Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Nhan Hạc đột nhiên nhíu mày, đứng tại chỗ lặng lẽ nhìn chằm chằm cánh cổng lớn lạnh lẽo này. Lớp sơn đen của cánh cổng dưới ánh nắng chiếu rọi trông rực rỡ hẳn lên, phần kim loại lạnh lùng phản chiếu ánh sáng ấm áp, nhưng Nhan Hạc lại cảm thấy cánh cổng này khiến nàng không thoải mái chút nào.
Trước kia có Lộc Hữu Thanh ở bên cạnh nên nàng chưa cảm thấy gì, hiện giờ chỉ có một mình nàng đứng ở đây, nhìn cánh cổng đen cao hơn cả hai người mình cộng lại, nàng chỉ thấy lòng run rẩy, đó là phản ứng bản năng từ sâu trong cơ thể.
Mọi động tác của Nhan Hạc đều khựng lại, trong đầu không ngừng vẽ ra một vài khung cảnh đáng sợ, cả người liên tục vã mồ hôi lạnh. Nàng theo bản năng định nhấc chân rời đi, nhưng cuối cùng vẫn sực nhớ ra những gì Lộc Hữu Thanh đã nói trước đó, rằng vì nàng thích dùng mật mã nên cánh cổng lớn không lưu dấu vân tay của nàng.
Nhan Hạc nuốt nước miếng, đổi sang buông tay ra rồi nhập mật mã lên cửa lớn. Quả nhiên lần này nàng đã nghe thấy âm thanh thông báo mật mã chính xác và tiếng cổng mở ra. Nàng đẩy cửa bước ra ngoài, trên con đường rộng thênh thang ánh lên những tia sáng nhạt nhòa, xung quanh là những cơn gió lay động nhẹ nhàng, thổi lướt qua vạt áo nàng.
Không khí mát lạnh tràn vào phổi, toàn thân Nhan Hạc đều thả lỏng hẳn ra. Nàng thở phào một hơi, đưa tay đỡ trán cười khổ, thầm nghĩ có phải sau khi mất trí nhớ, cảm giác an toàn của mình quá thiếu hụt nên dẫn đến việc nhìn thấy cái gì cũng sợ hãi sẽ gây hại cho bản thân hay không. Vừa rồi nàng vậy mà lại cho rằng Lộc Hữu Thanh...
Nhan Hạc giơ tay lên, có chút buồn cười mà sờ sờ mũi mình, vội vàng cắt đứt những suy nghĩ viển vông đó để đi về phía đích đến. Ở phía sau nàng, cánh cổng lớn chậm rãi khép lại, căn biệt thự dường như lại chìm vào giấc ngủ sâu.
Tuy Nhan Hạc mất đi ký ức trong vụ tai nạn xe cộ, nhưng điều đó không có nghĩa là nàng chẳng biết gì cả. Có những thứ chỉ cần bắt tay vào làm một thời gian là về cơ bản có thể học được ngay. Trong mấy ngày sử dụng vừa qua, nàng đã nắm rõ cách dùng điện thoại di động, lúc này nàng đang mở ứng dụng bản đồ, tỉ mỉ xem lộ trình để đi tới khu danh lam thắng cảnh.
Khu biệt thự ở ngoại ô rất yên tĩnh, đồng nghĩa với việc môi trường xung quanh cực kỳ đẹp đẽ, vì thế khu danh lam thắng cảnh cách nơi này cũng không quá xa. Nhan Hạc dành phần lớn thời gian để ngắm nhìn phong cảnh trên đường đi. Sau khi đi vòng vèo ra khỏi khu biệt thự, nàng liếc mắt một cái đã thấy được ngôi chùa ở phía xa.
Sau khi mua vé vào cổng, nàng mở điện thoại lên xem thời gian thì phát hiện hóa ra đã là buổi chiều. Nhan Hạc có chút kinh ngạc, hèn gì nàng cảm thấy hơi đói bụng, nhưng vì người đã ra đến đây rồi nên nàng vẫn tiếp tục đi về phía trước.
