Sau Khi Ba Nhỏ Của Vai Ác Cố Chấp Thức Tỉnh

Chương 92: Món quà

Trước Tiếp

"Alo?"

Bạc Nhất Minh ghé sát miệng vào chiếc đồng hồ thông minh trẻ em, lên tiếng gọi, "Ba lớn ơi?"

Tinh Tinh ngồi ở bên cạnh nhóc con, đang tò mò nghiên cứu một hộp đầy những quả bóng tennis màu xanh lam do quản gia Từ mang tới.

Đây là lần đầu tiên cậu bé biết được rằng, hóa ra màu sắc của bóng tennis không nhất thiết cứ phải là màu vàng chanh, mà còn có thể đặt làm riêng theo sở thích nữa.

"Nhất Minh?"

Giọng nói trầm thấp truyền đến, cả hai đứa trẻ liền cùng nhìn về phía chiếc đồng hồ.

Bạc Nhất Minh vội vàng đem chuyện ba nhỏ ra ngoài một mình báo cáo lại với ba lớn, còn nói thêm: "Ba nhỏ nghe con bảo trưa nay không thể ăn cơm cùng ba thì có vẻ buồn lắm á. Ba lớn ơi trưa nay ba có rảnh để đi ăn cơm với ba nhỏ không ạ?"

Bạc Thính Uyên: "Ba nhỏ của con buồn sao?"

Bạc Nhất Minh chần chừ mất một giây, nhóc con hồi tưởng lại thần sắc của ba nhỏ lúc bấy giờ, rồi gật gật đầu với chiếc đồng hồ: "Dạ đúng rồi đúng rồi ạ, trên mặt ba nhỏ ngập tràn vẻ thất vọng luôn á."

"Ừm, ba biết rồi." Bạc Thính Uyên dặn dò con trai thêm vài câu nữa rồi ngắt cuộc gọi.

Bạc Nhất Minh buông đồng hồ xuống, hình như lúc nãy ba nhỏ cũng đâu có lộ ra vẻ buồn bã gì đâu ta?

Nhóc con nhíu mày đầy do dự: "Tinh Tinh ơi, anh không có nói dối đúng không em?"

Tinh Tinh nhìn vào đôi mắt màu hổ phách của anh trai, ngữ khí vô cùng chắc chắn: "Tất nhiên là không có rồi ạ."

"Ừm." Bạc Nhất Minh lập tức vui vẻ trở lại, nắm chặt lấy cổ tay của em trai, "Đi thôi, tụi mình ra sân đánh tennis thôi!"

-

Tại trung tâm thương mại.

Tại quầy chuyên doanh của một thương hiệu đồng hồ nổi tiếng, cửa hàng trưởng sau khi nhận được thông báo từ sớm đã đứng đợi sẵn.

Cửa hàng của thương hiệu này có tổng cộng hai tầng, tầng hai hiện tại đã tạm thời được bao trọn để dọn dẹp.

Trong phòng tiếp khách dành cho khách hàng cao cấp VIP, những phần bánh ngọt và trà nước tinh tế cũng đã được bày biện sẵn sàng từ trước.

Sau khi Ôn Từ Thư cùng các vệ sĩ đến nơi, cậu được mời thẳng lên tầng hai.

Cậu tháo mũ và kính râm xuống, đi thẳng vào chủ đề chính: "Tôi muốn xem các mẫu nổi tiếng và mẫu mới nhất của cửa hàng."

Cửa hàng trưởng lập tức bảo nhân viên mang đồ lên, bản thân đeo găng tay chuyên dụng rồi tỉ mỉ giới thiệu từng chiếc một, thuận tiện mời khách hàng đeo thử, đồng thời thử dò xét: "Ôn tiên sinh, xin hỏi chiếc đồng hồ này là ngài mua cho chính mình đeo, hay là để tặng ạ?"

Ôn Từ Thư ngắm nghía mấy chiếc đồng hồ mẫu mới nhất.

Thiết kế của chúng tuy đủ mới mẻ, độc đáo và thời thượng, nhưng lại thiếu đi vài phần trầm ổn, có lẽ sẽ phù hợp hơn với những chàng trai tầm hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi.

Cậu nhìn cửa hàng trưởng, mỉm cười giải thích: "Tôi mua tặng người khác, một nam giới ngoài ba mươi tuổi, khí chất thiên về hướng ổn trọng, nội liễm."

Cửa hàng trưởng lập tức hình dung ra được hình tượng cụ thể của người đeo, liền cho mang tới nhiều kiểu dáng phù hợp hơn.

