Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Nhan Hạc tắm rửa xong xuống lầu đã là chuyện của mấy chục phút sau đó. Chờ đến khi nàng thay một bộ quần áo sạch sẽ, bước xuống lầu với tinh thần sảng khoái, nàng còn chưa nhìn thấy Lộc Hữu Thanh thì đã ngửi thấy một mùi thức ăn rất thơm, tựa như đang trêu chọc mà len lỏi vào cánh mũi nàng.
Nhan Hạc lập tức cảm thấy bụng đói cồn cào, nàng bước theo hướng đó, liền nhìn thấy bóng dáng bận rộn của Lộc Hữu Thanh bên trong phòng bếp.
Nhận ra tiếng bước chân phía sau, Lộc Hữu Thanh xoay người nhìn lại, một gương mặt tinh xảo hồng nhuận tràn đầy nụ cười. Cô mặc bộ đồ ở nhà đơn giản, trên người thắt tạp dề, mái tóc dài như thác nước được buộc thấp ngoan ngoãn sau lưng. Cô nghiêng đầu mỉm cười với Nhan Hạc, ánh đèn vừa vặn rơi xuống bên cạnh, phủ lên người cô một lớp hào quang nhàn nhạt.
"Sắp được ăn cơm rồi." Lộc Hữu Thanh mở lời, đôi môi đỏ mọng mấp máy, thốt ra những âm thanh êm ái.
Nhan Hạc bất giác bị giọng nói và ánh mắt của cô thu hút toàn bộ sự chú ý. Nàng không biết tại sao lúc này Lộc Hữu Thanh trông lại hoàn toàn khác biệt so với trước kia, nàng chợt nhớ tới danh hiệu "người cõi tiên" mà truyền thông đã ưu ái đặt cho Lộc Hữu Thanh.
"Cậu nấu cơm sao?" Nhận ra ánh mắt mình có chút ngẩn ngơ, Nhan Hạc vội vàng cúi đầu dời tầm mắt đi chỗ khác, tay chân luống cuống nhìn khắp nơi.
"Để mình giúp một tay." Nàng vội vã lên tiếng, sợ Lộc Hữu Thanh lại trêu chọc mình.
Thức ăn được bưng lên bàn, có kinh nghiệm từ ngày hôm qua, Nhan Hạc đặc biệt quan sát những món này, phát hiện có vài món không hề bỏ ớt, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm. Lộc Hữu Thanh không ăn được cay, nàng cũng không muốn Lộc Hữu Thanh vì muốn nhân nhượng nàng mà lại khiến bản thân khó chịu.
Nhan Hạc đã gần một ngày chưa ăn cơm, bữa này nàng ăn vô cùng ngon miệng. Nhưng so với nàng, Lộc Hữu Thanh lại không có hứng thú lớn đến thế, suốt cả quá trình, thời gian cô cầm bát đũa còn không dài bằng thời gian cô chống cằm ngắm nhìn Nhan Hạc.
Nhan Hạc tự nhiên cũng nhận ra sự khác thường của cô: "Cậu không đói sao?"
Lộc Hữu Thanh lắc đầu: "Buổi trưa mình ăn hơi nhiều, hiện tại vẫn chưa thấy đói lắm."
Cho nên bữa cơm này là đặc biệt làm cho Nhan Hạc, nàng đột nhiên nghĩ như vậy, ánh mắt nhìn về phía Lộc Hữu Thanh cũng mang theo cảm xúc phức tạp và nặng nề.
Lộc Hữu Thanh gượng chống đỡ tinh thần, chống cằm nhìn Nhan Hạc: "Sao vậy, thức ăn không hợp khẩu vị à?"
Nhan Hạc cúi đầu, giấu đi cảm xúc đang cuộn trào trong lòng: "Không có, ngon lắm."
Lộc Hữu Thanh bỗng nhiên cười: "Ngon thì ăn nhiều một chút, là mình sơ suất, quên mất sau khi A Hạc mất trí nhớ thì sẽ không biết nấu cơm."
Nhan Hạc buông đũa xuống, nghĩ đến những món ăn thảm họa bị nàng đổ bỏ trong bếp: "Cậu đều biết cả rồi."