Vào ngày làm việc, khu danh lam thắng cảnh không có quá nhiều người. Nàng rất nhanh đã đi tới ngôi chùa. So với những nơi khác, ở chùa đông người hơn hẳn, phần lớn đều đến để thắp hương cầu phúc nên không hề ồn ào. Nhan Hạc nhấc chân bước vào trong chùa, một tăng nhân đang quét rác thấy nàng thì chắp tay trước ngực chào hỏi, sau đó lại cúi đầu tiếp tục làm việc của mình.
Trong chùa tiếng ve kêu râm ran không dứt, những cành lá đung đưa trong gió nhẹ tạo nên những bóng cây che phủ. Mùi hương trầm và mùi gỗ khiến lòng người tĩnh lại. Nhan Hạc rất thích mùi hương và môi trường này. Kể từ khi bước vào chùa, nàng có thể cảm nhận được bản thân có một loại cảm giác quen thuộc tự nhiên với nơi đây. Chắc hẳn trước khi mất trí nhớ nàng thường xuyên lui tới chỗ này nên không thấy xa lạ chút nào.
Ngôi chùa rất lớn, mùi nhang cháy quyện cùng bầu không khí cổ xưa lặng lẽ, thấp thoáng có thể nghe thấy tiếng ve. Nhan Hạc đi theo đám người dạo quanh chùa một lát, lại thắp hương thành kính bái Phật. Cảm nhận được bản thân đã đói đến mức bụng dán vào lưng, sợ mình sẽ bị tụt đường huyết, Nhan Hạc xoay người chuẩn bị rời khỏi chùa để đi tìm cái gì đó ăn. Nhưng khi nàng vừa đi tới cổng lớn của chùa thì đột nhiên nghe thấy tiếng gọi từ phía sau.
"Nhan thí chủ xin dừng bước."
Bước chân Nhan Hạc dừng lại, nàng quay đầu nhìn theo tiếng gọi, chính là vị tăng nhân quét rác lúc nãy.
"Sao ngài biết tên của tôi?" Nhan Hạc kinh ngạc hỏi, sau đó lại nhận ra vừa rồi vị tăng nhân này cũng chủ động chào nàng, chắc hẳn trước đây nàng có quen biết tiểu tăng nhân này, vì thế nàng vội vàng ho khan hai tiếng để che giấu sự lúng túng.
"Có chuyện gì không ạ?" Nhan Hạc học theo dáng vẻ của vị tăng nhân, chắp tay trước ngực hỏi.
Vị tăng nhân đặt cây chổi xuống, nhanh nhẹn đứng dậy rồi đưa tay chỉ về phía xa: "Mời đi theo tôi."
Nhan Hạc đầy nghi hoặc đi theo sau, nàng cứ ngỡ vị ấy muốn dẫn mình đi gặp trụ trì của chùa. Đi ngang qua vài tòa điện thờ để vào sâu bên trong, không gian xung quanh trở nên tĩnh mịch, mùi gỗ mục cổ xưa càng thêm đậm hơn. Nhấc chân bước qua bậc cửa cuối cùng, Nhan Hạc rốt cuộc cũng thấy được tiểu tăng nhân dẫn mình đi tới đi lui rốt cuộc là muốn làm gì.
"A Hạc." Lộc Hữu Thanh đứng dưới gốc cây trong chùa gọi nàng. Cây cối trong chùa lay động theo gió, những bóng nắng loang lổ rơi trên người cô, điểm xuyết thêm những tia sáng nhỏ bé. Cô đã thay một bộ quần áo khác, cũng tẩy sạch lớp trang điểm trên mặt, mái tóc dài được buộc thành kiểu đuôi ngựa thấp sau gáy. Trên khuôn mặt thanh tú là niềm vui sướng không hề che giấu, đôi mắt chứa chan những tia sáng rung động.