Ôn Từ Thư vừa nghe giới thiệu, vừa chọn ra hai chiếc để đeo thử lên cổ tay của mình nhằm ướm thử.

Cuối cùng, cậu chọn được một mẫu ưng ý.

Cửa hàng trưởng đúng lúc đưa ra gợi ý: "Ôn tiên sinh, mẫu đồng hồ này cũng có phiên bản đôi dành cho các cặp tình nhân đấy ạ, ngài có muốn xem qua một chút không?"

Ôn Từ Thư bật cười: "Cô đoán được tôi muốn tặng cho ai rồi à?"

Cửa hàng trưởng gật gật đầu: "Dạ, là Bạc tiên sinh."

"Có điều, bản thân tôi ngày thường cơ bản là không đeo đồng hồ."

Ôn Từ Thư nói ra miệng, chợt khựng lại một chút rồi bảo, "Thôi bỏ đi, vậy thì cứ mua một cặp đi."

Xem như lấy một điềm lành chuyện tốt thành đôi.

Cửa hàng trưởng vui mừng ra mặt, nhanh nhẹn bảo nhân viên đi đóng gói sản phẩm và xuất hóa đơn.

Ôn Từ Thư ngồi chờ, thuận tiện nhấp chút trà ấm và thưởng thức bánh ngọt.

Đúng lúc này, cậu nhận được một tin nhắn gửi đến.

Bạc Thính Uyên: [ Nhất Minh bảo trưa nay không thể ăn cơm cùng em được. Để tôi đi ăn trưa cùng em nhé? ]

Ôn Từ Thư tựa người vào ghế sofa, trong lòng thầm kinh ngạc: Thằng nhóc con này xem ra cũng có hiếu gớm nhỉ, còn biết đường tự sắp xếp ba lớn cho mình nữa chứ.

Cậu nhắn lại: [ Không cần đâu, anh cứ lo việc của anh đi, em thuận tiện ăn ở bên ngoài là được rồi. ]

Bạc Thính Uyên: [ Bên ngoài là ở đâu? Tôi qua đó với em. ]

Ôn Từ Thư nhìn sang người cửa hàng trưởng đang tự tay bưng hộp đồng hồ đã đóng gói cẩn thận tới, cậu nhanh tay gõ chữ: [ Vậy để em đến công ty tìm anh đi, anh đừng mất công chạy ra ngoài làm gì. ]

Cậu thừa hiểu dạo gần đây công việc ở công ty vô cùng bận rộn.

Hai người cứ như vậy mà hẹn ước với nhau.

Khi Ôn Từ Thư rời đi, cửa hàng trưởng tiễn cậu ra tận cửa, liên tục nói lời chào và hẹn gặp lại cậu lần sau.

Ôn Từ Thư trong lòng khẽ nghĩ thầm, nếu chờ đến ngày bản thân tự mình kiếm được tiền để tới đây mua sắm, thì chẳng biết phải chờ đến năm rộng tháng dài nào nữa đây.

Cậu lại tiếp tục đi chọn thêm vài món quà khác.

Chờ đến lúc chuẩn bị rời đi, cậu vừa vặn đi ngang qua một dãy tủ kính trưng bày mang phong cách Gothic với những tông màu tối đầy huyền bí.

Bên trong tủ kính, một ma-nơ-canh nam đang mặc chiếc áo sơ mi trắng, bên ngoài khoác lên những chiếc dây lớn da màu đen được thắt chặt với đủ loại kiểu dáng khác nhau.

Ôn Từ Thư dừng bước, xuyên thấu qua lớp kính râm nhìn về phía một chiếc dây đai da có kết cấu thắt vô cùng phức tạp, trong lòng nhất thời nảy ra ý nghĩ, giả định nếu như những chiếc dây đai da này được mặc trên người của Bạc Thính Uyên...

Cậu nhìn sang ba người vệ sĩ đang đi bên cạnh, tầm mắt lại hướng vào bên trong cửa hàng.

Nếu như mình trực tiếp bước vào đó mua sắm, tựa hồ trông có vẻ không được đứng đắn cho lắm thì phải?

Ôn Từ Thư quét mắt liếc nhìn bảng hiệu của cửa hàng một cái, âm thầm ghi nhớ trong lòng.

Chờ đến khi đã lên xe ngồi, cậu lập tức lên mạng tìm kiếm thương hiệu này, quả nhiên là có nền tảng trang web chính thức để đặt hàng.

