Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Sáng sớm.
Bên trong phòng ngủ của Bạc Nhất Minh.
Trong chiếc lều trại nhỏ, Tinh Tinh đã tỉnh giấc từ lúc nào.
Cậu bé nằm sấp, ghé cằm lên chiếc gối ôm hình cá heo nhỏ, mở to đôi mắt tròn xoe vô cùng có thần mà chăm chú nhìn ngắm anh trai Nhất Minh.
Hàng lông mi của Bạc Nhất Minh vừa dày lại vừa dài, ngay cả hàng mi dưới cũng không ngoại lệ, mỗi khi nhắm mắt lại sẽ tạo thành một đường cong xù xù trông rất đáng yêu.
Màu tóc và màu lông mày của nhóc con được thừa hưởng từ nguồn gen hòa trộn của hai người ba, mang sắc đen tuyền nhưng lại thoảng chút ánh nâu.
Tinh Tinh cảm thấy, những lúc anh trai Nhất Minh đi ngủ thế này trông lại càng giống người Trung Quốc hơn ngày thường.
Nguyên nhân chủ yếu là do khi nhìn ở khoảng cách gần, khoảng cách giữa hai lông mày cùng màu mắt của nhóc con quá mức đặc biệt, đó là đôi đồng tử đá quý có thể tỏa ra những vầng sáng rực rỡ lung linh dưới ánh mặt trời.
Cũng đều là một đôi mắt có màu sắc khác biệt với người thường, nhưng mỗi lần Tinh Tinh ngửa đầu nhìn vào đôi mắt của ba lớn anh Nhất Minh, cậu bé đều chỉ muốn kéo tay anh trai chạy trốn thật nhanh.
Bạc Nhất Minh đang ngủ say bỗng nhiên lẩm bẩm vài câu, nhóc con vươn tay ra kéo kéo Tinh Tinh.
Tinh Tinh nương theo động tác của anh trai, ngã nhào xuống chiếc gối mềm mại, còn cố tình nghiêng qua nghiêng lại để chen sát vào người nhóc con, thế là liền được anh trai ôm chầm lấy.
Bạc Nhất Minh trở mình nằm sấp xuống, gác cánh tay lên người Tinh Tinh rồi vỗ vỗ vài cái, mơ mơ màng màng dỗ dành: "Tinh Tinh ngoan nha ~~"
Tinh Tinh rất thích cảm giác có một người anh trai như thế này, cậu bé nhắm mắt lại mà vẫn không nhịn được cười khúc khích.
-
Tại lầu hai của khu nhà chính.
Giờ phút này, không khí sắc xuân đang vô cùng nồng đượm.
Ôn Từ Thư đang trong cơn buồn ngủ mông lung, nửa mộng nửa tỉnh bỗng cảm nhận được một sự cọ xát đầy ái muội nơi lồng ngực.
Đôi môi mềm mại của cậu đang ngậm lấy đầu ngón tay của Bạc Thính Uyên, nương theo từng động tác của hắn mà theo bản năng m*t mát vài cái.
Tối hôm qua sau khi bước ra khỏi phòng tắm, cậu đã lập tức chìm vào giấc ngủ sâu, cũng chẳng rõ sau đó Bạc Thính Uyên còn làm thêm những gì nữa.
Đêm nay cậu ngủ vô cùng ngon giấc và an lòng, không còn lạc bước vào những giấc mơ kỳ quái và mê loạn kia nữa.
Cho nên vừa rồi chỉ mới bị chạm nhẹ một chút, cậu liền có chút tỉnh giấc, cánh tay vô thức gác lên sau gáy hắn, lúc nhẹ lúc mạnh mà m*n tr*n vùng chân tóc.
Cũng chẳng biết đã trôi qua bao lâu, Ôn Từ Thư ngủ một giấc rồi lại tỉnh dậy lần nữa.
"Tôi làm em thức giấc à?"
Bạc Thính Uyên cúi đầu hôn cậu, "Ngủ thêm chút nữa đi, tôi chuẩn bị đến công ty đây."
Ôn Từ Thư mở mắt ra, hơi có chút mệt mỏi mà ngáp một cái.
Thế nhưng khi tầm mắt vừa khẽ liếc qua, chú ý tới một dấu vết hằn sâu trên bả vai của hắn, cậu liền lập tức tỉnh táo hẳn.
Ngón tay cậu mang theo vài phần thử dò xét mà chạm lên đó, đôi mắt tràn đầy vẻ không dám tin, vô cùng chần chừ: "Cái này..."
Trên bả vai phải của hắn vậy mà lại có những dấu răng đậm nhạt trùng điệp lên nhau một cách rõ rệt.
Chuyện này còn có thể là do ai làm vào đây được nữa chứ?