"Sao cậu lại đến đây? Cậu biết đường tới đây sao?" Lộc Hữu Thanh vội vàng đi đến bên cạnh nàng, sau đó chắp tay trước ngực với tiểu tăng nhân để bày tỏ sự lịch sự.
Tiểu tăng nhân chắp tay niệm "A di đà phật" rồi xoay người rời đi. Trong viện giờ chỉ còn lại hai người bọn họ, Lộc Hữu Thanh không còn che giấu gì nữa, đưa tay lấy chiếc mũ của Nhan Hạc xuống.
"Có nóng không, còn đội cả mũ nữa." Cô trách yêu, rồi thuần thục cầm khăn giấy lau mồ hôi trên trán cho Nhan Hạc.
Nhan Hạc để mặc cho cô lau, ánh mắt đảo quanh nhìn sân viện sâu thẳm trong chùa: "Tan làm rồi sao?" Nàng hỏi, giọng điệu bình thản, nhưng thực tế trái tim nàng đã đập rộn ràng ngay khi nhìn thấy Lộc Hữu Thanh.
"Dĩ nhiên rồi, lúc đi làm mình cứ luôn nghĩ về A Hạc, tự hỏi khi nào A Hạc mới gửi tin nhắn cho mình, nhưng A Hạc lại chẳng thèm đoái hoài đến mình, mình chỉ còn cách tan làm sớm để đi tìm A Hạc thôi." Đầu ngón tay Lộc Hữu Thanh chọc chọc vào má nàng làm bộ oán trách, nhưng tay kia đã nắm chặt lấy tay Nhan Hạc.
Nhan Hạc quay mặt đi, không nhịn được mà nghĩ thầm: Cậu nói là nhớ mình, vậy mà sau khi tan làm không về nhà ngay để gặp mình mà lại tới đây, chắc chắn là nói dối rồi.
Nàng lặng lẽ quay đầu đi không nhìn Lộc Hữu Thanh, nhưng khóe miệng lại không kìm được mà nhếch lên. Sự hụt hẫng suốt cả ngày hôm nay đã hoàn toàn tan biến ngay khoảnh khắc nhìn thấy Lộc Hữu Thanh. Nhan Hạc nhận ra nàng đã nhớ Lộc Hữu Thanh cả ngày, cũng giống như Lộc Hữu Thanh nhớ nàng vậy, cả hai đều đang mong nhớ lẫn nhau.
"A Hạc vẫn chưa nói cho mình biết sao cậu lại đến đây đâu đấy? Cậu nhớ ra nơi này rồi à?" Lộc Hữu Thanh vén lọn tóc bên tai nàng ra sau, giữ một chút khoảng cách với nàng, chỉ có bàn tay là vẫn nắm chặt không chịu buông.
Tay Nhan Hạc chạm vào gốc cây cổ thụ trong viện: "Mình ở nhà thấy chán quá, tình cờ thấy chỗ này cũng không xa nhà lắm nên muốn đến xem thử, sẵn tiện xem có nhớ ra được điều gì không."
Lộc Hữu Thanh: "Vậy A Hạc có nhớ ra gì không?"
Nhan Hạc lắc đầu, giọng nói có chút trầm xuống: "Không có, mình chỉ cảm thấy nơi này hơi quen thuộc, ngoài ra thì chẳng có cảm giác gì khác." Dường như dù nàng có thiết tha muốn hoàn thành điều gì đi nữa thì cũng sẽ gặp phải rất nhiều trở ngại. Tuy nhiên, may mắn là tâm thái của Nhan Hạc đã chuyển từ tự trách lúc ban đầu sang tự cổ vũ bản thân, những chuyện này vẫn chưa thấm vào đâu.
Nàng rũ mắt nhìn lá rụng trên mặt đất, những đường gân lá mỏng manh rơi xuống trước mắt nàng, một mùi hương thanh khiết thoang thoảng bao quanh. Nàng hoàn hồn, thấy Lộc Hữu Thanh vẫn đứng cạnh mình, nụ cười rạng rỡ.