Sau khi nghiêm túc nghiên cứu một hồi, cậu tỉ mỉ chọn lựa ra ba bộ cho Bạc Thính Uyên, nhanh tay hạ đơn và chọn dịch vụ giao hàng hỏa tốc về thẳng nhà.

Làm xong tất cả những việc này, Ôn Từ Thư không kiềm chế nổi bản thân mà nhìn ra ngoài cửa sổ xe cười khúc khích.

Bạc Thính Uyên mà mặc mấy thứ này vào, nhất định trông sẽ gợi cảm hơn ma-nơ-canh gấp vô số lần cho mà xem.

Chiếc xe từ từ lăn bánh rồi tiến vào vị trí đỗ xe chuyên dụng của công ty. Từ đằng xa, Ôn Từ Thư đã chú ý tới một bóng dáng thon dài, thẳng tắp quen thuộc.

Xe vừa dừng hẳn, Bạc Thính Uyên liền chủ động kéo cửa xe ra, vươn tay đỡ cậu bước xuống.

Ôn Từ Thư trêu chọc: "Sao lại dám làm phiền đích thân Bạc tổng ra đón thế này cơ chứ? Thật là quá khách khí rồi."

Cậu vừa dứt lời thì bờ vai đã bị bàn tay to rộng của đối phương khẽ siết mạnh một cái cảnh cáo.

Ôn Từ Thư tức khắc mím chặt môi, ngoan ngoãn, thành thành thật thật đi theo hắn bước vào trong thang máy.

Các trợ lý và vệ sĩ tách ra đi thang máy khác, bởi vậy trong khoang thang máy này chỉ có riêng hai người họ.

Ôn Từ Thư lặng lẽ nhìn ngắm hình ảnh phản chiếu của hai người trên vách kính thang máy.

Dưới bầu không khí của môi trường công sở, tròng kính trên gương mặt Bạc Thính Uyên dường như càng thêm vẻ lạnh lùng, tầm mắt cũng vô cùng sắc bén, quanh thân toát ra một loại cảm giác áp bách cực kỳ mãnh liệt.

Bạc Thính Uyên chạm phải ánh mắt đang lặng lẽ quan sát mình của cậu, liền hỏi: "Em cố ý đến trung tâm thương mại để chọn món đồ gì thế?"

"À...""

Trong đầu Ôn Từ Thư bất chợt nhảy ra những hình ảnh không đúng lúc chút nào, cậu nhẹ giọng đáp: "Chẳng có gì đâu. Chỉ là em dùng tiền thù lao từ chương trình thực tế để mua vài món quà thôi. Em đã bảo vệ sĩ mang về nhà trước rồi."

Bạc Thính Uyên đưa tay đẩy đẩy gọng kính, liếc nhìn con số tầng lầu đang hiển thị trên bảng điện tử, rồi chậm rãi quay sang nhìn cậu: "Không có phần của tôi sao?"

"Tất nhiên là có rồi."

Ôn Từ Thư lườm hắn một cái, nói thầm bảo: "Bạc Thính Uyên, sao anh lại có thể nghi ngờ em như thế được hả?"

Cậu dùng khuỷu tay đẩy đẩy hắn ra, tự dưng cảm thấy tủi thân, "Uổng công em còn..."

Mua tận hai phần quà cho hắn nữa chứ.

Bạc Thính Uyên thấy vậy liền siết chặt vòng tay ôm lấy cậu, thấp giọng nói lời xin lỗi: "Xin lỗi em, tôi không nên hỏi như vậy."

Ôn Từ Thư bị hắn ôm chặt đến mức không thể nhúc nhích nổi, ra sức gỡ bàn tay hắn ra cũng không tài nào bẻ nổi, đành phải tức giận bất bình hỏi tội: "Anh không biết là trong tiếng Trung, câu hỏi ngược lại sẽ mang ngữ khí nhấn mạnh hay sao? Nghe cứ âm dương quái khí thế nào ấy."

Bạc Thính Uyên đặt một nụ hôn lên bên tóc mai của cậu, một lần nữa thành khẩn nhận lỗi: "Xin lỗi em."

Cửa thang máy vừa vặn mở ra.

Ôn Từ Thư tức khắc thu tay lại, ở bên ngoài thì đương nhiên là phải giữ phong thái của một người trưởng thành thể diện rồi.

Bạc Thính Uyên cũng nới lỏng cánh tay ra, chỉ đơn giản là gác tay lên vai cậu, trông vừa có vẻ thân mật nhưng lại không quá mức suồng sã.