Ôn Từ Thư ngẩn người ra một lúc, thần sắc ngập tràn vẻ ái ngại, áy náy.
Mái tóc dài bên thái dương rủ xuống, nửa che nửa lộ hệt như một bức màn che, khiến cho gương mặt vốn đã vô cùng có mỹ cảm này lại càng hiện lên vài phần quyến rũ, kiều mị hiếm thấy.
Bạc Thính Uyên rũ mắt nồng nhiệt hôn lên, ngậm cắn lấy bờ môi dưới mềm mại của cậu: "Dấu vết do chính em để lại, còn thẹn thùng cái gì?"
"Ưm..." Ôn Từ Thư dùng tay đẩy đẩy bả vai trái của hắn, "Anh đừng động đậy, để em xem xem nào."
Bạc Thính Uyên sợ cậu thật sự lo lắng, bèn nghiêng người qua một bên để cậu nhìn cho thật rõ ràng.
Ôn Từ Thư một chân co đầu gối nửa quỳ, một chân ngồi nghiêng bên nệm.
Cậu tập trung tinh thần, khẽ nhíu mày chăm chú nhìn ngắm dấu ấn kia, lẩm bẩm bảo: "Có cần phải bôi thuốc mỡ không?"
Có hai vết cắn trong số đó đều đã hơi rớm ra một chút vệt máu rồi.
Bản thân cậu cũng không ngờ nổi mình vậy mà lại là người không biết nặng nhẹ đến nhường này.
Bạc Thính Uyên nói: "Không nghiêm trọng đâu, chờ đến buổi tối là tan đi thôi."
Ôn Từ Thư rũ mắt xuống: "Lần sau anh cũng phải nhắc nhở em một tiếng chứ. Bằng không em..."
Lúc đang vong tình thì làm sao mà nhớ rõ được nhiều chuyện như vậy cơ chứ.
Bạc Thính Uyên nâng cằm cậu lên, đặt xuống một nụ hôn sâu.
Nhìn vào đôi mắt màu xanh lục đậm của hắn, đầu óc Ôn Từ Thư lại chợt hiện lên những thước phim về chuyện tình ái trong bồn tắm tối ngày hôm qua.
Cậu liền chắc chắn đoán rằng, Bạc Thính Uyên khẳng định lúc này cũng đang nghĩ đến những chuyện đó cho mà xem.
Ôn Từ Thư thẹn thùng đến mức ngả rạp người ra sau chiếc gối mềm mại, nâng lòng bàn chân lên chống vào đùi hắn rồi dùng lực đẩy đẩy ra ngoài, thấp giọng lầm bầm:
"Mau đi rửa mặt đánh răng đi."
Bạc Thính Uyên ôm ôm lấy vòng eo của cậu, giúp cậu đắp lại tấm chăn ngay ngắn rồi mới chịu bước vào phòng tắm.
Ôn Từ Thư đầy vẻ trẻ con hí mở một bên mắt, đăm đăm nhìn theo bóng lưng gợi cảm chỉ mặc độc một chiếc quần ngủ dài của hắn đang đi xa dần, trong lòng bỗng dâng lên một chút tiếc nuối nhè nhẹ.
Sau một hồi đấu tranh tư tưởng, chờ đến lúc Bạc Thính Uyên bước ra khỏi phòng tắm và sải bước về phía phòng để quần áo, cậu rốt cuộc cũng không nhịn được nữa mà cất tiếng: "Anh ơi..."
Nghe thấy chất giọng đầy chần chừ của cậu, Bạc Thính Uyên liền dừng bước, quay đầu nhìn lại: "Ơi?"
Ôn Từ Thư kéo chăn trùm kín qua đầu, chỉ thò một bàn tay ra ngoài rìa chăn, nhẹ nhàng vỗ vỗ lên mép giường.
Cậu cố nén nỗi thẹn thùng, lí nhí nói ra suy nghĩ trong lòng: "Anh ra đây thay quần áo được không?"
"Ừm."
Nghe thấy hắn lên tiếng đồng ý, khóe môi Ôn Từ Thư đang giấu dưới lớp chăn liền điên cuồng giương lên.
Tuyệt vời luôn! Mình quả là rất biết cách tự tranh thủ phúc lợi cho bản thân mà!
Đến khi Bạc Thính Uyên ôm áo sơ mi và tây trang bước ra, Ôn Từ Thư liền dốc hết toàn lực để duy trì vẻ mặt chín chắn, già dặn, vờ như vô cùng trấn định mà chủ động nhắc đến cậu con trai nhỏ.
"Cũng không biết đêm qua Nhất Minh với Tinh Tinh ngủ có ngon không nữa."
"Tôi có bảo quản gia Từ để mắt tới rồi. Ban đêm không có vấn đề gì đâu."
Bạc Thính Uyên vừa nói chuyện vừa đem quần áo đặt lên thành ghế sofa.