"Sao cậu cũng ở đây?" Nàng hỏi.
Lộc Hữu Thanh mỉm cười rạng rỡ, ý cười tràn ra từ đôi mắt đen láy xinh đẹp. Cô đưa tay ra, mở lòng bàn tay, bên trong là một chiếc vòng tay ngọc thạch rất đẹp. Lúc này Nhan Hạc mới nhận ra từ nãy đến giờ cô luôn giấu tay sau lưng, hóa ra là để giấu thứ này.
"Để cầu phúc cho A Hạc." Lộc Hữu Thanh nói, rồi khẽ lắc lắc cổ tay phải của mình. Trên cổ tay cô cũng có một chiếc vòng ngọc thạch y hệt chiếc trước mặt. Những viên ngọc màu xanh nhạt nhỏ nhắn nhưng tròn trịa bóng bẩy được xâu thành vòng, sắc ngọc ôn nhuận, gần như không có tì vết hay vân đá, dưới ánh nắng phản chiếu những tia sáng dịu nhẹ, chỉ cần nhìn từ xa cũng biết giá trị không hề nhỏ.
"Trước kia A Hạc bị thương là có nguyên nhân từ mình. Nếu lúc đó mình ở bên cạnh A Hạc thì có lẽ đã không xảy ra chuyện rồi. Mình rất sợ hãi, mình sợ nếu không có mình bên cạnh, A Hạc sẽ lại gặp chuyện lần nữa, cho nên mình đã không nhịn được mà cầu xin cái này cho A Hạc, để bảo vệ bình an."
Lộc Hữu Thanh không đợi nàng từ chối đã kéo tay Nhan Hạc qua, đeo chiếc vòng ngọc vào cổ tay nàng: "Xong rồi, như vậy mình cũng có thể yên tâm phần nào." Cô ngước mắt lên, dời tầm mắt từ chiếc vòng ngọc sang người Nhan Hạc. Vừa vặn có cơn gió nhẹ thổi qua, vài sợi tóc theo gió lay động, lướt nhẹ trên gò má cô, trong mắt tràn đầy tình cảm chân thành và nóng bỏng.
Nhan Hạc nghe thấy tiếng tim mình đập mạnh mẽ, ánh mắt rực cháy của Lộc Hữu Thanh dừng lại trên người nàng, như thiêu đốt tận tâm can. Cổ tay được bao bọc bởi lòng bàn tay ấm áp mềm mại, khi chạm vào ngọc thạch lại dâng lên cảm giác lành lạnh. Dường như có thể nghe thấy tiếng trong trẻo khi hai chiếc vòng giống hệt nhau va chạm. Nhan Hạc bối rối đến mức hơi thở nghẹn lại, nàng nghe thấy giọng nói của Lộc Hữu Thanh hòa trong làn gió, vang vọng bên tai nàng như tiếng nước chảy róc rách.
"A Hạc, không được rời xa mình mà không nói lời nào nhé, mình thật sự rất sợ hãi."
Nàng cũng nghe thấy chính mình trả lời một cách không tự chủ được.
"Được."
Trong tầm mắt nàng, đôi mắt Lộc Hữu Thanh đột nhiên cong lên, ánh nhìn hướng về nàng trở nên dịu dàng như biển sâu. Cô nắm lấy tay Nhan Hạc không nói lời nào, chỉ là cuối cùng cũng không kìm nén được cảm xúc mãnh liệt trong lòng, cô đặt mu bàn tay nàng lên môi rồi trao một nụ hôn, lưu luyến và chân thành như đang nâng niu một báu vật.
-
Theo chân Lộc Hữu Thanh rời khỏi chùa, xe đang đỗ ở một nơi không xa bên ngoài.