Lộc Hữu Thanh lấy khăn giấy lau khóe môi cho Nhan Hạc: "Không sao đâu, trước kia A Hạc nấu ăn rất ngon, chỉ là sau khi mất trí nhớ thì quên mất thôi, cứ từ từ rồi sẽ nhớ lại mà." Khi cô tiến lại gần Nhan Hạc mang theo hương thơm thanh ngọt, không hiểu sao cảm giác chạm vào gò má Nhan Hạc lại nóng hơn ngày thường mấy phần.
Nhan Hạc cảm thấy có chút không đúng, nàng giơ tay muốn chạm vào đôi tay cô, nhưng chưa kịp chạm tới thì Lộc Hữu Thanh đã nhanh chóng thu tay về.
Nhan Hạc nhíu mày, nhận ra có lẽ Lộc Hữu Thanh đã xảy ra chuyện gì đó không muốn cho nàng biết, trong lòng bỗng dâng lên mấy phần bực bội. Nàng đang định đứng dậy nhìn kỹ Lộc Hữu Thanh một chút, lại thấy cô đã đứng lên, mỉm cười nói với nàng.
"Cậu cứ tiếp tục ăn đi, mình đi lấy quần áo trong máy giặt ra một chút." Nói xong cô liền xoay người rời đi, kéo giãn khoảng cách giữa hai người.
Nhan Hạc nhìn bóng lưng cô đi vào phòng tắm, đôi mày nhíu chặt, nàng thầm cảm thấy có chỗ nào đó không ổn. Còn chưa kịp suy nghĩ thêm thì bỗng nhiên nghe thấy từ phía phòng tắm truyền đến một tiếng động rất lớn. Nhan Hạc giật mình đứng bật dậy, đôi chân theo bản năng lao nhanh về phía đó.
Trong phòng tắm, bóng dáng đơn bạc yếu ớt của Lộc Hữu Thanh ngã gục trên nền gạch men lạnh lẽo. Cả người cô run rẩy, ngã trên mặt đất cố gắng gượng dậy nhưng lại vô lực ngã xuống lần nữa. Những bộ quần áo sạch đã giặt xong rơi lộn xộn bên cạnh cô, mái tóc dài cũng xõa tung hỗn loạn.
Nhan Hạc vội vàng đi tới muốn đỡ Lộc Hữu Thanh dậy, vừa mới chạm vào cô, hơi thở nóng rực từ trên người Lộc Hữu Thanh đã không ngừng truyền vào khắp cơ thể nàng, khiến Nhan Hạc sững sờ trong chốc lát.
Cảm nhận được nhiệt độ mát lạnh bên cạnh, Lộc Hữu Thanh giống như một lữ khách khát khô lâu ngày trong sa mạc, cuối cùng cũng tìm thấy nguồn nước mà rúc vào lòng Nhan Hạc. Cô chậm rãi mở mắt, đôi mắt phủ một tầng sương mù mông lung, cả người trông tệ đến cực điểm.
Dù đã khó chịu đến mức run rẩy cả người, nhưng sau khi nhìn thấy đôi mày nhíu chặt của Nhan Hạc, cô vẫn nỗ lực nặn ra một nụ cười để an ủi nàng: "A Hạc, mình không sao, chỉ là trượt chân một chút thôi, nhưng mà quần áo cần phải giặt lại rồi..."
Nói rồi, cô loạng choạng muốn đứng dậy từ trong lòng Nhan Hạc, giống như đang cực lực chứng minh bản thân không có vấn đề gì, nhưng vừa mới đứng lên được một nửa lại mất sức mà ngã nhào vào lòng Nhan Hạc.
Mái tóc dài hỗn loạn cọ vào da thịt Nhan Hạc, nàng chỉ cảm thấy trái tim như bị một bàn tay lớn bóp nghẹt đến mức không thể hô hấp. Nàng chỉ có thể cảm nhận được nhiệt độ nóng bỏng dị thường trên người Lộc Hữu Thanh, ngay cả lồng ngực cũng đang run rẩy theo. Đến khi nghe thấy Lộc Hữu Thanh rõ ràng đang rất khó chịu mà vẫn còn muốn an ủi mình, sợi dây cảm xúc đang căng cứng của nàng cuối cùng cũng đứt đoạn.
Nàng không nói hai lời bế Lộc Hữu Thanh lên. Trong tiếng thốt lên nhè nhẹ của cô, nàng ôm cô lên phòng ngủ ở tầng hai. Mở cửa phòng, nàng nhẹ nhàng đặt Lộc Hữu Thanh nằm xuống giường, lại đắp chăn cho cô, chỉ sợ động tác của mình sẽ khiến cô khó chịu thêm. Suốt cả quá trình Lộc Hữu Thanh không nói một lời, giống như một con búp bê xinh đẹp, chỉ có ánh mắt là luôn dán chặt lên người nàng.