Hắn mới vừa cầm lấy chiếc áo sơ mi định mặc vào thì lại ngoảnh đầu liếc nhìn người trên giường đang lén lút nhìn trộm mình.
"Em muốn tôi mặc món nào trước đây?"
"Hửm?" Tầm mắt Ôn Từ Thư vẫn còn đang dính chặt trên vòng eo thon gọn của hắn, cậu bèn kéo nửa dưới khuôn mặt giấu vào sau tấm chăn, hỏi lại: "Anh không c** q**n ngủ ra trước rồi mới mặc đồ sao?"
Mỗi lần nói ra những lời này, cậu lại luôn có cảm giác bản thân chẳng khác nào một tên háo sắc phong lưu.
Bạc Thính Uyên không nói gì thêm, hắn cúi người cởi chiếc quần ngủ ra, xếp gọn sang một bên.
Đôi mắt Ôn Từ Thư đảo qua đảo lại, trong lòng thầm cảm thán dáng vẻ này của hắn đúng là vô cùng bổ mắt, lại còn cố ý hỏi trêu: "Anh đứng đực ra đó làm gì thế? Mặc vào đi chứ."
Bạc Thính Uyên thật ra cũng không biết được hóa ra bóng lưng của mình lại có sức quyến rũ lớn đến thế đối với cậu.
Hắn lần lượt mặc vào áo sơ mi, quần dài rồi đến chiếc áo gile một cách chỉnh tề, sau đó xoay người lại, từ trên cao nhìn xuống người đang nằm trên giường.
"Hửm?" Đôi mắt Ôn Từ Thư nương theo dáng người đang cúi thấp xuống tiến sát lại gần của hắn mà từ từ mở to, chóp mũi ngửi được mùi kem đánh răng hương bạc hà vô cùng sảng khoái, thanh mát.
Cậu liền mím chặt môi lại, nói năng một cách hàm hồ: "Em chưa có đánh răng đâu đấy nhé, không có hôn hít gì đâu."
"Ừm."
Bạc Thính Uyên đưa tay đẩy đẩy bả vai cậu xoay nhẹ sang phía bên phải.
"Ơ kìa?"
Ôn Từ Thư còn chưa hiểu mô tê gì thì đã cảm thấy hắn đang kéo lệch vạt áo ngủ bên vai phải của mình xuống.
Làn da nơi bả vai phía sau lập tức chạm phải chóp mũi hơi lành lạnh của hắn. Luồng hơi thở ấm áp phả lên da thịt, trong khoảnh khắc liền khơi dậy một bầu không khí ái muội đầy tình tứ.
Ngón tay Ôn Từ Thư siết chặt lấy tấm chăn mềm mại, trầm giọng nhắc nhở: "Anh còn không mau xuống lầu ăn sáng đi?"
Bạc Thính Uyên rũ mắt nhìn bờ vai thon thả trắng muốt như tuyết, bờ môi hắn m*n tr*n qua làn da mịn màng, bất ngờ đề nghị: "Hay là tôi cũng để lại một dấu nhé?"
"Ừm..." Ôn Từ Thư vùi chặt mặt vào gối, "Anh cứ cắn đi, em không kêu đau đâu."
Thế nhưng cậu vừa dứt lời thì vành tai mềm mại đã bị hắn ngậm lấy, nhịp m*t mát khiến anh co rụt cả bả vai lại vì nhột.
Bạc Thính Uyên thực hiện động tác rất nhanh rồi lập tức rút lui, hắn giúp cậu kéo lại quần áo và đắp chăn ngay ngắn: "Được rồi, em ngủ tiếp đi."
Nói xong liền dứt khoát xoay người bước ra ngoài.
Ôn Từ Thư: A a a a a a a a a! Quá đáng lắm luôn rồi đó nha!
Bạc Thính Uyên, trừ của anh một trăm bông hoa điểm tốt!
-
Vào bữa sáng.
Ôn Từ Thư ngồi cạnh hai nhóc con cùng nhau dùng bữa.
Cậu cố ý bảo quản gia Từ chuẩn bị một bộ đồ ăn hoạt hình đồng bộ, ngay cả chiếc khay đựng trứng gà luộc cũng được đổi sang kiểu đĩa gốm sứ mang thiết kế hình chú cáo nhỏ.
"Oa ~" Bạc Nhất Minh chạy như bay tới bên cạnh bàn, "Ba nhỏ ơi, hôm nay nhà mình ăn tết ạ?"
Ôn Từ Thư xoa xoa mái tóc của con: "Tinh Tinh sang chơi thì chính là ngày ăn tết rồi còn gì nữa."
Cậu nhìn sang Tinh Tinh, quan tâm hỏi han cậu bé vài câu.
Tinh Tinh ngoan ngoãn trả lời từng câu một.