Tiếng gió xào xạc lùi lại sau xe, Nhan Hạc dời tầm mắt từ ngôi chùa phía sau về lại đôi bàn tay đang đan vào nhau của nàng và Lộc Hữu Thanh ở trong xe. Trên hai cổ tay trắng nõn đeo hai chiếc vòng ngọc giống hệt nhau, không biết là chất ngọc thanh khiết làm tôn lên cổ tay thêm thanh mảnh, hay là làn da trắng như tuyết khiến ngọc thạch trông đẹp hơn.
Tựa như nhận ra ánh mắt của nàng, bàn tay Lộc Hữu Thanh vốn đang nắm hờ lấy tay nàng đột nhiên xoay lại, các đốt ngón tay luồn vào kẽ tay nàng rồi mười ngón đan chặt lấy nhau, ngọc thạch chạm vào nhau phát ra những tiếng lách cách giòn giã.
Tâm trạng Lộc Hữu Thanh dường như rất tốt, cô chống cằm, cong môi nhìn nàng. Hình như cô đã uống chút rượu, có thể ngửi thấy mùi rượu gạo nhàn nhạt trên người cô, rất dễ chịu. Toàn thân cô toát ra một vẻ nhàn nhã, giống như một nơi bị tắc nghẽn bấy lâu trong lòng đột nhiên được thông suốt, mọi thứ trở nên tươi sáng hẳn lên.
Nhan Hạc rất muốn hỏi xem cô có chuyện gì mà vui vẻ đến vậy, nhưng hiện tại nàng có một vấn đề còn thắc mắc hơn cần được giải đáp.
"Lúc nãy ở trong chùa cậu nói, khi mình gặp tai nạn xe cộ cậu không có ở bên cạnh mình sao? Lúc đó đã xảy ra chuyện gì vậy?"
Nụ cười trên khóe môi Lộc Hữu Thanh khựng lại trong thoáng chốc, cô hơi rũ mắt, đôi lông mày khẽ nhíu lại, dường như đang chìm vào một miền ký ức đầy trăn trở. Dù cô rất nhanh đã lấy lại nụ cười ban đầu nhưng vẫn bị Nhan Hạc nhận ra dấu vết. Tim Nhan Hạc đột nhiên thắt lại, đây là lần đầu tiên sau ngần ấy thời gian nàng tiếp cận gần đến thế với vụ tai nạn của mình. Nói không muốn biết tuyệt đối là giả, nàng khao khát muốn biết những gì đã xảy ra với bản thân mình hơn bất cứ ai.
Thế nhưng, dù trong lòng cực kỳ nôn nóng muốn biết ngọn nguồn, nhưng khi nhìn thấy biểu cảm đau thương của Lộc Hữu Thanh, sự kích động ấy bỗng chốc dao động.
"Thôi vậy." Nhan Hạc thở dài, lắc lắc bàn tay đang nắm chặt với Lộc Hữu Thanh để thu hút sự chú ý của cô: "Dù sao mình cũng sẽ nhớ ra thôi, không vội vàng gì một chốc một lát này."
Con người ai cũng có lòng hiếu kỳ, huống chi lại là chuyện liên quan đến chính mình. Tuy Nhan Hạc rất muốn biết lúc đó đã xảy ra chuyện gì, nhưng tình cảnh khi ấy đối với nàng hiện tại chỉ là một sự việc đã xảy ra và bị lãng quên, còn đối với Lộc Hữu Thanh, việc kể lại chuyện này chẳng khác nào khơi lại đoạn ký ức kia thêm lần nữa, khiến cô đau khổ trong lòng. Nhan Hạc không nỡ ép cô phải trải qua những điều đó.
Nghĩ vậy, Nhan Hạc lại không nhịn được mà thở hắt ra một hơi, thầm tự hỏi không biết bao giờ ký ức của mình mới có thể khôi phục.
Lộc Hữu Thanh nhìn dáng vẻ đơn độc nhưng vẫn cố gắng an ủi mình của Nhan Hạc, trong lòng như có một dòng nước ấm lướt qua. A Hạc của cô, cho dù trong lòng có muôn vàn cảm xúc thì vẫn luôn ưu tiên bận tâm đến tâm trạng của cô mà từ bỏ việc dò hỏi những chuyện này.
