Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Lộc Hữu Thanh uống rượu xong, hiện tại vẫn chưa thể uống thuốc ngay, Nhan Hạc liền dùng khăn lông ướt đắp lên trán cô để hạ sốt. Nàng cầm nhiệt kế đo cho Lộc Hữu Thanh trước, rồi lại đi rót nước cho cô uống, bận rộn trước sau, một chút cũng không dám chậm trễ.
Gương mặt Lộc Hữu Thanh ửng hồng, đôi mắt mông lung lấp lánh hình bóng Nhan Hạc đang đi tới đi lui, cả người cô đều được bao bọc bởi sự hạnh phúc và ngọt ngào.
Cô rất vui vẻ, dù là bảy năm trước hay là hiện tại, Nhan Hạc vẫn luôn là người tốt bụng, toàn tâm toàn ý chăm sóc người khác như thế. Cô thậm chí còn không dám nhắm mắt lại, sợ rằng cảnh tượng trước mắt chỉ là ảo tưởng của chính mình, sợ rằng sau khi ngủ dậy, mọi thứ ở đây đều tan thành mây khói, và A Hạc của cô cũng sẽ rời bỏ cô mà đi.
Trong đầu Nhan Hạc hồi tưởng lại phương pháp hạ sốt đã hỏi từ bác sĩ, nàng bận rộn tới lui để hạ nhiệt cho Lộc Hữu Thanh. Nhìn thấy nhiệt độ cơ thể của Lộc Hữu Thanh cuối cùng cũng bắt đầu từ từ giảm xuống, lúc này nàng mới rảnh tay lau đi mồ hôi trên mặt, nhẹ nhàng thở phào một hơi.
Nàng cất nhiệt kế vào chỗ cũ, nhìn thời gian rồi dự định nửa giờ sau sẽ đo lại nhiệt độ cho Lộc Hữu Thanh một lần nữa. Vừa mới ngẩng đầu lên, dư quang của nàng đã vô thức chạm phải một đôi mắt đang giấu sau lớp chăn.
Nàng ngẩn người: "Sao cậu còn chưa ngủ?"
Lộc Hữu Thanh không nói lời nào, vẫn cứ nhìn nàng chằm chằm. Trong phòng vì sợ ảnh hưởng đến mắt của Lộc Hữu Thanh nên không bật đèn, những suy nghĩ hỗn loạn khiến cô có chút phân vân không rõ lúc này là ký ức hay hiện tại, cô sợ mình vừa mở miệng thì Nhan Hạc đang dịu dàng chăm sóc cô sẽ biến mất.
Lộc Hữu Thanh không trả lời, Nhan Hạc cũng chỉ đành đi tới, đưa tay đặt lên trán Lộc Hữu Thanh. Lộc Hữu Thanh không nhịn được mà run rẩy hàng mi, trong đôi mắt chứa đầy những tia sáng mờ ảo.
Hơi ấm trong lòng bàn tay không còn là nhiệt độ nóng bỏng như trước, lúc này Nhan Hạc mới hoàn toàn yên tâm. Nàng đang định dời tay đi thì lại bị người phụ nữ kia nắm lấy tay mình.
Cho dù đã hạ sốt, lúc này trông Lộc Hữu Thanh vẫn không mấy khả quan, trạng thái tinh thần và thần sắc đều uể oải, đuôi mắt còn ửng đỏ, giống như lá sen sau cơn mưa. Cô cứ thế nhìn Nhan Hạc, hoàn toàn phơi bày sự yếu đuối của mình trước mặt nàng.
"Làm sao vậy?" Nhan Hạc không kìm được mà hạ giọng, trong lòng cảm thấy đau xót, nàng nắm ngược lại bàn tay Lộc Hữu Thanh trong lòng bàn tay mình, lại ghé sát vào một chút hỏi han: "Vẫn còn thấy khó chịu lắm sao, không ngủ được à?"
Ánh mắt nàng viết đầy vẻ lo lắng, cũng không nhận ra lúc này khoảng cách giữa hai người gần đến mức nào. Gần đến mức trong mắt Lộc Hữu Thanh chỉ có thể chứa đựng hình bóng nàng, gần trong gang tấc đến mức có thể cảm nhận được hương thơm thanh mát trên người Nhan Hạc. Trong vô thức, không khí trong phòng trở nên đặc quánh lại, mỗi nhịp thở đều là tiếng tim đập.