Ôn Từ Thư giúp cậu bé kéo ghế dựa ra: "Tối qua lúc ngủ anh trai không giành chăn của con chứ?"
Tinh Tinh lắc đầu.
"Ba nhỏ ơi, con ngoan lắm á nha ~"
Bạc Nhất Minh vui vẻ hớn hở khoe, "Con toàn ôm Tinh Tinh ngủ không đó."
Tinh Tinh ríu rít gật đầu lia lịa, trên mặt ngập tràn nụ cười rạng rỡ.
Ôn Từ Thư thầm nghĩ, đứa trẻ này ngày thường rất ít khi cười, nhưng lúc cười lên lại đặc biệt hồn nhiên, trong sáng.
"Tinh Tinh, bên má phải của con còn có một cái lúm đồng tiền kìa, trước đây chú nhỏ không chú ý nên chẳng phát hiện ra."
"Đúng rồi đó ạ ~ Con thì phát hiện ra từ lâu rồi nè."
Bạc Nhất Minh bỗng dưng đắc ý ra mặt, còn vươn ngón tay nhỏ nhắn ra chọc chọc vào má lúm đồng tiền của Tinh Tinh.
Ôn Từ Thư thấy Tinh Tinh không những không né tránh mà còn chủ động nghiêng mặt qua cho anh trai chọc, trong lòng không khỏi cảm khái: Tầm bảy tám tuổi đúng là độ tuổi tốt nhất để xây dựng tình bạn, chứ nếu mười bảy mười tám tuổi thì chưa chắc đã tự nhiên được thế này.
Dì Chung mang bữa sáng lên lên bàn.
Bạc Nhất Minh tíu tít nắm lấy ngón tay Tinh Tinh, rủ em cùng nhau gõ trứng gà.
"Trông có giống tụi mình đang gõ trứng Phục Sinh không?"
Tinh Tinh cười gật đầu. Cậu bé rất bất ngờ vì hóa ra trước khi ăn trứng luộc lại có thể chơi đùa vui vẻ như vậy.
"Lại đây nào, anh cho em gõ đó." Bạc Nhất Minh đẩy khay đựng trứng đến trước mặt em.
Tinh Tinh cầm lấy chiếc thìa nhỏ, "cọc cọc" hai phát gõ vỡ lớp vỏ trứng gà.
Ôn Từ Thư vừa vặn bắt trọn khoảnh khắc này vào ống kính, cậu liền gửi tấm ảnh qua cho Sở Hàm và Bạc Thính Uyên.
Bạc Nhất Minh vừa ăn vừa ngước lên hỏi: "Ba lớn đâu rồi ạ?"
"Ba con đến công ty rồi."
Ôn Từ Thư buông điện thoại xuống, "Buổi sáng có cần ba nhỏ chơi cùng hai đứa không?"
Bạc Nhất Minh vô cùng ngoan ngoãn và hiểu chuyện đáp: "Không cần đâu ạ, con với Tinh Tinh chơi đánh tennis, ba nhỏ cứ nghỉ ngơi là được rồi."
Ôn Từ Thư thầm nghĩ: Rất tốt, mình lại có thể kiên trì không ngừng nghỉ mà làm một người trưởng thành ăn không ngồi rồi.
Cậu sực nhớ tới một chuyện, vừa hay buổi sáng có thể một mình ra ngoài một chuyến.
"Vậy buổi sáng ba đi ra ngoài có chút việc, trưa sẽ về ăn cơm với con và Tinh Tinh nhé."
Bạc Nhất Minh có chút khó xử gảy gảy chiếc đũa, nhỏ giọng thương lượng: "Ba nhỏ ơi, hay là trưa nay ba đến công ty tìm ba lớn ăn cơm được không ạ?"
"Hả?" Ôn Từ Thư ngẩn người, "Bảo bối, con đây là đang muốn đuổi ba đi đấy à?"
Cậu đầy vẻ không dám tin mà nhìn hai nhóc tỳ, chẳng lẽ mình lại biến thành người thừa thãi rồi sao?!
Bạc Nhất Minh lắc đầu: "Tất nhiên là không phải rồi, tại vì... Con với Tinh Tinh hẹn nhau rồi, tụi con sẽ dựng lều trại ra ngoài hoa viên, tụi con muốn ăn cơm ở trong lều cơ."
Ôn Từ Thư nhấp một ngụm sữa bò ấm rồi đặt chiếc ly xuống, giọng điệu vô cùng bình thản: "Được thôi, ba tự biết cách sắp xếp lịch trình của mình mà."
Sẽ không làm vướng mắt hai đứa đâu nhé!
Thằng nhóc thối này, cũng trừ một trăm bông hoa điểm tốt luôn!
Hai cha con nhà này, tất cả đều không đạt tiêu chuẩn!