Cô luôn không biết bao nhiêu lần rung động trước những gì A Hạc làm cho mình, thật sự không có cách nào để ngừng yêu nàng, đã hoàn toàn không thể rời xa A Hạc được nữa rồi.
Đôi mắt Lộc Hữu Thanh run rẩy, trái tim vốn đã nguội lạnh như tro tàn một lần nữa bùng cháy mãnh liệt. Một bàn tay cô siết chặt lấy cạnh ghế, các đốt ngón tay dần vặn vẹo đến trắng bệch. Sâu trong đáy mắt là những cảm xúc cuộn trào không thể kiểm soát, gào thét muốn đem Nhan Hạc giấu đi làm của riêng, nhưng cuối cùng lại bị cô đè nén xuống thật sâu. Khi ngẩng đầu lên, cô lại trở về dáng vẻ yếu ớt khiến người ta nhìn vào là thấy xót thương.
"Chuyện lúc đó, mình cũng không rõ lắm." Giọng nói của cô hơi run rẩy khi mở lời, không biết có phải do hơi men khiến lòng người can đảm hơn đôi chút hay không, cô nhắm mắt lại, chọn cách nói ra sự việc ngày hôm đó.
"Lúc ấy mình đang làm việc, A Hạc không ở bên cạnh mình. Đến khi mình gặp lại cậu, thì cậu đã gặp chuyện rồi." Lộc Hữu Thanh thở hắt ra một hơi thật dài, ký ức dường như lại kéo cô trở về ngày hôm ấy. Máu chảy đầy đất, những mảnh thủy tinh vỡ vụn cùng mùi xăng cháy nồng nặc. A Hạc của cô nằm gục trong vũng máu, cả người đầy máu, nằm im bất động. Có một khoảnh khắc, Lộc Hữu Thanh không còn nghe thấy bất kỳ âm thanh nào, cũng chẳng nhìn thấy bất kỳ màu sắc nào nữa, tầm mắt cô chỉ toàn một màu máu đỏ tươi.
Nhịp thở trở nên dồn dập, dòng máu như đông cứng lại vì lạnh lẽo. Lộc Hữu Thanh không khống chế được mà siết chặt tay, cả người đầy vẻ sợ hãi lao về phía trước ôm chặt lấy Nhan Hạc, cầu xin chút hơi ấm từ trong lòng nàng.
"Nếu ngày hôm đó mình ở bên cạnh A Hạc, có lẽ đã không xảy ra chuyện như vậy. Đều tại mình không tốt, nếu mình ở bên cạnh cậu, nếu ngày đó chúng ta không cãi nhau mà đều ở nhà, thì có phải mọi chuyện đã không thành ra thế này không."
Giọng của Lộc Hữu Thanh dần trở nên khàn đặc, cô tựa đầu vào lòng Nhan Hạc, mỗi một câu thốt ra đều là đang tự trách lỗi lầm của bản thân. Nhan Hạc cảm nhận được lớp áo trước ngực bị nước mắt thấm ướt, một chút lành lạnh xuyên qua lớp vải chạm vào ngực nàng, cảm giác xót xa dâng trào khiến vành mắt nàng cũng không kìm được mà đỏ lên.
"Xin lỗi, mình không nên hỏi." Nhan Hạc ước gì có thể quay lại vài phút trước để bịt miệng mình lại, nhưng lúc này điều duy nhất nàng có thể làm là ôm lấy Lộc Hữu Thanh để cô không còn nghĩ đến những chuyện đó nữa. Nàng cố gắng hồi tưởng lại lời Lộc Hữu Thanh vừa nói, muốn tìm chủ đề gì đó để đánh lạc hướng sự chú ý của cô.
"Đây không phải lỗi của cậu, cậu không có nhà, lúc đó là do tự mình muốn đi ra ngoài, xảy ra chuyện cũng chỉ vì bản thân mình thôi." Nhan Hạc nói: "Cậu nói ngày đó chúng ta cãi nhau, vậy lúc đó vì sao chúng ta lại cãi nhau?"