Rất thích.
Rất thích rất thích rất thích rất thích rất thích rất thích rất thích.
Không gian tối tăm khiến tiếng tim đập càng rõ rệt hơn, đã không còn nghe rõ tiếng tim đập bên tai rốt cuộc là của ai. Trong căn nhà yên tĩnh chỉ có thể nghe thấy tiếng hít thở của hai người, càng lúc càng tiến lại gần, nhịp điệu hơi thở càng lúc càng đồng nhất, hoàn toàn hòa làm một.
Gương mặt tuyệt mỹ của Lộc Hữu Thanh không ngừng tiến lại gần, Nhan Hạc bỗng cảm thấy lồng ngực thắt lại, trái tim đập kịch liệt như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Nàng theo bản năng nảy sinh ý muốn rời đi, bàn tay đang nắm lấy tay Lộc Hữu Thanh không tự chủ được mà co rụt lại một chút.
Nhưng chính cái sự co rụt gần như không thể phát hiện ra đó lại khiến trái tim đang tràn ngập tình yêu ngọt ngào của Lộc Hữu Thanh đột ngột vỡ ra một lỗ hổng lớn. Gió lạnh thổi qua, thổi sạch sành sanh sự ngọt ngào nơi đáy lòng, chỉ để lại một vùng chua xót.
Đuôi mắt Lộc Hữu Thanh lập tức đỏ lên, một trái tim đang bùng cháy nóng rực đột ngột bị dập tắt. Bàn tay giấu trong chăn siết chặt lấy ga giường, đầu ngón tay dùng sức đến trắng bệch. Cô cố gắng hết sức kìm nén không để cảm xúc của mình lộ ra, dùng kỹ năng diễn xuất tinh vi nhất của mình để ngụy trang cho nỗi đau trong lòng, nơi đáy mắt ẩn giấu vẻ u ám.
A Hạc vẫn không thể tiếp nhận cô từ tận đáy lòng.
Nhan Hạc cũng nhận ra sự bất thường của cơ thể mình, trong lòng nàng không khỏi ảo não. Động tác bản năng này của cơ thể thật sự hại người, rõ ràng nàng đã không còn bài xích chuyện này nữa rồi.
Nhan Hạc cũng không nghĩ tới việc mình sợ hãi sự tiếp xúc thân mật có lẽ là do nguyên nhân từ phía Lộc Hữu Thanh, nàng chỉ cho rằng là do tâm lý phòng bị sau khi mất trí nhớ vẫn chưa hoàn toàn tan biến. Cảm giác áy náy đối với Lộc Hữu Thanh càng mãnh liệt hơn, trong lòng nặng trĩu không cách nào diễn tả.
Hai người mỗi người đều mang suy nghĩ riêng, bầu không khí ái muội trong phòng nhanh chóng tan biến. Nhan Hạc hoàn hồn, cố gắng để bản thân lộ ra một nụ cười hoàn mỹ, nắm chặt lấy tay Lộc Hữu Thanh.
"Mau ngủ đi, mình sẽ ở đây bầu bạn với cậu, không đi đâu cả."
Lộc Hữu Thanh khẽ gật đầu: "Ừm." Giọng nói của cô đầy vẻ yếu ớt, nghe mà thấy xót xa vô cùng.
Có lời này của Nhan Hạc, bất kể là thật hay giả, nỗi sợ hãi trong lòng Lộc Hữu Thanh cũng vơi đi rất nhiều. Cô ngoan ngoãn nhắm mắt lại, không còn chống chọi với tinh thần đang mệt mỏi của mình nữa mà thực sự chìm sâu vào giấc ngủ.
Căn phòng chìm vào sự tĩnh lặng thật lâu, Nhan Hạc nhìn sắc trời ngoài cửa sổ từ mờ ảo chuyển dần sang đêm tối, thần sắc của nàng cũng hoàn toàn biến mất trong màn đêm.