Chờ đến khi hai người sóng vai bước vào phòng làm việc, cánh cửa vừa khép lại, Ôn Từ Thư mới vừa giơ tay định đẩy hắn ra thì đã bị hắn bế bổng ngang người lên.

Bạc Thính Uyên ôm cậu tiến vào căn phòng nghỉ trưa thường ngày, tiện chân đá cửa đóng lại.

Ôn Từ Thư bị đặt ngồi ở mép giường, thấy khí thế của hắn có chút gấp gáp mà cúi người áp sát tới, cậu liền đưa mắt nhìn quanh, tầm mắt dao động vô định: "Không phải bảo cùng nhau ăn cơm trưa sao? Anh mang em tới đây làm gì?"

"Sợ em giận dữ thương tâm, nên muốn tự mình dỗ dành, xin lỗi em cho tốt đã."

Bạc Thính Uyên tiến tới định hôn lên môi cậu, thế nhưng Ôn Từ Thư lại chống hai tay về phía sau, ngửa người ra sau né tránh: "Làm gì có kiểu xin lỗi như thế này chứ? Ưm --"

Bạc Thính Uyên liền tranh thủ khoảnh khắc cậu đang chu chu môi nói chuyện mà hôn chốc lên một cái, rồi lại nhanh chóng buông ra: "Như thế này đã được chưa em

Ôn Từ Thư mím mím bờ môi ướt át.

Chẳng biết vì sao, hôm nay nhìn dáng vẻ này của Bạc Thính Uyên, trong lòng cậu vậy mà lại dâng lên một chút ngọt ngào ngoài ý muốn.

Ôn Từ Thư cố ý tìm cớ kiếm chuyện, đầy vẻ trẻ con mà lầm bầm: "Kính mắt còn chưa tháo ra kìa, không tính đâu nhé."

Nói xong, cậu cố bặm chặt mặt, nén một nụ cười nửa miệng.

Bạc Thính Uyên bắt trọn được thần sắc ôn nhu, mật ngọt của cậu khi nhìn mình, bèn bảo: "Em tháo cho tôi đi."

"Em không tháo đấy."

Ôn Từ Thư từ lâu đã đơn phương tuyên bố bản thân mình cùng với cặp kính mắt này đã bước vào trạng thái đối địch, xung khắc như nước với lửa rồi.

Lời vừa dứt, vai cậu đã bị ấn xuống, cả người ngã nằm ra giường.

Cậu trân trân nhìn Bạc Thính Uyên cúi người ghé sát qua: "Anh..."

Bạc Thính Uyên bắt lấy hai cổ tay cậu kéo ngược l*n đ*nh đầu, dùng một tay nắm chặt giữ lấy, đôi môi áp sát bên tai cậu, trầm thấp bảo: "Vậy thì không tháo nữa."

Luồng hơi nóng giữa làn môi hắn ùa vào trong tai Ôn Từ Thư, khiến cậu mẫn cảm đến mức co rụt bả vai lại.

Giây tiếp theo, vành tai cậu đã bị bờ môi hắn ngậm lấy, không chút phòng bị mà bật ra một tiếng thở dài đầy ái muội.

Bạc Thính Uyên nghiêng mặt, đăm đăm nhìn chăm chú vào đôi mắt cậu, động tác trên vành tai tròn trịa, mềm mại lại càng thêm dồn dập, ra sức.

Ôn Từ Thư có chút chịu không nổi mà ưỡn lưng lên, đôi chân dài đang buông thõng bên mép giường cũng khẽ cựa quậy.

Huhu, chẳng những không có được một nụ hôn ngọt ngào, vành tai còn phải chịu khổ hình thế này đây.

Thế nhưng Bạc Thính Uyên lại hệt như bị nghiện, cứ lặp đi lặp lại việc bắt nạt phần vành tai non mềm mượt mà như hạt trân châu tròn trịa kia, răng môi nhẹ nhàng nghiền mài, nhấm nháp ra một hương vị khác biệt.

Nhịp thở của Ôn Từ Thư càng lúc càng dồn dập.

Giữa những tiếng th* d*c, hai tay cậu cố tìm cách giãy giụa nhưng lại chẳng thể nhúc nhích nổi một phân, đành phải xuống giọng nài nỉ: "Thôi mà, thôi mà, nhột chết đi được ấy..."

Cậu hận không thể lăn lộn một vòng trên giường để giải tỏa cái sự ngột ngạt này.