Giọng Lộc Hữu Thanh khựng lại một nhịp: "Chỉ là chuyện nhỏ thôi, mình quên mất rồi." Cô quên cả việc phản bác lại câu nói trước đó của nàng.
Nhan Hạc nghe vậy thì gật đầu: "Chuyện nhỏ thôi sao." Nghĩ lại những ngày gần đây chung sống với Lộc Hữu Thanh, với tính cách kia của cô, giữa hai người dường như thật sự không có khả năng xảy ra tranh cãi gì lớn, nên nàng cũng tin tưởng không chút nghi ngờ vào câu trả lời của cô.
"Cho nên đến tận bây giờ mình vẫn không biết ngày đó A Hạc muốn đi đâu." Lộc Hữu Thanh rời khỏi vòng tay Nhan Hạc, chớp đôi mắt đỏ hoe. Vì vừa mới khóc nên đôi gò má cô hơi ửng hồng, đôi mắt lại càng thêm long lanh hơn trước. Cô như sực nhớ ra điều gì đó, lên tiếng trách móc: "Cậu chẳng nói cho mình biết là cậu đi đâu cả, mình còn chẳng biết lúc đó cậu định đi làm gì."
Lúc ấy, không lâu sau khi cô rời khỏi nhà, Nhan Hạc cũng lái xe rời khỏi biệt thự. Nếu cô có thể sớm phát hiện ra A Hạc định làm gì, có lẽ đã không xảy ra chuyện như hiện tại.
"Thế nên, sau này không được tự ý rời khỏi tầm mắt của mình khi chưa được sự cho phép đâu đấy." Lộc Hữu Thanh gằn từng chữ, mỗi một chữ thốt ra, lực tay cô nắm lấy tay Nhan Hạc lại nặng thêm một phần, mang theo khí thế nếu Nhan Hạc không đồng ý thì cô sẽ không bỏ qua.
Nhan Hạc bị cô làm cho có chút buồn cười. Lộc Hữu Thanh lúc này giống như một con mèo nhỏ đang bị bệnh nhưng vẫn cố nhe nanh múa vuốt với nàng, vừa đáng yêu lại vừa khiến người ta đau lòng, nàng không nhịn được mà thốt lên.
"Nếu mình nói không thì sao, cậu định nhốt mình lại luôn à?" Câu nói thốt ra trôi chảy đến mức cả hai người có mặt ở đó đều không nhận thấy nó tự nhiên và tùy ý đến nhường nào, cứ như thể loại lời nói này đã xảy ra hàng ngàn lần giữa hai người họ vậy.
Lộc Hữu Thanh quay đầu đi không nhìn nàng, đôi mắt đỏ hoe. Cô mở miệng lẩm bẩm một câu gì đó mà Nhan Hạc nghe không rõ, nhưng bầu không khí trong xe dù sao cũng không còn trầm mặc như lúc trước nữa.
Cảnh vật ngoài cửa sổ xe lướt qua vùn vụt, hai người vẫn nắm tay nhau. Chiếc vòng ngọc trên cổ tay tỏa ra ánh sáng thanh khiết, ôn nhuận, bóng râm đổ xuống hòa vào cổ tay, nhìn từ xa giống như một sợi chỉ đen mảnh mai quấn lấy cả hai, buộc chặt họ lại với nhau.
-
Về đến nhà đã là buổi chiều, gần một ngày trời không ăn cơm khiến Nhan Hạc suýt chút nữa lại bị hạ đường huyết. May mà Lộc Hữu Thanh không biết lấy từ đâu ra một viên kẹo, xé vỏ rồi nhét vào miệng nàng. Vị chua ngọt lan tỏa khắp khoang miệng, lúc này Nhan Hạc mới cảm thấy mình như sống lại.