"Thuốc trong nhà để ở đâu, mình đi lấy." Nhan Hạc đắp chăn xong, trong đầu suy nghĩ về những việc cần làm khi có người sinh bệnh, nàng vừa nhấc chân định rời đi thì đã bị người ta nắm chặt lấy cổ tay. Nàng quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt chứa đầy nước của Lộc Hữu Thanh.
"Buổi trưa mình có uống rượu, không thể uống thuốc được." Lộc Hữu Thanh run rẩy hàng mi, giọng nói có phần khàn đặc, cộng thêm vẻ mặt yếu ớt lúc này trông cô càng thêm hư nhược. Đôi mắt vì phát sốt mà ngấn lệ, lấp lánh ánh nước mờ ảo, phản chiếu hình bóng của Nhan Hạc.
Không biết có phải do sinh bệnh hay không mà Lộc Hữu Thanh trở nên vô cùng thiếu cảm giác an toàn, cô rất sợ Nhan Hạc sẽ rời khỏi bên mình, cho dù chỉ là vài phút ngắn ngủi cũng không muốn. Tuy đã khó chịu đến mức sắp hôn mê, nhưng cô vẫn dùng hết sức lực toàn thân nắm lấy cổ tay nàng để ngăn nàng rời đi.
Lồng ngực Nhan Hạc nghẹn lại, nỗi đau lòng dâng đầy hóa thành thực chất khiến nàng không thể thở nổi. Nàng thở hắt ra một hơi, cố gắng kiềm chế không để cảm xúc bộc phát ra ngoài. Nàng ngồi xổm xuống, bóng dáng bao phủ lấy Lộc Hữu Thanh, giơ tay vén những lọn tóc dính trên mặt cô ra sau tai, để lộ khuôn mặt tinh xảo sạch sẽ.
"Mình đi rót cho cậu chút nước uống, sẽ quay lại ngay thôi. Cậu nhắm mắt lại rồi mở ra là mình sẽ xuất hiện." Nàng dỗ dành cô như dỗ dành một đứa trẻ, cố gắng hạ thấp giọng nói của mình, để lời nói nghe có vẻ đáng tin hơn.
Lộc Hữu Thanh ngoan ngoãn nhắm mắt lại rồi mở ra: "Được, A Hạc xuất hiện rồi." Sức lực trên cổ tay Nhan Hạc lại nặng thêm vài phần, cô giống như đứa trẻ đang hờn dỗi không cho nàng rời đi.
"Hôm nay cậu còn hứa với mình là nếu không có sự cho phép của mình thì sẽ không rời đi, nhanh như vậy đã muốn nuốt lời sao?"
Nhan Hạc: "..."
Khoảng cách quá gần, Nhan Hạc thậm chí có thể cảm nhận được hơi thở nóng rực trên người Lộc Hữu Thanh đang thiêu đốt lồng ngực nàng. Nốt ruồi lệ nơi khóe mắt Lộc Hữu Thanh vì sốt cao mà càng thêm rõ nét, làn da tái nhợt ửng hồng một cách bất thường, vừa yếu ớt lại vừa kiêu kỳ, tựa như một viên đá quý dễ vỡ.
Cô đỏ hoe mắt nhìn chằm chằm Nhan Hạc, dường như sợ rằng chỉ cần mình buông tay ra là Nhan Hạc sẽ biến mất vậy.
Dù trong lòng có nảy sinh bao nhiêu rung động trước ánh mắt ấy, Nhan Hạc vẫn phải gỡ tay Lộc Hữu Thanh ra khỏi cổ tay mình, để lại một câu "Sẽ quay lại ngay" rồi vội vã rời khỏi phòng ngủ.
Lộc Hữu Thanh cứ thế nhìn chăm chú vào bóng dáng Nhan Hạc cho đến khi nàng biến mất. Mãi cho đến khi cánh cửa đóng lại, hoàn toàn không thấy bóng dáng nàng đâu nữa, đôi mắt mông lung kia mới tức thì rơi vào bóng tối.