Thế nhưng Bạc Thính Uyên vẫn cứ bất động thanh sắc như cũ, ngược lại càng lúc càng lấn lướt tới.

Cậu sốt ruột đến mức muốn quẫy đạp như cá chép lộn nhào, lại bị hắn trầm mình bao trọn lấy, đành phải chịu thua mà cựa quậy loạn cả lên, trong miệng liên tục nói nhanh:

"Em tháo kính mắt cho anh là được chứ gì? Anh mau buông ra đi mà ~"

Bạc Thính Uyên nhướng mày, ngẩng mặt lên nhìn xuống khuôn mặt đã nhuốm đầy sắc đỏ hồng trước mắt.

Ôn Từ Thư của lúc này đang tràn ngập xuân sắc, mê người vô cùng.

Bạc Thính Uyên ngưng mắt chiêm ngưỡng, từ ánh mắt Ôn Từ Thư đến bờ môi đang mím chặt, rồi lại đến vành tai ướt át mềm mại, tầm mắt hắn cứ dời đổi vài lượt.

Bị hắn đăm đăm nhìn ngắm như thế, Ôn Từ Thư làm sao chịu đựng nổi.

Cơ thể cậu chậm rãi mềm nhũn ra.

Cậu chẳng rõ hắn đang nhìn cái gì, nhưng cũng không lên tiếng quấy rầy, chỉ lẳng lặng cảm nhận tình yêu cùng sự quyến luyến tràn ngập trong ánh mắt hắn dành cho mình.

Dĩ nhiên, trong đó còn pha lẫn vài phần d*c v*ng đang được khắc chế.

Vài phút sau, ngón tay cậu chọc chọc vào mu bàn tay Bạc Thính Uyên: "Chẳng phải bảo đi ăn cơm trưa sao?"

Tình cảnh hiện tại nhìn thế nào cũng chẳng giống như là sắp đi ăn cơm, phảng phất như chính cậu mới là món ăn trên đĩa, sắp bị Bạc Thính Uyên nuốt chửng đến nơi rồi.

"Ừm." Bạc Thính Uyên bình tâm trở lại, buông lỏng tay ra, còn xoa xoa cổ tay cho cậu vì sợ vừa rồi ghì chặt làm cậu đau, sau đó bế người ngồi dậy.

Ôn Từ Thư: ? Đây là lần thứ hai trong ngày rồi đấy! Rốt cuộc là thế nào đây ta? Nói dừng là dừng luôn được à?

Mũi chân cậu nhẹ nhàng đá đá vào cẳng chân Bạc Thính Uyên một cái, ngước đôi mắt lên nhìn hắn đăm đăm đầy mong đợi.

Trông cậu lúc này chẳng khác nào một đứa trẻ đang khẩn cầu được cho kẹo.

Bạc Thính Uyên đọc hiểu được thần sắc nơi đáy mắt cậu, liền nâng cằm cậu hướng lên: "Giờ lại không đói bụng nữa rồi à?"

Ôn Từ Thư bật cười, vươn tay choàng qua ôm lấy bả vai Bạc Thính Uyên rồi đột ngột ngả người ra sau, kéo theo người đàn ông trước mặt cũng đổ sập xuống theo mình.

Tầm mắt cậu dán chặt vào bờ môi Bạc Thính Uyên, có chút thẹn thùng mà hạ thấp giọng bảo: "Nếu chỉ năm phút thôi thì chắc cũng không đói lắm đâu."

Nói xong, cậu đưa tay tháo chiếc kính mắt của hắn ra.

Giữa bầu không khí ái muội khi nhìn nhau, cả hai đồng thời rướn người hôn lấy đối phương.

Họ để mặc cho thứ d*c v*ng nguyên thủy nhất khuấy động, quấn quýt cắn xé, m*t mát lấy môi lưỡi của nhau.

Ôn Từ Thư nói năng một cách hàm hồ: "Em mua cho anh tận hai phần quà liền đấy, đều là tự tay em chọn cả, anh không được từ chối đâu đấy nhé."

Bạc Thính Uyên siết chặt vòng tay ôm lấy cậu: "Tất nhiên là tôi không từ chối rồi."

"Ưm..." Ôn Từ Thư sực nhớ tới bộ dây đai đeo lưng dạng thắt nịt gợi cảm đến cực điểm kia, lồng ngực bỗng chốc nóng bừng lên, không sao kìm nén nổi.

Trước Tiếp