Nhìn bao bì quen thuộc, Nhan Hạc nhận ra Lộc Hữu Thanh mang theo kẹo bên người là vì chứng hạ đường huyết của mình, trong lòng nàng dâng lên một cảm giác ngọt ngào hơn cả viên kẹo kia.
Lộc Hữu Thanh nắm lấy tay nàng, lấy vỏ kẹo từ trong tay nàng ra, giục nàng mau đi tắm rửa thay quần áo: "Cậu đi bộ lâu như vậy, trên người chắc chắn ra nhiều mồ hôi rồi, đi tắm một cái cho mát mẻ."
Nhan Hạc nghĩ đến việc hôm nay cô ra ngoài làm việc chắc cũng đổ mồ hôi, hiện tại cả người hẳn là cũng rất nhớp nháp, nên theo bản năng mở miệng: "Cậu không tắm sao?" Nói xong nàng liền hối hận, lời này nói ra nghe cứ như nàng đang mời gọi Lộc Hữu Thanh tắm chung với mình vậy.
Quả nhiên, Lộc Hữu Thanh nghe vậy liền nhìn về phía nàng, đôi mắt thâm tình hiện lên ý cười mông lung: "A Hạc muốn tắm cùng mình sao?"
Nhan Hạc xoay người chạy lên lầu, giọng nói cố tỏ ra bình tĩnh vọng xuống phía dưới: "Coi như mình chưa nói gì đi."
Nhìn bóng lưng chạy trốn của người phụ nữ kia, Lộc Hữu Thanh không nhịn được mà mỉm cười. Cô dõi theo bóng dáng Nhan Hạc biến mất ở tầng hai, cho đến khi tiếng cửa phòng ngủ đóng lại vang lên, trạng thái tốt đẹp mà cô cố gắng duy trì nãy giờ cuối cùng cũng không trụ vững được nữa. Cả người cô rã rời, mất sạch sức lực, gần như ngã quỵ xuống ghế sofa. Cảm giác khó chịu truyền ra từ lục phủ ngũ tạng khiến cô cuộn tròn thân mình, cả người run rẩy. Lộc Hữu Thanh có thể cảm nhận được bản thân đang phát sốt.
Đầu óc nặng trĩu, căn bản không thể ngẩng lên nổi, các khớp xương đều đau nhức và lạnh lẽo thấu xương. Cô còn thấy buồn nôn, tầm mắt trước mắt bắt đầu trở nên mờ mịt.
Lộc Hữu Thanh nằm gục trên sofa, đưa mu bàn tay lên che đi ánh đèn phòng khách chói mắt, cả người hôn trầm chỉ muốn ngủ. Cơn gió lạnh và mưa hắt vào từ ô cửa sổ không đóng ngày hôm qua cuối cùng vẫn khiến cô không chịu đựng nổi.
Vừa rồi ở trên xe vẫn còn có thể duy trì trạng thái giao lưu bình thường với Nhan Hạc, cũng may nghề nghiệp của cô là diễn viên nên mới không bị phát hiện. Nhưng hiện tại Nhan Hạc không có ở đây, sự ngụy trang của cô cũng mất đi mục đích, lộ ra trạng thái chân thật nhất. Cô nằm trên sofa, khó chịu đến mức run cầm cập, ngay cả sức lực để đứng dậy tắt đèn cũng không còn.
Nghỉ ngơi một hồi lâu, nhận thấy thời gian tắm của Nhan Hạc sẽ không quá dài, Lộc Hữu Thanh gượng ngồi dậy rót cho mình một ly nước ấm, lê những bước chân nặng nề đi lục lọi tìm thuốc giảm đau hạ sốt. Cô lặng lẽ nhìn vỉ thuốc đó thật lâu, ánh mắt u tối, nhưng cuối cùng vẫn chọn đặt nó trở lại chỗ cũ.
Tiếng bước chân loạng choạng dần xa, ly nước đặt trên bàn từ nóng chuyển sang lạnh ngắt, cho đến cuối cùng Lộc Hữu Thanh vẫn không uống một ngụm nào.