Lộc Hữu Thanh nằm trên giường ngủ rất thiếu cảm giác an toàn, Nhan Hạc chỉ cần hơi cử động bàn tay đang nắm lấy tay cô là cô sẽ khó chịu mà r*n r*, còn nhíu mày nữa. Cứ lặp đi lặp lại như vậy, Nhan Hạc không dám cử động một chút nào, sợ sẽ làm Lộc Hữu Thanh vừa mới vất vả lắm mới ngủ được tỉnh giấc.
Vốn tưởng rằng chỉ ngồi không bầu bạn với Lộc Hữu Thanh sẽ rất nhàm chán, nhưng Nhan Hạc không ngờ mình lại có thể ngắm nhìn gương mặt khi ngủ của Lộc Hữu Thanh lâu như vậy mà không thấy chán. Ngắm nhìn hồi lâu, nàng thậm chí còn không nỡ chớp mắt. Trong giấc mộng, gương mặt khi ngủ của Lộc Hữu Thanh ẩn hiện trong bóng tối, mơ hồ lại có một vẻ đẹp khác lạ.
Nhan Hạc ngồi trên ghế bên cạnh giường, lưng tựa vào thành ghế, ánh mắt dừng lại trên đôi bàn tay đang nắm chặt của hai người. Nghĩ đến động tác né tránh lúc nãy của mình chắc chắn lại làm Lộc Hữu Thanh đau lòng, mất trí nhớ thật là phiền phức mà.
Cứ hễ nghĩ đến việc Lộc Hữu Thanh sẽ vì nàng mà buồn bã, đôi lông mày của Nhan Hạc lại áy náy mà trĩu xuống. Nàng tự trách mình vì đã mất trí nhớ ở tận đáy lòng, đồng thời thầm hạ quyết tâm phải sửa đổi.
Mỗi khi nhìn thấy dáng vẻ đau khổ của Lộc Hữu Thanh, trái tim nàng luôn không tự chủ được mà thắt lại đau đớn. Nhan Hạc biết đây là cảm nhận bản năng của cơ thể, là cảm xúc đến từ sâu thẳm trái tim nàng, cũng là minh chứng chân thực nhất cho tình cảm của nàng dành cho Lộc Hữu Thanh trước khi mất trí nhớ.
Cho dù mất trí nhớ, nhưng nỗi đau thì không biết nói dối. Nhan Hạc chỉ dựa vào cảm nhận này thôi cũng có thể nhìn thấu được tình cảm trước kia giữa nàng và Lộc Hữu Thanh, trong lòng nàng bất giác sinh ra sự mong đợi.
Nếu tình cảm trước đây giữa nàng và Lộc Hữu Thanh thực sự giống như nàng tưởng tượng, vậy thì đối với nàng, việc có mất trí nhớ hay không cũng chẳng còn quan trọng nữa.
Nhan Hạc mím môi, ánh mắt dừng lại trên gương mặt ngủ say ôn hòa của Lộc Hữu Thanh, đôi môi mỏng khẽ mở, nói một câu "Ngủ ngon" không thành tiếng.
-
Hoạt động quảng bá phim của Lộc Hữu Thanh đã kết thúc, hơn nữa sau đó cô còn bị sốt cao, Tiết tỷ đã ra lệnh cưỡng chế cô phải ngoan ngoãn ở nhà, không được đi đâu cả. Cô bỗng nhiên có thêm rất nhiều thời gian nghỉ ngơi, thế là cô yên tâm thoải mái ở lỳ trong nhà suốt một tuần.
Một tuần lễ này trôi qua rất an nhàn, lại còn có Nhan Hạc ở bên cạnh nên dù thế nào cũng không thấy nhàm chán. Một "kẻ cuồng công việc" trong lời đồn như cô thế mà cũng bắt đầu lười biếng, thời gian ở bên cạnh Nhan Hạc rất thoải mái, ngay cả nỗi phiền muộn vì không thể ngủ cùng giường với nàng cũng bị cô quẳng ra sau đầu.