Cô rệu rã nằm quay đầu đi, cái nóng ran trên người khiến cô run rẩy, nhưng trong lòng lại là một mảnh thê lương lạnh lẽo. Không có Nhan Hạc, nhiệt độ trong phòng ngủ dường như giảm mạnh, cô cuộn tròn mình trong chăn. Hơi thở của Nhan Hạc trên chăn đã trở nên rất nhạt, mùi hương thanh khiết mát lạnh đã bị hơi thở của chính cô thay thế, nhưng cô lại điên cuồng muốn giữ lại dư vị ấy.
Không biết có phải do cơn sốt cao khiến ý thức có chút mơ hồ hay không, Lộc Hữu Thanh nhìn trần nhà, trong đầu toàn là hình bóng Nhan Hạc. Cô chợt nhớ lại khoảng thời gian trước kia khi cô và Nhan Hạc còn đi học, hình như cô cũng từng bị một trận sốt lớn như thế này.
Khoảng thời gian năm lớp mười hai, nhà trường từng tổ chức cho các cô đi leo núi dã ngoại. Nhưng đúng vào ngày leo núi thì trời lại đổ mưa, sau khi trở về cô liền phát sốt liên miên.
Cô xin nghỉ học, một mình ở trong căn biệt thự rộng lớn, sự cô độc và bóng tối vốn đã là chuyện thường tình. Trước kia còn có thể cùng Lộc Ngưng Uẩn nương tựa vào nhau, tuy phần lớn thời gian là cô chăm sóc Lộc Ngưng Uẩn, nhưng ít nhất cũng có thể trò chuyện với chị gái, cô sẽ không cảm thấy quá cô đơn.
Người giúp việc trong nhà sợ Lộc Ngưng Uẩn sẽ phát điên nên không dám giao tiếp quá nhiều với hai người họ. Sau này khi chị gái qua đời, người giúp việc từ sợ Lộc Ngưng Uẩn chuyển sang sợ cô, thế là Lộc Hữu Thanh cho người ấy nghỉ việc, chỉ tìm một dì lao công cứ cách một khoảng thời gian cố định sẽ đến dọn dẹp nhà cửa.
Trong nhà chỉ còn lại một mình cô.
Nằm trên giường, cả người lạnh toát, Lộc Hữu Thanh không còn một chút sức lực nào. Căn phòng tối tăm và yên tĩnh giống như rút cạn toàn bộ không khí, ép chặt lấy tim phổi cô, cô thật sự rất sợ mình cứ như vậy mà chết đi.
Bóng tối giống như những sợi tơ bủa vây, giam cầm ý thức đang lung lay sắp đổ của cô. Lộc Hữu Thanh mặc cho bản thân chìm đắm trong bóng tối và đau khổ, lặng lẽ chịu đựng sự giày vò về cả thể xác lẫn tinh thần như mọi khi.
Trong căn phòng tĩnh lặng chỉ có thể nghe thấy tiếng thở của cô. Lộc Hữu Thanh nhận ra ý thức của mình đã bị thiêu đốt đến mức mơ hồ, cô cảm nhận rõ ràng bản thân như đang rơi xuống vực sâu, cứ thế rơi mãi, cuối cùng ý thức hỗn loạn không còn ôm một tia hy vọng nào mà lịm đi.
Khi tỉnh lại lần nữa, bầu trời vẫn âm u như cũ, không có bất kỳ thay đổi nào. Lộc Hữu Thanh cảm thấy bản thân không còn quá khó chịu, cô mệt mỏi muốn ngồi dậy, thì đột nhiên từ trên trán rơi xuống một chiếc khăn ướt. Ngay sau đó, tấm ga giường bên tay đột nhiên động đậy, khi cô còn chưa kịp phản ứng thì đã nghe thấy một giọng nói quen thuộc.
"Cậu tỉnh rồi."
Bóng dáng đang cử động của Lộc Hữu Thanh tức khắc cứng đờ. Cô đột ngột quay đầu lại, phát hiện không biết từ lúc nào Nhan Hạc đã ngồi bên giường mình, nàng đang ngái ngủ dụi dụi mắt nhìn cô, còn ngáp một cái rõ dài.
"Cậu..." Lộc Hữu Thanh kinh ngạc đến mức không thốt nên lời, đôi môi run rẩy dữ dội. Lộc Hữu Thanh nhớ rất rõ, đây là sắc màu tươi sáng duy nhất trong ký ức nghèo nàn của cô. Tại khoảnh khắc này, cô nghe thấy tiếng trái tim mình đập rộn ràng như sóng xô biển trào, từng chút một xua tan bóng tối đang chiếm cứ trong lòng.
