìm vào ký ức.
Cô sẽ mãi mãi ghi nhớ con sông chảy dòng nước lạnh lẽo kia, mãi mãi ghi nhớ người thiếu nữ đứng trên cầu trò chuyện cùng cô trong gió.
"Bạn học ơi, cậu đang ở đây ngắm trăng sao?"
"Tôi biết có một nơi nhìn thấy phong cảnh vô cùng xinh đẹp, cậu có muốn đi cùng tôi không?"
Thiếu nữ ấy hướng về phía cô mà đưa tay ra, giọng nói trong trẻo như dòng suối chảy qua khe đá vang lên bên tai cô. Trong phút chốc, Lộc Hữu Thanh dường như lại trở về cái đêm đó, cái đêm khuya mây đen giăng kín lối, bóng tối đặc quánh không thể tan ra quấn chặt lấy cô, khiến cho ngay cả hơi thở cũng mang theo hơi lạnh thấu xương.
Lộc Hữu Thanh khép chặt hai mắt, nhịp thở trở nên dồn dập. Sợ tiếng động của mình sẽ làm thức giấc Nhan Hạc, cô đưa tay che miệng mình lại, cố gắng hết sức để không phát ra âm thanh, để bản thân mình chìm đắm trong màn đêm đen kịt.
-
Đêm đã về khuya, đầu của Nhan Hạc lại bắt đầu đau lên. Có lẽ là di chứng sau vụ va chạm tai nạn xe hơi, vùng đầu vốn đang quấn băng gạc của nàng dấy lên những cơn đau râm ran. Thế nhưng con người nàng vẫn cứ chìm đắm trong giấc mộng sâu thẳm không cách nào thoát ra được, chỉ có thể thốt lên vài tiếng mê sảng và hơi thở run rẩy.
Trong đầu nàng là một vùng biển sâu không nhìn rõ bất cứ thứ gì, nàng giống như một lữ hành đã đánh mất tất cả mọi thứ, bị sóng biển cuốn trôi nhấp nhô, thỉnh thoảng lại xen kẽ từng đoạn ký ức lóe lên, nhưng rơi vào trong giấc mơ lại hóa thành từng tiếng sấm rền.
Cơn đau này dường như sinh ra từ tận sâu trong linh hồn, Nhan Hạc đau đến mức cả người run rẩy. Cơn đau nhức nhối nơi sâu thẳm đại não khiến nàng không phân biệt được đâu là hiện thực, đâu là giấc mơ, chỉ cảm nhận được có thứ gì đó đang vô hình chạm vào mình. Ngay sau đó, cơn đau ngập trời giống như bong bóng bị xì hơi, từ từ rút đi. Nàng không nhịn được mà nắm lấy sự dịu dàng này, hy vọng nó có thể dừng lại lâu hơn một chút.
Trong phòng, ánh đèn mờ ảo chiếu rọi một góc giường, rơi trên khuôn mặt trắng nõn xinh đẹp của Lộc Hữu Thanh, phản chiếu thần sắc đang nhíu chặt mày lo lắng của cô.
Hai tay Lộc Hữu Thanh dịu dàng xoa trán cho Nhan Hạc, giọng nói khi cất lên mềm mỏng vô cùng, giống như trận mưa đầu mùa xuân, bao bọc lấy nỗi đau của nàng.
"Không sao đâu A Hạc, có mình ở bên cạnh cậu đây, mình sẽ ở cùng cậu, sẽ không xảy ra chuyện gì đâu, không sao cả..."
Đôi lông mày đang nhíu lại của người phụ nữ trong lòng cô dần dần giãn ra, tiếp tục chìm vào giấc mộng sâu. Bàn tay đang nắm lấy tay trái của Lộc Hữu Thanh cũng dần dần nới lỏng, rơi trên mặt chăn.
Lộc Hữu Thanh đưa tay dắt lấy tay nàng, nhìn gương mặt ngủ điềm tĩnh của người phụ nữ mà mỉm cười mãn nguyện, đôi mắt thâm trầm đầy vẻ yêu thương.
Đầu ngón tay cô v**t v* trong lòng bàn tay Nhan Hạc, giống như muốn ma sát làm làn da kia ửng đỏ, để máu chảy ra hòa quyện vào nhau.
Cô nắm lấy tay Nhan Hạc, chậm rãi áp lên bên má mình, tham lam cảm nhận hơi ấm từ lòng bàn tay nàng. Những cảm xúc kìm nén bấy lâu trong mắt cuối cùng không còn bị áp chế nữa, nhìn về phía Nhan Hạc bằng ánh mắt mang theo tình yêu và sự cố chấp không cho phép khước từ.
Hồi tưởng lại những chuyện đã xảy ra ngày hôm nay, cô vẫn còn cảm thấy hơi bàng hoàng, có cảm giác không chân thực. Một Nhan Hạc biết cười với cô, biết thẹn thùng vì cô, tuy rằng rất câu nệ nhưng lại vô cùng đáng yêu. Đây là một Nhan Hạc mà đã lâu rồi cô không được nhìn thấy.
Lộc Hữu Thanh nhìn Nhan Hạc đắm đuối, tình yêu mãnh liệt không cách nào che giấu nổi. Cô run rẩy thở ra một hơi, cuối cùng không thể nhẫn nhịn được nữa mà đặt một nụ hôn run rẩy vào lòng bàn tay Nhan Hạc.
"Nếu có thể, cậu có thể mãi mãi đừng khôi phục lại ký ức được không."
Nếu có thể, mình hy vọng cậu mãi mãi tốt đẹp như thế này.
A Hạc, mình yêu cậu.
Không ai trên đời này yêu cậu hơn mình đâu.