Buổi sáng cùng Nhan Hạc ăn cơm, sau đó hai người hoặc là ra ngoài đi dạo, hoặc là ở lỳ trong nhà. Lộc Hữu Thanh sẽ dạy Nhan Hạc nấu ăn, đến buổi chiều thì cả hai cùng vùi mình trong phòng sách. Cô xem kịch bản còn Nhan Hạc đọc sách, một nhịp sống rất quy luật nhưng cũng rất đáng yêu.
Phòng sách rất lớn, trên giá sách bày biện đủ loại sách vở phong phú. Nhan Hạc đã mất đi ký ức, nhận thức trong đầu về một số việc còn rất mơ hồ, nên nàng càng hận không thể một ngày đọc mười mấy cuốn sách. Chính vì vậy, phần lớn thời gian trong ngày của hai người đều là ngâm mình trong phòng sách.
Chỉ là, nàng đọc nhiều sách như vậy, theo bản năng cảm thấy có lẽ nghề nghiệp của mình cũng nằm ở đây.
"Công việc của mình là gì vậy?" Nhan Hạc hỏi.
Lộc Hữu Thanh đang ngồi trên ghế sofa bên cạnh nàng xem kịch bản, nghe vậy liền chống cằm nhìn về phía nàng, nở một nụ cười như hồ ly. Cơn sốt của cô đã lui từ lâu, nên cô chẳng màng đến việc Nhan Hạc sẽ đỏ mặt mà mặc một chiếc váy ngủ hai dây, để lộ một mảng lớn làn da trắng nõn.
"A Hạc muốn biết sao?" Cô không trả lời ngay mà ngược lại đưa tay ngoắc ngoắc Nhan Hạc, nụ cười nơi đuôi mắt mang theo vẻ quyến rũ: "Mình có thể nói cho A Hạc biết, chỉ là A Hạc cần phải hứa với mình một chuyện."
Nhan Hạc chẳng cần nghĩ cũng biết chuyện trong miệng cô chính là muốn nàng buổi tối ôm cô ngủ, thế là nàng không thèm quay đầu lại mà dời mắt đi. Ánh mắt nàng lướt qua từng tầng giá sách, trong lòng dần dần nảy ra manh mối.
"Công việc của mình chắc là có liên quan đến nhiếp ảnh nhỉ."
Lộc Hữu Thanh nhướng mày: "Sao A Hạc biết được?"
Nhan Hạc chỉ vào những hàng sách phía trên: "Trong số sách trên giá có rất nhiều cuốn về nhiếp ảnh. Cậu là diễn viên, chắc là không cần xem những thứ này, vậy thì chỉ có thể là của mình thôi."
Khóe miệng Lộc Hữu Thanh ngậm ý cười: "A Hạc đoán đúng rồi." Cô gấp kịch bản trong tay lại đặt sang một bên, dư quang của Nhan Hạc thoáng thấy ngày tháng mờ mờ phía dưới kịch bản.
"A Hạc thực sự là một nhiếp ảnh gia." Lộc Hữu Thanh nói, "Chỉ là đã lâu lắm rồi cậu không cầm máy lại."
Nhan Hạc nghe vậy thì ngẩn người. Nàng vừa định hỏi tại sao mình là một nhiếp ảnh gia mà trong nhà lại không có lấy một thiết bị nhiếp ảnh nào, hóa ra là nàng đã không làm việc từ lâu rồi sao.
Không hiểu vì sao, khi nghe Lộc Hữu Thanh nhắc đến chuyện này, trái tim Nhan Hạc đột nhiên nhói đau một chút, giống như bị kim châm vậy, rất đau nhưng cũng nhanh chóng khôi phục lại như cũ.
"Tại sao chứ? Vậy sau đó mình làm công việc gì? Không lẽ mình không có việc làm sao?"
Lộc Hữu Thanh bị điệu bộ tự hỏi tự trả lời của nàng làm cho buồn cười, không nhịn được che miệng cười đến cong cả mắt. Cô đưa tay ôm lấy cánh tay Nhan Hạc, xích lại gần nàng hơn một chút để động tác của hai người thêm phần thân mật: "Tất nhiên là không phải rồi."
"Sau đó cậu làm trợ lý cho mình, lúc nào cũng ở bên cạnh mình." Cô uể oải lên tiếng, khóe miệng vẫn ngậm nụ cười.