"Cậu sao lại ở đây?" Cô hỏi.
Nhan Hạc dụi dụi mắt, giơ tay nhặt chiếc khăn ướt vừa rơi xuống rồi đắp lại lên trán cho cô, cảm giác lành lạnh trên trán vô cùng dễ chịu.
"Mới làm bạn cùng bàn với mình được mấy ngày mà đã bấy lâu không đến trường, mình là bạn cùng bàn tất nhiên phải đến thăm rồi, được rồi cậu mau nằm xuống đi, cơn sốt vẫn chưa hạ đâu."
"Sao lại phát sốt thế này nhỉ, chẳng lẽ là do lần trước lên núi bị dầm mưa sao? Nếu thế thì càng phải nghỉ ngơi cho thật tốt."
Thiếu nữ vẫn cứ lải nhải không thôi, giống như chẳng biết mệt mỏi là gì, ý thức của Lộc Hữu Thanh vẫn còn hỗn loạn, đang trong trạng thái không dám tin vào sự thật nên lời cô nói ra nghe rất khó chịu.
"Cậu đến đây làm gì?" Lời vừa ra khỏi miệng, Lộc Hữu Thanh liền cảm thấy hối hận, cô hoàn toàn không có ý muốn đuổi Nhan Hạc đi, nhưng cô vẫn cứ nói ra như vậy. Khi đó Lộc Hữu Thanh mới mười tám tuổi, sự kiêu ngạo trong xương tủy còn nặng nề hơn bất cứ thứ gì, dù cho trong lòng đã hối hận đến mức muốn nắm lấy tay Nhan Hạc cầu xin nàng đừng đi, nhưng trên mặt vẫn giữ vẻ bình thản không chút gợn sóng.
Quả nhiên, nghe cô nói thế, giọng nói của Nhan Hạc đột ngột im bặt, nàng sững sờ hồi lâu mới gượng cười thốt ra một câu.
"Mình đến lấy đồng phục của mình."
Lộc Hữu Thanh nén lại nỗi xót xa trong lòng mà ngồi dậy, chiếc khăn ướt rơi xuống trên chăn, làm thấm ướt một mảng vải, và trái tim cô cũng trở nên ướt đẫm.
Xem đi, cô đã bảo rồi mà, sẽ chẳng có ai thực sự nhớ đến cô đâu, cho dù một ngày nào đó cô hoàn toàn biến mất khỏi thế gian này thì cũng chẳng có ai chú ý tới. Thật đúng là sốt cao đến mức lú lẫn rồi, khoảnh khắc nhìn thấy Nhan Hạc vừa nãy, cô thậm chí lại nảy sinh ảo tưởng rằng bản thân cũng sẽ được người khác nhớ thương.
Thật là buồn cười làm sao.
Lộc Hữu Thanh hất chăn ra, khi mở miệng giọng nói đã trở nên lạnh nhạt không khác gì ngày thường.
"Mình đi lấy cho cậu."
Chỉ là cô còn chưa kịp xuống giường, cổ tay đã bị người kia siết chặt lấy, cô nhíu mày nhìn về phía Nhan Hạc, lại bắt gặp lông mày của nàng còn nhíu chặt hơn cả mình.
"Nằm yên đó." Thiếu nữ lên tiếng vẻ lạnh lùng, không nói hai lời đã ấn cô xuống giường, thân hình yếu ớt không chịu nổi sức lực mạnh như vậy, cơ thể rất đau, nhưng trong lòng cô lại cảm thấy vô cùng vui vẻ.
Nhan Hạc buông tay cô ra, xoay người rời đi: "Cháo nấu xong rồi để mình đi xem, cậu đừng có cử động lung tung, nếu mình quay lại mà không thấy cậu ở trên giường thì cậu tiêu đời với mình đấy."
Giọng nói trong trẻo của thiếu nữ vang vọng trong căn phòng, rõ ràng là không bật đèn, nhưng Lộc Hữu Thanh lại cảm nhận được hơi ấm vô tận, cô thực sự ngoan ngoãn nghe theo lời Nhan Hạc, nằm chờ nàng quay lại.
Nhan Hạc bưng một bát cháo đẩy cửa bước vào phòng, dùng thìa múc một miếng cũng không quên thổi cho nguội rồi mới đưa đến bên môi Lộc Hữu Thanh.
"Mau ăn một chút đi."
Lộc Hữu Thanh ngoan ngoãn hé môi nuốt lấy thìa cháo: "Cảm ơn cậu."
Nhan Hạc hừ nhẹ một tiếng: "Không khách sáo, hóa ra cậu vẫn còn biết nói chuyện cơ đấy."
Lộc Hữu Thanh cúi đầu, sau khi ngủ một giấc cơn sốt của cô đã hạ đi rất nhiều, cũng không còn khó chịu như trước nữa, nhận ra Nhan Hạc vẫn còn đang giận mình, cô cụp mắt xuống, những đốt ngón tay cuộn lại, móng tay dùng sức bấm sâu vào lòng bàn tay.
"Ăn thêm chút nữa đi." Nhan Hạc không phát hiện ra điểm bất thường của cô, tiếp tục đút cho cô ăn, miệng vẫn không ngừng nói.
"Cậu chắc là cả ngày rồi chưa ăn cơm đúng không, trong tủ lạnh chẳng có cái gì cả."
Lộc Hữu Thanh ngẩng đầu hỏi: "Cậu vào bếp rồi sao?"
Nhan Hạc đáp: "Mình không vào bếp thì nấu cháo kiểu gì hả đại học bá, cậu cứ lo mà nghỉ ngơi cho tốt đi, đừng để cơn sốt làm hỏng cái chỉ số thông minh cao ngất ngưởng kia đấy."
"Lần trước lên núi đáng lẽ chúng ta nên thay quần áo sớm một chút, lúc đó vừa sấm sét vừa mưa to, cậu lại còn đang trong kỳ sinh lý nữa, tuy nói sau khi hết sấm không lâu chúng ta đã tìm được giáo viên, nhưng vẫn bị dầm mưa một khoảng thời gian dài, mình nên sớm phát hiện ra quần áo cậu bị rách mới đúng."
Lộc Hữu Thanh lại được nàng đút cho một ngụm cháo, nghe Nhan Hạc lải nhải nói chuyện, cô chỉ cảm thấy nơi sâu thẳm trong trái tim vốn trống rỗng đã được lấp đầy bởi sự dịu dàng, cô rất thích cảm giác này, theo bản năng muốn kéo dài nó thêm mãi.
"Cậu biết nấu cháo sao?"
Nhan Hạc nhướng mày: "Tất nhiên rồi, ngon lắm đúng không, đều là do dì Lý dạy mình đấy, dì Lý là người giúp việc nhà mình."
Lộc Hữu Thanh nói: "Cảm ơn dì Lý."
Nhan Hạc nhíu mày phản đối: "Cái gì chứ, không phải nên cảm ơn mình sao?"
Lộc Hữu Thanh cong môi mỉm cười, sự ngọt ngào lan tỏa trong lồng ngực, đây là lần đầu tiên cô cảm nhận được căn nhà này lại ấm áp đến thế, thậm chí còn có chút không chân thực.
"Cảm ơn bạn học Nhan." Cô lại lần nữa lên tiếng, lần này ngữ khí so với bất cứ lúc nào trước đây đều kiên định và chân thành hơn, thiếu nữ mười tám tuổi tuy còn non nớt nhưng lại chứa đựng lòng dũng cảm bao la như trời đất.
Cảm giác lành lạnh chạm vào trán, ký ức của Lộc Hữu Thanh bị cắt đứt, tầm mắt dần tập trung lại, cô nhìn thấy gương mặt đầy vẻ lo lắng của Nhan Hạc.
"Có phải rất khó chịu không?" Nhan Hạc lo lắng nhìn Lộc Hữu Thanh, so với nàng của bảy năm trước, Nhan Hạc đã trưởng thành hơn rất nhiều, khuôn mặt cũng trở nên chín chắn, nhưng vẫn là người chỉ cần đứng đó thôi cũng đủ khiến trái tim Lộc Hữu Thanh rung động.
Lộc Hữu Thanh lắc đầu, cô giơ tay nắm lấy bàn tay đang đặt bên má mình của Nhan Hạc, nhìn nàng bằng ánh mắt chứa chan tình cảm.
Cô nghĩ, đời này có lẽ mình sẽ không bao giờ buông tay.