"Trợ lý?" Nhan Hạc nghi hoặc nhíu mày, "Nhưng chẳng phải trợ lý của cậu là Lâm Nhạc sao?"
Lộc Hữu Thanh: "Đó là sau này, trước Lâm Nhạc thì người ở bên cạnh mình luôn là cậu."
Nhan Hạc vẫn không hiểu: "Làm trợ lý cho cậu? Tại sao mình lại phải làm trợ lý cho cậu chứ?"
Tuy rằng nàng mất trí nhớ nên không biết nhiều hơn người khác là bao, nhưng Nhan Hạc đã thấy rất nhiều bình luận của mọi người trên điện thoại, đều nói rằng nếu những người yêu nhau mà làm việc cùng nhau thì khó tránh khỏi nảy sinh mâu thuẫn, như vậy sẽ không tốt cho tình cảm của hai người.
Lộc Hữu Thanh: "Không biết nữa, lúc đó A Hạc nói với mình là cậu không muốn làm nhiếp ảnh gia nữa, nhưng mình cảm thấy còn có một nguyên nhân khác."
Nhan Hạc: "Là gì?"
Khóe môi Lộc Hữu Thanh hiện lên một nụ cười, cô không vội trả lời mà đưa ngón tay khẽ chạm lên ngực Nhan Hạc, từng chút từng chút một vẽ những vòng tròn. Sau khi cảm nhận được động tác đột ngột cứng đờ của Nhan Hạc, cô mới uể oải mở lời.
"Có lẽ là do A Hạc không nỡ rời xa mình chăng."
Lồng ngực Nhan Hạc run lên, trái tim vốn đang tê dại vì động tác của Lộc Hữu Thanh giờ lại bị trêu chọc đến mức đập loạn nhịp. Nàng quay mặt đi chỗ khác, cứng giọng nói.
"Chắc chắn không phải nguyên nhân này đâu."
"A Hạc thật đáng ghét, mình thấy rõ ràng là có nguyên nhân này mà." Lộc Hữu Thanh buông tay ra, đang định nói tiếp điều gì đó thì chiếc điện thoại đặt bên cạnh bỗng rung lên ong ong. Lộc Hữu Thanh chỉ liếc nhìn qua một cái rồi dời mắt đi, không hề có ý định cầm lên xem.
"Sao đột nhiên lại hỏi chuyện này, A Hạc muốn bắt đầu làm việc lại sao?"
Lộc Hữu Thanh cũng rất thắc mắc tại sao Nhan Hạc đột nhiên không muốn làm nhiếp ảnh gia nữa. Vì công việc này mà Nhan Hạc từng cãi nhau một trận lớn với Nhan Tố Dịch, sau đó Nhan nữ sĩ vì mắt không thấy tâm không phiền mà ra nước ngoài. Theo lý mà nói, A Hạc hẳn là rất thích công việc này, nhưng kể từ lần nói với cô là không làm việc nữa, nàng thực sự không bao giờ chạm vào những thiết bị đó nữa.
Nhưng nếu thực sự để Nhan Hạc bắt đầu làm việc lại... Lộc Hữu Thanh nheo mắt, nơi đáy mắt ẩn giấu một vẻ u ám, cô không thích điều đó.
Nhan Hạc suy nghĩ một hồi rồi gật đầu: "Vết thương trên người mình cũng đã lành gần hết rồi, cũng nên bắt đầu làm việc thôi."
Hơn nữa hiện tại nàng đã mất trí nhớ, đối với mọi thứ đều là con số không, nàng cảm thấy bây giờ mình bắt đầu làm quen với công việc lại từ đầu là hoàn toàn khả thi, nàng cũng không muốn cả ngày cứ ru rú trong nhà.
"Huống hồ, hiện tại mình..."
Chiếc điện thoại trên bàn lại phát ra một tiếng rung dài, lời nói của Nhan Hạc bị cắt ngang, ánh mắt nàng dừng lại trên chiếc điện thoại.
Lộc Hữu Thanh khẽ nhíu mày, thần sắc hiện rõ vẻ phẫn nộ vì bị quấy rầy, cô đưa tay cầm lấy điện thoại, nhấn nút nghe.